Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 143: Trận Chiến Của Những Vị Thần**
Cửu Thiên Cương Phong, tầng cao nhất của bầu trời Thương Khung Giới, nơi mà linh khí loãng đến mức cực đoan nhưng áp lực không gian lại nặng nề như hàng vạn đại sơn đè ép. Tại đây, những cơn gió không phải là không khí chuyển động, mà là những lưỡi đao không gian vô hình, đủ sức chém nát nhục thân của một vị tu sĩ Hợp Thể kỳ trong nháy mắt.
Thế nhưng, lúc này đây, vùng cấm địa ngàn năm không bóng người lại đang rung chuyển dữ dội bởi một đạo hắc quang cuồn cuộn. Diệp Phi, thân khoác hắc bào tung bay trong gió dữ, đôi cánh Ma khí sau lưng trải dài trăng trượng, mỗi lần vỗ cánh lại khiến không gian xung quanh vỡ vụn như gương.
Trong tay hắn, Trảm Thiên Kiếm phát ra tiếng gầm thét trầm đục, như một con mãnh thú bị xiềng xích vạn năm vừa tìm lại được tự do. Máu từ những vết thương cũ trên cánh tay Diệp Phi thấm vào chuôi kiếm, khiến những văn tự cổ xưa trên thân kiếm rỉ sét chợt bừng lên sắc đỏ rực rỡ, ma mị và tàn khốc.
“Kim Phù Đồ, ngươi trốn trong cái lồng son Thiên Đạo đó đủ lâu rồi!”
Giọng nói của Diệp Phi không lớn, nhưng nó xuyên qua tầng tầng lớp lớp cương phong, dội thẳng vào Thánh Vực phía trên cao.
Đáp lại hắn là một tiếng hừ lạnh mang theo uy áp tuyệt đối. Từ trên đỉnh chín tầng mây, một đạo cột sáng màu vàng kim đường kính dặm rộng oanh kích xuống. Đó không phải là lôi đình bình thường, đó là “Thiên Đạo Trừng Phạt”, mang theo ý chí bài trừ mọi thứ dị loại của thế giới này.
“Ầm!!!”
Diệp Phi không lùi, trái lại còn lao thẳng vào cột sáng. Trảm Thiên Kiếm vung lên, một đường kiếm mang đen kịt, lạnh lẽo xé toạc đạo hào quang kim sắc. Hai luồng sức mạnh va chạm tạo ra một cơn chấn động kinh hoàng, khiến các đại lục phía dưới đều cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất.
Ngay khoảnh khắc đó, tại các vùng đất xa xôi nhất, những nơi vốn đã bị lịch sử lãng quên, những đôi mắt cổ xưa đồng loạt mở ra.
Tại Tây Hoang Cổ Địa, sâu dưới lớp cát vàng vạn trượng, một chiếc quan tài bằng đồng thau đầy rêu xanh bỗng nhiên bật nắp. Một lão giả gầy gò như xác ve, làn da khô héo bọc lấy xương cốt, chậm rãi ngồi dậy. Mỗi hơi thở của lão đều khiến linh khí của cả Tây Hoang bị rút cạn trong phút chốc.
“Hỗn Nguyên chi khí… Vạn năm rồi, rốt cuộc kẻ nghịch mệnh đã xuất hiện.” Lão giả thào thào, ánh mắt đục ngầu chợt hiện lên một tia tử quang thần bí. Lão bước ra khỏi quan tài, mỗi bước đi là một lần vượt qua hàng vạn dặm không gian.
Cùng lúc đó, dưới đáy sâu của Vô Tận Hải, nơi ngay cả ánh sáng cũng không thể chạm tới, một bóng người khổng lồ đang ngồi xếp bằng trên lưng một con Huyền Vũ cổ đại chợt động đậy. Người này tóc dài trắng muốt như tuyết, xõa tung trong làn nước, xung quanh hắn, hàng vạn thủy thú cấp bậc Yêu Vương đang phủ phục, run rẩy không dám ngẩng đầu.
“Kim Phù Đồ quá tham lam, hắn muốn nuốt chửng cả Thiên Đạo. Nhưng tiểu tử tu luyện Ma công kia… tại sao lại mang theo hơi thở của vị cố nhân ấy?”
Vị đại năng đáy biển khẽ phẩy tay, sóng thần cao hàng trăm trượng bùng phát, đẩy hắn bay thẳng lên không trung, đạp sóng mà đi về hướng Thánh Vực.
