Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 148: Kim Phù Đồ Hóa Thần**
**Chương 148: Kim Phù Đồ Hóa Thần – Thiên Đạo Trầm Luân**
Trên đỉnh Thái Huyền Sơn, mây mù vốn dĩ tiên khí lãng đãng nay đã bị nhuộm thành một màu vàng kim vặn vẹo, xen lẫn với những vệt máu tươi nồng nặc. Tế Đàn Càn Khôn – công trình vĩ đại nhất của Thiên Đạo Minh – lúc này đang rung chuyển dữ dội. Những cột đá rồng phượng khắc đầy phù văn cổ xưa đang rạn nứt, rỉ ra một thứ dịch thể màu đen như oán niệm của ngàn năm tích tụ.
Tại trung tâm tế đàn, Kim Phù Đồ không còn vẻ ung dung tự tại của một vị Thánh tử. Tà áo bạch y vốn không nhuốm bụi trần giờ đây rách rưới, tóc xõa tung bay loạn xạ, khuôn mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì đau đớn và tham vọng cuồng loạn. Hắn quỳ giữa một vòng tròn ánh sáng rực rỡ, nhưng dưới chân hắn không phải là linh thạch, mà là xác thân của hàng trăm đệ tử ưu tú nhất của Thiên Đạo Tông đang bị rút cạn tinh huyết.
"Diệp Phi… ngươi thấy không? Đây mới chính là Thiên Đạo!"
Kim Phù Đồ ngửa mặt lên trời, tiếng cười của hắn khàn đặc, vang vọng giữa tiếng sấm sét rền vang.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản ta? Ngươi nghĩ Ma đạo của ngươi có thể nghịch chuyển càn khôn? Sai rồi! Càn khôn này, thế giới này… vốn dĩ sinh ra là để phục vụ ta!"
Cách đó không xa, Diệp Phi đứng lơ lửng trên không trung. Hắc bào thêu chỉ bạc của hắn phần phật trong cuồng phong. Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn đang khẽ rung lên, không phải vì sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một thần khí cảm nhận được một con mồi thượng hạng. Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo như băng vạn năm, trong sâu thẳm con ngươi đen láy đó, hình bóng của Kim Phù Đồ chỉ giống như một kẻ hề đang nhảy múa trên bờ vực diệt vong.
"Vay mượn linh căn của người khác, hiến tế sinh linh của đồng môn… Kim Phù Đồ, ngươi tự xưng là chính đạo, nhưng so với những đại ma đầu mà ta từng giết, ngươi còn bẩn thỉu hơn gấp vạn lần." Giọng Diệp Phi không lớn, nhưng mỗi chữ thốt ra đều như sấm sét nổ tung trong tâm thức những kẻ xung quanh.
"Im miệng!" Kim Phù Đồ gầm lên. "Kẻ thắng làm vua! Chỉ cần hôm nay ta hóa Thần, lịch sử sẽ do ta viết lại. Ngươi sẽ là Ma đầu diệt thế, còn ta là cứu tinh tái lập trật tự!"
Nói đoạn, Kim Phù Đồ kết ấn bằng đôi bàn tay đầy máu. Một luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ từ đỉnh trời cao vút đâm thẳng xuống đỉnh đầu hắn. Đó là sức mạnh của Thiên Đạo – hay nói đúng hơn là một phần quy luật của Thương Khung Giới mà Kim Phù Đồ đã dùng bí pháp "Thôn Phệ Linh Căn" để cưỡng ép thu hút.
*Ầm!*
Không gian xung quanh tế đàn sụp đổ. Một áp lực khủng khiếp tỏa ra, khiến những tu sĩ Nguyên Anh kỳ đang đứng xa hàng dặm cũng phải quỳ rạp xuống, lồng ngực đau nhói như bị đại sơn đè nặng.
Đây là Hóa Thần uy áp!
