Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 119: Lời Nguyền Của Ma Đế**
CHƯƠNG 119: LỜI NGUYỀN CỦA MA ĐẾ
Mưa máu vẫn xối xả trút xuống bình nguyên Tây Hoang, nhuộm đỏ những dải cát vàng vốn đã cằn cỗi. Mười vị trưởng lão Hóa Thần kỳ, mười cột trụ của các tông môn danh giá, giờ đây chỉ còn là những mảng thi thể rời rạc, linh hồn tán loạn giữa hư không.
Trảm Thiên Kiếm trên tay Diệp Phi khẽ ngân lên, lưỡi kiếm đen tuyền sau khi được tôi luyện qua máu của đại năng chính đạo đã trở nên sáng bóng như mặt hồ dưới đêm trăng, nhưng lại toả ra luồng ma tính khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
Hàng vạn tu sĩ chính đạo còn lại trên bầu trời lúc này như những con chim gãy cánh, run rẩy tụ lại một chỗ. Uy áp từ Diệp Phi lúc này không còn là của một đệ tử Hỏa Long Tông bình thường, mà là chân thân của một vị Chí Tôn đứng trên vạn người. Đôi mắt hắn chậm rãi quét qua đám đông, nơi nào ánh mắt hắn chạm tới, nơi đó vang lên tiếng hít khí lạnh và tiếng lùi bước hỗn loạn.
"Sợ sao?" Diệp Phi nhàn nhạt mở lời, giọng nói không lớn nhưng xuyên qua màn mưa, găm thẳng vào thần trí của từng người một.
Một vị đệ tử thủ lĩnh của Thái Huyền Tiên Môn, gương mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, run giọng thét lên: "Yêu ma! Ngươi là yêu ma tái thế! Kim Phù Đồ Thánh tử nhất định sẽ không buông tha cho ngươi! Thiên đạo sẽ tru diệt ngươi!"
Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười ấy không chứa đựng hơi ấm, chỉ có sự miệt thị thấu xương. Hắn nhẹ nhàng tiến về phía trước một bước, một bước này như dẫm lên nhịp tim của vạn người, khiến đám tu sĩ kia đồng loạt thổ huyết, linh lực trong người hỗn loạn như sóng thần.
"Kim Phù Đồ?" Diệp Phi lặp lại cái tên ấy, thanh âm mang theo chút trêu đùa đen tối. "Hắn là Thiên đạo của các ngươi, nhưng trong mắt ta, hắn chỉ là một con rết bò dưới khe đá đang cố gắng vươn vòi hút máu chúng sinh để nuôi thân mình mà thôi. Các ngươi tôn thờ một kẻ cướp đoạt, rồi tự xưng là chính nghĩa?"
Diệp Phi đột ngột giơ cao Trảm Thiên Kiếm. Ma khí từ vạn dặm Tây Hoang điên cuồng tụ lại, tạo thành một vòi rồng hắc ám nối liền đất trời. Trong lõi vòi rồng ấy, những văn tự cổ xưa đỏ rực như nham thạch bắt đầu hiện ra, xoay vần quanh thân kiếm.
"Ta không giết các ngươi." Diệp Phi trầm giọng, tay trái hắn bấm quyết, một luồng ánh sáng màu tím sẫm bộc phát từ giữa chân mày. "Nếu giết sạch các ngươi, trò chơi này sẽ mất đi vị đắng của sự hối hận. Ta muốn các ngươi sống, sống để chứng kiến thần tượng của các ngươi sụp đổ, sống để cảm nhận cái giá phải trả khi đứng về phía kẻ ngụy quân tử."
"Cửu U Ma Ấn — Khí Vận Nghịch Chuyển, Lời Nguyền Khởi!"
Diệp Phi quát lớn một tiếng. Từ Trảm Thiên Kiếm, vạn đạo tơ hồng mảnh như sợi tóc bay ra, xuyên qua màn mưa máu, nhanh đến mức không ai kịp né tránh. Những sợi tơ này trực tiếp đâm xuyên qua đan điền và thức hải của hàng vạn tu sĩ hiện trường.
"Aaaaa!"
