Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 117: Mảnh Vỡ Cuối Cùng Thuộc Về Ai?**
**CHƯƠNG 117: MẢNH VỠ CUỐI CÙNG THUỘC VỀ AI?**
Luồng tử khí kia tựa như một con ác long thượng cổ vừa thoát khỏi xiềng xích, nó không cuồn cuộn mãnh liệt như sóng thần, mà lại lẳng lặng thẩm thấu vào hư không, khiến những tu sĩ yếu ớt xung quanh chưa kịp kêu lên một tiếng đã hóa thành những pho tượng đá xám xịt, rồi vỡ tan vụn trong gió.
"Hỗn Độn Nguyên Khí?"
Đôi mắt Diệp Phi co rút lại thành một đường chỉ nhỏ. Trong trí nhớ của Ma Đế kiếp trước, đây là loại năng lượng đáng sợ nhất, thứ chỉ tồn tại trước khi khai thiên lập địa. Nó có thể đồng hóa tất cả: linh khí, ma khí, thậm chí là quy luật sinh mạng. Kim Phù Đồ bấy lâu nay trấn giữ Tế Đàn Càn Khôn, hóa ra không chỉ là để hút lấy khí vận thế gian, mà là đang ngồi trên một quả bom nổ chậm có thể hủy diệt cả Thương Khung Giới.
"Vút —!"
Ngay trong khoảnh khắc cả vạn tu sĩ còn đang bàng hoàng trước luồng tử khí, một tia sáng màu hoàng kim chói mắt bất ngờ từ sâu trong tâm hố sụt vọt lên. Tia sáng ấy mang theo một khí tức sắc lẹm, chém rách cả màn sương tím mịt mù, hướng thẳng về phía chân trời phía Tây mà lao đi với tốc độ kinh người.
"Trảm Thiên Kiếm!" Diệp Phi hét lớn, thanh âm khàn đục vì kinh hãi.
Đó không phải là toàn bộ thanh kiếm, mà là mảnh vỡ quan trọng nhất — Chuôi Kiếm. Mảnh vỡ này chứa đựng "Kiếm Hồn" nguyên bản của Trảm Thiên Kiếm kiếp trước. Nếu thiếu nó, những mảnh vỡ hắn thu thập bấy lâu nay chẳng qua cũng chỉ là những miếng sắt vụn linh thiêng, không cách nào phát huy ra uy lực "Trảm Thiên" thực sự.
"Không ổn! Có kẻ đang mang nó chạy trốn!" Mặc Ly ở bên cạnh gầm lên một tiếng, đôi cánh hắc ma sau lưng bung rộng, nhưng ngay khi hắn định xông lên, luồng tử khí từ dưới đất lại phun trào, ngăn cản mọi đường tiến.
Từ trong luồng kim quang đang bỏ chạy, một bóng dáng già nua thấp thoáng hiện ra. Đó là Thanh Hư Chân Nhân — một trong những lão quái vật của Thiên Đạo Minh vẫn luôn ẩn mình dưới trướng Kim Phù Đồ. Lão đã chờ đợi thời khắc này quá lâu. Khi Kim Phù Đồ chết, hệ thống phòng ngự của tế đàn lỏng lẻo nhất, lão đã dùng bí pháp đoạt lấy chuôi kiếm hồn và tẩu thoát.
"Muốn đi? Để lại mệnh cho ta!"
Diệp Phi gầm lên, bất chấp kinh mạch toàn thân đang gào thét vì cạn kiệt năng lượng. Hắn cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết bắn thẳng vào Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết đang xoay chuyển trong đan điền. "Bùm" một tiếng, một luồng hắc khí cuồng bạo xen lẫn chỉ bạc lôi điện bùng phát, đẩy hắn bay vọt đi như một ngôi sao băng nghịch hành.
Cuộc rượt đuổi nghẹt thở bắt đầu trên tầng mây cao nhất — Cửu Thiên Cương Phong.
