Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 115: Sự Phản Bội Của Các Trưởng Lão**
Gió trên đỉnh Linh Tiêu Điện không còn mang theo linh khí thanh khiết của Thánh Vực, mà nồng nặc mùi máu và sự mục nát. Bầu trời vốn xanh biếc giờ đây bị xé toạc làm đôi: một bên là hắc ám thâm trầm cuồn cuộn như đại dương lân tinh của Diệp Phi, bên kia là ánh vàng rực rỡ nhưng khô khốc, nóng rát từ Tế Đàn Càn Khôn của Kim Phù Đồ.
Chín trụ đá cổ xưa vây quanh tế đàn rung chuyển dữ dội. Những hoa văn thượng cổ trên đó vốn đại diện cho quy tắc của trời đất, lúc này lại hóa thành những xúc tu ánh sáng khổng lồ, cắm thẳng vào hư không.
“A! Sư tôn… cứu con!”
Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía dưới bậc thềm ngọc. Một đệ tử tinh anh của Thiên Đạo Tông, người vốn đang quỳ phục cầu nguyện cho sự phi thăng của Thánh tử, đột ngột co giật. Da thịt hắn héo rũ lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, toàn bộ linh căn và tinh huyết bị một lực hút vô hình kéo tuột ra ngoài, hóa thành một sợi chỉ vàng mảnh dẻ bay thẳng về phía tế đàn.
Cảnh tượng đó không chỉ xảy ra với một người. Hàng ngàn tu sĩ chính đạo đang có mặt tại quảng trường đều bắt đầu run rẩy. Hào quang từ tế đàn không phải là ban phước, mà là một lưỡi hái vô hình, đang gặt hái sự sống của chính những kẻ tôn thờ nó.
“Kim Phù Đồ! Ngươi đang làm cái gì vậy?”
Một giọng nói uy nghiêm nhưng chứa đựng sự run rẩy vang lên. Đó là Hạo Nhiên trưởng lão, một trong bốn vị chấp pháp đại trưởng lão của Thiên Đạo Tông, người đã dành cả đời để hộ đạo cho Kim Phù Đồ. Lão đứng phắt dậy, đôi mày trắng rung lên bần bật khi chứng kiến đệ tử chân truyền của mình vừa ngã xuống, biến thành một bộ xác khô không còn chút sinh khí.
Trên đỉnh tế đàn, Kim Phù Đồ chậm rãi quay đầu lại. Khuôn mặt hoàn mỹ như ngọc tạc của hắn giờ đây lộ rõ vẻ vặn vẹo. Đôi mắt hắn không còn chút cảm xúc con người, chỉ có một sự lạnh lẽo vô tận của một vị thần giả tạo.
“Làm gì sao? Hạo Nhiên sư thúc, không phải các người luôn miệng nói muốn dâng hiến tất cả cho sự trường tồn của Thiên Đạo sao?” Kim Phù Đồ cười nhẹ, nụ cười thanh khiết đến rợn người. “Thiên Đạo đang suy kiệt. Cách duy nhất để nó hồi sinh là các người phải hòa vào làm một với ta. Sự hy sinh của các người sẽ là những viên gạch lát đường cho con đường trở thành chân thần của ta.”
“Súc sinh!” Hạo Nhiên trưởng lão thét lên, thanh tiên kiếm trong tay lão phát ra tiếng ngân dài căm phẫn. “Chúng ta ủng hộ ngươi là để duy trì chính thống, để tiêu diệt Ma đạo, chứ không phải để ngươi biến chúng ta thành lò luyện! Ngươi… ngươi đã tu luyện tà thuật từ bao giờ?”
Diệp Phi đứng cách đó không xa, chống Trảm Thiên Kiếm xuống đất, môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy giễu cợt. Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt như thể đang xem một vở kịch hài hước mà hắn đã biết trước kết cục.
“Hạo Nhiên, ông đến giờ mới nhận ra sao?” Diệp Phi cất giọng thâm trầm, vang vọng khắp quảng trường. “Kiếp trước hắn đã có thể hy sinh ta, người huynh đệ vào sinh ra tử, thì các người — lũ công cụ dùng để tích lũy danh tiếng cho hắn — có là gì? Thôn Phệ Linh Căn mà hắn sở hữu, vốn dĩ cần phải nuôi dưỡng bằng máu của chính đồng đạo thì mới có thể đạt đến viên mãn.”
“Diệp Phi, ngươi ngậm miệng lại!” Một vị trưởng lão khác, Thanh Vân trưởng lão, gầm lên nhưng bước chân lại lùi về phía sau. Lão sợ hãi nhìn về phía tế đàn, nơi linh khí đang hội tụ thành một cơn lốc khổng lồ.
