Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 146: Liễu Như Yên Tự Bạo**
**CHƯƠNG 146: LIỄU NHƯ YÊN TỰ BẠO**
Bầu trời của Thánh Vực chưa bao giờ thê lương đến thế.
Trên đỉnh Cửu Thiên Cương Phong, Tế Đàn Càn Khôn sừng sững như một con quái thú khổng lồ bằng đá trắng, nuốt chửng những tia sét đỏ rực đang giáng xuống từ tầng mây đen kịt. Không khí đậm đặc mùi máu và tàn tro. Từng luồng linh khí của Thương Khung Giới đang bị cưỡng ép rút cạn, cuồn cuộn đổ về tâm điểm của tế đàn – nơi Kim Phù Đồ đang tọa hóa với tư thái của một vị thần linh tối thượng.
Phía đối diện, giữa vầng hào quang đen tuyền của Ma khí, Diệp Phi đứng đó, tay cầm Trảm Thiên Kiếm gãy một nửa nhưng lưỡi kiếm lại tỏa ra sát ý kinh thiên động địa. Đôi mắt hắn thâm trầm như vực thẳm, nhìn thẳng vào người phụ nữ đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết: Liễu Như Yên.
Nàng đứng đó, giữa những vòng tròn phù văn vàng kim đang không ngừng xoay chuyển. Bộ y phục trắng khiết của Dao Trì Thánh Địa giờ đây đã loang lổ những vết máu đỏ tươi, mái tóc dài tung bay trong cuồng phong, trông nàng giống như một đóa sen trắng bị vùi dập giữa cơn bão tố. Nhưng đau đớn nhất không phải là những vết thương ngoài da, mà là đôi mắt của nàng – một đôi mắt từng chứa đựng sự kiêu ngạo, tham vọng, giờ đây chỉ còn lại sự bàng hoàng và tuyệt vọng vô bờ bến.
“Kim Phù Đồ… ngươi nói gì?” Giọng Liễu Như Yên run rẩy, lạc đi giữa tiếng sấm rền.
Kim Phù Đồ không mở mắt, hào quang vây quanh hắn càng lúc càng chói lòa. Tiếng nói của hắn vang lên, lạnh lẽo, vô tình như thiên đạo vô cương:
“Như Yên, tu hành là một hành trình cô độc. Ngươi từng vì ta mà đâm hắn một kiếm, vì ta mà phản bội tình nghĩa kiếp trước. Nay, hiến tế chân nguyên và Tiên linh căn của ngươi để giúp ta đạt đến Thái Thượng Càn Khôn Cảnh, chẳng phải là vinh hạnh lớn nhất của ngươi sao? Ngươi nói yêu ta, chẳng lẽ chút hy sinh này cũng không sẵn lòng?”
“Vinh hạnh sao?” Liễu Như Yên cười thê lương, một dòng lệ chảy dài trên khuôn mặt ngọc ngà.
Nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi những luồng linh lực đang bị rút đi một cách tàn nhẫn qua các sợi xích vô hình liên kết với tế đàn. Nàng nhận ra, từ đầu đến cuối, nàng không phải là đạo lữ, không phải là tiên tử được hắn trân trọng. Nàng chỉ là một cái “lò luyện” di động, một bình chứa linh khí tinh khiết mà hắn đã dày công nuôi dưỡng bấy lâu nay, chỉ chờ đến thời khắc phi thăng này để gặt hái.
Diệp Phi tiến lên một bước, mỗi bước chân đều khiến không gian dưới chân rạn nứt. Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn run lên bần bật, dường như cảm nhận được nỗi hận thù của chủ nhân đối với đôi nam nữ trước mặt.
“Như Yên, 1000 năm trước nàng giết ta để chọn hắn. Nàng nghĩ mình chọn được một bầu trời rộng mở, nhưng hóa ra nàng chỉ chọn một kẻ điên cuồng còn hơn cả Ma.” Giọng Diệp Phi trầm thấp, không có sự mỉa mai, chỉ có một sự thật tàn khốc đến nghẹt thở.
