Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 145: Thầy Trò Hợp Lực**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:19:16 | Lượt xem: 1

Bầu trời trên rặng núi âm u của Tây Hoang vốn dĩ đã bị mây đen che lấp nay lại càng trở nên quỷ dị. Những dải lôi kiếp màu tím bạc vừa tan đi chưa lâu, nay lại bị một tầng sương mù màu xám tro dày đặc bao phủ. Giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, hai luồng khí thế cường hãn như hai cột trụ chống trời hiên ngang đứng vững, khiến cả vùng không gian vặn vẹo không ngừng.

Cửu U Lão Tổ, người vừa mới thoát thai hoán cốt, tái sinh trong một cơ thể cường tráng, đang đứng chắp tay sau lưng. Mái tóc trắng của lão bay cuồng loạn trong gió, đôi mắt sâu hoắm phát ra ánh sáng lạnh lẽo như thể có cả một địa ngục đang vận chuyển bên trong. Đứng ngay bên cạnh lão, Diệp Phi tuy sắc mặt có chút tái nhợt do tiêu hao quá nhiều tinh huyết để trợ giúp lão tổ phục sinh, nhưng thanh Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn lại đang rung lên bần bật, phát ra tiếng reo hò khát máu.

“Đồ nhi, nhìn kìa.” Cửu U Lão Tổ khẽ nhấc cằm, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi hàng ngàn tia sáng vàng rực đang xé toạc màn đêm lao đến. “Đám ruồi muỗi của Thiên Đạo Minh quả nhiên không bỏ lỡ cơ hội này. Chúng đánh hơi thấy hơi thở của ta, liền muốn tới đây ‘diệt ma’ sao?”

Diệp Phi nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, thanh âm trầm thấp: “Diệt ma? Kiếp trước chúng dựa vào quân số và mưu hèn kế bẩn mới thắng được người. Kiếp này, chúng đến để nạp mạng thì đúng hơn.”

Phía trước bọn họ, hơn mười chiếc chiến thuyền khổng lồ của Thiên Đạo Minh đã áp sát. Trên mũi thuyền dẫn đầu, một lão già mặc đạo bào thêu hình bát quái, tay cầm phất trần, phong thái tiên phong đạo cốt bước ra. Đó là Hư Không Chân Nhân, một vị đại năng Luyện Hư cảnh của Thái Huyền Tiên Môn, kẻ nổi danh với tâm địa hẹp hòi và sự căm thù mù quáng với Ma đạo.

“Nghiệt súc Diệp Phi! Ngươi dám cấu kết với tàn hồn Ma đầu, làm loạn luân hồi, nghịch thiên cải mệnh! Hôm nay, lão phu đại diện cho ý chí của Thiên Đạo, triệt để xóa sổ thầy trò các ngươi khỏi thế gian này!” Hư Không Chân Nhân hét lớn, giọng nói chứa đựng chân nguyên hùng hậu làm rung chuyển cả núi rừng.

Phía sau lão, hàng ngàn đệ tử chính đạo đồng loạt rút kiếm, linh khí của họ tụ họp lại tạo thành một vùng hào quang kim sắc rực rỡ, áp chế triệt để ma khí xung quanh.

Cửu U Lão Tổ nghe xong không giận mà cười, tiếng cười của lão như tiếng sấm rền từ vực thẳm: “Thiên Đạo? Ngươi cũng xứng nhân danh Thiên Đạo sao? Ngay cả lão tặc Kim Phù Đồ còn chưa dám nói câu đó trước mặt ta, ngươi là cái thá gì?”

Nụ cười vừa tắt, sát ý trên người Cửu U Lão Tổ bùng phát. Lão không nói lời thứ hai, bước chân khẽ dậm một cái vào hư không.

“U Minh Ma Chưởng!”

Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ ma khí đặc quánh, to bằng cả một ngọn núi, từ trên cao trực tiếp vỗ xuống chiếc chiến thuyền dẫn đầu. Không gian xung quanh bàn tay ma khí đó bị bóp nghẹt đến mức phát ra những tiếng răng rắc của sự vỡ vụn.

Hư Không Chân Nhân biến sắc, không ngờ lão ma đầu vừa mới sống lại đã có tu vi kinh người đến thế. Lão vội vàng vung phất trần, thi triển thần thông: “Thái Huyền Thủ Hộ! Ngăn lại cho ta!”

Một tấm khiên bát quái khổng lồ hiện ra chống đỡ. Tuy nhiên, khi ma chưởng chạm vào, tấm khiên đó chỉ trụ được trong nháy mắt rồi vỡ vụn như gương rơi. "Ầm!" Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chiếc chiến thuyền hạng nặng của Thiên Đạo Minh bị vỗ bay đi hàng dặm, hàng trăm đệ tử trên thuyền chưa kịp kêu thét đã bị áp lực trực tiếp nghiền thành huyết nhục.

“Đến lượt ta.”

Diệp Phi lên tiếng, thân hình hắn biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một vệt hắc quang kéo dài.

Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết trong người hắn vận chuyển đến cực hạn. Hắn không còn là một đệ tử ngoại môn phế vật nữa, mà là một vị Ma Đế đang tìm lại uy nghiêm của chính mình. Trảm Thiên Kiếm vung lên, kiếm khí dài hàng trăm trượng mang theo hắc bạch nhị khí giao thoa, tựa như một dải lụa tử thần chém ngang qua hàng ngũ quân địch.

“Aaaa!”

Tiếng kêu la thảm thiết vang khắp Tây Hoang. Những tu sĩ Trúc Cơ, Kim Đan bình thường ngay cả một giây cũng không trụ nổi trước kiếm quang của Diệp Phi. Thân thể họ bị chém làm đôi, linh hồn cũng bị hắc khí thôn phệ ngay tức khắc.

Hư Không Chân Nhân thấy cảnh tượng đó, hai mắt đỏ rực: “Nghiệt súc, dám sát hại đồng môn đạo hữu! Chết đi!”

Lão già vung tay, một thanh tiên kiếm rực lửa từ tay lão lao ra, hóa thành chín con hỏa long quấn quýt lấy nhau, gào thét lao về phía Diệp Phi. Đây là chiêu thức trấn phái “Cửu Long Phần Thiên” của Thái Huyền Tiên Môn.

“Chơi lửa với ta sao?” Diệp Phi lạnh lùng cười nhạt.

Hắn dừng lại giữa không trung, hai tay bắt quyết nhanh như chớp. “Nghịch Chuyển Thái Cực – Hóa Thủy Vô Biên!”

Chỉ thấy luồng linh khí chính đạo tinh khiết xung quanh đột ngột bị hắn cưỡng ép chuyển hóa thành một luồng hàn khí thấu xương. Một dòng sông ma khí lạnh lẽo hiện ra, chắn ngang trước mặt chín con hỏa long. Khi hỏa và thủy va chạm, hơi nước bùng lên mịt mù, nhưng kỳ lạ thay, ngọn lửa của Hư Không Chân Nhân không những không cháy rực hơn mà còn bị hơi nước đen ngòm kia tước đoạt đi năng lượng.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm đục vang lên ngay sát tai Hư Không Chân Nhân: “Ngươi quá sơ hở rồi.”

Hư Không Chân Nhân kinh hãi quay đầu lại, thấy Cửu U Lão Tổ đã đứng đó tự bao giờ. Lão tổ đưa một ngón tay gầy guộc nhưng mang theo áp lực vạn quân, nhẹ nhàng điểm vào ngực lão già chính đạo.

“Cửu U Luân Hồi Chỉ!”

Một luồng tử khí sậm màu len lỏi vào cơ thể Hư Không Chân Nhân. Lão già trố mắt nhìn, cơ thể bắt đầu héo rũ đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tu vi Luyện Hư cảnh vốn dĩ kiêu ngạo của lão nay lại trở thành miếng mồi ngon cho thuật pháp của lão tổ.

“Ngươi… ngươi không phải vừa mới hồi sinh sao… tại sao…?” Hư Không Chân Nhân mấp máy môi, nhưng lời chưa dứt, linh hồn lão đã bị kéo vào vòng xoáy luân hồi đen tối.

“Chết trong tay lão phu là vinh dự của ngươi.” Cửu U Lão Tổ lạnh nhạt rút tay lại. Thân thể Hư Không Chân Nhân hóa thành tro bụi, tan biến trong gió.

Thấy thủ lĩnh chết một cách chóng vánh, quân đoàn Thiên Đạo Minh hoàn toàn đại loạn. Sự kiêu ngạo ban đầu bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột độ. Chúng vốn tưởng rằng sẽ đến để thu hoạch chiến công, nào ngờ lại chạm mặt hai vị sát thần.

Diệp Phi không dừng tay, hắn liếc nhìn Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly đang từ phía sau dẫn quân Vạn Ma Điện xông tới phối hợp, lớn tiếng truyền lệnh: “Đồ tể không cần nhiều lời! Kẻ nào mặc đạo bào Thiên Đạo Minh, giết không tha!”

Chiến trường Tây Hoang giờ đây biến thành một cỗ máy xay thịt. Diệp Phi và Cửu U Lão Tổ đi đến đâu, máu chảy thành sông đến đó. Hai thầy trò như hai con rồng đen vùng vẫy giữa biển vàng, mỗi lần ra chiêu là một mảnh lớn quân địch ngã xuống.

Cửu U Lão Tổ thỉnh thoảng lại vung tay giải phóng hàng loạt đóa sen ma khí. Mỗi khi một đóa sen nổ tung, nó sẽ hút sạch sinh mệnh lực của những kẻ xung quanh trong bán kính trăm trượng. Diệp Phi thì như một cái bóng mờ ảo, Trảm Thiên Kiếm thực hiện những đường cắt sắc lẹm, tước đoạt hơi thở của những kẻ đang chạy trốn.

