Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 118: Trảm Thiên Kiếm Hoàn Chỉnh**
Gió Tây Hoang gào rú như tiếng khóc của hàng vạn u hồn bị phong ấn dưới lòng đất đỏ. Trên đỉnh núi Đoạn Hồn, nơi từng là bãi chiến trường cổ xưa với những xác rồng cốt phượng hóa thạch, không gian đang vặn xoắn lại một cách bất thường.
Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào thêu chỉ bạc tung bay phần phật trong cuồng phong. Trên tay trái của hắn là chuôi kiếm gãy đen kịt, lạnh lẽo như thép nguội từ cửu u; còn tay phải, hắn đang nâng niu một mảnh vỡ hình tam giác, tỏa ra ánh sáng bạc dịu dàng nhưng sắc lẹm, đó là mảnh vỡ cuối cùng của Trảm Thiên Kiếm mà hắn đã vất vả tìm kiếm bấy lâu.
Sau lưng hắn, Mặc Ly quỳ một gối, thanh trọng kiếm mang theo ma khí cuồn cuộn cắm sâu xuống đất để giữ vững thân mình trước áp lực vô hình. Tô Nguyệt Thiềm đứng cách đó không xa, đôi mắt tím nhạt lộ rõ vẻ lo lắng lẫn kỳ vọng. Nàng biết, giây phút này chính là bước ngoặt thay đổi hoàn toàn vận mệnh của không chỉ Diệp Phi, mà là của cả Thương Khung Giới.
"Chủ thượng, vạn sự cẩn trọng." Mặc Ly trầm giọng nói, thanh âm bị gió bão nuốt chửng một nửa. "Thiên đạo ý chí đã bắt đầu chú ý đến nơi này. Đám ngụy quân tử ở Thánh Vực chắc chắn sẽ không để ngài dễ dàng đúc lại thần khí."
Diệp Phi không quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu đang phản chiếu ánh sáng hắc – bạch đan xen.
"Thiên đạo?" Diệp Phi nhếch môi cười nhạt, một nụ cười mang theo sự ngông cuồng của kẻ từng đứng trên đỉnh cao vạn ma. "Nó đã phản bội ta một lần, kiếp này, ta sẽ dùng thanh kiếm này để chém đứt cái 'đạo' mục nát đó."
Nói đoạn, Diệp Phi khoanh chân ngồi xuống hư không. Hắn bắt đầu vận hành *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.
Một luồng khí tức kỳ dị bùng phát từ đan điền của hắn. Đó không phải là linh khí tinh khiết của chính đạo, cũng không hoàn toàn là ma khí bạo liệt của ma môn, mà là một loại năng lượng hỗn độn, xám xịt nhưng chứa đựng sức mạnh sáng thế. Khí tức này bao phủ lấy chuôi kiếm và mảnh vỡ cuối cùng, bắt đầu cưỡng ép chúng xích lại gần nhau.
"Keng! Keng! Keng!"
Trong không gian vang lên những tiếng va chạm của kim loại, dù thực tế hai thứ chưa hề chạm vào nhau. Đó là tiếng kêu gào của kiếm linh đang ngủ say bị đánh thức.
Mảnh vỡ cuối cùng kia vốn thuộc về phần "Tiên" của Trảm Thiên Kiếm, mang theo sự cương trực và quang minh. Trong khi chuôi kiếm và phần thân đã tìm được trước đó lại bị nhuốm màu hận thù của Ma Đế kiếp trước, mang đầy sát khí và oán niệm. Hai lực lượng vốn xung khắc như nước với lửa nay lại bị ép buộc phải dung hòa.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Diệp Phi. Vết sẹo hình tia sét trên trán hắn bắt đầu rực sáng đỏ rực, giống như một con mắt thứ ba đang muốn xé toạc lớp da thịt để nhìn thấu quy luật của trời đất.
"Dung cho ta!" Diệp Phi gầm nhẹ.
Linh lực trong người hắn cuộn trào như đại dương nổi sóng. Hắn không dùng ma đạo để nuốt chửng tiên đạo, cũng không dùng tiên đạo để thanh tẩy ma đạo. Hắn dùng triết lý "Nghịch Chuyển" – coi cực dương là khởi điểm của cực âm, lấy cái ác nhất để nuôi dưỡng cái thiện nhất.
