Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 120: Chuẩn Bị Cho Hồi Kết**
**Chương 120: Chuẩn Bị Cho Hồi Kết**
Bầu trời Thương Khung Giới chưa bao giờ già nua và mệt mỏi đến thế.
Trên không trung, vầng thái dương không còn tỏa ra ánh hoàng kim rực rỡ mà thay vào đó là một màu vàng ệch như mủ, lờ đờ trôi qua những tầng mây xám xịt. Linh khí giữa thiên địa, vốn là mạch sống của hàng vạn tu sĩ, lúc này lại mỏng manh đến mức đáng sợ. Tại những linh mạch cổ xưa nhất của Thánh Vực, tiếng đất đá sụp đổ râm ran như tiếng xương cốt của một gã khổng lồ đang dần phân hủy. Linh khí không còn lưu chuyển thuận hòa mà xoáy thành những luồng nghịch lưu tàn bạo, càn quét qua các tông môn, khiến những hàng phòng ngự hộ sơn nghìn năm bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt thê lương.
Càn khôn thực sự đã đảo lộn. Quy luật của trời đất đang bị bóp nghẹt bởi chính kẻ tự xưng là kẻ bảo vệ nó.
Tại đỉnh cao nhất của Vạn Ma Điện trong Tây Hoang Cổ Địa, Diệp Phi đứng cô độc bên mép vực thẳm. Hắc bào thêu chỉ bạc của hắn phần phật tung bay trong gió lốc, mái tóc đen dài rũ xuống che nửa khuôn mặt thâm trầm. Hơi thở của hắn có chút dồn dập, sắc mặt vẫn chưa hoàn toàn khôi phục sau lần cưỡng ép thi triển đại thuật ở biên thùy, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực như hai ngôi sao lạnh lẽo giữa đêm trường.
"Chủ thượng, linh mạch ở Tây Hoang đã cạn kiệt đến bảy phần." Một giọng nói trầm đục vang lên phía sau.
Mặc Ly quỳ một gối, thanh hắc kiếm vắt vẻo sau lưng không ngừng tỏa ra ma khí đặc quánh. Thiếu niên lầm lì năm nào giờ đây đã mang khí chất của một đại ma tướng, sự lạnh lùng tỏa ra từ tận xương tủy. "Các huynh đệ Vạn Ma Điện đã chuẩn bị xong. Dù là máu chảy thành sông, chỉ cần ngài hạ lệnh, chúng thuộc hạ sẽ san bằng Thiên Đạo Minh."
Diệp Phi không quay đầu lại, hắn nhìn về phía những dải sáng đỏ rực đang lấp ló sau chân trời Thánh Vực – dấu hiệu của Tế Đàn Càn Khôn đang vận hành.
"Linh khí biến mất không phải vì trời đất khô héo," Diệp Phi chậm rãi lên tiếng, giọng nói chứa đựng một sự thấu thị tang thương. "Mà là vì Kim Phù Đồ đang điên cuồng thu nạp chúng vào Tế Đàn. Hắn muốn dùng toàn bộ sinh cơ của Thương Khung Giới để đúc nên một bậc thang thần linh cho riêng mình. Hắn muốn thành Thần, dù cái giá phải trả là vạn vật vĩnh viễn trầm luân."
"Vậy chúng ta vẫn chờ sao?"
Một làn hương thơm dìu dịu nhưng sắc sảo lướt qua. Tô Nguyệt Thiềm trong bộ hồng y đỏ rực như huyết hiện ra bên cạnh Diệp Phi. Nàng xinh đẹp, ma mị, nhưng đôi mắt tím nhạt lại đầy vẻ lo âu. Nàng đưa tay khẽ chạm vào tay áo Diệp Phi, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ da thịt hắn.
"Nguyệt Thiềm, nàng có sợ không?" Diệp Phi quay sang, ánh mắt vốn luôn cứng rắn chợt hiện lên một tia nhu hòa hiếm hoi.
Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, một nụ cười rực rỡ giữa khung cảnh tàn lụi xung quanh: "Yêu tộc của ta đã sống trong bóng tối nghìn năm, nếu ngày mai thế giới sụp đổ, ít nhất ta cũng được đứng cạnh người duy nhất dám nghịch chuyển cái định mệnh này. Chết dưới thanh kiếm của Kim Phù Đồ, hay chết trong vòng tay của Ma Đế, ta chọn người."
Diệp Phi siết nhẹ bàn tay nàng, rồi đột ngột quay người lại. Khí thế từ thân ảnh gầy gò của hắn bùng nổ, chấn động cả đỉnh núi.
"Truyền lệnh xuống! Toàn bộ Vạn Ma Điện, phối hợp với Yêu tộc quân đoàn, chia làm ba hướng đánh vào Thánh Vực. Mặc Ly, ngươi dẫn Ma tộc tiên phong phá vỡ cửa ngõ phía Nam. Nguyệt Thiềm, nàng dùng Huyễn Ảnh thuật thâm nhập vào cung điện phía Tây, tìm cách cắt đứt các linh trận hỗ trợ tế đàn. Ta sẽ trực tiếp tiến lên đỉnh Thiên Đạo Tông."
"Nhưng còn vết thương của người…" Mặc Ly lo lắng ngẩng đầu.
Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngông cuồng của kẻ từng đứng đầu vạn ma kiếp trước: "Trảm Thiên Kiếm của ta vẫn còn thiếu một chút sát niệm cuối cùng. Và máu của Kim Phù Đồ là thứ rèn kiếm tốt nhất."
—
Cùng lúc đó, tại Thánh Vực – trung tâm của Thiên Đạo Minh.
Trái ngược với vẻ hoang tàn ở những vùng đất xa xôi, nơi đây linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù bao phủ. Nhưng nếu một bậc đại năng nhìn kỹ, sẽ thấy đám sương mù này không hề tinh khiết, mà lố nhố những vệt tơ máu đen ngòm. Đó là linh khí bị cưỡng ép rút đoạt, mang theo oán niệm của những linh mạch bị băm vằn.
Trong sâu thẳm Thiên Đạo Minh, Kim Phù Đồ đang ngồi xếp bằng giữa một trận pháp hình tròn khổng lồ. Xung quanh hắn, hàng trăm đệ tử ưu tú nhất của Thiên Đạo Tông đang ngồi định tâm. Nhưng khuôn mặt họ không có vẻ an lạc, mà thay vào đó là sự đau đớn tột cùng. Sợi tơ ánh sáng màu trắng từ đỉnh đầu họ không ngừng bị rút ra, truyền thẳng vào cơ thể Kim Phù Đồ.
"A…"
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, một đệ tử ngã gục, cơ thể ngay lập tức khô héo như một xác ướp nghìn năm. Kim Phù Đồ không thèm mở mắt, khuôn mặt hoàn mỹ của hắn lúc này có vẻ vặn vẹo dưới ánh sáng chập chờn.
"Chút hy sinh của các ngươi sẽ góp phần tạo nên một vị Thần mới. Đó là vinh quang, không phải nỗi đau," hắn thì thầm, giọng nói thanh tao vốn có giờ đây chứa đựng một loại tà tính khó tả.
Phía sau rèm che, Liễu Như Yên đứng lặng lẽ. Trái tim nàng thắt lại khi chứng kiến những đồng môn từng gọi mình là "Tiên tử" lần lượt biến thành tro bụi. Lời của Diệp Phi hôm đó tại Dao Trì Thánh Địa như một lưỡi dao không ngừng cứa vào nhận thức của nàng.
"Kim Phù Đồ… ngươi nói sẽ mang lại thái bình thịnh thế, nhưng đây là cái gì?" Nàng bước ra khỏi bóng tối, thanh kiếm bên hông run rẩy.
Kim Phù Đồ chậm rãi mở mắt. Đôi mắt ấy giờ đây không còn con ngươi, chỉ là một khoảng không trắng dã tỏa ra hào quang thần thánh giả tạo.