Thanh Hư Chân Nhân hiển nhiên đã có sự chuẩn bị từ trước. Lão liên tục ném ra các loại bí bảo cấp Thiên để chặn đường. Mỗi một món bảo vật phát nổ là một quầng sáng rực rỡ hiện ra giữa không trung, tạo thành những cơn sóng chấn động khiến không gian xung quanh vỡ vụn.
"Diệp Phi, ngươi đã là xác ve sắp chết, sao còn dám tham lam món thần vật này?" Thanh Hư quay đầu lại, nụ cười trên khuôn mặt nhăn nheo trông vô cùng dữ tợn. Lão thúc giục chuôi kiếm hồn, kim quang dưới chân lão bành trướng, xé nát những cơn gió lốc của Cửu Thiên Cương Phong để gia tăng tốc độ.
"Tham lam? Thứ đó vốn dĩ là của ta!"
Diệp Phi lao đi giữa những vết nứt không gian đen ngòm. Gió ở độ cao này sắc như đao tạc, cắt rách hắc bào thêu chỉ bạc của hắn, máu thấm ra từ những vết thương nhỏ li ti rồi lập tức bị gió đông cứng lại. Mỗi một hơi thở của hắn đều mang theo vị mặn chát của máu, nhưng đôi mắt thâm trầm ấy vẫn khóa chặt vào bóng dáng phía trước.
Hắn phải bắt kịp! Trảm Thiên Kiếm Hồn nếu rơi vào tay kẻ khác và bị luyện hóa bằng máu người, nó sẽ vĩnh viễn mất đi tính thần thánh, biến thành một tà khí không thể kiểm soát.
"Thánh nữ, yểm trợ ta!" Diệp Phi dùng linh thức truyền âm xuống bên dưới.
Tô Nguyệt Thiềm đứng ở đỉnh ngọn tháp đổ nát, đôi mắt tím sáng rực. Nàng không nói lời nào, hai tay bắt quyết nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Một tiếng hót lanh lảnh của yêu tộc vang vọng, từ sau lưng nàng hiện ra một bóng ảo ảnh Cửu Vĩ Thiên Hồ khổng lồ. Chín cái đuôi màu hồng rực như những dải lụa xuyên thấu không gian, trực tiếp nối thành một cây cầu năng lượng dài vạn dặm giữa hư không.
"Đi!"
Diệp Phi đạp chân lên dải lụa hồng ấy, tốc độ tăng vọt gấp đôi. Hắn như một tia sét đen lướt trên mặt lụa, thu hẹp khoảng cách với Thanh Hư trong chớp mắt.
"Khốn kiếp! Yêu nữ phá đám!" Thanh Hư nghiến răng, lão vung tay ra sau, mười ba thanh linh kiếm màu xanh biếc xếp thành một trận pháp "Thập Tam Tuyệt Sát", quay cuồng lao về phía Diệp Phi.
"Nghịch!"
Diệp Phi không né tránh. Hắn đưa tay trái ra, lòng bàn tay hiện lên một vòng thái cực âm dương xoay ngược. Khi mười ba thanh linh kiếm chạm vào vòng xoáy, năng lượng chính đạo thuần khiết trong chúng đột ngột bị "Nghịch Chuyển" thành ma khí cuồng loạn. Trận pháp vốn dĩ để giết người lập tức phản phệ, nổ tung ngay trước mặt Thanh Hư Chân Nhân.
"Ầm —!"
Một quầng lửa đen phủ kín một khoảng trời. Thanh Hư bị chấn động văng ra, máu tươi tung tóe, nhưng lão vẫn bám chặt lấy chuôi kiếm hồn không buông.
Cả hai lúc này đã bay xa khỏi chiến trường Thánh Vực hàng ngàn dặm, tiến vào vùng không gian bất ổn của Tây Hoang Cổ Địa. Dưới chân họ là những hẻm núi sâu hoắm và các tàn tích khổng lồ ẩn hiện trong mây mù. Áp lực không gian ở đây đột ngột tăng lên khiến cả hai bắt đầu rơi rụng độ cao.