“Ta có cần phải nói dối không?” Diệp Phi nheo mắt, sát khí trên người hắn đột ngột bùng nổ, hóa thành hàng vạn luồng ma khí đen kịt hình rồng bao quanh lấy quảng trường, ngăn chặn đường lui của tất cả mọi người. “Nhìn kỹ cái tế đàn dưới chân các người đi. Những hoa văn đó không phải của Thái Cổ Tiên nhân, đó là ‘Huyết Tế Vạn Linh Trận’ của thời hỗn mang. Kim Phù Đồ không muốn cứu thế giới này, hắn muốn ăn tươi nuốt sống nó!”
Lời của Diệp Phi như một đòn búa tạ giáng mạnh vào tâm trí của các vị trưởng lão. Họ nhìn lại những ký tự đen đỏ đang lập lòe trên tế đàn, quả nhiên, đó không phải là khí tức của tiên gia bình hòa, mà là oán niệm ngút trời của hàng vạn sinh linh đã bị hiến tế thầm lặng từ bấy lâu nay.
Kim Phù Đồ không thèm giải thích thêm. Hắn phất tay, một luồng kim quang vút qua, xuyên thủng lồng ngực của Thanh Vân trưởng lão khi lão định bỏ chạy.
“Trong đại nghiệp của ta, không có chỗ cho những kẻ hoài nghi.”
Thanh Vân trưởng lão trố mắt, nhìn cái lỗ hổng trên ngực mình nơi linh lực đang bị tế đàn hút sạch. Lão ngã quỵ, hơi thở cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài đầy hối hận.
Sự phản bội của Kim Phù Đồ đã quá rõ ràng. Những vị trưởng lão còn lại, những người từng là cột trụ của Thiên Đạo Minh, giờ đây nhìn thấy nhau qua ánh mắt đầy cay đắng và tuyệt vọng. Họ đã dẫn dắt toàn bộ giới tu tiên đi theo một kẻ điên, đã dâng hiến tài nguyên, đệ tử và cả niềm tin của mình cho một con quỷ khoác áo Thánh nhân.
“Vạn Ma Đế… Diệp Phi…” Hạo Nhiên trưởng lão đột nhiên quay sang phía Diệp Phi, giọng lão khản đặc, chứa đựng một sự nhục nhã khó tả. “Nếu hôm nay ta hỗ trợ ngươi phá hủy tế đàn này, liệu ngươi có buông tha cho những đệ tử vô tội còn sót lại?”
Các tu sĩ Ma đạo đứng phía sau Diệp Phi, bao gồm cả Mặc Ly, đều nắm chặt binh khí, ánh mắt đầy thù hận nhìn về phía phe chính đạo. Họ đã bị truy sát, bị khinh rẻ hàng ngàn năm qua, chỉ chờ một lệnh từ Diệp Phi để san phẳng nơi này.
Diệp Phi im lặng trong giây lát. Hắn nhìn vào đôi mắt già nua, đục ngầu của Hạo Nhiên, rồi nhìn sang Tô Nguyệt Thiềm đang đứng bên cạnh mình. Nàng khẽ gật đầu, ra hiệu rằng đây chính là thời cơ để phân rã hoàn toàn lực lượng của đối phương.
“Ta không phải là Kim Phù Đồ.” Diệp Phi lạnh lùng nói. “Ta giết người, nhưng ta không bao giờ ăn thịt người của mình. Kẻ nào quay kiếm chống lại hắn, kẻ đó có đường sống. Kẻ nào tiếp tục ngu muội, ta sẽ đưa các ngươi cùng đi chôn với cái thiên đạo thối nát này!”
“Được! Thống khoái!” Hạo Nhiên trưởng lão cười lớn, một nụ cười đầy thê lương. Lão xoay người lại, chỉ kiếm thẳng về phía Kim Phù Đồ — người mà lão từng coi là niềm tự hào lớn nhất của tông môn. “Các huynh đệ! Thiên Đạo Minh đã chết vào ngày hôm nay! Nhưng dòng máu chính khí trong người chúng ta chưa thể bị vấy bẩn bởi kẻ ngụy quân tử kia. Theo ta, giết kẻ phản đồ này!”
“Giết!”
Tiếng hô vang dậy của năm vị trưởng lão còn lại và hàng trăm đệ tử thức tỉnh tạo thành một đợt sóng âm mạnh mẽ. Những thanh tiên kiếm từng sát cánh bên Kim Phù Đồ giờ đây đồng loạt chuyển hướng, bắn về phía đỉnh tế đàn như mưa sao sa.
