Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 150: Cuộc Chiến Trong Tâm Thức**
**Chương 150: Cuộc Chiến Trong Tâm Thức**
Trên đỉnh cao nhất của Cửu Thiên Cương Phong, nơi ranh giới giữa nhân gian và thái không mờ nhạt nhất, trận chiến cuối cùng đã tiến vào giai đoạn tàn khốc nhất. Tiếng gào thét của gió rít không còn là âm thanh của tự nhiên, mà là tiếng khóc than của thiên địa khi bị xé toạc bởi hai luồng sức mạnh đối nghịch tận cùng.
Kim Phù Đồ, kẻ vốn luôn giữ vẻ ngoài tiên phong đạo cốt, giờ đây chẳng khác nào một con dã thú cùng đường. Mái tóc trắng của hắn xõa tung, đôi mắt tràn ngập những tia máu đỏ quạch, và hào quang vàng kim bao quanh thân thể hắn đã bắt đầu vẩn đục, pha lẫn những vệt xám xịt của sự suy tàn. "Thôn Phệ Linh Căn" trong cơ thể hắn đang hoạt động hết công suất, nuốt chửng linh khí của vạn vật xung quanh một cách điên cuồng, tạo nên những hố đen không gian quanh quẩn bên người.
Đối diện với hắn, Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào thêu chỉ bạc lồng lộng trong gió. Trảm Thiên Kiếm trên tay hắn không còn tỏa ra ma khí ngập trời như lúc ban đầu, trái lại, nó đang trầm mặc một cách đáng sợ. Một nửa lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng trắng tinh khiết của chính đạo linh khí, nửa còn lại đen kịt như vực sâu vĩnh hằng. Hai luồng năng lượng ấy không hề bài trừ lẫn nhau mà luân chuyển theo một quỹ tích hoàn mỹ, hình thành một đồ hình Thái Cực khổng lồ sau lưng hắn.
"Diệp Phi! Ngươi chỉ là một tàn hồn bò lên từ địa ngục! Ngươi lấy tư cách gì để phán xét ta?" Kim Phù Đồ gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng giữa tầng mây. "Ta là Thánh Tử! Ta nắm giữ ý chí của Thiên Đạo! Mọi sự hy sinh hôm nay đều là cái giá phải trả để ta bước lên vị trí Thần linh, thiết lập lại trật tự mới!"
Diệp Phi không vội vàng ra tay. Ánh mắt hắn nhìn Kim Phù Đồ vừa như thương hại, vừa như khinh bỉ. Hắn khẽ cử động, mỗi bước đi như giẫm lên nhịp đập của trời đất.
"Trật tự mà ngươi nói là sự phục dịch. Thiên đạo mà ngươi thờ phụng chỉ là cái gương phản chiếu dục vọng của chính ngươi mà thôi." Giọng Diệp Phi bình thản, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng ngàn cân, chấn động vào tâm can đối phương. "Kim Phù Đồ, kiếp trước ngươi dùng âm mưu khiến ta tan xác. Kiếp này, ngươi lại dùng danh nghĩa chính đạo để nuốt chửng chúng sinh. Nhưng ngươi đã quên một điều: Thiên địa bất nhân, coi vạn vật như chó rơm. Thiên đạo vốn vô tình, hễ có tình là đã lệch lạc."
"Câm mồm!"
Kim Phù Đồ không thể chịu đựng thêm sự tĩnh lặng chết chóc ấy. Hắn kết thủ ấn, huy động toàn bộ sức mạnh còn lại. Một bóng ma khổng lồ cao hàng vạn trượng hiện ra sau lưng hắn, mang theo khuôn mặt của thần linh nhưng đôi tay lại tràn đầy huyết hỏa. Hắn lao tới, mang theo ý chí muốn nghiền nát tất cả.
Trong khoảnh khắc hai luồng sức mạnh sắp va chạm, không gian đột nhiên ngưng đọng. Diệp Phi khép hờ đôi mắt, thần thức vươn ra bao trùm toàn bộ chiến trường.
"Vào đi. Để ta cho ngươi thấy thực tế mà ngươi luôn lẩn tránh."
Ầm một tiếng, không gian sụp đổ. Nhưng không phải là sự sụp đổ của thực tại vật chất, mà là sự chuyển dời của tâm thức.
Kim Phù Đồ cảm thấy linh hồn mình như bị một lực kéo khổng lồ lôi tuột vào một khoảng không vô định. Khi hắn định thần lại, hắn thấy mình không còn đứng trên Cửu Thiên Cương Phong nữa.
Xung quanh hắn là một cánh đồng bất tận, một nửa là rừng hoa bỉ ngạn đỏ rực, nửa còn lại là đại ngàn xanh mướt của tiên gia. Diệp Phi đứng đó, ngay tại ranh giới giữa hai màu sắc, tay không cầm kiếm, thần thái an nhiên.
"Ảo cảnh thần thức? Ngươi muốn dùng thứ trò trẻ con này để đấu với ta?" Kim Phù Đồ cười gằn, tay vung lên định dùng lực lượng linh hồn để phá nát không gian này. Thế nhưng, hắn kinh hãi nhận ra sức mạnh của mình ở đây lại yếu ớt đến thảm hại.
"Đây không phải ảo cảnh." Diệp Phi chậm rãi nói. "Đây là bản nguyên linh hồn của ngươi và ta. Ở đây, danh hiệu Thánh Tử hay Ma Đế đều không có nghĩa lý. Chỉ có chân lý mới là vũ khí duy nhất."
