Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 144: Cửu U Lão Tổ Tái Sinh**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:18:38 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 144: CỬU U LÃO TỔ TÁI SINH**

Sâu trong lòng Tây Hoang Cổ Địa, tại một thung lũng quanh năm sương mù xám xịt bao phủ, tồn tại một động phủ cổ xưa được che giấu bởi hàng vạn tầng cấm chế. Nơi đây linh khí cực kỳ hỗn loạn, là sự giao thoa giữa tử khí nồng nặc của những đại năng tử trận thời Thái cổ và sinh khí mãnh liệt phát ra từ long mạch bị đứt đoạn.

Diệp Phi đứng giữa một tế đàn hình bát quái, hắc bào của hắn bay phần phật trong luồng gió lốc năng lượng. Khuôn mặt hắn lúc này tái nhợt, đôi mắt hiện lên những tia máu vằn vện do đã tiêu hao quá nhiều tinh thần lực để duy trì đại trận suốt bảy ngày bảy đêm. Trước mặt hắn, lơ lửng trong không trung là một khối kén ánh sáng màu xám bạc, bên trong thấp thoáng hình hài của một nam tử trung niên với những đường nét cơ bắp hoàn mỹ như ngọc thạch điêu khắc.

Đó chính là "Thần Ma Vô Cấu Thể" – một nhục thân vạn năm có một, được Diệp Phi dùng vô số tài vật thiên địa, cộng thêm bí pháp nghịch chuyển sinh tử của kiếp trước để đúc thành. Hắn đã phải đột nhập vào tận cấm địa của vạn mả cổ hoàng gia, đoạt lấy Tiên Linh tủy, lại lặn xuống vực sâu nhất của U Minh lấy đi Vạn Năm Minh Thiết, rồi dùng chính máu đầu tim của mình làm chất dẫn.

"Lão già, chuẩn bị xong chưa?" Diệp Phi trầm giọng, tiếng nói khàn đục vang vọng trong động phủ vắng lặng.

Từ trong chiếc nhẫn đen cũ kỹ trên ngón tay hắn, một vệt khói xám bạc chậm rãi bay ra, hóa thành hư ảnh một lão già gầy gò, tóc tai rũ rượi nhưng đôi mắt tinh anh như sao chổi. Cửu U Lão Tổ nhìn cái kén ánh sáng trước mặt, đôi bàn tay trong suốt khẽ run rẩy. Lão đã phiêu dạt dưới dạng tàn hồn này quá lâu, trải qua bao nhiêu đắng cay của sự sụp đổ thế giới, lão chưa bao giờ nghĩ mình còn có cơ hội một lần nữa đạp chân lên đại địa này với một cơ thể bằng xương bằng thịt.

"Tiểu tử… ngươi thực sự chắc chắn chứ? Nhục thân này quá mức nghịch thiên, một khi dung hợp, thiên phạt nhất định sẽ giáng xuống. Lúc đó, cả ta và ngươi đều có thể hóa thành tro bụi." Giọng lão tổ đầy vẻ lo âu nhưng cũng ẩn chứa một khát vọng mãnh liệt.

Diệp Phi nhếch môi cười nhạt, nụ cười mang theo vẻ ngạo nghễ vốn có của Cửu U Ma Đế: "Thiên Đạo mà Kim Phù Đồ tôn thờ sớm đã mục nát. Nếu nó muốn phạt, thì cứ để nó đến. Kiếp này Diệp Phi ta sống lại, chính là để giẫm nát cái thiên mệnh rách nát này."

Hắn đột ngột kết ấn, mười ngón tay chuyển động nhanh đến mức để lại tàn ảnh. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành đến cực hạn, ma khí đen kịt và linh khí trắng tinh khiết từ hai luồng kinh mạch trong người hắn tuôn ra, hòa quyện vào nhau tạo thành một vòng xoáy âm dương khổng lồ bao trùm lấy tế đàn.

"Dẫn hồn nhập xác! Nghịch chuyển càn khôn! Thành!"

Diệp Phi hét lớn một tiếng, chưởng lực đẩy mạnh. Tàn hồn của Cửu U Lão Tổ bị một lực hút kinh người kéo về phía cái kén ánh sáng.

"Aaaaa!" Một tiếng gào thét thảm khốc vang lên từ linh hồn lão tổ. Việc dung hợp linh hồn vào một nhục thân hoàn toàn mới, lại là loại nhục thân mạnh mẽ như Thần Ma Vô Cấu Thể, chẳng khác nào đem linh hồn băm vằn ra rồi nhào nặn lại. Sự đau đớn đó vượt xa mọi hình phạt thế gian.

Cái kén ánh sáng rung chuyển dữ dội, những tia chớp màu tím đen bắt đầu xuất hiện, cào xé không gian xung quanh. Toàn bộ Tây Hoang Cổ Địa như cảm nhận được điều gì đó không dung thứ, mây đen từ vạn dặm kéo đến, che lấp cả mặt trăng tròn. Những tiếng sấm rền vang như tiếng gầm của một vị thần đang tức giận.

Bên ngoài động phủ, Mặc Ly cầm thanh hắc đao đứng bảo vệ cửa động, ánh mắt lạnh lùng sát khí. Tô Nguyệt Thiềm đứng phía sau, đôi môi mím chặt, hồng y tung bay. Nàng cảm nhận được áp lực thiên địa đang đè nặng lên vai mình.

"Bọn chúng tới rồi." Mặc Ly lạnh lùng nói.

