Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 181: Thái Cực Nghịch Chuyển**
**CHƯƠNG 181: THÁI CỰC NGHỊCH CHUYỂN**
Cửu Thiên Cương Phong, tầng cao nhất của Thương Khung Giới, nơi mà linh khí loãng đến mức có thể đóng băng linh hồn của một tu sĩ Nguyên Anh trong nháy mắt. Lúc này, không gian nơi đây không còn sự tĩnh lặng lạnh lẽo thường ngày mà bị xé toạc bởi hàng vạn vết nứt không gian đen kịt. Gió lốc mang theo những mảnh vụn của quy luật thiên đạo gào rít, va đập vào nhau tạo nên những tiếng nổ kinh thiên động địa.
Giữa tâm bão của sự hủy diệt, hai bóng hình đứng đối diện, ngăn cách bởi một vực thẳm của thù hận và lý tưởng.
Kim Phù Đồ đứng đó, toàn thân bao phủ bởi một lớp hào quang hoàng kim chói lọi đến mức mù mắt. Mái tóc trắng của hắn bay múa trong cuồng phong, đôi mắt vốn dĩ thánh khiết nay lại đỏ rực một màu máu của sự tham vọng tột cùng. Phía sau lưng hắn, một vòng tròn bát quái khổng lồ đang xoay chuyển, nhưng không phải để trấn áp yêu ma, mà là để hút cạn tinh hoa của vạn vật bên dưới Thánh Vực. Đó chính là "Tế Đàn Càn Khôn" đã hoàn chỉnh.
"Diệp Phi, nhìn xem!" Kim Phù Đồ cười điên dại, giọng nói vang vọng như tiếng sấm truyền từ cổ đại: "Ngươi nói ta là ngụy quân tử? Ngươi nói ta tước đoạt thiên phú của chúng sinh? Đúng! Nhưng đó là vì đại cuộc! Thiên đạo đã mục nát, linh khí đã cạn kiệt, chỉ có một vị Thần duy nhất đứng ra thống nhất mới có thể cứu vãn thế giới này. Và kẻ đó, chính là ta!"
Diệp Phi đứng đối diện, hắc bào trên người hắn đã rách nát, để lộ những vết thương sâu hoắm đang rỉ máu đen. Tuy nhiên, thanh Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn lại tỏa ra một luồng sáng kỳ dị – một nửa hắc ám thuần túy như vực sâu, một nửa lại thanh khiết như sương mai buổi sớm.
Diệp Phi nhìn vào cái xác không hồn của Liễu Như Yên vừa ngã xuống phía xa, nhìn xuống dưới mây ngàn, nơi Mặc Ly đang dẫn dắt vạn ma huyết chiến, nơi Tô Nguyệt Thiềm đang dùng tính mạng để bảo vệ chút hy vọng cuối cùng. Trái tim hắn chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế. Sự hy sinh của Cửu U Lão Tổ, sự sụp đổ của một kiếp người, tất cả ngưng tụ lại trong đôi mắt sâu thẳm của vị Ma Đế trọng sinh.
"Kim Phù Đồ, ngươi nói mình vì thiên hạ, nhưng trong mắt ngươi chỉ có bản thân mình." Diệp Phi trầm giọng, mỗi lời nói ra đều khiến không gian xung quanh run rẩy: "Ngươi muốn trở thành vị Thần duy nhất, nhưng lại không hiểu rằng, thần linh thực sự không phải kẻ ngự trị trên cao để hút máu chúng sinh, mà là kẻ dám bước xuống vực thẳm để gánh vác cả bầu trời."
"Câm miệng! Một kẻ đi theo con đường Ma đạo dơ bẩn như ngươi thì biết gì về gánh vác?" Kim Phù Đồ gầm lên. Hắn phất tay, một bàn tay khổng lồ được ngưng tụ từ sức mạnh của Thiên Đạo giáng xuống từ tầng mây, mỗi ngón tay như một ngọn núi lớn, muốn nghiền nát Diệp Phi thành tro bụi. "Chết đi! Để linh căn của ngươi trở thành mảnh ghép cuối cùng cho ngôi vị của ta!"
"Oanh!"
Diệp Phi không lùi bước. Hắn nâng Trảm Thiên Kiếm lên cao, hắc khí và tiên khí đồng thời bùng nổ.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Thức thứ chín: Vạn Cổ Quy Nhất!"
Kiếm quang xé toạc bàn tay thiên đạo, nhưng Kim Phù Đồ không hề nao núng. Hắn hiện tại đã hòa làm một với ý chí của Thương Khung Giới. Hắn là trời, hắn là đất, hắn là quy luật không thể lay chuyển. Mỗi đòn tấn công của Kim Phù Đồ đều mang theo áp lực của toàn bộ thế giới, khiến xương cốt Diệp Phi vang lên những tiếng rạn nứt ghê người.
