Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 141: Tổng Tấn Công Thánh Vực**
**CHƯƠNG 141: TỔNG TẤN CÔNG THÁNH VỰC**
Gió rít gào trên đỉnh vòm trời Thương Khung Giới, mang theo hơi lạnh thấu xương của tầng Cửu Thiên Cương Phong và mùi tanh nồng của huyết chiến đang cận kề. Phía Bắc, chân trời vốn xanh biếc nay bị nhuộm thành một màu đen kịt đặc quánh. Đó không phải là mây đen của cơn mưa giông sắp tới, mà là ma khí ngất trời toả ra từ hàng vạn chiến hạm hắc thạch đang lướt đi trong hư không.
Trên mũi chiếc soái hạm khổng lồ mang hình đầu lâu rồng cổ đại, Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào thêu chỉ bạc bay phần phật trong cuồng phong. Đôi mắt hắn thâm trầm như đầm nước sâu vạn năm, soi rọi vào dải hào quang rực rỡ phía xa – Thánh Vực, nơi tự xưng là trái tim của chính đạo, nơi khởi nguồn của những xiềng xích vận mệnh đã giam cầm chúng sinh suốt nghìn năm qua.
“Chủ thượng, toàn quân đã sẵn sàng. Chỉ đợi một mệnh lệnh của người, vạn ma sẽ san phẳng nơi này.”
Mặc Ly quỳ một gối phía sau Diệp Phi, giọng nói lầm lì nhưng ẩn chứa sự hưng phấn điên cuồng. Thiên Ma Thể trong cơ thể thiếu niên này đang gào thét, từng thớ thịt cuồn cuộn sức mạnh bóng tối, hận không thể ngay lập tức lao vào xé nát những kẻ khoác áo bào trắng cao ngạo kia.
Diệp Phi không quay đầu lại, hắn khẽ vuốt ve chuôi của Trảm Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy năm nào giờ đã dần hoàn thiện, thân kiếm đen láy lấp lánh những tia sét tím nhạt, phát ra tiếng kêu ong ong như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn đang đòi công lý.
“Mặc Ly, ngươi nhìn xem.” Diệp Phi chỉ tay về phía những tòa thành lơ lửng rực rỡ ánh kim quang phía trước. “Hào quang kia thật đẹp, nhưng nó được nuôi dưỡng bằng máu và linh căn của vô số thiên tài bị chúng thôn phệ. Hôm nay, ta không chỉ đến để báo thù riêng. Ta đến để đòi lại hơi thở cho cả Thương Khung Giới.”
Hắn đột ngột giơ cao Trảm Thiên Kiếm, một luồng ma khí khổng lồ từ cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành một cột sáng đen đâm thủng tầng mây, giao hòa với ý chí của vạn ma binh phía sau.
“Vạn Ma Điện nghe lệnh! Tổng tấn công Thánh Vực! Kẻ cản đường – sát! Kẻ giả tạo – diệt! Nghịch chuyển càn khôn, chính tại hôm nay!”
“GIẾT!!!”
Tiếng gào thét của hàng vạn tu sĩ Ma đạo vang dội cả một vùng trời đất. Những chiến hạm hắc thạch bắt đầu tăng tốc, lao đi như những mũi tên đen xuyên thủng màn đêm.
Phía bên kia, Thánh Vực rung chuyển. Hàng loạt hồi chuông báo động vang lên gấp gáp từ những đỉnh núi cao vút. Thiên Càn Hộ Giới Trận – đại trận phòng ngự mạnh nhất của Thiên Đạo Minh – đột ngột kích hoạt. Một màng chắn bán cầu trong suốt rực rỡ thiên lôi hiện ra, bao phủ lấy hàng ngàn dặm thánh thổ.
Trên tường thành cao ngất của Vô Cực Thành, vị trí trấn thủ cửa ngõ Thánh Vực, các tu sĩ mặc bạch y của Thiên Đạo Minh lộ rõ vẻ hoảng hốt. Họ vốn đã quen với việc cao cao tại thượng, coi Ma tu như những con chuột trốn chui trốn nhủi trong khe cống. Chưa bao giờ họ nghĩ rằng có một ngày, quân đoàn Ma đạo lại có thể tập hợp với quy mô kinh thiên động địa như thế này để đánh thẳng vào tận hang ổ của mình.