Từ phía xa, hàng chục đạo độn quang vàng kim rực rỡ đang lao tới. Đó là người của Thiên Đạo Minh. Chúng đánh hơi được sự biến động của thiên đạo và muốn đến tiêu diệt mầm mống ma đạo trước khi nó kịp trỗi dậy.

Bên trong động phủ, Diệp Phi hoàn toàn không quan tâm đến bên ngoài. Hắn đang dồn toàn bộ tu vi để ổn định nhục thân cho lão tổ.

"Lão già! Giữ vững thần thức! Đừng để ý chí của nhục thân thôn phệ ngươi!" Diệp Phi quát lớn, một búng máu tươi phun ra, nhuộm đỏ trận pháp dưới chân.

Máu của hắn là huyết mạch của Ma Đế, mang theo tính chất trấn áp tuyệt đối. Khi máu thấm vào cái kén, sự phản kháng của Thần Ma Vô Cấu Thể bắt đầu dịu xuống. Hình bóng của Cửu U Lão Tổ dần dần hòa làm một với nhục thân trung niên bên trong.

Uỳnh!

Một tia sét dày như thân cây cổ thụ từ trên trời giáng thẳng xuống đỉnh núi, xuyên qua hàng tầng tầng lớp lớp đá dày, đánh vào tế đàn.

Diệp Phi nghiến răng, vung tay gọi ra Trảm Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy nhưng toát ra một ý chí nghịch thiên không thể khuất phục. Hắn nhảy vọt lên, một kiếm chém đôi tia lôi đình.

"Trời muốn diệt người, ta liền chém trời!"

Sức mạnh phản chấn khiến cánh tay Diệp Phi nứt toác, máu chảy đầm đìa, nhưng đôi mắt hắn càng lúc càng sáng. Hắn biết, thời khắc mấu chốt đã đến.

Trong cái kén, một nhịp đập trái tim mạnh mẽ bắt đầu vang lên. *Thình thịch! Thình thịch!* Mỗi nhịp đập như một hồi trống trận, làm rung chuyển cả không gian. Linh khí xung quanh điên cuồng ùa vào, bị cái xác đó hấp thụ không còn một giọt.

Đột nhiên, cái kén ánh sáng vỡ vụn thành ngàn mảnh. Một luồng khí thế cường đại như sóng thần từ tế đàn lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Những đệ tử Thiên Đạo Minh vừa định lao vào cửa động lập tức bị luồng khí này hất văng ra xa, tu vi thấp thậm chí trực tiếp nổ tung thành sương máu.

Giữa màn khói bụi và ánh sáng nhạt dần, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một nam tử tầm bốn mươi tuổi, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Mỗi bước chân của lão đều khiến mặt đất dưới chân nảy sinh hoa sen màu đen và ánh bạc luân chuyển.

Cửu U Lão Tổ nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận dòng máu nóng hổi đang chảy trong huyết quản, cảm nhận sự liên kết giữa mình và trời đất đã thay đổi. Lão không còn là tàn hồn yếu ớt nữa, mà đã tái sinh với một cơ thể thậm chí còn mạnh hơn cả thời kỳ đỉnh cao kiếp trước.

"Haha… Hahaha!" Tiếng cười của lão tổ vang dội, chấn động cả mây mù trên trời tan biến. Lão nhìn Diệp Phi đang gục xuống vì kiệt sức, ánh mắt tràn đầy sự xúc động và kính trọng: "Đồ nhi… cảm ơn ngươi."

Diệp Phi tựa lưng vào cột đá, lau vết máu bên khóe môi, nở một nụ cười ngạo mạn: "Lão già, ta đã hồi sinh người. Bây giờ, đã đến lúc chúng ta tính sổ với Thiên Đạo Minh chưa?"

Cửu U Lão Tổ xoay người, hướng về phía lối ra của động phủ, nơi những kẻ tự xưng là chính đạo đang sợ hãi run rẩy. Lão nhẹ nhàng đưa tay lên, ma khí màu xám bạc ngưng tụ thành một đóa sen chín cánh.

"Một ngàn năm trôi qua, dường như thế gian đã quên mất cái tên Cửu U rồi." Giọng lão bình thản nhưng mang theo áp lực của một vị thần thực thụ. "Hôm nay, ta sẽ dùng máu của chúng để thông báo cho Cửu Giới: Ma Đạo, đã trở lại!"

Diệp Phi chống kiếm đứng dậy, đứng bên cạnh người thầy của mình. Hai thế hệ Ma đầu, hai kẻ bị vận mệnh ruồng rẫy, giờ đây đứng cạnh nhau, đối mặt với cả thế giới. Ánh sáng của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết bắt đầu bùng lên từ đôi mắt của cả hai, báo hiệu một cuộc thanh trừng đẫm máu sắp bắt đầu, một cuộc nghịch chuyển càn khôn mà không một sức mạnh nào có thể ngăn cản được nữa.

Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly lúc này bước vào, quỳ một chân xuống trước mặt hai người.

"Cung nghênh Lão tổ tái sinh! Vạn Ma Điện uy trấn thiên hạ!"

Ngoài kia, lôi kiếp vẫn đang gầm rú, nhưng nó không còn mang vẻ đe dọa nữa, mà dường như đang run rẩy trước sự trỗi dậy của một trật tự mới. Một trật tự nơi Tiên và Ma sẽ phải định nghĩa lại vị trí của chính mình. Diệp Phi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tối đen, trong lòng thầm nhủ: *Kim Phù Đồ, hãy hưởng thụ nốt những ngày yên bình cuối cùng của ngươi đi. Ma Đế thật sự, đã chuẩn bị gõ cửa phòng ngươi rồi.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8