Oanh!
Một cột sáng khổng lồ có hai màu hắc bạch quấn quýt lấy nhau giống như hai con rồng khổng lồ đang giao chiến, từ đỉnh núi Đoạn Hồn xé toạc màn mây đen, đâm thẳng vào tầng mây Cửu Thiên Cương Phong.
…
Cùng lúc đó, tại trung tâm Thánh Vực, bên trong điện thờ của Thiên Đạo Tông.
Kim Phù Đồ đang ngồi xếp bằng trên đài sen ngọc, quanh thân hắn là chín tầng hào quang vàng óng, tôn nghiêm như một vị thần chân chính. Chợt, đôi mắt hắn mở bừng, một tia nhìn sắc lạnh và tham lam lóe lên. Hắn nhìn về phương Bắc, nơi chân trời đang bị một cột sáng lạ kỳ chia cắt.
"Hơi thở này… Trảm Thiên Kiếm?" Kim Phù Đồ thì thào, lồng ngực khẽ phập phồng vì kinh ngạc. "Không thể nào, thanh kiếm đó đã bị ta bẻ gãy năm xưa, khí linh đã tan biến vào luân hồi. Kẻ nào có khả năng gom nhặt những mảnh vỡ đó lại?"
Phía dưới đài sen, Liễu Như Yên trong bộ tiên y màu xanh ngọc bích cũng biến sắc. Trái tim nàng thắt lại một nhịp đầy đau đớn mà chính nàng cũng không giải thích được. Cảm giác này… quá quen thuộc. Giống như hơi thở của người đàn ông nàng từng yêu nhất, cũng là người nàng đã chính tay đâm một nhát kiếm vào ngực năm xưa.
"Phù Đồ ca ca, có phải là hắn không?" Liễu Như Yên run giọng hỏi.
Kim Phù Đồ đứng dậy, khuôn mặt hoàn mỹ như ngọc tạc hiện lên vẻ tàn nhẫn: "Dù là hắn hay là kẻ thừa kế nào đó, thanh kiếm ấy không được phép tồn tại trên thế gian này một lần nữa. Truyền lệnh xuống, khởi động Vạn Lý Truyền Tống Trận, đưa tất cả cường giả Hóa Thần trở lên của liên minh chính đạo hướng về Tây Hoang. Kẻ nào ngăn cản, giết không tha!"
…
Quay lại Tây Hoang, quá trình đúc kiếm đã đi vào giai đoạn then chốt nhất.
Thân thể Diệp Phi bắt đầu nứt ra, máu thấm đẫm hắc bào nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn. Ánh mắt hắn khóa chặt vào khoảng không trước mặt. Ở đó, Trảm Thiên Kiếm đã bước đầu thành hình.
Thân kiếm dài ba thước sáu tấc, một bên mang sắc đen huyền bí như đêm trường vĩnh hằng, bên kia lại trắng muốt tinh khiết như sương tuyết đỉnh núi cao. Trên sóng kiếm, những hoa văn cổ xưa uốn lượn, nhìn kỹ giống như những xiềng xích của thiên đạo đang bị bẻ gãy.
"Cửu U Lão Tổ, giúp ta một tay!" Diệp Phi truyền âm vào chiếc nhẫn.
"Tiểu tử thối, ngươi đúng là điên rồi! Muốn nghịch chuyển sinh tử, hồi sinh kiếm linh bằng huyết nhục bản thân sao?" Trong nhẫn vang lên tiếng mắng chửi của lão già, nhưng ngay sau đó, một luồng hồn lực mạnh mẽ, tinh thuần bao trùm lấy Diệp Phi, giúp hắn giữ vững linh đài không bị sụp đổ.
"Kiếm vốn vô tình, nhưng ta có tình. Kiếm vốn vô danh, nhưng ta đặt tên." Diệp Phi phun ra một ngụm máu cốt lõi vào lưỡi kiếm, giọng hắn vang vọng như tiếng sấm truyền thế:
"Trảm Thiên tái thế, Càn Khôn nghịch chuyển. Vạn cổ Tiên – Ma, duy ngã độc tôn!"
KENG!!!