Sự ăn ý của hai thầy trò dường như đã vượt xa mọi lời nói. Khi Diệp Phi bị bao vây bởi một nhóm cao thủ Nguyên Anh định tự bạo để cùng chết, lão tổ chỉ cần phất tay một cái, một màn chắn không gian đen kịt liền che chở cho hắn. Và ngược lại, khi lão tổ thi triển ma pháp cần thời gian ngưng tụ, kiếm của Diệp Phi liền hóa thành một bức tường sắt bao quanh, không để bất kỳ kẻ nào tiến gần quá mười bước.

Trong vòng chưa đầy một canh giờ, hàng ngàn tu sĩ của Thiên Đạo Minh đã bị quét sạch gần như hoàn toàn. Những kẻ còn sống sót hốt hoảng lên những chiến thuyền rách nát để bỏ chạy, bỏ lại sau lưng đồng đội và những trang bị tiên gia vương vãi trên nền đất lạnh lẽo.

Diệp Phi đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống cảnh hoang tàn phía dưới. Trảm Thiên Kiếm trên tay hắn vẫn đang nhỏ xuống những giọt máu tươi ròng ròng.

Cửu U Lão Tổ bay tới, đứng cạnh hắn, hơi thở của lão đã trở nên ổn định và thâm trầm hơn bao giờ hết. Lão vỗ vai Diệp Phi, ánh mắt hiện lên một sự hài lòng chưa từng có: “Khá lắm, phong thái này mới thực sự xứng danh đệ tử của ta. Đồ nhi, cảm giác báo thù thế nào?”

Diệp Phi nhắm mắt lại, cảm nhận dòng ma khí đang lưu chuyển hưng phấn trong cơ thể, sau đó mở mắt ra nhìn về hướng trung tâm của Thánh Vực, nơi có Thiên Đạo Minh tọa lạc.

“Đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi, lão già.” Diệp Phi giọng nói sắc lạnh như băng. “Bao nhiêu nợ nần kiếp trước, ta sẽ đòi lại bằng sạch. Máu của bọn chúng sẽ dùng để rửa sạch vết sẹo trên Trảm Thiên Kiếm của ta.”

Tô Nguyệt Thiềm từ xa bay đến, hạ xuống bên cạnh hai người. Nàng nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt đầy sùng bái và một chút xao động. “Chủ thượng, Lão tổ, tàn quân đã bị truy sát tận gốc. Chiến trường Tây Hoang hiện tại hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta.”

Mặc Ly cũng bước tới, toàn thân đẫm máu nhưng khí thế lại vô cùng hăng hái. Hắn quỳ xuống trước Diệp Phi: “Chủ nhân, xin hãy chỉ thị bước tiếp theo.”

Diệp Phi cầm Trảm Thiên Kiếm, giơ thẳng lên trời. Ngay lập tức, hàng ngàn ma tu và yêu tộc ở phía dưới đồng loạt hô vang, âm thanh chấn động cả núi rừng, làm rung chuyển cả chín tầng mây.

“Truyền lệnh đi!” Diệp Phi hô lớn, giọng nói lan xa nghìn dặm. “Vạn Ma Điện từ nay chính thức khai môn! Ta, Cửu U Ma Đế tái sinh, tuyên cáo với toàn bộ giới tu tiên: Càn khôn đã đến lúc phải đảo ngược. Kim Phù Đồ, ngồi vững cái ghế của ngươi đi, Diệp Phi ta… sắp tới rồi!”

Cửu U Lão Tổ đứng bên cạnh phá lên cười lớn. Tiếng cười của lão hòa cùng tiếng hô hào của vạn ma, tạo thành một bản hùng ca u ám vang dội khắp thiên hạ.

Đêm đó, cả Thương Khung Giới rúng động. Những bản tin truyền đi từ các phù văn liên lạc của Thiên Đạo Minh đều mang theo một thông tin kinh hoàng: Ma Đế tái thế, Thiên Đạo Minh đại bại tại Tây Hoang, Hư Không Chân Nhân chết không toàn thây.

Trong những ngôi đền nguy nga lộng lẫy nhất của giới tu tiên, những vị đại năng từ trước tới nay vẫn luôn coi thường chúng sinh nay đều bắt đầu cảm thấy một nỗi bất an đang dâng trào. Một thời đại mới đang mở ra, nhưng không phải là thời đại của sự yên bình tiên gia, mà là thời đại của sự trỗi dậy mạnh mẽ từ trong bóng tối, một cuộc tranh phong sẽ định nghĩa lại cả trời đất.

Diệp Phi và Cửu U Lão Tổ, thầy trò hợp lực, chính thức mở màn cho cuộc nghịch chuyển càn khôn vĩ đại nhất lịch sử. Chiến trường Tây Hoang chỉ là đống lửa mồi, và ngọn lửa đó sớm muộn gì cũng sẽ thiêu rụi toàn bộ sự thối nát mang danh chính đạo trên thế gian này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8