“Bình tĩnh! Tất cả vào vị trí! Chỉ là đám ma tạp chủng mà thôi!” Một vị lão giả thuộc hàng trưởng lão của Thái Huyền Tiên Môn quát lớn, tay cầm phất trần tiên phong đạo cốt, nhưng ánh mắt lấp lóe sự run rẩy không giấu được.
Tô Nguyệt Thiềm đứng trên một chiếc phi chu lộng lẫy màu hồng sẫm phía cánh trái. Nàng khẽ cười, nụ cười mang theo vẻ ma mị và tàn nhẫn của loài hoa anh túc độc địa nhất. Đôi mắt màu tím nhạt của nàng hơi nheo lại, mười ngón tay thon dài gảy nhẹ vào không trung như đang gảy một dây đàn vô hình.
“Yêu tộc nhi lang, đã đến lúc đòi lại món nợ năm xưa Thiên Đạo Minh đã tàn sát tổ tiên chúng ta. Huyễn Ảnh Vô Hình – Khởi!”
Dưới sự điều khiển của nàng, hàng ngàn tu sĩ Yêu tộc đồng loạt thi triển bí thuật. Không gian phía trước hạm đội đột ngột méo mó. Những ảo ảnh khổng lồ hình rồng phượng, mãnh hổ hiện ra, che lấp đi vị trí thực sự của quân đoàn, đánh lừa sự nhắm bắn của các đại pháo linh khí trên tường thành.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Những luồng sáng trắng từ đại pháo của Thiên Đạo Minh bắn ra, nhưng phần lớn đều xuyên qua không trung hoặc đánh trúng vào ảo ảnh. Ngay lúc đó, quân tiên phong của Vạn Ma Điện đã áp sát màng chắn đại trận.
“Phá cho ta!” Mặc Ly gầm lên, hắn lao ra khỏi chiến hạm như một quả pháo đại bác. Cơ thể hắn phình to, những hoa văn đen đặc của Thiên Ma Thể phủ kín làn da. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào nắm đấm, nện thẳng vào Thiên Càn Hộ Giới Trận.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Màng chắn lôi điện chấn động kịch liệt, nhưng lôi hỏa cũng từ đó bật ngược lại, muốn thiêu rụi kẻ to gan. Mặc Ly nghiến răng chịu đựng, da thịt bỏng rát nhưng đôi mắt đỏ rực không chút lùi bước.
“Ngu ngốc, đại trận của Thiên Đạo không thể phá bằng sức mạnh thô lỗ đâu.” Diệp Phi đứng trên soái hạm, môi nhếch lên một nỗ cười nhạt.
Hắn khẽ bước một bước, thu hẹp khoảng cách vạn trượng trong tích tắc, hiện thân ngay cạnh Mặc Ly. Bàn tay trái của Diệp Phi đặt lên màng chắn đại trận, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* âm thầm vận chuyển. Một vòng xoáy đen trắng hiện ra trong lòng bàn tay hắn, bắt đầu hút ngược lại sức mạnh lôi điện của đại trận.
Càn khôn điên đảo, chính là biến sức mạnh của địch thành sức mạnh của ta.
Thiên Càn Hộ Giới Trận vốn lấy linh khí thuần khiết nhất để duy trì, nay bị Ma khí của Diệp Phi xâm nhập và chuyển hóa ngay tại điểm tiếp xúc. Màng chắn vốn cứng ngực như kim cương, nay đột ngột mềm nhũn ra như nước, tạo thành một lỗ hổng đen ngòm.
“Trảm Thiên – Khai Đường!”
Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm quang dài hàng dặm, mang theo uy áp của Ma Đế kiếp trước, chém dọc một đường chí mạng vào trung tâm đại trận.
“Rắc rắc… OÀNG!”
Trong ánh mắt kinh hoàng của hàng vạn tu sĩ chính đạo, màng chắn kiên cố nhất thiên hạ vỡ vụn thành ngàn mảnh linh quang lấp lánh như một cơn mưa sao băng tàn khốc.
“Trận… trận pháp vỡ rồi!” Tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên trên tường thành.
“Tiến công!” Diệp Phi ra lệnh, âm thanh lạnh lẽo lan tỏa khắp chiến trường.
Như một cơn lũ quét tràn qua đê vỡ, hắc ám quân đoàn tràn vào bên trong Thánh Vực. Mặc Ly dẫn đầu đám Ma tu điên cuồng nhất lao thẳng vào Vô Cực Thành. Những thanh ma đao vung lên, máu tươi của những kẻ tự xưng là tiên gia bắt đầu nhuộm đỏ những phiến đá trắng tinh khiết.