Tiếng la hét thảm khốc đồng loạt vang lên. Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra: Những tu sĩ vừa trúng phải tơ hồng kia, trên trán đột ngột hiện ra một vết sẹo đen ngòm hình tia sét gãy — chính là vết tích của thiên kiếp mà Diệp Phi mang theo từ kiếp trước.
Đây không phải là một vết thương vật lý đơn thuần. Đây là *Cửu U Chú*.
"Lời nguyền này mang tên 'Sự Phản Phệ Của Kẻ Phản Bội'." Diệp Phi hạ kiếm xuống, hắc khí quanh người hắn dần thu liễm, nhưng đôi mắt thì ngày càng thâm trầm. "Kể từ hôm nay, hễ kẻ nào mang theo dấu ấn này mà vẫn còn nảy sinh ý niệm tôn thờ Thiên Đạo Minh, tu vi sẽ tự động hóa thành hư ảo. Hễ kẻ nào đứng trong lãnh địa của Thánh Vực mà nhận được ân sủng từ Kim Phù Đồ, cơ thể sẽ bị vạn quỷ cắn xé từ bên trong."
Hắn dừng lại một chút, nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của đám người đang ôm đầu vật vã dưới đất, rồi nói tiếp: "Đây là lời nguyền liên kết theo huyết mạch. Một người mang chú, cả dòng họ mười đời sau sinh ra đều sẽ mang phế mạch. Trừ phi… các ngươi tự tay chặt đứt sợi dây liên kết với Kim Phù Đồ, quy phục trước bóng tối mà các ngươi vẫn hằng khinh rẻ."
Lời nguyền này cực kỳ độc địa. Diệp Phi không chỉ phong tỏa con đường thăng tiến của họ, mà còn biến họ thành những "mầm mống bệnh tật" ngay trong lòng giới chính đạo. Khi Kim Phù Đồ phát hiện ra thuộc hạ của mình đều trở thành những phế nhân mang theo chú lực của Ma Đế, hắn sẽ làm gì? Bảo vệ họ? Hay giết chết họ để diệt trừ mầm mống?
Diệp Phi quá hiểu Kim Phù Đồ. Hắn biết tên ngụy quân tử kia sẽ chọn phương án thứ hai. Và khi ấy, lòng tin của hàng vạn tu sĩ vào "Thánh Tử" sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Đứng bên cạnh Diệp Phi, Tô Nguyệt Thiềm khẽ run lên. Nàng nhìn thấy trong ánh mắt hắn không chỉ là sự tàn nhẫn, mà là một loại bi ai cùng cực được bao bọc bởi lớp vỏ thép lạnh lẽo. Diệp Phi đang dùng cách của một ác ma để bóc trần mặt nạ của thần linh.
"Hành động này của chủ thượng… chính là khiến Kim Phù Đồ phải tự tay tàn sát đệ tử của mình." Mặc Ly lầm lì nói, bàn tay siết chặt chuôi đao, ánh mắt nhìn về phía đám người kia không một chút thương hại.
Giữa đám tu sĩ đang tuyệt vọng, một lão giả run rẩy bò lên, đó là một trong số ít những tán tu đi theo hộ pháp cho chính đạo. Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy căm hờn lẫn sợ hãi: "Ngươi làm vậy… có khác gì ma đầu thực thụ?"
Diệp Phi cúi đầu nhìn lão, ánh mắt bình thản đến lạ thường: "Ma đầu thực thụ? Nếu làm ma mà có thể cứu vãn thiên hạ khỏi sự mục nát, ta nguyện làm ma đầu đời đời kiếp kiếp. Còn các ngươi, những kẻ xưng danh chính đạo nhưng im lặng trước tội ác của Kim Phù Đồ, các ngươi không phải là ma, các ngươi là những kẻ đồng lõa nhát gan."
Hắn đột ngột vung tay, một luồng kình lực đánh bay lão giả kia ra xa vạn trượng nhưng không lấy mạng.
"Mang lời này của ta về Thánh Vực." Diệp Phi nói, thanh âm lúc này chợt vang vọng khắp càn khôn, như một bản cáo trạng thiên địa. "Nói với Kim Phù Đồ, món nợ linh căn và nhát kiếm năm xưa, ta sẽ đòi lại bằng từng mảnh hồn phách của hắn. Một tháng sau, ngày tế đàn Càn Khôn khởi động, cũng chính là ngày vạn ma xung thiên, san bằng Thánh Vực!"