"Trả lại cho ta!" Diệp Phi áp sát đến mức có thể nhìn thấy sợi râu run rẩy của đối thủ. Hắn vung mảnh vỡ thân kiếm đang cầm trong tay, tạo ra một vầng trăng khuyết màu đen tuyền chém ngang trời.
Thanh Hư Chân Nhân cảm thấy tử thần đang kề cổ. Lão biết nếu chạy tiếp sẽ bị chém thành hai nửa, liền gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng: "Ngươi muốn nó? Vậy thì chúng ta cùng đi chết đi!"
Nói đoạn, lão dồn toàn bộ tu vi vào chuôi kiếm hồn, định tâm muốn tự bạo linh căn cùng món thần khí này để đồng quy vu tận với Diệp Phi. Kim quang trên chuôi kiếm bắt đầu mất kiểm soát, những vết nứt hình tia sét lan tỏa trên hư không xung quanh lão.
"Dừng lại!"
Đồng tử Diệp Phi co rút. Nếu kiếm hồn nổ tung, linh hồn Ma Đế bên trong cũng sẽ tan biến, hắn sẽ không bao giờ có thể quay lại đỉnh cao.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, trong đầu Diệp Phi vang lên tiếng thét của Cửu U Lão Tổ: "Diệp Phi! Dùng huyết thề! Dùng bản nguyên của Ma Đế gọi nó! Nó nhận chủ nhân, không nhận sức mạnh!"
Diệp Phi không do dự, hắn cắn nát ngón tay giữa, dùng máu vẽ lên không trung một phù văn cổ quái phức tạp. Đó là khế ước linh hồn của hắn với thanh kiếm từ vạn năm trước.
"Trảm Thiên, chẳng lẽ ngươi định cùng kẻ phàm phu này vùi thây tại đây sao?"
Giọng nói của Diệp Phi mang theo một uy nghiêm vô thượng, xuyên thấu qua lớp kim quang cuồng loạn. Chuôi kiếm hồn đang chấn động bỗng nhiên khựng lại một nhịp. Nó vốn mang theo linh tính cực cao, khi cảm nhận được mùi máu và linh hồn quen thuộc nhất thế giới, một tiếng ngâm vang lừng khừng khựng vang lên, thanh thoát mà thê lương.
"Xoẹt!"
Chuôi kiếm đột ngột thoát khỏi sự kềm tỏa của Thanh Hư Chân Nhân, biến thành một dải lụa vàng lướt qua vai lão, trực tiếp chặt đứt cánh tay đang cầm nó.
"Á —!" Thanh Hư rú lên thảm thiết, nhìn cánh tay mình bị nghiền nát thành bột mịn trong ánh sáng kim khí.
Thanh kiếm không dừng lại ở đó. Nó như một đứa trẻ đi lạc thấy lại người thân, lao thẳng vào lòng Diệp Phi. Khi chuôi kiếm chạm vào mảnh vỡ thân kiếm trong tay hắn, một vầng sáng chói lòa bùng phát, nuốt chửng cả hai trong một kén ánh sáng khổng lồ.
Hệ thống kinh mạch vốn đã nát bét của Diệp Phi bỗng chốc được tưới đẫm bằng một dòng năng lượng tinh khiết, ấm áp nhưng cũng đầy bá đạo. Những vết thương trên da thịt hắn khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Đặc biệt, vết sẹo hình tia sét trên trán hắn chợt đỏ rực lên, tựa như con mắt thứ ba đang hé mở.
Giữa vầng sáng, Diệp Phi cảm thấy ý thức của mình đang hòa làm một với bầu trời. Hắn thấy được từng luồng gió, từng vết nứt không gian, và cả nỗi sợ hãi đang dâng trào trong tim Thanh Hư.