Chưa dừng lại ở đó, từ Vạn Kiếm Trũng, nơi chôn cất hàng triệu thanh kiếm của các bậc tiền nhân, một tiếng kiếm minh lảnh lót vang lên, lấn át cả tiếng sấm rền của thiên kiếp. Một gã trung niên mặc áo vải thô, lưng đeo một thanh kiếm gỗ giản đơn, chậm rãi bước ra từ trong tháp kiếm đổ nát. Ánh mắt y sắc lạnh như kiếm phong, mỗi nơi y đi qua, vạn kiếm đều cúi đầu xưng thần.
“Kiếm ý này… vượt qua cả sinh tử. Thú vị, thật sự thú vị!” Gã trung niên cười dài một tiếng, hóa thành một luồng kiếm quang rực rỡ, xuyên thủng mây xanh.
Trở lại chiến trường Cửu Thiên, Diệp Phi lúc này đã tiến sát đến cổng vào Thánh Vực. Kim Phù Đồ cuối cùng cũng không thể ngồi yên trên ngai vàng. Hắn hiện thân giữa không trung, bạch y phất phơ, hào quang vạn trượng bao quanh như một vị thần chân chính. Khuôn mặt hắn vẫn hoàn mỹ không tì vết, nhưng trong ánh mắt nhìn Diệp Phi đã đầy rẫy sự kiêng dè và sát ý.
“Diệp Phi, ngươi cho rằng gọi ra những lão quái vật sắp xuống lỗ kia có thể thay đổi được gì sao?” Kim Phồ Đồ lạnh giọng nói, tay phải hắn giơ lên cao, một tòa bảo tháp chín tầng lơ lửng hiện ra — đó chính là Thiên Đạo Trấn Áp Tháp, thần khí tối cao của Thiên Đạo Minh.
“Bọn họ không phải do ta gọi đến.” Diệp Phi đứng vững giữa hư không, máu trên người hắn bay hơi hóa thành những làn khói đỏ quánh đặc, “Bọn họ đến là để xem, kẻ tự xưng là đại diện cho Thiên Đạo như ngươi, sẽ thảm bại như thế nào dưới tay một con ‘Ma’ như ta!”
“Cuồng vọng!”
Kim Phù Đồ vung tay, Thiên Đạo Trấn Áp Tháp đột ngột phóng to, bao phủ cả một vùng không gian vạn dặm. Từ trong tháp, những xích sắt quy tắc thò ra, muốn khóa chặt tứ chi của Diệp Phi. Những xích sắt này không tấn công vào nhục thân, mà trực tiếp khóa vào linh hồn và căn cơ tu vi.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng cười sảng khoái vang vọng khắp trời đất:
“Kim tiểu tử, dùng đồ của tiền nhân để ức hiếp hậu bối, Thiên Đạo Minh của các ngươi càng ngày càng lụi bại rồi!”
Một thanh kiếm gỗ từ phương xa bay đến, tốc độ nhanh tới mức phá vỡ rào cản thời gian. Chỉ nghe một tiếng “keng” giòn giã, thanh kiếm gỗ nhỏ bé ấy vậy mà lại đánh lệch cả tòa Thiên Đạo Trấn Áp Tháp khổng lồ, cứu Diệp Phi khỏi vòng vây của xích sắt quy tắc.
Gã trung niên áo vải xuất hiện, đứng chắn trước mặt Diệp Phi, tay cầm kiếm gỗ, thái độ ung dung như đang đi dạo.
“Vô Danh Kiếm Tôn?” Kim Phù Đồ nheo mắt, sát khí bùng phát, “Lão bất tử như ngươi chưa chết ở Vạn Kiếm Trũng sao?”
“Ngươi chưa chết, làm sao ta nỡ chết?” Kiếm Tôn cười nhạt, rồi quay sang nhìn Diệp Phi, ánh mắt đầy sự tò mò: “Tiểu tử, Ma khí của ngươi rất đặc biệt, vừa có sự hủy diệt của u minh, lại có sự bao dung của thái cực. Ngươi rốt cuộc là ai?”
Diệp Phi hơi cúi đầu chào vị tiền bối này: “Cửu U Ma Đế, trọng sinh đòi nợ!”