Liễu Như Yên ngẩng đầu nhìn Diệp Phi. Trong diện mạo của thân xác mới, nhưng ánh mắt ấy, khí thế ấy chính là Cửu U Ma Đế của ngàn năm về trước. Người nam tử đã từng vì một nụ cười của nàng mà đại chiến ba ngày ba đêm với yêu tộc, người đã từng hứa sẽ cùng nàng đạp đổ thiên quy. Nàng đã giết người yêu mình nhất thế gian để chọn một kẻ coi nàng như một thứ tài nguyên tu luyện.
“Phi… là em sai rồi.” Nàng thầm gọi trong lòng, nhưng tiếng gọi ấy đã bị sóng thần linh lực bóp nghẹt.
Lúc này, Kim Phù Đồ đã đi đến bước cuối cùng của việc thu nạp. Khí vận của cả Thương Khung Giới dồn nén vào cơ thể hắn, khiến hắn bắt đầu toát ra hơi thở của một vị Chân Thần. Nếu hắn hoàn tất việc nuốt chửng chân nguyên của Liễu Như Yên – người mang thiên chất chí âm để trung hòa với sức mạnh chí dương của hắn, Kim Phù Đồ sẽ trở nên hoàn mỹ, không gì có thể ngăn cản.
“Diệp Phi! Ngươi không cứu nổi nàng ta đâu! Cả thế giới này sẽ phải quỳ dưới chân ta!” Kim Phù Đồ cười cuồng loạn, bàn tay hắn vươn ra, một luồng áp lực kinh hồn nhắm thẳng vào ngực Liễu Như Yên, muốn bóp nát tâm mạch của nàng để rút ra Tiên Linh Căn cuối cùng.
“Đừng hòng!” Diệp Phi gầm lên, Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận hành đến cực hạn. Hắn hóa thành một vệt hắc quang, Trảm Thiên Kiếm vạch ra một đường chém xẻ đôi bầu trời, lao thẳng về phía tế đàn.
Nhưng tầng phòng ngự của Thiên Đạo quá mạnh, Diệp Phi bị chấn văng ra ngoài, ngực nóng hổi một búng máu. Kim Phù Đồ đang ở trạng thái gần như bất bại.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, Liễu Như Yên bỗng nhiên ngừng khóc. Nàng nhìn thấy Diệp Phi vì mình mà bị thương, thấy hắn vẫn điên cuồng lao vào dù biết đó là tử địa. Nàng lại nhìn Kim Phù Đồ – kẻ đang thèm khát nuốt chửng nàng.
Một sự quyết tuyệt lạnh lùng bùng cháy trong đôi mắt tím của tiên tử Dao Trì.
“Kim Phù Đồ, ngươi muốn đạt đến hoàn mỹ sao? Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sự khiếm khuyết vĩnh cửu!”
Giọng nàng vang lên, không còn sợ hãi, mà là sự nguyền rủa của một nữ nhân bị phản bội. Liễu Như Yên bắt đầu thi triển một loại bí thuật cấm kỵ nhất của Dao Trì Thánh Địa – *Thiên Tiên Táng*.
“Như Yên! Ngươi làm gì?” Kim Phù Đồ biến sắc. Hắn cảm thấy nguồn linh lực hắn đang rút từ nàng đột nhiên đảo ngược, trở nên bạo liệt và tràn đầy oán niệm.
Cơ thể Liễu Như Yên bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến mức khiến vạn vật đều phải nhắm mắt. Đó là ánh sáng rạng ngời của toàn bộ tu vi cả đời, của linh hồn, của huyết mạch đang đồng loạt thiêu đốt.
“Nghịch Chuyển… Càn Khôn…” Nàng lẩm bẩm.
