Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 147: Nỗi Đau Của Diệp Phi**
Giữa hư không đổ nát của tầng Cửu Thiên, gió lốc mang theo những mảnh vụn của không gian gào thét như tiếng khóc than của quỷ thần. Những cánh hoa đào ảo ảnh cuối cùng của Liễu Như Yên vừa mới tan biến, để lại một khoảng trống hoác đến rợn người trong tầm mắt của Diệp Phi. Hắn đứng đó, bất động như một pho tượng đá đã tồn tại qua hàng triệu năm, nhưng bàn tay đang siết chặt cán Trảm Thiên Kiếm lại run rẩy kịch liệt, khiến những khớp xương kêu lên từng hồi răng rắc.
Lòng hắn vốn đã nguội lạnh từ ngàn năm trước, khi mũi kiếm của nàng xuyên thấu tim hắn trên đỉnh vạn ma. Nhưng khoảnh khắc nàng hóa thành tro bụi để chắn cho hắn một kích, để trả lại cho hắn một mạng, trái tim ấy dường như lại một lần nữa bị bóp nghẹt. Nỗi đau ấy không nhức nhối như khi bị phản bội, mà nó âm ỉ, lạnh lẽo, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng dòng kinh mạch.
"Liễu Như Yên…"
Cái tên ấy vừa thốt ra khỏi kẽ răng đã bị gió lạnh thổi bay. Diệp Phi nhìn những hạt bụi li ti cuối cùng vương lại trên hắc bào của mình. Nàng đã đi rồi. Không có luân hồi, không có kiếp sau, không có một lời từ biệt rõ ràng. Nàng dùng cách tàn nhẫn nhất để khắc sâu bóng dáng mình vào linh hồn hắn, khiến hắn dù muốn hận cũng không còn mục tiêu để hận, dù muốn yêu cũng không còn hình bóng để yêu.
"Hộc… Ha… Ha ha ha!"
Một tiếng cười khàn đục vang lên từ đống đổ nát của tế đàn Càn Khôn. Kim Phù Đồ, kẻ vốn mang dáng vẻ tiên phong đạo cốt, nay trông chẳng khác gì một con chó mất nhà. Nửa thân hình hắn bị sức mạnh tự bạo của Như Yên tàn phá, máu vàng ròng chảy tràn ra đất, nhưng ánh mắt hắn vẫn điên cuồng, đầy rẫy sự khinh miệt.
"Ngươi thấy chưa? Diệp Phi! Ngươi cuối cùng cũng chẳng bảo vệ được ai!" Kim Phù Đồ vừa ho ra máu vừa cười gằn, giọng nói đầy sự mỉa mai cay độc. "Nàng ta thà chết cũng không muốn nhìn thấy ngươi chiến thắng trong đau khổ. Nàng ta hiểu ngươi hơn bất kỳ ai. Ngươi mang danh Ma Đế, nhưng bản chất vẫn chỉ là một kẻ lụy tình, một quân cờ của cảm xúc! Nhìn đi, thế giới này vẫn nằm trong tay ta, Thiên Đạo vẫn đứng về phía ta!"
Câu nói của Kim Phù Đồ như một ngòi nổ châm vào kho thuốc súng đang nén chặt trong lồng ngực Diệp Phi.
"Thiên Đạo?"
Diệp Phi ngẩng đầu. Đôi mắt hắn lúc này không còn tròng trắng, chỉ còn một màu đỏ rực như biển máu liệm hồn, sâu thẳm và đáng sợ. Những sợi tóc đen dài bắt đầu chuyển sang màu trắng tuyết ở phần gốc, rồi nhanh chóng lan ra toàn bộ, tung bay loạn xạ trong gió lốc.
Hắn chậm rãi bước tới, mỗi bước chân giẫm lên hư không đều khiến không gian xung quanh nứt toác ra như gương vỡ.
"Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, chỉ là một cái lồng giam thối nát. Thiên Đạo mà ngươi bảo vệ, chính là thứ đã bức tử nàng, là thứ đã khiến ta phải chịu cảnh muôn kiếp bất phục."
Giọng nói của Diệp Phi vang lên như sấm động từ chín tầng địa ngục vọng về. Trong tâm hải của hắn, cuốn *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vốn đang vận hành theo quỹ đạo Thái Cực bỗng nhiên đứng khựng lại, rồi bắt đầu quay ngược với tốc độ kinh hoàng.
Ma khí màu đen nguyên bản bắt đầu bị nén ép đến cực hạn, chuyển hóa thành một thứ vật chất u tối hơn cả bóng đêm, tỏa ra một loại uy áp khiến vạn vật phải quỳ lạy. Đây không còn là Ma đạo bình thường của tu sĩ, mà là nguyên thủy Ma tính – thứ sức mạnh khởi thủy của sự hỗn mang và diệt vong.
"Hôm nay, ta sẽ để cái Thiên Đạo này cùng chôn thây với nàng!"
"Ầm!"
Một cột sáng màu đen đỏ sẫm từ trên đỉnh đầu Diệp Phi xuyên thẳng lên trời cao, đánh tan đám mây thiên kiếp đang tụ tập. Khí vận của toàn bộ Thương Khung Giới dường như bị một lực hút khổng lồ kéo về phía hắn. Các tu sĩ đang chiến đấu ở phía xa đều cảm thấy linh khí trong cơ thể mình bị đóng băng, một nỗi sợ hãi bản năng thôi thúc họ phải quỳ xuống trước sự hiện diện của một vị hoàng đế bóng đêm sắp ra đời.
Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn đồng hét lên kinh hoàng: "Diệp Phi! Dừng lại! Ngươi đang thiêu đốt cả nguyên thần! Nếu tiếp tục, ngươi sẽ thực sự hóa thành Thiên Ma không lý trí, vĩnh viễn không thể quay lại con đường làm người!"
Nhưng Diệp Phi không nghe thấy. Hoặc đúng hơn, hắn không quan tâm.
Nỗi đau mất đi Liễu Như Yên là giọt nước tràn ly cho tất cả oán hận hai kiếp người tích tụ lại. Hắn cảm nhận được vách ngăn giữa Hợp Thể và Đại Thừa vỡ vụn như giấy. Không có thiên kiếp đến ngăn cản, bởi lẽ chính hắn lúc này đã trở thành một thứ còn đáng sợ hơn cả thiên phạt.
Cơ thể hắn bắt đầu có những biến đổi kinh người. Trên lưng Diệp Phi, da thịt nứt ra, sáu cánh tay bằng ma khí đặc quánh mọc ra từ hư không, mỗi cánh tay đều nắm lấy một loại quy luật mục nát. Da thịt hắn trở nên tái nhợt như ngọc thạch lạnh lẽo, những hoa văn ma đạo màu đỏ sậm tự động thêu dệt nên một bộ giáp trụ đầy gai góc bao bọc lấy thân hình cao gầy.
Thiên Ma hóa thân!
"Ngươi… Ngươi điên rồi! Ngươi đang phá hủy căn cơ của chính mình!" Kim Phù Đồ lúc này mới thực sự cảm thấy run sợ. Hắn cảm thấy mình không phải đang đối mặt với một tu sĩ, mà là đang đối diện với sự sụp đổ của toàn bộ vũ trụ.
Hắn cuống cuồng kết ấn, huy động chút tàn lực của Thánh Tử Thiên Đạo: "Vạn Pháp Quy Tông! Thiên Đạo Tru Diệt!"
Hàng vạn thanh kiếm bằng ánh sáng thuần khiết giáng xuống từ tầng mây, mỗi thanh đều chứa đựng sức mạnh trừng phạt của trời đất. Đó là chiêu thức mạnh nhất của Kim Phù Đồ, đủ để tiêu diệt một vị đại năng Đại Thừa cảnh trong nháy mắt.
Thế nhưng, Diệp Phi chỉ nhấc một cánh tay ma khí lên.
"Nghịch Chuyển – Vạn Vật Thành Tro."
Một vòng xoáy đen kịt mở ra, hút gọn hàng vạn thanh kiếm tiên vào trong như thể chúng chỉ là những đốm lửa nhỏ. Không có tiếng nổ, không có sự va chạm kịch liệt, chỉ có một sự thôn phệ âm thầm và tuyệt vọng. Sức mạnh chính đạo mạnh mẽ nhất dưới tác động của Nghịch Thiên công pháp đã bị biến hóa thành dinh dưỡng cho Ma thể của Diệp Phi.
Diệp Phi đột ngột biến mất.
Giây tiếp theo, hắn đã đứng ngay trước mặt Kim Phù Đồ. Một bàn tay tái nhợt, lạnh lẽo như từ hầm băng vạn năm vươn ra, bóp chặt lấy cổ họng của Thánh Tử Thiên Đạo, nhấc bổng hắn lên không trung.
"Ngươi vừa nói gì? Ai là quân cờ?" Diệp Phi nhìn sâu vào đôi mắt đầy sợ hãi của đối phương, giọng nói thầm thì như quỷ sa tăng bên tai.
"Buông… buông ra…" Kim Phù Đồ vùng vẫy, nhưng sức mạnh của hắn trước mặt Thiên Ma Diệp Phi hiện tại giống như một con sâu bướm đang cố gắng chống lại đại dương.
