Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 142: Phá Vỡ Cửu Thiên Cương Phong**
**CHƯƠNG 142: PHÁ VỠ CỬU THIÊN CƯƠNG PHONG**
Bầu trời của Thương Khung Giới lúc này không còn là một màu xanh biếc thanh bình, mà đã biến thành một bức tranh thảm khốc của ngày tận thế. Những vết nứt không gian đen ngòm chằng chịt như mạng nhện, rỉ ra những luồng hắc khí tử vong. Tiếng gào thét của vạn linh hồn bị hút vào Tế Đàn Càn Khôn tạo thành một khúc nhạc tang thương, khiến bất kỳ tu sĩ nào có tâm trí yếu ớt đều cảm thấy thần hồn lung lay, muốn quỳ rạp xuống mà dâng hiến sinh mạng.
Giữa vầng sáng vàng kim giả tạo của Kim Phù Đồ và biển máu cuồn cuộn bên dưới, Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào tung bay lồng lộng trong gió lớn. Đôi mắt hắn trầm tĩnh đến lạ kỳ, sâu thẳm như hắc động có thể nuốt chửng mọi ánh sáng. Trong tay hắn, thanh Trảm Thiên Kiếm vốn dĩ gãy nát nay đã liền mạch nhờ sự kết hợp của các mảnh vỡ thần khí, tỏa ra một loại dao động làm đông cứng cả thời không.
“Chủ thượng! Không thể chần chừ thêm nữa!” Mặc Ly từ phía dưới bay vút lên, toàn thân đầy máu, nhưng đôi mắt vẫn kiên định tột cùng. Phía sau hắn là tàn quân của Vạn Ma Điện và những tu sĩ chính đạo vừa mới tỉnh ngộ. Tất cả đều đang bị ép chặt xuống mặt đất bởi một áp lực vô hình từ tầng khí quyển phía trên.
Đó chính là Cửu Thiên Cương Phong – rào cản tự nhiên kinh khủng nhất ngăn cách phàm trần và tiên cảnh. Bình thường, chỉ có những cường giả đạt tới cảnh giới Luyện Hư trở lên mới dám đơn độc vượt qua. Nhưng hiện tại, dưới sự thao túng của Kim Phù Đồ, Cửu Thiên Cương Phong đã bạo tẩu, hóa thành những lưỡi đao không gian lăng lệ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ thứ gì dám chạm vào.
Tô Nguyệt Thiềm hồng y như lửa, dẫn dắt Yêu tộc tiến sát bên cạnh Diệp Phi. Nàng hít sâu một hơi, giọng nói mang theo tia lo lắng: “Diệp Phi, áp lực phía trên đã vượt quá giới hạn của chúng ta. Nếu cứ cưỡng cầu xông lên, chưa kịp thấy mặt Kim Phù Đồ, mười vạn đại quân phía sau sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt.”
Diệp Phi không ngoảnh đầu lại, chỉ nhàn nhạt thốt ra một câu: “Kiếp trước, ta đi một mình. Kiếp này, ta đưa các ngươi đi cùng.”
Hắn đột nhiên giơ cao Trảm Thiên Kiếm hướng về phía bầu trời. Ngay lập tức, một luồng kình khí đen trắng đan xen cuồn cuộn tuôn ra từ lòng bàn chân hắn. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành đến cực hạn, khiến kinh mạch trong người Diệp Phi nổ ra những tiếng “pằng pằng” liên hồi. Hắn không còn là một tu sĩ bình thường, mà dường như đã hóa thân thành tâm điểm của một trận bão tố khủng khiếp.
“Cửu U lão đầu, mượn sức mạnh của ông một chút!” Diệp Phi quát lạnh trong tâm thức.
“Hắc hắc, tiểu tử, dùng cho khéo vào! Tàn hồn của lão phu không chịu nổi mấy lần tiêu hao như vậy đâu!” Giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên, ngay sau đó là một luồng u minh chi lực tinh thuần từ trong chiếc nhẫn bạc rót thẳng vào đan điền Diệp Phi.
Sức mạnh đột ngột tăng vọt khiến làn da Diệp Phi nứt ra những kẽ nhỏ, máu tươi thấm đỏ lớp hắc bào. Nhưng hắn không hề nhíu mày. Hắn tiến về phía trước một bước, hư không dưới chân sụp đổ hoàn toàn.
“Vạn vật vốn không có giới hạn, Tiên hay Ma cũng chỉ là quy tắc do kẻ mạnh đặt ra. Hôm nay, ta lấy danh nghĩa Cửu U Ma Đế, lệnh cho Cửu Thiên nghe lệnh, càn khôn nhường lối!”
Diệp Phi gầm lên, thanh Trảm Thiên Kiếm bổ xuống một nhát chém đơn giản nhưng chứa đựng ý chí Nghịch Chuyển vô thượng.
*“PHÁ!”*
Một đường kiếm quang dài vạn trượng hiện ra, nó không mang màu sắc chói lọi, mà là một màu xám tro hỗn độn. Đường kiếm đi đến đâu, Cửu Thiên Cương Phong đang bạo tẩu liền bị chẻ làm đôi như một tấm lụa mỏng bị kéo rách. Những cơn lốc xoáy không gian vốn có thể xé nát đại năng hóa thần, khi chạm vào kiếm ý của Diệp Phi đều lập tức bị đóng băng, sau đó tan vỡ thành những mảnh nhỏ lấp lánh.