Kim Phù Đồ thấy vậy, ánh mắt lóe lên một tia khinh bỉ tột độ.
“Lũ kiến cỏ. Ta đã cho các ngươi cơ hội để trở thành một phần của Thần, nhưng các ngươi lại chọn mục nát cùng bụi trần.”
Hắn giơ tay ấn xuống. Từ trên đỉnh tế đàn, một áp lực khủng khiếp giáng xuống như cả một tòa núi sụp đổ. Những thanh tiên kiếm vừa bay tới đều bị ép đến cong vòng rồi vỡ vụn. Hạo Nhiên trưởng lão phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể lão rạn nứt dưới sức ép của thần lực giả hiệu.
“Chính lúc này!” Diệp Phi hô lớn.
Hắn không để các trưởng lão chết vô ích. Thân hình Diệp Phi hóa thành một đạo hắc long, lướt qua khoảng không gian bị bóp méo, Trảm Thiên Kiếm mang theo hắc hỏa bùng cháy dữ dội, chém thẳng vào lớp màn chắn kim quang bảo vệ tế đàn.
“Ầm!!!”
Một tiếng nổ chấn động cả Thương Khung Giới. Thánh Vực lung lay sắp sụp, mặt đất phía dưới Linh Tiêu Điện sụt xuống hàng trăm trượng. Sự phản bội của các trưởng lão đã tạo ra một khe hở nhỏ trong tâm thức vận hành của trận pháp, bởi lẽ Tế Đàn Càn Khôn vốn cần sự đồng thuận về khí vận của những kẻ đứng đầu các tông môn. Khi niềm tin của họ sụp đổ, dòng chảy năng lượng của tế đàn lập tức bị nhiễu loạn.
“Không… không thể nào!” Kim Phồ Đồ lần đầu tiên lộ ra vẻ hốt hoảng. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đang bị khựng lại. “Lũ ngu ngốc các người, các người đang phá hoại vận mệnh của nhân loại!”
“Vận mệnh của nhân loại không nằm trong tay một kẻ điên như ngươi!” Diệp Phi áp sát, lưỡi kiếm đen kịt chỉ còn cách cổ Kim Phù Đồ vài tấc. Ma khí từ người hắn xâm nhập vào bên trong kim quang, bắt đầu ăn mòn cấu trúc của tế đàn. “Ngươi nói ta là Ma? Đúng, ta là Ma. Nhưng Ma ít nhất còn dám thừa nhận dục vọng của mình, còn ngươi, ngươi là thứ quái thai được sinh ra từ sự mục nát của chính nghĩa!”
Ở phía dưới, Hạo Nhiên trưởng lão dùng chút sức tàn cuối cùng, thi triển cấm thuật tự bạo. Lão lao thẳng vào một trong chín trụ đá cổ xưa.
“Kim Phù Đồ, trả lại linh hồn cho các đệ tử của ta!”
“Đừng!” Liễu Như Yên từ xa hét lên, nhưng đã muộn.
Tiếng nổ từ vụ tự bạo của một tu sĩ cấp độ Đại Thừa khiến một trụ đá sụp đổ hoàn toàn. Sự cân bằng của Tế Đàn Càn Khôn chính thức bị phá vỡ. Những tia linh khí bị hút vào bắt đầu phun ngược trở ra như vòi rồng, tàn phá khắp nơi.
Kim Phù Đồ bị phản phệ, mặt mũi trắng bệch, ngực hắn phập phồng điên cuồng. Sự phản bội từ những người thân cận nhất chính là đòn đánh chí mạng mà hắn không ngờ tới. Hắn vốn tưởng rằng mình có thể thao túng tất cả bằng quyền lực và nỗi sợ hãi, nhưng hắn đã quên mất rằng, dù là tu sĩ hay phàm nhân, khi bị đẩy vào chân tường, họ sẽ chọn cái chết trong danh dự thay vì sự trường sinh hèn hạ.
Diệp Phi đứng giữa bão tố, Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn bắt đầu phát ra những tiếng đập nhịp nhàng như trái tim của một vị thần đang thức tỉnh.
“Cục diện đã thay đổi, Kim Phù Đồ. Càn khôn này, hôm nay ta nhất định phải nghịch chuyển!”
Bầu trời Thánh Vực rung chuyển lần cuối trước khi hoàn toàn bị nhuộm đen bởi bóng tối của Ma Đế. Sự phản bội của các trưởng lão không chỉ phá hủy một tế đàn, mà nó đã đóng đinh vào quan tài của cái gọi là “Chính Đạo đương thời”, mở ra một thời đại mà trắng đen, tiên ma sẽ được định nghĩa lại bằng máu và lửa chân chính.