Diệp Phi không vội bóp chết hắn. Hắn muốn kẻ này phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng nhất. Bàn tay còn lại của Diệp Phi từ từ đâm thẳng vào lồng ngực của Kim Phù Đồ, luồn qua da thịt và xương sườn, tóm lấy cái gọi là *Thôn Phệ Linh Căn* rực rỡ sắc màu vàng kim.
"Aaaaaaaaaaaaa!"
Tiếng thét xé lòng của Kim Phù Đồ vang dội khắp Thánh Vực. Diệp Phi chầm chậm rút cái linh căn đó ra, từng sợi gân, từng mạch máu dính liền với thần hồn của Kim Phù Đồ bị xé toạc ra một cách thô bạo.
"Thứ này không thuộc về ngươi. Thiên mệnh mà ngươi tự hào, ta sẽ giẫm nát nó dưới chân."
Nói rồi, Diệp Phi siết chặt tay, bóp nát linh căn vàng kim ấy thành những mảnh vụn lấp lánh trước mắt Kim Phù Đồ. Ánh sáng của Thánh Tử vụt tắt, khí tức của hắn tụt dốc thê thảm, từ đỉnh cao tu vi trở về thành một kẻ phế nhân trong chớp mắt.
Nỗi đau thể xác có lẽ chưa là gì so với nỗi đau tinh thần của Kim Phù Đồ khi chứng kiến tất cả kiêu ngạo của mình bị tiêu diệt hoàn toàn. Hắn nhìn Diệp Phi, đôi mắt đã mờ đi vì máu, chỉ còn thấy một vị Ma thần đang tỏa ra nỗi u uất và sát khí ngút trời.
Xung quanh, trận chiến vẫn tiếp diễn, nhưng dường như tất cả đã trở thành phông nền mờ nhạt. Diệp Phi đứng đó, giữa một vùng trời đầy xác phế và đổ nát, trong tay xách theo kẻ thù truyền kiếp, nhưng trái tim hắn lại không hề cảm thấy khoái lạc của sự trả thù.
Trong đầu hắn chỉ còn lại hình ảnh Liễu Như Yên tan biến thành tro bụi.
Hắn nhận ra rằng, dù hắn có giết hết cả thế giới này, dù hắn có ngồi lên ngôi vị chí tôn, thì người từng thề thốt cùng hắn phi thăng, người từng phản bội hắn rồi lại dùng cái chết để chuộc lỗi, cũng sẽ không bao giờ quay lại nữa.
"Ma hóa…" Cửu U Lão Tổ thở dài đau đớn. "Càn khôn đã nghịch chuyển, nhưng cái giá phải trả… thật quá lớn."
Diệp Phi ngửa mặt lên trời, một giọt lệ huyết đỏ sẫm chảy ra từ khóe mắt, lăn dài trên bộ giáp ma đạo đen kịt. Giọt lệ ấy vừa chạm xuống không trung đã hóa thành một đóa hồng yêu dị, nở rộ giữa sự tàn lụi của chiến trường.
"Thiên hạ này, chính nghĩa này… tất cả đều nợ nàng một mạng!"
Diệp Phi gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, sức mạnh Thiên Ma bùng phát hoàn toàn, chấn nát linh hồn Kim Phù Đồ thành muôn vàn mảnh nhỏ, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Sóng xung kích lan tỏa ra vạn dặm, làm sụp đổ các ngọn núi linh thiêng của Thánh Vực, biến nơi từng là thánh địa tiên gia thành một nghĩa địa tối tăm.
Vào khoảnh khắc đó, Diệp Phi không còn là đệ tử của Hỏa Long Tông, không còn là Lạc Vân Tiêu của quá khứ. Hắn là một vị thần linh đau khổ, một ác ma bị chính sự thiện lương của mình ép đến đường cùng.
Nỗi đau của hắn, từ nay về sau, chính là nỗi đau của cả Thương Khung Giới. Bởi vì kẻ nắm giữ vận mệnh thế giới, giờ đây đã là một kẻ mang trái tim vỡ vụn.
Diệp Phi thu lại sáu cánh tay ma khí, Trảm Thiên Kiếm trên tay hắn tỏa ra một thứ hào quang đen tối lấp lánh, sẵn sàng chém xuống tất cả những gì còn sót lại của trật tự cũ. Hắn quay đầu nhìn về phía Vô Tận Hải, nơi có bóng dáng một người con gái áo đỏ đang đứng chờ, nhưng ánh mắt hắn vẫn mang theo sự thê lương vạn cổ.
Cuộc tranh phong giữa Tiên và Ma đã đến hồi kết, nhưng chương đời cô độc của Ma Đế… có lẽ mới chỉ thực sự bắt đầu trong bóng tối của sự bất tử.