Cả thế giới dường như lặng đi trong giây lát.
Một thông đạo khổng lồ, rộng tới hàng ngàn trượng, xuyên qua lớp mây đen dày đặc và những tầng gió lốc nguy hiểm, dẫn thẳng lên đỉnh cao của Cửu Thiên – nơi Tế Đàn Càn Khôn đang tọa lạc. Ở hai bên vách của thông đạo, kiếm khí của Diệp Phi vẫn đang rung động, ngăn cản sự khép lại của cương phong.
Mọi người phía dưới trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng huy hoàng ấy. Một kiếm khai thiên! Đây là sức mạnh vượt xa hiểu biết của tu sĩ hạ giới.
“Mặc Ly! Dẫn quân xông lên!” Diệp Phi vừa nói, miệng vừa ứa ra một ngụm máu bầm. Để duy trì thông đạo này, hắn đang phải gánh chịu phản phệ trực tiếp từ Thiên Đạo ý chí.
“Rõ! Tất cả Vạn Ma Điện, nghe lệnh! Đi theo bóng lưng của Điện chủ, giết lên thượng giới!” Mặc Ly hét lớn, hắc khí trên người bùng phát, hóa thành một đạo lưu quang dẫn đầu vạn quân xông vào thông đạo.
Tô Nguyệt Thiềm nhìn sâu vào bóng lưng đơn độc của Diệp Phi, ánh mắt chứa đựng niềm tự hào xen lẫn đau xót. Nàng biết, hắn đang dùng nhục thân để làm cột trụ, dùng thần hồn để làm bình phong che chắn cho tất cả bọn họ. Nàng khẽ vẫy tay, một dải lụa hồng mềm mại quấn quanh người Diệp Phi, truyền vào đó sinh mệnh lực tinh khiết của Yêu tộc Thánh nữ để giúp hắn cầm cự.
“Đi thôi, chúng ta không được lãng phí cơ hội mà chàng đã đánh đổi bằng cả mạng sống này.” Nàng nhẹ nhàng nói với quân đoàn Yêu tộc rồi lướt đi.
Dưới sự mở đường của Diệp Phi, quân đoàn vốn bị coi là “phế phẩm” của Ma đạo và tàn quân bị ruồng bỏ của Chính đạo bắt đầu một cuộc diễu hành chưa từng có trong lịch sử Thương Khung Giới. Họ bay xuyên qua Cửu Thiên Cương Phong, tiến vào vùng không gian thượng tầng đầy linh khí nhưng cũng đầy cạm bẫy.
Phía trên đỉnh thông đạo, Kim Phù Đồ vốn đang nhắm mắt cảm ngộ thần lực đột ngột mở trừng đôi mắt. Hào quang quanh người hắn rung động dữ dội. Hắn không thể tin được, một kẻ phế vật của Hỏa Long Tông, một linh hồn đáng lẽ đã chết vạn năm trước, lại có thể một kiếm phá vỡ tầng bảo hộ kiên cố nhất của hắn.
“Diệp Phi… Ngươi thật sự muốn cùng trẫm đấu đến cùng sao?” Kim Phù Đồ đứng dậy từ ngai vàng thiên đạo, ánh mắt hiện lên vẻ hung ác tột độ. Hắn phất tay, hàng ngàn lôi đình từ hư không giáng xuống thông đạo, hòng đánh sập nó.
Nhưng Diệp Phi đã chuẩn bị sẵn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, cười lạnh: “Kim Phù Đồ, vạn năm trước ta thua vì lòng tin đặt sai chỗ. Vạn năm sau, ta quay lại để lấy lại mọi thứ, bao gồm cả cái mạng hèn hạ của ngươi!”
Nói đoạn, Diệp Phi nắm chặt kiếm, đôi cánh Ma khí sau lưng bỗng chốc bung ra, che kín cả bầu trời. Hắn hóa thành một đạo hắc tinh ngược chiều ánh sáng, lao vút lên thượng giới, nghênh tiếp lôi đình của Thiên Đạo.
Cuộc chiến thực sự bây giờ mới chính thức khai màn. Phía sau hắn là niềm tin của vạn chúng sinh, phía trước hắn là kẻ thù nghìn kiếp. Giữa Cửu Thiên Cương Phong đang sụp đổ, bóng dáng của Diệp Phi giống như một vị thần cai quản bóng tối, mang theo cơn giận dữ của một vương giả trở về, chuẩn bị xé nát cái càn khôn thối nát này thành từng mảnh.
Máu của hắn vẫn chảy, nhưng kiếm của hắn càng lúc càng sáng. Thông đạo do hắn mở ra không chỉ dẫn đến chiến trường thượng giới, mà còn dẫn đến một thời đại mới – nơi Tiên và Ma sẽ không còn ranh giới, nơi công lý sẽ được định nghĩa bằng lưỡi kiếm của kẻ dám nghịch lại trời xanh.