Vầng sáng tan đi. Diệp Phi đứng đó, giữa tầng mây Cửu Thiên, tay phải nắm lấy thanh kiếm đã khôi phục được hơn phân nửa dáng hình. Lưỡi kiếm tuy vẫn chưa hoàn chỉnh nhưng đã thoát thai hoán cốt, một nửa trắng tinh khôi như tuyết, một nửa đen đặc như mực, ở giữa là một đường vân màu tím nhạt uốn lượn như rồng bay.
Đây mới là chân chính Trảm Thiên.
Thanh Hư Chân Nhân ôm lấy bả vai cụt, run rẩy nhìn Diệp Phi: "Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Tu sĩ nhân tộc không thể nào chịu nổi lực lượng của nó… trừ khi…"
Diệp Phi không trả lời bằng lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước tới trước. Mỗi bước đi, dưới chân hắn lại hiện ra một tòa liên hoa bằng đen đỏ xen kẽ, rực rỡ và nguy hiểm.
"Kiếp trước, các ngươi gọi ta là Ma Đế." Diệp Phi trầm giọng nói, thanh âm bình thản nhưng áp lực tỏa ra khiến những áng mây xung quanh lập tức tiêu tán. "Kiếp này, ta sẽ là kẻ kết thúc tất cả sự giả dối của thế gian này."
Thanh Hư Chân Nhân trợn mắt, đồng tử khuếch tán vì kinh hãi tột độ: "Ma Đế… Lạc… Lạc Vân Tiêu? Ngươi chưa chết?"
"Ta chưa chết, nhưng ngươi thì có."
Diệp Phi vung tay. Một đường kiếm quang giản đơn, không hoa mỹ, không thanh thế, lẳng lặng đi ngang qua cổ Thanh Hư.
Cái đầu của vị đại năng danh trấn phương xa rơi xuống, nhưng không có một giọt máu nào chảy ra. Toàn bộ sinh mệnh lực, nguyên thần và tu vi của lão đã bị thanh kiếm trong tay Diệp Phi hấp thụ sạch sẽ trong khoảnh khắc chạm vào.
Thanh kiếm khẽ rung lên như thể vẫn còn chưa thỏa mãn. Diệp Phi nhìn về phía xa, nơi Thánh Vực vẫn đang chìm trong màn tử khí tím lịm. Cuộc rượt đuổi mảnh vỡ kiếm hồn đã kết thúc, hắn đã giành lại được "linh hồn" của chính mình. Nhưng ở đó, thứ "Tai Họa" vừa thức tỉnh kia đang gầm thét, báo hiệu một cuộc tranh phong mới còn khốc liệt hơn gấp bội.
Phía dưới, Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm cũng đã đuổi tới nơi. Nhìn thấy bóng dáng sừng sững của Diệp Phi cùng thanh kiếm rực sáng trên tay, Mặc Ly quỳ rạp xuống hư không, đầu cúi sát: "Chúc mừng Chủ thượng tìm lại thần khí, nhất thống thiên hạ chỉ còn là vấn đề thời gian!"
Diệp Phi thu kiếm, ánh mắt vẫn lạnh lẽo hướng về phía chân trời.
"Thống nhất thiên hạ? Không, mục tiêu của ta lớn hơn thế."
Hắn siết chặt chuôi kiếm mới tìm lại, cảm giác huyết mạch tương thông khiến trái tim hắn đập mạnh mẽ. Mảnh vỡ cuối cùng đã về tay hắn, nhưng bàn cờ này chỉ vừa mới bắt đầu mở ra những nước đi tàn độc nhất.
"Trở về Thánh Vực. Món nợ với trời đất này, hôm nay ta phải tính một thể."
Ba đạo hào quang một lần nữa xé gió quay lại, hướng về trung tâm của sự hỗn loạn, bỏ lại sau lưng xác thân tàn phế của một kẻ tham lam giữa đại địa mênh mông của Tây Hoang.