Trong cảnh giới tu tiên, Nguyên Anh và Hóa Thần là một ranh giới một trời một vực. Nguyên Anh là tu luyện bản thân, nhưng Hóa Thần là bắt đầu tiếp xúc với "Quy luật". Kẻ đạt tới Hóa Thần có thể mượn sức mạnh của trời đất để thi triển thần thông, vẫy tay là mây mưa, lật tay là sấm sét.
Dưới tác động của sức mạnh thiên đạo, nhục thân của Kim Phù Đồ bắt đầu biến hóa. Da thịt hắn trở nên trong suốt như ngọc tạch, giữa trán từ từ nứt ra một con mắt thứ ba lấp lánh ánh vàng. Khí chất của hắn thăng hoa một cách chóng mặt, vượt qua giới hạn của người thường, vươn tới cái gọi là "Tiên".
Tuy nhiên, Diệp Phi liếc mắt một cái đã nhận ra sự bất ổn. Ánh sáng vàng kia tuy rực rỡ nhưng lại mang theo những tia xám xịt của sự mục nát. Đây không phải là Hóa Thần chân chính bằng cách cảm ngộ đạo trời, mà là một sự "cướp đoạt" cưỡng ép.
"Cửu U, ông thấy thế nào?" Diệp Phi truyền âm vào trong nhẫn.
Cửu U Lão Tổ khịt mũi một cái, giọng nói mang theo sự khinh miệt: "Một kẻ đi tắt đón đầu, cưỡng cầu thiên mệnh. Hắn đang cố nhồi nhét một đại dương vào trong một cái chum nhỏ. Hóa Thần? Hừ, nhiều nhất chỉ là nửa bước Hóa Thần không hoàn chỉnh. Nhưng tiểu tử, đừng chủ quan. Dù là nửa bước, nhưng sức mạnh Thiên Đạo quy luật trong tay hắn là thật. Nó có thể nghiền nát nhục thân của ngươi nếu ngươi sơ hở."
Diệp Phi nhếch môi: "Ta mong chờ chính là điều này. Nếu hắn quá yếu, trận chiến này còn gì là thú vị?"
Lúc này, quá trình thăng tiến của Kim Phù Đồ đã tới hồi cao trào. Toàn bộ Thái Huyền Sơn bị bao phủ trong một kén sáng khổng lồ. Từ trong kén sáng, tiếng của Kim Phù Đồ vang lên như thần linh phán quyết:
"Vạn vật cúi đầu! Thiên địa vi ngã dụng!"
*Răng rắc!*
Kén sáng vỡ vụn. Kim Phù Đồ bước ra, mỗi bước chân hắn dẫm lên hư không đều nở ra một đóa hoa sen vàng. Quanh thân hắn bao bọc bởi chín vòng tròn hào quang, trông tiên phong đạo cốt đến tột cùng. Nhưng đôi mắt hắn giờ đây đã hoàn toàn biến thành màu vàng sậm, vô tình và tàn nhẫn.
"Diệp Phi, ngươi vẫn chưa quỳ xuống sao?"
Kim Phù Đồ phất tay một cái. Một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng vàng, rộng hàng trăm trượng, từ trên không trung vỗ xuống đầu Diệp Phi. Bàn tay này không chỉ mang theo linh lực mà còn chứa đựng áp chế quy luật, khóa chặt không gian xung quanh Diệp Phi, khiến hắn không thể né tránh.
"Quỳ? Thiên đạo của ngươi chưa đủ tư cách để khiến ta quỳ!"
Diệp Phi gầm lên, Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận chuyển tới cực hạn. Ma khí trong cơ thể hắn không còn bùng phát ra ngoài một cách hỗn loạn, mà co rút lại, bao phủ lên lưỡi kiếm Trảm Thiên Kiếm. Ma khí và linh khí giao hòa, tạo thành một màu xám tro kỳ dị – màu của sự hỗn độn sơ khai.
"Nghịch Thiên Kiếm Ý – Nhất Kiếm Phá Càn Khôn!"
Diệp Phi vung kiếm từ dưới lên trên. Một đường kiếm quang màu xám gầy gò, trông có vẻ yếu ớt so với bàn tay vàng khổng lồ, nhưng khi cả hai chạm nhau, một tiếng nổ câm lặng xảy ra.
Bàn tay vàng của "Thần" bị chẻ làm đôi như một mảnh giấy mỏng.
Kim Phù Đồ hơi biến sắc, nhưng ngay lập tức cười lạnh: "Sức lực của giun dế! Ngươi có thể phá được một chiêu, nhưng có phá được cả Thiên đạo không?"
Hắn dang rộng hai tay, ba con mắt đồng thời tỏa sáng.
"Vạn Kiếm Quy tông – Thiên Đạo Trừng Phạt!"
Trên bầu trời, hàng vạn thanh kiếm bằng ánh sáng vàng từ từ hiện ra. Mỗi thanh kiếm đều mang theo hơi thở của sấm sét lôi đình. Đây là thần thông chân chính của Hóa Thần kỳ, lấy ý chí bản thân thay thế ý chí của trời đất để điều khiển linh khí.
Liễu Như Yên từ đống đổ nát xa xa nhìn lên, nước mắt nàng chảy dài. Nàng thấy người đàn ông nàng từng yêu, giờ đây đã trở thành một thứ quái vật nhân danh thần thánh. Nàng cũng thấy người đàn ông nàng từng phản bội, đang một mình chống lại cả bầu trời.
"Dừng lại đi… làm ơn dừng lại…" Nàng thều thào, nhưng tiếng nói của nàng bị vùi lấp trong tiếng gào thét của năng lượng.
Diệp Phi nhìn vạn kiếm đang nhắm vào mình, trong mắt không có sự sợ hãi, chỉ có một sự điên cuồng trỗi dậy. Hắn biết, Kim Phù Đồ lúc này đã thực sự đạt tới ngưỡng cửa của sức mạnh tối thượng ở giới diện này. Muốn thắng, hắn phải dùng tới quân bài tẩy mà hắn đã chuẩn bị bấy lâu nay.
"Hóa Thần thì sao? Thiên đạo thì sao?"
Diệp Phi bỗng nhiên buông lỏng kiếm, hai tay hắn kết thành một ấn ký lạ lùng, phía sau lưng hắn, một cái bóng khổng lồ mờ ảo, cao hàng ngàn trượng từ từ hiện lên. Cái bóng đó đầu đội trời, chân đạp đất, có ba đầu sáu tay, mang theo hơi thở cổ xưa và uy nghiêm hơn cả Thiên đạo hiện tại.
Đó là Thái Cổ Ma Thần ảo ảnh!
"Ngươi có thiên đạo của ngươi, ta có Ma đạo của riêng ta!" Diệp Phi hét lớn, tiếng vang thấu tận cửu trùng thiên.
Trận chiến thực sự giữa Ma Đế trọng sinh và Thánh Tử giả tạo, vào khoảnh khắc này, mới chính thức bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Bầu trời Thương Khung Giới vỡ vụn từng mảnh, báo hiệu một trật tự cũ sắp sụp đổ hoàn toàn dưới gót chân của kẻ nghịch mệnh.
Kim Phù Đồ cảm nhận được hơi thở của ảo ảnh phía sau Diệp Phi, đồng tử vàng kim co rụt lại. Hắn cảm thấy sự run rẩy từ chính nguồn sức mạnh thiên đạo mà hắn vừa hấp thụ. Đó là sự sợ hãi của kẻ giả mạo khi đối diện với nguồn gốc thực sự của sức mạnh.
"Chết đi! Chết hết đi!"
Kim Phù Đồ cuồng nộ gào thét, hàng vạn thanh tiên kiếm vàng kim rồng rắn lao xuống như một cơn mưa sao băng, muốn nhấn chìm Diệp Phi vào trong hư vô. Nhưng Diệp Phi chỉ nhếch môi cười nhạt, một nụ cười ngạo nghễ thách thức cả đất trời.
"Nghịch chuyển càn khôn… bắt đầu từ thanh kiếm này!"