Bốn chữ “Cửu U Ma Đế” vừa thốt ra, không gian quanh đó dường như đông cứng lại. Ngay cả vị lão giả gầy gò vừa từ Tây Hoang tới và vị đại năng từ Vô Tận Hải cũng đồng thời dừng bước chân, kinh hãi nhìn về phía thanh niên mặc hắc bào kia.
Cái tên đó, vạn năm trước, từng là nỗi khiếp sợ và cũng là đỉnh cao mà bất kỳ tu sĩ nào cũng muốn vươn tới.
“Hèn gì… hèn gì Trảm Thiên Kiếm lại nhận ngươi làm chủ.” Lão giả từ Tây Hoang cười khàn khàn, thân hình già nua của lão đột nhiên bành trướng, hóa thành một gã khổng lồ cao tới trăm trượng, toàn thân bao phủ bởi những văn tự ma đạo rực cháy, “Nếu đã là cố nhân trở về, vậy trận chiến của những vị thần này, làm sao thiếu được ta — Cửu Chỉ Ma Tôn!”
Vị đại năng từ biển sâu cũng hạ xuống, mỗi bước chân y đặt lên hư không đều hóa thành một hồ nước trong vắt, dập tắt những ngọn lửa chiến tranh đang cháy rực. Y chắp tay sau lưng, nhìn Kim Phù Đồ với ánh mắt khinh miệt: “Năm xưa Thiên Đạo Minh ký hiệp ước vạn năm không xâm phạm Yêu tộc, nhưng trăm năm qua, các ngươi ngầm bắt giết tộc nhân của ta làm linh dược, món nợ này, hôm nay Thủy Tộc chi chủ — Lam Diễn ta, sẽ cùng các ngươi tính toán.”
Ba vị đại năng ẩn thế, cùng với Diệp Phi, đứng thành một hàng ngang đối diện với Kim Phù Đồ và quân đoàn hộ pháp của Thánh Vực. Áp lực của bốn người cộng lại khiến cho hào quang của Kim Phù Đồ bị đẩy lùi, bầu trời Thánh Vực vốn tràn ngập tiên khí giờ đây bị chia làm bốn mảng màu sắc rực rỡ nhưng đầy nguy hiểm: kiếm ý tiêu sái, ma khí cuồng bạo, thủy lực mênh mông và hỗn nguyên khí tức thần bí của Diệp Phi.
Kim Phù Đồ sắc mặt xanh mét. Hắn vốn định mượn cơ hội tế đàn hoàn thành để phi thăng thành thần, không ngờ sự trở lại của Diệp Phi lại giống như một ngòi nổ, kéo theo tất cả những kẻ mà hắn e ngại nhất ra khỏi hang ổ.
“Tốt… Rất tốt!” Kim Phù Đồ nghiến răng, từ trong ngực hắn, một viên châu màu vàng nhạt bay ra, phát ra ánh sáng lung linh bao phủ lấy hắn. “Các ngươi cho rằng đông người là có thể thắng? Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi thấy, tại sao Thiên Đạo lại chọn ta làm chủ nhân duy nhất!”
Hắn đột nhiên vỗ mạnh vào lồng ngực mình, một ngụm máu tinh thuần phun lên Thiên Đạo Trấn Áp Tháp. Tòa tháp lập tức chuyển sang màu huyết kim, những bức phù điêu trên tháp như sống lại, gào thét những âm thanh u hồn của vạn cổ.
“Trận pháp – Thiên Đạo Diệt Thế!”
Cả bầu trời Thượng Giới bỗng chốc tối sầm lại. Những vết nứt không gian khổng lồ hiện ra như những vết thương rỉ máu của trời đất. Từ những vết nứt đó, hàng vạn binh sĩ mặc chiến giáp hoàng kim bước ra — đó là những chiến binh Thiên Đạo được Kim Phù Đồ bí mật luyện chế từ linh hồn của các vị cao thủ đã ngã xuống trong vạn năm qua.
Cuộc đại chiến của những vị thần chính thức bùng nổ.
Diệp Phi dẫn đầu lao lên, Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn hóa thành một con rồng đen dài vạn trượng, quét ngang qua đạo quân hoàng kim. Mỗi nơi kiếm mang đi qua, binh sĩ Thiên Đạo đều tan thành mây khói.