Dứt lời, Diệp Phi không nhìn lại thêm một lần nào. Hắn xoay người, tà áo hắc bào tung bay giữa màn mưa máu đỏ rực.
"Nguyệt Thiềm, Mặc Ly. Chúng ta đi."
Dưới sự dẫn dắt của Diệp Phi, cả ba hóa thành những đạo hắc quang xé rách màn mây mù âm u của Tây Hoang, hướng thẳng về phía nam mà biến mất.
Bỏ lại phía sau là một chiến trường hoang tàn, những xác chết lạnh lẽo và hàng vạn tu sĩ mang trên mình lời nguyền đời đời không thể hóa giải. Tiếng khóc than của họ át cả tiếng sấm rền, như khúc nhạc đệm tiễn đưa một thời đại cũ sắp kết thúc.
Trong bóng tối của cung điện lộng lẫy tại Thánh Vực, trên ngọn núi lơ lửng nghìn trượng, một nam tử mặc bạch y đang ngồi xếp bằng giữa vô vàn đóa sen vàng bỗng mở choàng mắt.
Vết sẹo giữa trán hắn — nơi hắn từng đâm nhát kiếm vào tim Diệp Phi kiếp trước — bỗng dưng nóng rực lên. Một giọt máu đen từ trong khe hở chân mày rỉ ra, nhỏ xuống đóa sen thanh khiết phía dưới, khiến cánh hoa ngay lập tức khô héo và thối rữa.
"Diệp Phi… ngươi thực sự đã trở lại sao?"
Ánh mắt Kim Phù Đồ không còn sự thanh cao thường ngày, thay vào đó là một tia hắc khí u ám hiện lên. Hắn siết chặt bàn tay, không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng. Sự tồn tại của Diệp Phi giống như một cái bóng không bao giờ tan, là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong sự nghiệp "hóa Thần" của hắn.
Hắn nhìn ra ngoài khung cửa sổ cung điện, nơi mây trắng bao phủ, thầm độc thoại: "Dù ngươi là Ma Đế tái thế, lần này, ta sẽ để ngươi hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh. Thiên đạo là của ta, càn khôn này… chỉ do mình ta làm chủ!"
Cuộc đối đầu vạn năm chưa dứt, nay đã bước vào giai đoạn cuối cùng khốc liệt nhất.
Lúc này, tại biên thùy giữa Tây Hoang và Vô Tận Hải, Diệp Phi đang đáp xuống một vách đá cheo leo. Hắn đột ngột lảo đảo, tay ôm ngực, một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ mảng đá dưới chân.
"Chủ thượng!" Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm hốt hoảng lao tới.
Diệp Phi đưa tay ra hiệu họ dừng lại. Sắc mặt hắn tái nhợt như giấy, hơi thở yếu ớt đi trông thấy. Thi triển lời nguyền diện rộng lên hàng vạn người, lại sử dụng lực lượng vượt quá giới hạn của thân xác hiện tại, dù linh hồn hắn là Ma Đế nhưng gánh nặng này vẫn là quá lớn.
"Không sao…" Diệp Phi lau vết máu khóe môi, đôi mắt vẫn rực rỡ một ngọn lửa không thể dập tắt. "Nghịch chuyển càn khôn, tất nhiên phải trả giá bằng huyết mạch. Nhưng so với nỗi đau của kiếp trước… chút máu này tính là gì?"
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Vô Tận Hải bao la, nơi sương mù đang dần tan biến.
"Nghỉ ngơi một canh giờ. Sau đó, chúng ta sẽ đi lấy mảnh linh hồn cuối cùng của Trảm Thiên Kiếm. Kim Phù Đồ chắc chắn không ngờ được, mảnh linh hồn ấy… hắn đã tự tay vứt bỏ từ nghìn năm trước."
Ma Đế đã trở lại, không còn là vị Đế vương cao ngạo đứng nhìn chúng sinh, mà là một kẻ báo thù bò ra từ vực thẳm địa ngục, mang theo lời nguyền sẽ làm sụp đổ cả bầu trời chính đạo giả tạo này.