Trận chiến trở nên hỗn loạn cực độ. Trên không trung, những đạo pháp rực rỡ và những ma công quỷ dị đan xen, nổ tung tạo thành những đóa hoa lửa chết chóc. Tô Nguyệt Thiềm cùng các sát thủ Yêu tộc ẩn hiện như những bóng ma, mỗi lần xuất hiện đều lấy đi mạng sống của một trưởng lão hoặc một thiên tài đang hoảng loạn.
Diệp Phi không dừng lại ở tường thành. Ánh mắt hắn xuyên qua sự hỗn độn, nhìn thẳng về phía ngọn núi cao nhất nơi có Tế Đàn Càn Khôn lơ lửng. Hắn biết, Kim Phù Đồ đang ngồi ở đó, theo dõi tất cả với ánh mắt khinh miệt của một vị thần nhìn đám kiến cỏ tranh đấu.
“Diệp Phi! Ngươi dám đại nghịch bất đạo, dẫn ma quỷ xâm phạm thánh địa!” Một tiếng quát chói tai vang lên.
Từ trong khói bụi chiến trường, Liễu Như Yên xuất hiện trong bộ y phục của Dao Trì Thánh Địa, tay cầm tiên kiếm rực sáng. Gương mặt nàng vốn xinh đẹp tuyệt trần nay lộ rõ vẻ tức giận và một chút… lo sợ mà chính nàng cũng không muốn thừa nhận. Đứng cạnh nàng là ba vị Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Đạo Minh, mỗi người đều có tu vi đạt đến đỉnh phong của Hợp Thể Cảnh, áp lực toả ra khiến không gian xung quanh đông đặc lại.
Diệp Phi đáp xuống trước mặt họ, Trảm Thiên Kiếm trên tay vẫn còn nhỏ xuống từng giọt máu tươi không phải của hắn. Hắn nhìn Liễu Như Yên, ánh mắt không còn hận thù thấu xương như ngày đầu trọng sinh, mà chỉ còn sự lạnh lẽo tột cùng, như nhìn một người xa lạ sắp biến thành tro bụi.
“Đại nghịch bất đạo?” Diệp Phi bật cười, tiếng cười khàn khàn nhưng mang theo sự ngạo nghễ của kẻ đã đứng trên đỉnh cao nhất. “Như Yên, các ngươi dùng danh nghĩa thiên đạo để hút cạn vận mệnh của thiên hạ, đó mới là đại nghịch. Hôm nay, ta không xâm phạm thánh địa, ta chỉ đến để dọn sạch rác rưởi của thế giới này mà thôi.”
“Khẩu khí ngông cuồng! Ma đầu, nhận lấy cái chết!” Một vị Thái Thượng Trưởng lão già nua gầm lên, tay vung ra một bức họa sơn thủy, từ trong đó lao ra những dãy núi linh khí thật sự, muốn đè nát Diệp Phi thành thịt vụn.
“Sơn Hà Xã Tắc Đồ? Vật cũ của ta, các ngươi cũng dám dùng trước mặt ta?”
Diệp Phi không tránh né, hắn đưa tay chỉ thẳng vào bức họa. Một tia ma khí cực nhỏ nhưng mang theo quy tắc “Nghịch Chuyển” tối cao bắn ra. Bức họa cổ bỗng nhiên tự cháy rừng rực, dãy núi linh khí đang lao tới đột ngột quay đầu, lao thẳng về phía chủ nhân của nó.
“Cái gì?! Sao có thể…”
Vị trưởng lão kia chưa kịp dứt lời đã bị chính bảo vật của mình nghiền nát linh thể. Hai vị trưởng lão còn lại kinh hãi lùi sau, nhìn Diệp Phi như nhìn thấy quỷ dữ thực sự.
Liễu Như Yên siết chặt kiếm đến mức trắng bệch cả đầu ngón tay. Nàng cảm nhận được sự áp chế kinh hồn bạt vía toả ra từ hắn. Đây không phải là sức mạnh của một tu sĩ Ma Đan hay Ma Anh thông thường, đây là khí thái của một kẻ thống trị tuyệt đối.
“Kim Phù Đồ đâu? Bảo hắn ra đây gặp ta. Những con cờ như các ngươi không đủ tư cách ngăn cản bước chân của Cửu U Ma Đế.” Diệp Phi bước lên một bước, mặt đất dưới chân nứt toác.