Một tiếng ngân thanh thúy, trong trẻo vang vọng khắp mười vạn dặm Tây Hoang. Mọi vũ khí trong tay các tu sĩ trong khu vực này, từ phàm kiếm cho đến linh bảo, đều đồng loạt rung động, cúi đầu về hướng đỉnh núi Đoạn Hồn như thể bầy tôi đang bái kiến hoàng đế của mình.
Trảm Thiên Kiếm hoàn chỉnh lơ lửng trước mặt Diệp Phi. Nó không còn tỏa ra ánh sáng rực rỡ nữa mà thu liễm tất cả vào bên trong. Trông nó giản đơn đến mức bình phàm, nhưng nếu nhìn lâu vào lưỡi kiếm, người ta sẽ cảm thấy linh hồn mình như bị hút vào một hố đen vô tận.
Diệp Phi vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy chuôi kiếm.
Oanh!
Một luồng sóng xung kích từ lòng bàn tay hắn bùng nổ, hất văng mọi chướng ngại xung quanh. Tóc dài của Diệp Phi hóa trắng hoàn toàn trong tích tắc, khí tức của hắn từ Nguyên Anh trung kỳ điên cuồng nhảy vọt, đột phá bình cảnh Nguyên Anh hậu kỳ, rồi tiến sát tới Hóa Thần cảnh chỉ trong nháy mắt.
Hắn từ từ đứng dậy, thanh kiếm trong tay phát ra tiếng rên rỉ mừng rỡ.
"Tìm thấy các ngươi rồi." Diệp Phi ngước lên nhìn trời.
Tầng mây Cửu Thiên vốn yên tĩnh, nay đột nhiên sụp đổ. Hàng vạn bóng người đạp mây mà đến, hào quang tiên gia sáng rực cả một vùng trời đen tối của Tây Hoang. Dẫn đầu chính là thập đại trưởng lão của Thiên Đạo Minh, mỗi người đều mang hơi thở Hóa Thần cảnh đỉnh phong, đủ sức dời non lấp bể.
"Đồ ma đầu kia! Giao ra thần khí, tự phế tu vi, có lẽ thượng đế còn chừa cho ngươi một con đường luân hồi!" Một vị trưởng lão mặc bào đỏ, râu dài trắng muốt quát lên, thanh âm chấn động cả sơn hà.
Tô Nguyệt Thiềm sắc mặt tái nhợt, nàng rút ra dải lụa hồng rực, khí tức Yêu Thánh bắt đầu thức tỉnh. Mặc Ly cũng trầm mặc tiến lên đứng bên cạnh Diệp Phi, dù đối mặt với cả thế giới chính đạo, đôi mắt thiếu niên vẫn không hề có một chút sợ hãi.
Diệp Phi nhìn đám người tự xưng là đại diện của thiên lý kia, ánh mắt hắn chỉ có sự khinh miệt sâu sắc. Hắn giơ thanh Trảm Thiên Kiếm lên ngang ngực, nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt dọc theo sống kiếm đen trắng.
"Mảnh vỡ cuối cùng của kiếm này vốn mang tên là 'Tha Thứ'." Diệp Phi bình thản nói, nhưng mỗi chữ hắn thốt ra đều như có hàng vạn cân nặng áp lên lồng ngực đối phương. "Nhưng sau nghìn năm bị các ngươi vây giết, sau nghìn năm ta nếm trải mùi vị của sự phản bội và bóng tối… thanh kiếm này đã không còn chữ đó nữa."
"Ngươi muốn làm gì?" Vị trưởng lão bào đỏ cảm thấy một sự đe dọa trực giác cực lớn, vội vàng thúc giục linh lực hộ thân.
"Ta muốn dùng các ngươi để tế kiếm."
Diệp Phi bước ra một bước.
Không gian dưới chân hắn co rút lại. Thuật co vách thành sương. Hắn biến mất tại chỗ và xuất hiện ngay trước mặt mười vị đại năng Hóa Thần.
Trảm Thiên Kiếm vung lên.
Không có kiếm chiêu hoa mỹ, không có khí kình xé gió. Chỉ là một đường cắt mỏng manh, tựa như người họa sĩ vẽ một nét mực lên trang giấy trắng.