Cửu Chỉ Ma Tôn gầm vang, mỗi cú đấm của lão đều làm nổ tung một khoảng không gian, nghiền nát mọi thứ trước mặt. Lam Diễn thì điều khiển thủy triều vô tận từ không trung giội xuống, nhấn chìm kẻ thù trong những dòng nước chứa áp lực khổng lồ. Vô Danh Kiếm Tôn lại thanh thoát hơn, y chỉ đơn giản là đi dạo giữa đám đông, kiếm gỗ chỉ đến đâu, đầu của những hộ pháp cấp cao của Thánh Vực rơi đến đó.
Máu của những “vị thần” và “ma đầu” bắt đầu rơi xuống từ Cửu Thiên, thấm đỏ cả những tầng mây trắng tinh khôi của Thánh Vực. Tiếng binh khí va chạm, tiếng hô sát và tiếng sụp đổ của các quy tắc tạo thành một bản nhạc tử thần kinh tâm động phách.
Giữa đám loạn quân, Diệp Phi và Kim Phù Đồ một lần nữa đối mặt.
Kim Phù Đồ cầm một thanh trường kiếm rực rỡ hào quang, ánh mắt điên cuồng: “Diệp Phi! Ngươi không bao giờ hiểu được, để có được sức mạnh này, ta đã hy sinh những gì! Ngươi chỉ là một bóng ma từ quá khứ, biến đi cho ta!”
“Hy sinh của ngươi là dựa trên xương máu của người khác, đó không phải là sức mạnh, đó là nợ!”
Diệp Phi hét lớn, linh lực chính đạo và ma lực ma đạo trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển dữ dội, tạo thành một vòng xoáy âm dương khổng lồ ngay tại luân xa. Đây chính là trạng thái cực hạn của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.
Một nửa người của hắn tỏa ra bạch quang thánh khiết, một nửa lại là hắc khí nồng đậm. Trảm Thiên Kiếm lúc này cũng biến đổi, thân kiếm gãy bỗng nhiên mọc lại bằng năng lượng thuần túy, một mặt khắc hình rồng bay (Tiên), một mặt khắc hình quỷ khóc (Ma).
“Nghịch Chuyển Càn Khôn – Nhất Kiếm Định Sinh Tử!”
Đường kiếm này của Diệp Phi chậm chạp đến mức lạ lùng, nhưng khi nó vung lên, toàn bộ thời gian của Cửu Thiên Cương Phong dường như bị đình trệ. Kim Phù Đồ kinh hoàng nhận ra, những quy tắc Thiên Đạo bao quanh hắn đang bị thanh kiếm ấy tước đoạt một cách thô bạo. Hắn muốn lùi lại, nhưng không gian phía sau đã bị khóa chặt.
“Ầm!!!”
Kiếm quang và khiên hào quang va chạm. Một chấn động còn khủng khiếp hơn tất cả những lần trước đó bùng phát. Tâm chấn của vụ nổ khiến tất cả những vị đại năng xung quanh đều bị hất văng ra xa hàng dặm.
Khi khói bụi thần lực tan đi, giữa không trung chỉ còn lại hai bóng người.
Diệp Phi quỳ một chân trên không, Trảm Thiên Kiếm cắm sâu vào một đạo phù lục bảo hộ của Kim Phù Đồ, chỉ còn cách ngực hắn vài tấc. Máu chảy tràn xuống lưỡi kiếm, nhỏ giọt vào hư không.
Kim Phù Đồ sắc mặt trắng bệch, tay trái hắn cầm chặt lấy mũi kiếm, máu vàng của “thánh tử” tuôn rơi lấp lánh. Khóe miệng hắn giật giật, nụ cười trở nên méo mó: “Ngươi tưởng… chỉ có vậy là thắng sao? Ngươi sai rồi, Diệp Phi. Ngươi quá coi thường kẻ nắm giữ càn khôn như ta.”
Hắn đột nhiên buông mũi kiếm ra, để cho Trảm Thiên Kiếm đâm xuyên qua bả vai mình, rồi nắm lấy cổ áo Diệp Phi, kéo sát lại gần. Ánh mắt Kim Phù Đồ lúc này không còn sự ngạo nghễ, mà chỉ còn sự lạnh lẽo đáng sợ:
“Nhìn xuống dưới kia đi… Nhìn xem người của ngươi đang bảo vệ điều gì.”
Diệp Phi cúi đầu nhìn xuống phía hạ giới. Hắn chết lặng.
