Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 140: với các diễn biến về việc Diệp Phi phá hủy các mắt xích của Tế Đàn)*
**CHƯƠNG 140: NGHỊCH TRẬN PHÁ CÀN KHÔN, KIẾM CHỈ THÁNH VỰC**
Bầu trời Thánh Vực vốn dĩ luôn khoác lên mình lớp áo hào quang vĩnh cửu, giờ đây lại bị bao phủ bởi một màu vàng kim quái dị và đặc quánh. Đó không phải là ánh sáng của sự cứu rỗi, mà là hơi thở của sự diệt tuyệt. Trên chín tầng mây cao nhất, Tế Đàn Càn Khôn khổng lồ đang xoay chuyển chậm rãi, mỗi vòng quay của nó đều khiến không gian xung quanh rạn nứt, tạo ra những tiếng rít gào như vạn quỷ than khóc.
Dưới chân tế đàn, vô số tia sáng nhỏ li ti từ khắp phương hướng của Thương Khung Giới đang không ngừng bị hút về phía trung tâm. Đó là linh vận, là thọ nguyên, và cũng là hy vọng cuối cùng của hàng vạn sinh linh bình phàm. Kim Phù Đồ đang ngồi đó, trên đỉnh cao của quyền lực giả tạo, dùng máu và nước mắt của chúng sinh để đúc nên chiếc thang vươn tới thần vị.
"Oanh!"
Một luồng hắc khí mãnh liệt đột ngột xé toạc màn mây vàng kim, như một mũi tên đen ngòm đâm thẳng vào trung tâm Thánh Vực.
Diệp Phi mặc hắc bào thêu chỉ bạc, tung bay trong gió lộng. Đôi mắt hắn thâm trầm như đầm nước vạn năm, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào những cột sáng đang rung động dữ dội. Trên tay hắn, thanh Trảm Thiên Kiếm dù vẫn còn những vết rạn nhưng lúc này lại phát ra tiếng ngân rung trầm đục, như thể nó đang khát khao được uống máu của những kẻ ngụy quân tử.
"Cẩn thận, Diệp tiểu tử." Giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên từ trong chiếc nhẫn cổ, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có. "Tế Đàn Càn Khôn này được kết nối với khí vận của toàn bộ chín châu. Chín mắt xích chính yếu tương ứng với Cửu Cung Trận Pháp. Nếu không phá hủy chúng theo đúng thứ tự, lực phản chấn của Thiên Đạo ý chí sẽ khiến ngươi tan xương nát thịt ngay lập tức."
Diệp Phi không đáp, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, chuyển cho ta!"
Hắn gầm nhẹ một tiếng, khí hải trong người bùng phát. Một nửa linh khí chính tông tinh khiết như sương mai, một nửa ma khí hung bạo như vực thẳm, hai luồng sức mạnh vốn dĩ xung khắc giờ đây lại hòa quyện, hình thành một vòng xoáy Thái Cực khổng lồ sau lưng hắn. Áp lực của Thiên Đạo đang đè nặng lên vai hắn lập tức bị vòng xoáy này nghiền nát, hóa thành năng lượng bổ trợ cho bản thân.
Mắt xích đầu tiên: Càn Vị – Thiên Trụ.
Đó là một cột đá cẩm thạch trắng cao chọc trời, xung quanh được bảo hộ bởi tám vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh, kẻ nào kẻ nấy đều là cường giả Nguyên Anh đỉnh phong, thậm chí có hai vị đã chạm ngưỡng Hóa Thần.
"Kẻ nào to gan dám xâm phạm Thánh Địa!" Một lão giả râu tóc trắng xóa quát lớn, pháp bảo trong tay bùng phát hào quang rực rỡ.
"Ma đầu Diệp Phi? Ngươi thế mà lại dẫn xác đến đây nộp mạng?" Một kẻ khác nhận ra danh tính của hắn, ánh mắt lộ vẻ tham lam cùng khinh miệt. "Giết hắn! Kim Thánh Tử có lệnh, lấy đầu ma đầu này sẽ được ban cho một hạt Hỗn Nguyên Đan!"
Diệp Phi không thèm nhìn đám người đó lần thứ hai. Với hắn, những kẻ này đã không còn là tu sĩ, mà chỉ là những cái xác không hồn bị danh lợi che mờ tâm trí.
"Trảm Thiên – Đệ nhất kiếm: Luân Hồi!"
Kiếm quang vạch ra một đường đen dài dặc trong hư không. Không có những âm thanh bùng nổ long trời lở đất, chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ. Kiếm khí đi qua, tám vị trưởng lão thậm chí còn chưa kịp kích hoạt hộ thể linh quang đã thấy tầm mắt mình đảo lộn. Thi thể của họ vỡ tan thành từng mảnh, linh hồn vừa thoát ra đã bị ma khí của Trảm Thiên Kiếm nuốt chửng hoàn toàn.