"Thiên Địa Đồng Thọ!" Vị trưởng lão bào đỏ hét lớn, kích hoạt phòng ngự tuyệt học mạnh nhất đời mình. Một tòa chuông vàng khổng lồ bao phủ lấy lão và chín người còn lại.
Tuy nhiên, thanh Trảm Thiên Kiếm chỉ khẽ lướt qua.
"Răng rắc!"
Tòa chuông vàng được mệnh danh là không thể phá vỡ dưới Hóa Thần cảnh nát tan như thủy tinh rơi xuống sàn đá. Đường kiếm vẫn không dừng lại, nó đi qua cổ họng của cả mười người như đi qua hư không.
Im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy Tây Hoang.
Một hơi thở sau, mười cái đầu của thập đại trưởng lão đồng loạt tách rời khỏi cổ. Điều kinh hoàng nhất là, cả nguyên thần của họ – thứ vốn có thể thoát ra để tìm đường tái sinh – cũng bị lưỡi kiếm nuốt chửng ngay lập tức. Không có một chút phản kháng, không có một tiếng kêu la.
Mười vị cường giả Hóa Thần, đã ngã xuống như cỏ rác dưới một đường kiếm của người thanh niên tóc trắng.
Diệp Phi hạ kiếm, đầu mũi kiếm không dính một giọt máu, chỉ có những sợi tơ khí đen kịt đang cuộn quanh lưỡi kiếm như thể đang tiêu hóa thức ăn.
Phía sau, hàng vạn đệ tử chính đạo vốn đang hừng hực khí thế, nay chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều chết trân tại chỗ. Có kẻ đã buông rơi vũ khí vì run rẩy, có kẻ thậm chí còn không đứng vững được trên đám mây bay.
"Ma… Ma quỷ! Hắn là Ma Thần tái thế!" Tiếng kêu la kinh hãi bắt đầu lan rộng.
Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly nhìn tấm lưng của Diệp Phi, trong lòng dâng lên sự sùng bái tột độ. Đây chính là chủ nhân của họ, kẻ nghịch chuyển cả đất trời để tìm lại chân lý cho riêng mình.
Diệp Phi ngẩng đầu nhìn về hướng Thánh Vực xa xôi. Ánh mắt hắn xuyên qua hàng vạn dặm không gian, như thể đang đối diện trực tiếp với Kim Phù Đồ trên đài sen.
"Kim Phù Đồ, bảo vật của ngươi, ta sắp đến lấy rồi."
Diệp Phi nhếch môi, Trảm Thiên Kiếm trong tay lại rung lên một tiếng rền rĩ đầy khát máu.
Hôm nay, Trảm Thiên Kiếm hoàn chỉnh đã tái thế.
Hôm nay, Thương Khung Giới chính thức bước vào thời đại của sự nghịch chuyển.
Bầu trời Tây Hoang sau khi chém chết mười vị trưởng lão đột nhiên mưa xuống. Nhưng đó không phải mưa nước, mà là mưa máu – thiên địa cùng khóc cho những kẻ mang danh chính đạo đã ngã xuống, hay đúng hơn là đang khóc cho sự kết thúc của một trật tự cũ kỷ.
Diệp Phi thu kiếm vào vỏ đen sau lưng, thân ảnh hắc bào giữa cơn mưa máu trông cô độc mà kiêu hùng.
"Mặc Ly, Nguyệt Thiềm. Đi thôi."
"Chúng ta đi đâu, chủ thượng?"
"Thánh Vực." Diệp Phi xoay người, bước đi về phía ánh bình minh đang le lói nơi chân trời, nhưng là một bình minh đỏ rực như máu. "Nơi đó đã yên bình quá lâu rồi, đã đến lúc để họ biết thế nào là sự giận dữ của một vầng trăng khuyết."
Chương 118 kết thúc trong tiếng gió gào rú của Tây Hoang, đánh dấu sự bắt đầu cho cuộc phản công tổng lực của Diệp Phi vào sào huyệt của kẻ thù. Thần khí hoàn chỉnh không chỉ là một món vũ khí, nó là biểu tượng cho sự thức tỉnh của một vị Ma Đế đã vượt qua cái chết để quay lại đòi nợ cả thế gian.
Mảnh vỡ cuối cùng đã được ghép lại, và bàn cờ thiên hạ từ nay về sau, chỉ có một người cầm quân duy nhất.