Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 116: Vạn Kiếm Quy Tông**
**CHƯƠNG 116: VẠN KIẾM QUY TÔNG**
Giữa trung tâm của Thánh Vực, nơi vốn được coi là thánh địa thanh khiết nhất của Thương Khung Giới, lúc này chỉ còn lại một khung cảnh hoang tàn như ngày tận thế. Bầu trời vốn mang màu vàng kim rực rỡ của Thiên Đạo hào quang giờ đây bị xé toạc bởi những tia sét màu tím đen đặc quánh. Gió rít gào qua những phế tích của các cung điện sụp đổ, mang theo mùi của tro bụi, của máu, và cả mùi của sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài hàng ngàn năm.
Tế Đàn Càn Khôn, báu vật trấn phái của Thiên Đạo Minh, nay đã biến thành một đống gạch vụn khổng lồ. Sự tự bạo của Hạo Nhiên trưởng lão cùng với việc một trụ đá then chốt bị phá hủy đã tạo ra một phản ứng dây chuyền khủng khiếp. Những luồng linh khí bị cưỡng ép rút đi từ long mạch của các đại châu giờ đây phun ngược trở lại như những con ác long bị xích bấy lâu nay tìm được lối thoát, chúng điên cuồng cắn xé không gian, tạo ra vô số khe nứt đen ngòm.
Kim Phù Đồ đứng giữa cơn bão linh khí ấy, bộ bạch y thêu chỉ vàng đạo tổ đã rách mướp, để lộ ra làn da vốn hoàn mỹ nay đầy những vết rạn nứt chảy ra thứ máu có màu vàng nhạt. Đôi mắt hắn không còn sự bình thản, cao ngạo của một vị Thánh Tử nắm giữ vận mệnh, mà thay vào đó là sự điên cuồng tột độ, một loại cố chấp đến lệch lạc.
"Không thể nào… Ta là Thiên Mệnh chi tử! Ta là người sẽ dẫn dắt thế giới này đến trường sinh!" Hắn gào lên, âm thanh khàn đặc hòa lẫn với tiếng nổ của sấm sét. "Diệp Phi! Ngươi chỉ là một mảnh hồn ma lạc lối từ quá khứ, một kẻ phản nghịch đáng bị nghiền nát! Tại sao… tại sao Thiên Đạo không đứng về phía ta?"
Diệp Phi đứng cách đó trăm trượng, hắc bào tung bay trong gió lộng. Hắn không vội vàng tấn công, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu ấy bình thản nhìn Kim Phù Đồ như nhìn một con thú đang lâm vào bước đường cùng. Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn đang run rẩy nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hưng phấn kỳ lạ. Từng mảnh vỡ được rèn lại trên thân kiếm bắt đầu phát ra những luồng sáng mờ ảo, giống như những linh hồn đang than khóc tìm lại được tiếng nói của mình.
"Thiên Đạo?" Diệp Phi mở lời, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại lấn át cả tiếng sấm rền. "Cái thứ Thiên Đạo mà ngươi cung phụng, vốn chỉ là một ý chí đã mục nát, bị những kẻ như ngươi dùng danh nghĩa công lý để nuôi dưỡng sự tham lam. Kim Phù Đồ, ngươi nói ngươi vì chúng sinh, nhưng trong mắt ngươi, chúng sinh chỉ là những linh hồn khô héo cung cấp tu vi cho ngươi phi thăng. Loại đạo đó, hôm nay Diệp Phi ta thay vạn vật… trảm nó đi!"
"Câm mồm! Một tên ma đầu như ngươi thì hiểu gì về đạo?"
Kim Phù Đồ điên cuồng vung tay, Thôn Phệ Linh Căn trong cơ thể hắn bắt đầu vận hành vượt quá giới hạn. Hắn không còn quan tâm đến việc cơ thể mình có chịu đựng nổi hay không, hắn bắt đầu hút lấy tất cả những linh khí tán loạn xung quanh, thậm chí là hút luôn cả sinh mạng của những đệ tử Thiên Đạo Minh đang hấp hối dưới mặt đất. Một vòng xoáy màu vàng đen khổng lồ hiện ra sau lưng hắn, hình thành một hư ảnh của một vị thần khổng lồ nhưng khuôn mặt lại méo mó, đầy rẫy sự thèm khát.
"Thiên Đạo Pháp Thân – Vạn Vật Quy Nhất!"
Kim Phù Đồ gầm lên một tiếng, hư ảnh khổng lồ kia đưa tay nhấn xuống. Một bàn tay to lớn che lấp cả bầu trời, mang theo áp lực nghìn trùng đổ xuống đầu Diệp Phi. Không gian xung quanh Diệp Phi lập tức bị đóng băng, cứng ngắc như thép nguội, khiến hắn không thể né tránh.