"Bùm!"
Thiên Trụ sụp đổ. Một phần chín ánh sáng của Tế Đàn Càn Khôn lập tức mờ đi.
Ở trên cao, Kim Phù Đồ đang nhắm mắt cảm ngộ bỗng đột ngột mở mắt ra. Đôi mắt hắn không có chút kinh ngạc nào, chỉ có sự lạnh lùng tột độ. Hắn khẽ vẫy tay: "Hèn mọn như kiến cỏ mà cũng muốn nghịch chuyển càn khôn? Liễu sư muội, đến lượt cô rồi."
Tại mắt xích thứ hai, Khôn Vị – Địa Đài, một bóng dáng thanh lệ thoát tục đang đứng đó. Liễu Như Yên mặc một bộ đạo bào của Dao Trì Thánh Địa, tay cầm tiên kiếm, ánh mắt phức tạp nhìn bóng đen đang lao về phía mình.
Khi Diệp Phi đáp xuống trước mặt nàng, gió dường như ngừng thổi.
"Chàng quả thực đã đến." Liễu Như Yên khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo sự u buồn khó tả.
Diệp Phi nhìn nàng, trong lòng không còn sự hận thù điên cuồng của ngày đầu trọng sinh, chỉ còn lại một sự thất vọng sâu sắc. "Liễu Như Yên, nhìn xem ngươi đang bảo vệ cái gì. Kim Phù Đồ đang rút cạn căn cơ của Thương Khung Giới. Hắn thành Thần, thế giới này sẽ thành nấm mồ. Ngươi muốn cùng hắn chôn thây ở đây sao?"
"Ta… ta không có sự lựa chọn." Nàng run rẩy, tiên kiếm trong tay hơi hạ xuống. "Diệp Phi, dừng lại đi. Ngươi đấu không lại Thiên Đạo đâu. Kim sư huynh hiện tại đã dung hợp với ý chí của giới này, ngươi chỉ là châu chấu đá xe."
"Vậy thì để ta cho ngươi thấy, con châu chấu này sẽ đá đổ cái gọi là Thiên Đạo thối nát này như thế nào!"
Diệp Phi bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất dưới chân Liễu Như Yên nứt nẻ. "Nhìn kỹ đi!"
Hắn phất tay, một đạo thần niệm bắn vào trán nàng. Liễu Như Yên lảo đảo, trong đầu nàng hiện ra những hình ảnh kinh khủng: Kim Phù Đồ trong mật thất đang dùng bí pháp hút lấy tiên căn của những đệ tử thiên tài, khuôn mặt hắn không còn vẻ tiên phong đạo cốt mà méo mó như một ác quỷ. Nàng nhìn thấy chính mình, vốn chỉ là một cái "lò luyện" di động, một khi Kim Phù Đồ phi thăng, nàng sẽ là người đầu tiên bị hắn hiến tế để lấp đầy khiếm khuyết cuối cùng của thần hồn.
"Không… không thể nào…" Sắc mặt Liễu Như Yên tái nhợt như giấy, tiên kiếm trên tay rơi rụng xuống đất, phát ra tiếng kêu leng keng thanh thúy.
"Sự thật luôn đau lòng, nhưng nó là sự thật." Diệp Phi lướt ngang qua nàng, Trảm Thiên Kiếm chém xuống Địa Đài.
"Rắc rắc…"
Thêm một cột sáng nữa bị dập tắt. Chấn động kinh hoàng lan tỏa khắp Thánh Vực. Các cung điện bắt đầu sụp đổ, mây mù vàng kim bị nhiễu loạn bởi luồng ma khí ngày càng mạnh mẽ của Diệp Phi.
"Mặc Ly, Tô Nguyệt Thiềm! Hành động!" Diệp Phi dùng mật pháp truyền âm.
Ở hai phía Đông và Tây của Thánh Vực, hai luồng khí thế khác cũng đồng loạt bùng phát. Mặc Ly với Thiên Ma Thể hoàn chỉnh, như một chiến thần hắc ám, dẫn theo đội quân ma tu cảm tử xông vào Khảm Vị. Hắn không nói lời nào, chỉ có thanh cự kiếm trong tay là không ngừng gieo rắc tử thần. Mỗi lần kiếm hạ xuống là một mắt xích trận pháp vỡ vụn.
Phía bên kia, Tô Nguyệt Thiềm hóa thân thành Thiên Hồ chín đuôi rực rỡ, ảo thuật của nàng bao trùm cả một vùng trời, khiến quân thủ vệ của Thiên Đạo Minh tự đâm chém lẫn nhau trong cơn cuồng loạn.