Từ các cực của Thương Khung Giới, những luồng ánh sáng đỏ thẫm đang bốc lên, nối liền với tế đàn khổng lồ tại trung tâm Thánh Vực. Hóa ra, trận chiến trên này chỉ là một đòn hỏa mù. Kim Phù Đồ đã lợi dụng chấn động từ cuộc chiến của những vị đại năng để kích hoạt bước cuối cùng của “Tế Đàn Càn Khôn” sớm hơn dự tính.
Hàng vạn sinh linh tại hạ giới đang bị hút khô linh hồn, sinh mệnh lực của họ biến thành năng lượng cung cấp cho Kim Phù Đồ.
“Ngươi… đồ súc sinh!” Diệp Phi nghiến răng, sát ý dâng cao đến mức khiến tóc hắn hóa thành màu trắng xóa.
“Ha ha ha! Tiên hay Ma thì đã sao? Cuối cùng, người chiến thắng mới là thần!” Kim Phù Đồ cười cuồng loạn, tu vi của hắn đang bắt đầu bứt phá khỏi cấp độ Độ Kiếp, tiến về phía Thần Cảnh huyền thoại.
Lúc này, các lão quái vật ẩn thế cũng nhận ra điều bất ổn. Họ đồng loạt lao đến hòng ngăn chặn Kim Phù Đồ, nhưng một bức màn năng lượng màu huyết sắc đã bao phủ lấy toàn bộ khu vực trung tâm, ngăn cách mọi sự xâm nhập.
“Diệp Phi, đừng lo cho ta!” Một tiếng hét trong trẻo vang lên từ phía dưới.
Là Tô Nguyệt Thiềm. Nàng đang cùng Mặc Ly và tàn quân Ma đạo liều mạng tấn công vào các chân đế của tế đàn ở hạ giới để ngăn cản quá trình hút hồn. Nàng bị thương nặng, y phục đỏ rực càng thêm đẫm máu, nhưng đôi mắt tím vẫn kiên định nhìn lên bầu trời.
“Chàng phải thắng! Đừng để sự hy sinh của thế giới này trở nên vô ích!”
Ánh mắt của Diệp Phi chạm vào ánh mắt của nàng. Một sự kết nối tâm linh vô hình bùng nổ. Trong giây phút đó, hắn không còn cảm thấy sự hận thù, cũng không còn cảm thấy áp lực của Thiên Đạo. Trong lòng hắn chỉ còn lại một niệm đầu duy nhất: Phá vỡ sự thối nát này, dù có phải nghiền nát cả bản thân.
Diệp Phi buông Trảm Thiên Kiếm ra. Hắn nhắm mắt lại, hai tay đan vào nhau trước ngực.
“Hỗn Nguyên Quy Nhất… Thiên Địa Nghịch Chuyển…”
Linh khí toàn thân Diệp Phi bắt đầu co rút lại thành một điểm đen nhỏ bé giữa ngực. Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn khẽ thở dài: “Tiểu tử, ngươi định dùng chiêu đó sao? Có thể ngươi sẽ không còn cơ hội trọng sinh lần nữa đâu.”
“Lão già, cảm ơn người vì tất cả. Nhưng nếu hôm nay không thắng, thì trọng sinh vạn lần cũng chỉ là nô lệ của vận mệnh.” Diệp Phi bình thản đáp lời.
Bỗng nhiên, từ cơ thể Diệp Phi phát ra một luồng hút lực kinh hồn. Hắn không chống lại lực hút của tế đàn nữa, mà trái lại, hắn biến bản thân mình thành một cái “hố đen” còn mạnh mẽ hơn.
Những năng lượng huyết tế đang chảy vào người Kim Phù Đồ đột ngột bị bẻ lái, đổi hướng lao về phía Diệp Phi.
“Cái gì?! Ngươi dám cướp đoạt lực lượng của Thiên Đạo?!” Kim Phù Đồ hốt hoảng hét lên.
Diệp Phi mở mắt, đôi mắt lúc này đã biến thành một màu xám tro tịch mịch: “Kim Phù Đồ, ngươi muốn dùng mạng người để thành thần? Vậy thì để ta dùng mạng của chính mình, để táng chung với cái ngai vàng của ngươi!”
Trận chiến thực sự, lúc này mới bước vào giai đoạn thảm liệt nhất. Giữa không gian đang sụp đổ và sự chứng kiến của những vị thần ẩn thế, một trận bạo kích năng lượng chưa từng có trong lịch sử sắp sửa diễn ra, sẵn sàng quét sạch mọi thứ trên bầu trời Thánh Vực.