Đứng trước đòn tấn công đủ sức san phẳng một tòa thành, Diệp Phi chỉ khẽ thở dài. Hắn nhắm mắt lại, một hơi thở mang theo hơi lạnh từ chín tầng địa ngục thoát ra từ lồng ngực. Hắn không sử dụng linh khí để chống lại, cũng không dùng ma khí để cứng chọi cứng.
Hắn bắt đầu vận hành tầng thứ chín của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.
Một vòng xoáy Thái Cực hiện ra dưới chân hắn, nhưng không phải màu đen trắng rạch ròi, mà là một màu xám hư ảo, hòa quyện giữa oán niệm cuồng bạo và sự tĩnh lặng của thiên địa. Toàn bộ những thanh kiếm của các tu sĩ đã ngã xuống trong bán kính vạn dặm, từ những thanh kiếm gỗ rẻ tiền của tán tu đến những linh kiếm cấp cao của trưởng lão, bỗng nhiên đồng loạt run rẩy.
*Văng vẳng… văng vẳng…*
Tiếng kiếm鳴 vang lên từ khắp mọi hướng, dồn dập như tiếng trống trận, bi hùng như khúc ca tiễn biệt.
"Kiếm lai!"
Diệp Phi mở mắt, đồng tử hắn giờ đây biến thành một mảnh trắng xóa không cảm xúc.
Chỉ với hai từ ấy, hàng vạn, hàng triệu luồng kiếm khí từ mặt đất bay vút lên trời cao. Có những thanh kiếm đã gãy nát, có những thanh chỉ còn lại tàn hồn, tất cả đều hướng về phía Diệp Phi mà triều bái. Chúng không phải đang phục tùng sức mạnh của hắn, mà chúng đang cảm ứng được ý chí "nghịch chuyển" của hắn.
Mỗi thanh kiếm mang theo một đoạn ký ức, một phần nỗi đau của những người đã chết dưới sự dối trá của Kim Phù Đồ.
Vạn kiếm tụ lại, không tạo thành một thanh kiếm khổng lồ, mà chúng lơ lửng quanh Diệp Phi tạo thành một dòng sông ánh sáng vĩ đại, xoáy sâu vào hư không. Dòng sông ấy cuồn cuộn lao lên, đâm thẳng vào bàn tay của Thiên Đạo Pháp Thân.
*Rắc!*
Tiếng nứt vỡ khô khốc vang vọng. Bàn tay của vị thần giả hiệu kia bị vạn kiếm xuyên qua, vụn vỡ như gốm sứ.
"Cái gì?" Kim Phù Đồ kinh hãi đến mức hồn siêu phách lạc. Pháp thân của hắn được kết tinh từ tinh hoa của Thiên Đạo, sao có thể bị những thứ phế phẩm kia đả thương?
"Kiếm của ta, không phải là kim loại vô hồn. Nó là tâm nguyện của người đời." Diệp Phi bước lên một bước trên không trung, mỗi bước đi, vạn kiếm lại rung chuyển dữ dội hơn. "Ngươi coi người dân như cỏ rác, vậy hôm nay, chính những 'cỏ rác' này sẽ khiến ngươi vạn kiếp bất phục."
Diệp Phi giơ cao Trảm Thiên Kiếm, giọng hắn bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường:
"Thiên đạo có khiếm khuyết, ma đạo có tình tâm. Vạn kiếm quy về một ý, trảm nát càn khôn cũ, lập lại thái bình mới."
"VẠN KIẾM QUY TÔNG – THÁI CỰC NGHỊCH THIÊN TRẢM!"
Bùng nổ!
Toàn bộ vạn thanh kiếm lơ lửng bỗng chốc tan biến, không, không phải biến mất, mà là tất cả chúng đều hòa nhập vào một đường kiếm duy nhất mà Diệp Phi vừa vung ra. Đường kiếm ấy không quá lớn, chỉ dài tầm mười trượng, mang theo màu sắc của sự hỗn độn sơ khai. Nó đi qua đến đâu, không gian không chỉ bị rách ra, mà bị xóa sổ hoàn toàn, để lại một khoảng không vô tận.
Kim Phù Đồ cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy dưới sự áp chế của thiên địch. Hắn điên cuồng thi triển các loại hộ thân pháp bảo, nhưng hễ chạm vào đường kiếm ấy, mọi thứ đều tan thành mây khói. Chiếc gương bát quái của hắn vỡ tan, tòa tháp vàng bảo vệ linh đài sụp đổ, ngay cả lớp hộ thể kim quang vốn bất khả xâm phạm cũng bị xé rách như một tờ giấy mỏng.