Cả Thánh Vực lâm vào hỗn chiến. Đây không còn là cuộc chiến giữa Chính và Tà, mà là cuộc chiến của sự tỉnh ngộ chống lại sự nô lệ.
Diệp Phi tiếp tục lao tới mắt xích quan trọng nhất: Hỗn Nguyên Tâm. Đây là nơi hội tụ linh khí của toàn bộ chín mắt xích, cũng là lớp phòng ngự cuối cùng trước khi đối mặt với Kim Phù Đồ.
Tại đây, áp lực đã tăng lên gấp mười lần. Không gian không còn là thực thể, mà là những sợi tơ quy luật chằng chịt. Chỉ cần sơ sẩy một bước, người tu luyện sẽ bị quy luật không gian cắt thành ngàn mảnh.
"Diệp tiểu tử, dùng Nghịch Chuyển Công Pháp!" Cửu U Lão Tổ thét lên. "Biến oán khí của những linh hồn bị hiến tế ngoài kia thành mũi giáo. Thiên Đạo sợ nhất là nghiệp quả của chính nó!"
Diệp Phi hít sâu một hơi. Hắn buông bỏ phòng ngự, để cho những sợi tơ quy luật cắt vào da thịt, máu tươi thấm đẫm hắc bào. Nhưng thay vì lùi lại, hắn lại bắt đầu một vũ điệu của cái chết. Hắn mở rộng khiếu huyệt, không hút linh khí, mà là hút lấy oán niệm đang dạt dào trong không trung.
"Vạn dân lầm than, oán hận tận trời! Nếu trời đã bất nhân, ta liền làm Ma để bình thiên hạ!"
Quanh thân Diệp Phi, hàng ngàn bóng ma mờ ảo xuất hiện. Đó là hình bóng của những tu sĩ, những thường dân đã chết dưới sự bóc lột của Thiên Đạo Minh. Họ không tấn công Diệp Phi, mà quấn quýt lấy hắn, trao cho hắn sức mạnh cuối cùng của sự căm phẫn.
"Nghịch Chuyển Càn Khôn – Vạn Hồn Quy Nhất!"
Trảm Thiên Kiếm biến ảo thành một thanh cự kiếm cao hàng trăm trượng, rực lửa đen và tím. Diệp Phi dùng hết sức bình sinh, chém xuống Hỗn Nguyên Tâm.
"Ầm!!!!"
Một vụ nổ vượt quá sự tưởng tượng của bất kỳ tu sĩ nào bùng phát. Luồng sáng trắng chói mắt che lấp toàn bộ Thánh Vực trong vài giây. Khi ánh sáng tan đi, mắt xích trọng yếu nhất đã biến mất, để lộ ra một khoảng không đen ngòm, dẫn thẳng tới đỉnh tế đàn.
Tế Đàn Càn Khôn lúc này bắt đầu lung lay dữ dội. Những vòng xoáy khí vận bị rối loạn, linh khí bị rút đi trước đó bắt đầu tràn ngược ra ngoài, trả lại cho đất trời.
Trên đỉnh tế đàn, Kim Phù Đồ lúc này không còn ngồi yên được nữa. Hào quang quanh người hắn bị vẩn đục, khóe miệng hắn chảy ra một vệt máu vàng kim. Kế hoạch hoàn mỹ vạn năm của hắn, lại bị kẻ mà hắn coi là "phế vật" trọng sinh này phá hỏng ngay vào phút cuối.
Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát của Hỗn Nguyên Tâm, hơi thở có chút dồn dập, vết thương trên người chi chít nhưng khí thế lại chưa từng mạnh mẽ đến thế. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như kiếm xuyên thấu màn sương mù, nhìn thẳng vào Kim Phù Đồ.
"Kim Phù Đồ, xuống đây nộp mạng!"
Tiếng quát của hắn chấn động vạn dặm, vang vọng khắp Thương Khung Giới như một hồi chuông tử thần dành cho trật tự cũ.
Cuộc tranh phong giữa Ma và Tiên, giữa Kẻ Nghịch Mệnh và Kẻ Thuận Thiên, giờ đây mới thực sự bước vào hồi kết tàn khốc nhất. Diệp Phi biết, phía trước không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà là khoảnh khắc hắn sẽ thực sự xoay chuyển bánh xe vận mệnh, đem cả thế giới này kéo ra khỏi vũng lầy của sự giả dối.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm, từng bước, từng bước dẫm lên không trung, đi về phía đỉnh cao nhất. Gió vẫn thổi, máu vẫn rơi, nhưng trong đôi mắt của Cửu U Ma Đế, một trật tự mới đang bắt đầu hình thành từ trong đống tro tàn.