Nàng dùng chút ý niệm cuối cùng truyền âm vào tai Diệp Phi: “Phi… nợ chàng một đời, trả chàng một mạng. Đừng bao giờ tha thứ cho em, hãy nhớ kỹ em theo cách đau đớn nhất… để chàng không bao giờ gục ngã.”
Diệp Phi khựng lại, đôi mắt co rút: “Như Yên! Dừng lại ngay!”
Hắn biết nàng muốn làm gì. Tự bạo tu vi ở cấp bậc như nàng, lại đang ở tâm điểm của Tế Đàn Càn Khôn, sẽ tạo ra một vụ nổ pháp tắc đủ để phá hủy toàn bộ cấu trúc hoàn mỹ mà Kim Phù Đồ đang xây dựng.
“Không!!!” Kim Phù Đồ hét lên đầy kinh hoàng, hắn cố gắng trấn áp nguồn năng lượng đang bùng nổ, nhưng đã quá muộn.
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Ánh sáng trắng tinh khôi trộn lẫn với máu đào phun trào như núi lửa giữa trời không. Toàn bộ Thánh Vực rung chuyển như muốn sụp đổ. Những sợi xích thiên đạo đứt đoạn, tế đàn khổng lồ rạn nứt thành ngàn mảnh.
Sức mạnh từ cú tự bạo của một vị đại năng sắp phi thăng, lại mang theo sự oán hận tận cùng, đã trực tiếp đánh sụp vòng bảo hộ của Kim Phù Đồ. Kim Phù Đồ bị chấn văng xuống, nửa thân hình dát vàng của hắn bị xé rách, linh căn đang trong quá trình chuyển hóa bị đứt gãy một nửa, tiếng hét thảm thiết của hắn vang vọng khắp chín tầng mây.
Giữa cơn bão năng lượng cuồng bạo, những cánh hoa đào ảo ảnh từ Dao Trì rơi rụng khắp nơi. Trong chốc lát, Diệp Phi dường như thấy lại hình bóng nàng năm xưa dưới gốc cây hoa đào, mỉm cười nói: “Nếu sau này em phản bội chàng, em sẽ hóa thành tro bụi để chàng không bao giờ tìm thấy.”
Nàng thực sự đã làm thế.
Tro bụi linh hồn của nàng tán đi trong gió, vương trên tà áo đen của Diệp Phi một chút ấm áp cuối cùng rồi tan biến. Không còn luân hồi, không còn kiếp sau, Liễu Như Yên dùng cách tàn khốc nhất để xóa đi sự tồn tại của mình, cũng là dùng cách cực đoan nhất để cứu vớt thế giới – và cứu vớt người nàng từng phản bội.
Trận thế Càn Khôn bị phá vỡ. Thiên địa nhuộm một màu thê lương.
Diệp Phi đứng giữa không trung, thanh kiếm trong tay run rẩy dữ dội. Ma khí trên người hắn không giảm đi mà bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chuyển từ màu đen sang một màu đỏ sẫm như máu đặc.
Hắn từ từ ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía Kim Phù Đồ đang thoi thóp bò dậy từ đống đổ nát của tế đàn. Lúc này, Diệp Phi không còn là một kẻ báo thù bình thường, mà là một vị Ma Đế thực sự đã thức tỉnh trọn vẹn sức mạnh Nghịch Chuyển.
“Kim Phù Đồ.” Giọng Diệp Phi không còn chút cảm xúc nào, lạnh đến mức khiến cả không gian đóng băng. “Mạng của nàng ta, mạng của những người đã chết… hôm nay, ta sẽ dùng thần hồn của ngươi để làm lễ tế đàn.”
Trảm Thiên Kiếm chém xuống, một đường kiếm xé tan hư không, báo hiệu cho sự kết thúc của một huyền thoại giả dối và sự trỗi dậy của một trật tự mới. Liễu Như Yên đã dùng máu mình để mở ra kẽ hở duy nhất trên giáp trụ của thiên đạo, và Diệp Phi chắc chắn sẽ không bỏ lỡ nó.
Trời đất quay cuồng, đại chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu.