Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 149: Thế Giới Sụp Đổ**
**CHƯƠNG 149: THẾ GIỚI SỤP ĐỔ**
Vạn đạo kim quang rạch phá bầu trời, mang theo uy nghiêm tuyệt đối của thiên quy hạ xuống. Mỗi một thanh tiên kiếm đều là sự ngưng tụ của hàng vạn sợi linh khí tinh khiết, mang theo ý chí “thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết” của Kim Phù Đồ. Cả không gian lúc này tựa như một tờ giấy mỏng bị vạn mũi kim đâm xuyên, thủng lỗ chỗ, để lộ ra những mảng hư không đen kịt đáng sợ.
“Diệp Phi, ngươi lấy gì để chống lại Thiên đạo? Ngươi lấy gì để chống lại vạn dân?” Giọng nói của Kim Phù Đồ vang vọng như sấm đình, mỗi một chữ thốt ra đều khiến linh khí trong bán kính vạn dặm rung động kịch liệt.
Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào bay phần phật trong gió lốc. Hắn ngẩng đầu nhìn cơn mưa kiếm quang đang che lấp cả mặt trời, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.
“Thiên đạo của ngươi là giả, vạn dân của ngươi là nô lệ. Một thứ trật tự được xây dựng trên xương máu và sự lừa dối, hôm nay Diệp mỗ ta sẽ dùng thanh kiếm gãy này để chẻ nó làm đôi!”
Oanh!
Ảo ảnh Thái Cổ Ma Thần sau lưng Diệp Phi bỗng nhiên mở bừng mắt. Sáu cánh tay khổng lồ chuyển động, mỗi động tác đều mang theo trọng lượng của cả một đại lục. Tiếng gầm thét trầm đục phát ra từ lồng ngực Ma Thần không phải là âm thanh thông thường, mà là tiếng gào của oán niệm tích tụ vạn năm, của những anh linh bị chôn vùi trong lịch sử.
Ba đầu của Ma Thần đồng thời ngửa lên trời thét dài. Một luồng ma khí đen kịt, đậm đặc như mực, từ đôi bàn tay khổng lồ của nó tuôn ra, hóa thành một chiếc lồng chắn cực đại bao phủ lấy Diệp Phi.
“Vạn Kiếm Quy Tông!” Kim Phù Đồ gầm lên, hai tay ấn mạnh xuống.
Hàng vạn thanh kim kiếm đâm sầm vào màn hắc khí. Tiếng kim loại va chạm với năng lượng ma đạo vang lên chói tai, rền rĩ suốt mấy trăm dặm. Mỗi một lần va chạm là một lần không gian sụp đổ. Tại trung tâm vụ nổ, những vết nứt không gian đen ngòm bắt đầu lan rộng ra như mạng nhện.
Dưới mặt đất, Cửu Châu bắt đầu rúng động.
Tại Thánh Vực – trái tim của Thương Khung Giới, những tòa linh sơn vạn năm sừng sững bỗng nhiên nứt toác. Các tòa thành lơ lửng trên mây, vốn là biểu tượng của sự phồn hoa Tiên đạo, bắt đầu mất đi lực nâng, rơi xuống như những thiên thạch khổng lồ, nghiền nát bình địa bên dưới.
Ở Vô Tận Hải phía Nam, mặt biển vốn êm đềm bỗng dựng đứng lên thành những bức tường nước cao hàng vạn trượng. Những hòn đảo nhỏ của tán tu bị sóng dữ nuốt chửng chỉ trong chớp mắt. Những con hải thú cổ xưa bị kinh động, gào thét chạy trốn trong vô vọng.
Sức mạnh của Hóa Thần cảnh đỉnh phong kết hợp với Ma Thần chi lực đã vượt quá sức chịu đựng của cái bình chứa mang tên Thương Khung Giới này.
“Nhìn xem!” Một tu sĩ lão thành của Thiên Đạo Minh thất thần chỉ lên trời, giọng run rẩy: “Bầu trời… bầu trời đang vỡ!”
Quả thực, bầu trời vốn là một màu xanh thăm thẳm, nay lại xuất hiện những mảng màu loang lổ như bức tranh bị đổ nước. Từng mảnh không gian lớn như những lục địa bắt đầu bong tróc, để lộ ra khoảng không hỗn độn đầy rẫy lốc xoáy không gian bên ngoài. Đây không còn là một cuộc chiến giữa hai cá nhân, đây là một thảm họa diệt thế!
Giữa tâm điểm của cơn bão, Kim Phù Đồ gương mặt dần trở nên vặn vẹo. Hắn phát hiện ra một điều đáng sợ: Mỗi khi kim kiếm của hắn va chạm với hắc khí của Diệp Phi, sức mạnh của hắn không hề nổ tung mà bị một lực lượng huyền bí “nghịch chuyển”.
“Cái gì? Ngươi đang chuyển hóa linh khí của ta?”
Diệp Phi không trả lời, ánh mắt hắn hóa thành hai đốm lửa ma mị. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* trong người hắn đang vận hành với tốc độ điên cuồng nhất từ trước đến nay. Hắn coi những đòn tấn công chí mạng của Kim Phù Đồ như là dưỡng chất để tưới tắm cho Ma Thần ảo ảnh.
“Thái Cực Nghịch Chuyển – Vạn Vật Quy Hư!”
Diệp Phi đột nhiên vươn tay ra, bắt lấy một thanh kim kiếm vốn đang đâm tới tim mình. Một cảnh tượng không tưởng diễn ra: Thanh kiếm vốn rực rỡ hào quang đạo gia, vừa chạm vào tay hắn đã bị nhuộm đen hoàn toàn, trở nên tà ác, cuồng bạo, rồi quay ngược mũi kiếm nhắm thẳng về phía Kim Phù Đồ.
Không chỉ một thanh, mà hàng ngàn thanh kiếm xung quanh cũng bắt đầu phản chủ. Chúng bắt đầu rung động, chuyển từ màu vàng kim sang màu tím đen âm u.
Kim Phù Đồ lảo đảo, cảm giác được sự liên kết giữa mình và Thiên đạo đang bị cắt đứt. “Không thể nào! Ta là Thánh tử, ta là hiện thân của trời đất! Sao trời đất có thể phản bội ta?”
“Trời đất không phản bội ngươi, chỉ là ngươi không xứng đáng đại diện cho nó.” Diệp Phi bước tới một bước, gót chân dẫm lên hư không làm phát ra tiếng đổ vỡ khô khốc. “Ngươi dùng sự tham lam để điều khiển Thiên đạo, còn ta, dùng sự công bằng để trả Thiên đạo về với bản chất thật của nó: Sự cân bằng giữa ánh sáng và bóng tối!”
Cùng với lời nói của hắn, ảo ảnh Ma Thần phía sau cũng vung một nắm đấm khổng lồ về phía trước.
Bùm!
Một tiếng nổ có sức công phá đủ để san bằng một tiểu quốc bùng phát. Cột ánh sáng từ vụ nổ xuyên thủng tầng khí quyển, lao vút vào tinh không bao la.
Liễu Như Yên bị dư chấn hất tung ra xa hàng nghìn trượng, máu tươi tuôn ra từ khóe miệng. Nàng cố gắng bám lấy một tảng đá vụn đang lơ lửng, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng và hối hận. Nàng nhìn thấy thế giới mà nàng từng khao khát chiếm hữu đang sụp đổ ngay trước mắt. Những danh vọng, những tu vi, những tính toán… tất cả đều trở nên nực cười trước sức mạnh có thể hủy diệt cả càn khôn này.
“Phù Đồ… Diệp Phi…” Nàng khẽ gọi tên hai người đàn ông định mệnh của đời mình, nhưng giọng nói bị cuốn phăng vào dòng thác năng lượng hỗn loạn.
Tây Hoang Cổ Địa, nơi từng là bãi chiến trường của thượng cổ, lúc này những cấm chế cổ xưa cũng bắt đầu nổ tung. Những linh hồn chiến binh tử trận từ vạn năm trước như được đánh thức bởi hơi thở của Diệp Phi, đồng loạt bay lên, hòa mình vào hắc ảnh Ma Thần, làm cho nó càng thêm đặc quánh và chân thực hơn bao giờ hết.
Dưới sự chứng kiến của vạn linh, lục địa Thương Khung chính thức rạn nứt thành chín mảnh lớn. Những vực thẳm không đáy xuất hiện giữa các châu, khiến nước biển tràn vào, chia cắt thế giới thành những vùng biệt lập.
Diệp Phi nhìn thế gian đang nát tan, lòng không mảy may lay động. Hắn biết, muốn hồi sinh một cái cây đã mục ruỗng tận gốc, không có cách nào khác là phải đốn bỏ nó, dùng tro cốt của nó để bồi đắp cho một mầm xanh mới.
“Kim Phù Đồ, kết thúc rồi.”
Diệp Phi thu lại ảo ảnh Ma Thần, toàn bộ hắc khí co rút lại thành một điểm duy nhất trên mũi *Trảm Thiên Kiếm*. Lúc này, thanh kiếm gãy bỗng nhiên mọc dài ra bằng năng lượng thuần túy, tỏa ra một áp lực khiến cho quy luật thời gian xung quanh dường như ngưng đọng.
Kim Phù Đồ lúc này đầu tóc rũ rượi, ánh hào quang thần thánh trên người đã tắt ngấm, chỉ còn lại sự điên cuồng cuối cùng của một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Kết thúc? Ngươi sai rồi! Nếu ta không thể là thần, thì không ai có thể sống! Ta sẽ hiến tế toàn bộ Thương Khung Giới này để cùng ngươi chôn thây!”
Hắn bỗng nhiên đập mạnh tay vào ngực mình, bóp nát chính đạo tâm của mình. Một vòng tròn trận pháp đỏ rực như máu hiện ra dưới chân hắn, lan rộng ra với tốc độ khủng khiếp, bao trùm cả một vùng trời đất.
“Càn Khôn Tế Đàn – Huyết Tế Vạn Linh!”
Hàng vạn tu sĩ và bình dân dưới mặt đất bỗng thấy cơ thể mình nóng bừng lên. Máu trong người họ như muốn nổ tung, sinh mệnh lực bị một lực lượng vô hình kéo về phía Kim Phù Đồ.
“Điên rồi! Hắn thực sự điên rồi!” Mặc Ly ở phía xa hét lớn, cố gắng dùng Ma công của mình để bảo vệ các đồng môn, nhưng áp lực từ tế đàn quá lớn, khiến hắn cũng phải quỳ sụp xuống.
Diệp Phi nhíu mày. Hắn không ngờ Kim Phù Đồ lại tàn độc đến mức dùng chính chúng sinh mà hắn luôn miệng nói là cứu hộ để làm vật hiến tế.
“Muốn hiến tế? Ngươi có hỏi qua thanh kiếm của ta không?”
Diệp Phi nâng kiếm, toàn bộ tinh thần và tu vi của hắn hòa vào một kiếm này. Không có hoa mỹ, không có vạn kiếm rình rang, chỉ có một đường kẻ màu đen kéo dài từ vô tận đến vô tận, cắt ngang bầu trời.
“Nhất Kiếm – Nghịch Chuyển Sinh Tử!”
Đường kiếm đen kịt ấy đi qua đâu, huyết quang của tế đàn tan vỡ đến đó. Nó không phải là cắt đứt vật chất, mà là cắt đứt sợi dây nhân quả giữa Kim Phù Đồ và thế giới này.
Khi đường kiếm chạm tới Kim Phù Đồ, hắn trố mắt nhìn, miệng há hốc nhưng không thể phát ra âm thanh. Hắn thấy thân thể mình bắt đầu phân rã, không phải thành thịt xương, mà hóa thành từng hạt ánh sáng li ti, bay ngược về phía mặt đất, trả lại sinh mệnh cho những người vừa bị hắn hút lấy.