“Diệp Phi, ngươi đừng đắc ý sớm. Kim sư huynh đang thực hiện nghi thức tế đàn cuối cùng. Khi hắn trở thành Thần, dù ngươi có mạnh đến đâu cũng chỉ là hạt bụi!” Liễu Như Yên hét lên, cố gắng che đậy sự run rẩy trong lòng.
“Hắn sẽ không bao giờ có cơ hội đó.” Diệp Phi lạnh lùng nói.
Ngay lúc đó, từ hướng trung tâm Thánh Vực, một luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ cột trụ thiên địa đột ngột bốc lên, xé tan mây mù. Một luồng uy áp vượt xa mọi giới hạn của Thương Khung Giới đổ sụp xuống chiến trường. Cả vạn ma binh và tu sĩ chính đạo đều bị chấn động đến mức ngã quỵ xuống đất, máu miệng trào ra.
Trong luồng ánh sáng đó, bóng dáng Kim Phù Đồ hiện ra, cao lớn hàng ngàn trượng như một vị Thần đích thực. Hắn cúi đầu nhìn xuống, nụ cười vẫn nhu hòa như cũ nhưng ánh mắt tràn đầy sự tàn ác tận cùng.
“Diệp Phi, cảm ơn ngươi đã mang vạn hồn của Ma quân đến đây. Tế đàn của ta vốn còn thiếu một chút nguyên liệu cuối cùng, nay ngươi đã đem đến đủ rồi.”
Tiếng nói của Kim Phù Đồ vang vọng như sấm sét, lướt qua cả Thánh Vực. Đột nhiên, những xác chết trên chiến trường, dù là Ma tu hay Chính đạo, đều bắt đầu tan chảy, hóa thành những dòng suối năng lượng màu đỏ thẫm bay ngược về phía Tế Đàn Càn Khôn.
“Đây là…” Tô Nguyệt Thiềm sắc mặt đại biến, nàng nhận ra âm mưu thật sự. Trận chiến này vốn đã nằm trong tính toán của Kim Phù Đồ. Hắn muốn dùng sự thù hận và máu của cả hai phe để hoàn thành nốt bước cuối cùng của việc nghịch chuyển khí vận về mình.
Diệp Phi nhìn thấy cảnh tượng đó, đồng tử co rút lại, nhưng hắn không hề hoảng loạn. Hắn nắm chặt Trảm Thiên Kiếm, một luồng khí tức huyền bí, cổ xưa bắt đầu tuôn trào từ sâu trong huyết mạch trọng sinh của mình.
“Tất cả lùi lại!” Diệp Phi ra lệnh cho Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm.
“Hắn muốn tế hóa chúng sinh để hóa thần, vậy ta sẽ dùng chính hắn để tế hóa cho thanh kiếm của ta!”
Diệp Phi vút bay lên, vượt qua cả Liễu Như Yên và các trưởng lão đang chết lặng vì bị phản bội bởi vị “Thánh Tử” mà họ tôn sùng. Hắn không nhìn về phía sau một lần nào, vì hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu từ đây.
Phía dưới hắn, Thánh Vực ngập trong lửa khói. Phía trên hắn, là cái bẫy thiên đạo và vị “Thần” giả tạo đang ngự trị. Ở giữa không gian đó, một thân ảnh hắc y đơn độc cầm kiếm lao thẳng vào vùng hào quang rực rỡ nhưng thối nát ấy, bắt đầu cuộc hành trình phá tan xiềng xích của càn khôn.
Trong không gian yên lặng trước sự va chạm cuối cùng, một giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn vang lên: “Diệp tiểu tử, đây là lúc thể hiện bản lĩnh thật sự của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Đừng để hắn đạt được tâm nguyện, chém đứt cái thiên đạo thối nát này đi!”
“Tất nhiên rồi.”
Diệp Phi lẩm bẩm, Trảm Thiên Kiếm đột nhiên bùng lên một ngọn lửa hắc ám chưa từng có, thiêu đốt mọi linh khí xung quanh, hướng thẳng tới trung tâm của cột sáng vàng kim mà đâm tới.
Hồi chuông tử thần của Thánh Vực đã điểm. Chiến hỏa từ đây sẽ không chỉ đốt cháy đất đai, mà sẽ thiêu rụi cả quy luật vận hành của trời đất suốt vạn năm qua.