"Diệp Phi! Ngươi không thể giết ta! Ta chết, Thiên Đạo sẽ sụp đổ, Thương Khung Giới sẽ bị hủy diệt!" Kim Phù Đồ gào khóc trong tuyệt vọng.
"Nếu một thế giới cần sự dối trá của ngươi để tồn tại, vậy thì hủy đi cũng không sao." Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo như băng giá.
Đường kiếm đi qua ngực Kim Phù Đồ. Không có máu bắn ra, không có tiếng thét xé lòng. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cơ thể Kim Phù Đồ bắt đầu vỡ ra thành từng hạt sáng nhỏ, không phải bay lên trời mà là tan biến vào hư không. Thôn Phệ Linh Căn – thứ mà hắn vẫn tự hào, giờ đây điên cuồng cắn nuốt chính chủ nhân của nó khi cảm nhận được sức mạnh chủ thể đã tan rã.
Ở phía dưới, những người còn sống sót của hai phe Tiên – Ma đều sững sờ nhìn lên bầu trời. Họ thấy Thánh Tử của họ, vị thần sống của họ, đang dần tan biến như một ảo ảnh tan vỡ. Còn người đàn ông mặc hắc bào kia, đứng giữa vạn dặm kiếm khí tàn dư, sừng sững như một ngọn núi bất tận.
Liễu Như Yên đứng ở góc khuất, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây đầy vệt nước mắt nhạt nhòa. Nàng nhìn thấy người tình kiếp trước và kẻ thù kiếp này của mình hòa làm một trong một hình ảnh bá đạo tuyệt đối. Nàng nhận ra, từ đầu đến cuối, Diệp Phi chưa bao giờ thay đổi, chỉ có nàng và cả cái giới tu tiên này đã lạc lối quá xa.
Kim Phù Đồ trước khi hoàn toàn biến mất, hắn trố mắt nhìn về phía Diệp Phi, đôi môi mấp máy: "Tại sao… ngươi có thể… dung hợp cả hai…"
"Bởi vì ta không bao giờ nghĩ mình là Tiên, cũng chưa từng sợ mình là Ma."
Diệp Phi thu kiếm.
Một đòn Vạn Kiếm Quy Tông đã hút sạch tu vi của hắn trong tích tắc, nhưng đổi lại, hắn đã xóa bỏ cái nhọt lớn nhất của Thương Khung Giới. Bầu trời Thánh Vực vốn tối tăm sau khi Kim Phù Đồ chết, bỗng nhiên có một tia nắng thực sự đi qua mây mù, chiếu xuống mặt đất. Không phải là thứ kim quang nhân tạo khó chịu kia, mà là ánh sáng dịu nhẹ, chân thực của thái dương.
Diệp Phi khẽ lảo đảo trên không trung, Mặc Ly lập tức hóa thành một đạo hắc quang lao lên đỡ lấy chủ nhân.
"Chủ thượng!"
"Ta không sao." Diệp Phi vẫy tay, sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng tinh thần vẫn vô cùng tỉnh táo. Hắn nhìn xuống bình nguyên đẫm máu bên dưới, nhìn thấy Tô Nguyệt Thiềm đang đứng giữa bầy yêu tộc, ánh mắt nàng đầy vẻ quan tâm.
Hắn khẽ nhếch môi cười, một nụ cười không có sát khí, chỉ có sự thanh thản sau một trận chiến dài ngàn năm.
Nhưng ngay khi tất cả tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, mặt đất dưới chân Tế Đàn Càn Khôn bỗng rung chuyển mạnh hơn bao giờ hết. Một tiếng gầm sâu thẳm, cổ xưa như vọng về từ thời tiền sử phát ra từ lòng đất Thánh Vực.
Diệp Phi nhíu mày, nhìn xuống hố sâu nơi trụ đá đã nổ tung. Ở đó, một luồng khí màu tím nhạt, không phải linh khí cũng không phải ma khí, đang từ từ bốc lên.
"Cửu U lão tổ, đó là cái gì?" Diệp Phi hỏi trong linh thức.
Sau một lúc im lặng lâu đến đáng sợ, giọng nói run rẩy của lão tổ vang lên trong nhẫn:
"Tiêu rồi… Diệp Phi… Ngươi giết Kim Phù Đồ, phá vỡ tế đàn, cũng đồng nghĩa với việc mở ra cái niêm phong cuối cùng của Thương Khung Giới. Thứ bên dưới không phải là kho báu, mà là 'Tai Họa' thực sự mà các tổ tiên đã phải hy sinh cả kỷ nguyên để chôn vùi…"
Diệp Phi nắm chặt chuôi kiếm. Càn khôn này quả nhiên không dễ nghịch chuyển đến thế. Một trò chơi cũ vừa kết thúc, nhưng một bàn cờ chết chóc khác… vừa mới chỉ bắt đầu.