“Không… Ta là… trời…”
Tiếng nỉ non cuối cùng của Kim Phù Đồ tan biến khi đường kiếm xuyên qua trán hắn.
Rầm!
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên sâu trong tâm thức của mỗi sinh linh trên thế giới. Thiên đạo giả tạo đã sụp đổ. Kim Phù Đồ – Thánh tử của Thiên Đạo Tông, kẻ đứng đầu chúng sinh nghìn năm qua, đã chính thức hóa thành cát bụi.
Nhưng trận chiến vừa dứt, một thảm họa khác lại ập tới. Vì sự biến mất đột ngột của sức mạnh trấn giữ, không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ với tốc độ không thể cứu vãn. Một cái phễu khổng lồ hiện ra giữa hư không, hút tất cả mọi thứ vào trong bóng tối vĩnh hằng.
Diệp Phi đứng giữa tâm bão không gian, nhìn thấy Liễu Như Yên đang bị một vệt nứt hút vào, nhìn thấy Tô Nguyệt Thiềm đang chật vật bảo vệ Mặc Ly.
“Trật tự đã mất, thế giới phải tái sinh…” Diệp Phi lẩm bẩm. Hắn cắm sâu *Trảm Thiên Kiếm* vào tâm chấn của vụ nổ không gian, dùng thân thể mình làm vật dẫn, dùng *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* để cố định lại những mảnh vỡ của Thương Khung Giới.
“Diệp Phi! Đừng!” Tô Nguyệt Thiềm từ xa nhìn thấy cảnh này, linh tính mách bảo nàng rằng hắn định làm gì. Nàng gào thét, muốn lao tới nhưng áp lực không gian khiến nàng không thể nhúc nhích.
Diệp Phi ngoảnh lại nhìn nàng, một cái nhìn đầy thâm tình và thanh thản mà kiếp trước hắn chưa từng có.
“Nguyệt Thiềm, đợi ta quay lại… lúc đó, thế gian sẽ không còn Tiên, cũng chẳng còn Ma.”
Toàn thân Diệp Phi bốc cháy trong một ngọn lửa hắc bạch giao hòa. Hắn đem bản thân mình hóa thành cầu nối, hàn gắn lại chín mảnh đại lục đang rời rạc.
Ánh sáng rực rỡ bao trùm cả tầm nhìn của tất cả mọi người. Một giây, hay một vạn năm đã trôi qua? Không ai biết rõ. Chỉ biết rằng, khi ánh sáng ấy tan đi, bầu trời đã trở nên tĩnh lặng.
Mặt trời bắt đầu mọc, chiếu xuống một thế giới mới đầy lạ lẫm. Cửu Châu đã biến thành Cửu Đảo khổng lồ ngăn cách bởi biển lớn. Linh khí không còn đậm đặc như xưa nhưng lại mang theo một sự ôn hòa chưa từng thấy.
Giữa hư không, không còn thấy bóng dáng của Cửu U Ma Đế Diệp Phi, cũng không còn thanh kiếm Trảm Thiên. Chỉ còn lại những mảnh vỡ linh thạch lơ lửng, chậm rãi rơi xuống như tuyết mùa hạ.
Liễu Như Yên quỳ giữa một hòn đảo hoang vắng, nhìn đôi bàn tay mình đã mất đi tu vi Hóa Thần, giờ chỉ còn là một phàm nhân yếu ớt. Nàng cười, một nụ cười thê lương nhưng nhẹ nhõm.
Ở một phương trời khác, Tô Nguyệt Thiềm nhặt lấy một mảnh vỡ của hắc kiếm vừa rơi xuống bên cạnh mình. Nàng áp nó vào ngực, nước mắt thấm đẫm vạt hồng y.
“Hết rồi… thật sự kết thúc rồi sao?”
Trong gió, dường như có tiếng thì thầm của một người đàn ông:
“Chưa kết thúc… càn khôn vừa mới xoay chuyển mà thôi.”