Diệp Phi phất tay, một khung cảnh hiện ra giữa không trung. Đó là cảnh tượng hàng vạn năm trước, khi Tiên và Ma còn chung một cội nguồn. Hắn cho Kim Phù Đồ thấy những vị đại năng chính đạo đời đầu, những người đã từng hy sinh để bảo vệ linh mạch thế giới. Hắn lại cho thấy những vị ma đầu thượng cổ, kẻ điên cuồng tu luyện chỉ để tìm kiếm một sự thật thoát khỏi luân hồi.
"Ngươi tu luyện Thôn Phệ Linh Căn, ngươi cho rằng mình đang chắt lọc tinh hoa?" Diệp Phi tiến lại gần, bóng hình hắn đột nhiên cao lớn lạ thường. "Thực chất, ngươi chỉ là một thùng rác chứa đầy tạp niệm. Ngươi nuốt linh căn của kẻ khác, đồng thời cũng nuốt luôn những oán hận, tham lam và cả nỗi sợ hãi của họ. Ngươi nhìn lại mình đi!"
Trong tâm thức không gian, hình ảnh của Kim Phù Đồ bắt đầu biến hóa. Lớp hoàng bào rực rỡ bong tróc, lộ ra bên dưới là một cơ thể được chắp vá bởi hàng nghìn khuôn mặt đang gào thét. Mỗi khuôn mặt là một người đã bị hắn thôn phệ linh căn, mỗi đôi mắt đều rực lửa căm hờn.
"Không! Đó không phải là ta! Ta là hóa thân của ánh sáng!" Kim Phù Đồ ôm đầu thét lên điên dại.
"Ánh sáng không có bóng tối chỉ là một sự mù lòa tuyệt đối." Diệp Phi bước tới, bàn tay hắn đặt lên vai đối phương. "Ta đã từng là Ma, giết người không gớm tay, nhưng ta biết rõ mình là ai. Còn ngươi, ngươi khoác áo choàng Tiên nhưng bên trong lại thối rữa hơn bất kỳ con quỷ nào trong hầm tối. Sự nghịch chuyển của càn khôn hôm nay, không phải là Ma thắng Tiên, mà là Sự Thật thắng Sự Giả Dối."
Dưới sự áp chế ý chí của Diệp Phi, niềm tin cuối cùng của Kim Phù Đồ bắt đầu sụp đổ. Những hình ảnh về Liễu Như Yên, về sự phản bội kiếp trước, về những mưu hèn kế bẩn bỗng nhiên trở lại như những mũi tên đâm thấu tâm can hắn.
Kim Phù Đồ cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất. Hắn nhận ra rằng, nếu Thiên Đạo mà hắn thờ phụng thực sự tồn tại, thì điều đầu tiên nó sẽ làm là xóa sổ một mầm mống tạp loạn như hắn.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên – Thái Cực Nhất Tâm!"
Tiếng của Diệp Phi vang vọng khắp không gian tâm thức. Toàn bộ thế giới thần thức nổ tung, nhưng không phải là sự hủy diệt, mà là sự thanh tẩy.
Phía bên ngoài thực tại, những người đang theo dõi trận chiến chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Kim Phù Đồ đang bay trên không trung đột nhiên bất động, toàn thân run rẩy kịch liệt. Từ thất khiếu của hắn, những làn khói đen kịt bắt đầu thoát ra – đó là những linh hồn bị hắn thôn phệ bấy lâu nay nay đã được giải thoát.
Tu vi của Kim Phù Đồ tụt dốc thảm hại. Từ Hợp Thể đỉnh phong xuống Đại Thừa, rồi rơi thẳng xuống Nguyên Anh, Kim Đan, và cuối cùng trở thành một phàm nhân chỉ trong chớp mắt. Sự phản phệ của hàng nghìn năm tu vi giả tạo khiến cơ thể hắn vỡ vụn từng mảng.
Diệp Phi từ trong trạng thái thần thức quay về thực tại, nhìn kẻ thù đang rơi xuống như một cánh diều đứt dây. Hắn không hề cảm thấy vui sướng của sự trả thù, chỉ có một nỗi buồn man mác về sự hữu hạn của kiếp người.
"Mọi thứ nợ ta ở kiếp trước, giờ đây đã trả đủ."
Hắn ngước nhìn lên bầu trời đang rạn nứt, Trảm Thiên Kiếm trong tay rung lên bần bật như cảm nhận được sứ mệnh cuối cùng.
"Nhưng trận chiến này vẫn chưa xong. Thiên đạo đã lệch, linh khí đã cạn. Nếu không có người đứng ra gánh vác, cái giá của sự thanh lọc này sẽ là toàn bộ chúng sinh."
Diệp Phi quay đầu lại, nhìn về hướng Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly đang lo lắng đứng xa xa. Hắn mỉm cười, một nụ cười không còn sự lạnh lẽo của Ma Đế, mà là sự thanh thản của một người đã tìm thấy đạo của riêng mình.
"Ma hay Tiên, thực chất chỉ là một cách gọi. Nếu ta phải biến mất để thế gian này có một khởi đầu mới, vậy thì danh hiệu 'Cửu U Ma Đế' này, coi như là cống phẩm cuối cùng ta dành cho thiên hạ."
Hắn bắt đầu vận chuyển tầng thứ mười của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Thân thể hắn hóa thành một điểm sáng hắc – bạch đan xen, dần dần khuếch tán ra toàn bộ không gian, chuẩn bị cho một cuộc cải tạo vĩ đại chưa từng có trong lịch sử Thương Khung Giới.
Bình minh của một kỷ nguyên mới đang chớm nở, bằng máu của Ma Đế và tro tàn của Thánh Tử. Càn khôn, rốt cuộc đã bắt đầu nghịch chuyển.