"Như Yên, nàng lại hoài nghi ta?" Hắn nở nụ cười lạnh lẽo. "Thế gian này vốn dĩ là một cái lồng lớn. Muốn phá lồng mà đi, phải có người làm mồi nhử, có kẻ làm rơm rạ. Ta là kẻ duy nhất có thể đưa nàng đến thế giới vĩnh hằng. Đừng để cái bóng của Diệp Phi ám ảnh nàng nữa. Hắn là Ma, và Ma thì chỉ biết phá hủy."
"Nhưng hắn chưa từng giết đệ tử của mình để lấy sức mạnh!" Như Yên hét lên, nước mắt rơi lã chã. "Hắn là Ma Đế, nhưng hắn chính trực hơn cả kẻ mang danh Thánh Tử như ngươi!"
"Xoảng!"
Một đạo kình lực kinh người hất văng Như Yên ra xa, nàng đập mạnh vào cột đá, phun ra một ngụm máu. Kim Phù Đồ đứng dậy, bạch y tung bay nhưng hắc khí sau lưng hắn đã hóa thành một đôi cánh ác quỷ tàn tạ.
"Nếu nàng không muốn làm đạo lữ của một vị Thần, vậy thì hãy làm lò luyện cho ta!" Kim Phù Đồ giơ tay ra, một lực hút cực lớn bắt đầu tước đoạt tiên căn của Liễu Như Yên.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang dội từ phía cổng chính của Thánh Vực. Một cột sáng đen đỏ đâm thẳng lên chín tầng trời, xé nát những tầng mây đang bao phủ.
"Kim Phù Đồ! Đem cái mạng chó của ngươi ra đây!"
Tiếng gầm thét như sấm sét ấy làm rung chuyển cả đỉnh núi Thiên Đạo. Kim Phù Đồ sững lại, lực hút trên tay yếu đi đôi chút. Liễu Như Yên ngã xuống sàn, hơi thở thoi thóp, nhưng nàng lại mỉm cười qua hàng nước mắt.
Hắn tới rồi. Kẻ bị cả thế giới ruồng bỏ, cuối cùng đã trở lại để đòi nợ.
Dưới chân núi, Diệp Phi đang dẫn đầu vạn quân ma đạo lướt đi trên thảm xác của những kẻ ngăn đường. Hắn cầm trong tay thanh *Trảm Thiên Kiếm* vẫn còn khuyết một mảnh ở chuôi, nhưng khí thế "Nghịch Chuyển Càn Khôn" đã bắt đầu vận hành, khiến linh khí xung quanh vốn đang bị Kim Phù Đồ rút đi bỗng nhiên bị cưỡng ép quay lại, tụ hội về phía lưỡi kiếm gãy.
Linh khí chuyển hóa thành ma khí, ma khí lại sinh ra hỗn nguyên lực.
Càn khôn đang điên cuồng xoay chuyển. Những kẻ vốn đứng xem kịch hay các tông môn trung lập bắt đầu rùng mình khi thấy một khung cảnh chưa từng có: Tiên đạo suy tàn, nhưng thế giới lại đang rung cảm trước sự bá đạo của một vị Ma Đế.
"Kim Phù Đồ, ván cờ vạn năm này, đến lúc lật bàn rồi!"
Diệp Phi bước lên hư không, mỗi bước chân của hắn khiến không gian vỡ ra thành từng mảng nhỏ. Sau lưng hắn là bóng dáng của Cửu U Lão Tổ đang mỉm cười khích lệ, bên cạnh là sự quyết tuyệt của Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm.
Trận chiến hồi kết, cuối cùng cũng chính thức bắt đầu. Thương Khung Giới hoặc là sẽ chôn vùi trong đống tro tàn của Thiên Đạo, hoặc là sẽ được tái sinh từ lưỡi kiếm của một người mang danh Ma Đạo.
Cơn gió bão của vận mệnh đang gào thét, cuộn xoáy quanh thân ảnh màu đen ấy, báo hiệu một sự nghịch chuyển vĩ đại nhất lịch sử tu chân.