"Diệp Phi, ngươi thua rồi! Ma không thể thắng Thiên!" Kim Phù Đồ tung ra một đạo phù ấn hoàng kim, đánh trúng ngực Diệp Phi, hất văng hắn vào một khe nứt không gian.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, giữa ranh giới của sự hủy diệt, Diệp Phi bỗng nghe thấy tiếng cười của Cửu U Lão Tổ vang vọng trong thức hải: *"Tiểu tử, ngươi vẫn luôn thắc mắc tầng cuối cùng của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết là gì phải không? Nó không phải là hủy diệt, cũng không phải là nghịch chuyển… mà là sự Bao Dung."*
Bao dung?
Diệp Phi khựng lại giữa không trung. Hắn nhìn thanh kiếm trong tay. Hắn nhớ lại kiếp trước, khi hắn là Ma Đế cao cao tại thượng, hận thù là động lực duy nhất của hắn. Nhưng kiếp này, hắn có Mặc Ly luôn trung thành, có Tô Nguyệt Thiềm luôn thấu hiểu, và thậm chí là sự hối hận muộn màng của Liễu Như Yên.
Ma là gì? Tiên là gì?
Ma là sự cuồng ngạo để bảo vệ những gì quan trọng. Tiên là sự thanh cao để cứu rỗi nhân gian. Nếu hai thứ đó vốn là hai mặt của một đồng tiền, tại sao phải tách rời?
"Càn khôn vốn không chia chính tà, chỉ có lòng người sinh phân biệt."
Diệp Phi lẩm nhẩm. Đột nhiên, linh khí trong cơ thể hắn không còn luân chuyển theo các kinh mạch thông thường nữa. Thay vì đối kháng, Ma khí đen đặc bắt đầu nhẹ nhàng ôm lấy Tiên khí thanh khiết. Chúng không tiêu diệt nhau, mà bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy vô tận.
Kim Phù Đồ cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ đang nảy sinh, liền hoảng hốt: "Ngươi đang làm cái gì? Ngươi định tự bạo sao? Vô ích thôi!"
Hắn điên cuồng thúc động Tế Đàn Càn Khôn, hàng triệu tia sét từ chín tầng trời đồng loạt giáng xuống vị trí của Diệp Phi. Đó là "Thiên Hình" – hình phạt cao nhất của ý chí thế giới dành cho kẻ dám làm loạn trật tự.
Nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Những tia sét mang sức mạnh hủy diệt khi chạm vào vòng xoáy xung quanh Diệp Phi bỗng dưng mất đi sát ý. Chúng như những đứa trẻ lạc lối tìm được đường về, ngoan ngoãn hòa nhập vào luồng năng lượng đang bành trướng của hắn.
"Kim Phù Đồ, hãy nhìn cho kỹ."
Diệp Phi ngẩng đầu. Lúc này, khuôn mặt hắn không còn vẻ lạnh lùng tàn nhẫn của Ma Đế, cũng không có vẻ đạm mạc của tiên nhân. Một nửa gương mặt hắn bao phủ trong hắc hỏa, một nửa sáng rực tiên quang. Phía sau lưng hắn, một hình ảnh khổng lồ che lấp cả bầu trời hiện ra.
Đó là một đồ hình Thái Cực.
Nhưng đây không phải là Thái Cực của phàm nhân, mà là **Thái Cực Nghịch Chuyển**. Màu đen không còn là hắc ám đơn thuần, màu trắng không còn là quang minh tẻ nhạt. Màu đen trong vòng tròn đó đại diện cho sự kiên định, màu trắng đại diện cho lòng từ bi. Hai luồng năng lượng đan xen vào nhau, tạo thành một lực lượng vượt xa khỏi giới hạn của Thương Khung Giới.
"Tầng thứ mười: Thái Cực Nghịch Chuyển – Nhất Niệm Định Càn Khôn!"
Diệp Phi khẽ đẩy tay về phía trước. Đồ hình Thái Cực chậm rãi xoay chuyển. Tốc độ của nó rất chậm, nhưng đi đến đâu, không gian vụn vỡ đến đó liền được chữa lành. Những oán niệm của những linh hồn bị hiến tế trong Tế Đàn Càn Khôn khi chạm vào ánh sáng Thái Cực liền được siêu thoát, hóa thành những đóa hoa sen ánh sáng nở rộ giữa tầng không lạnh lẽo.
"Không! Sức mạnh của ta! Thiên đạo của ta!" Kim Phù Đồ hét lên đau đớn. Hắn cảm thấy "Thôn Phệ Linh Căn" trong cơ thể mình đang bị một lực hút còn khủng khiếp hơn phản phệ. Những tu vi mà hắn cướp đoạt bấy lâu nay đang điên cuồng thoát ra khỏi lỗ chân lông, chảy ngược vào vòng xoáy Thái Cực của Diệp Phi.
Diệp Phi bước đi giữa hư không, mỗi bước chân đều nở ra một bông sen đen trắng đan xen.
"Ngươi muốn thành Thần bằng cách dẫm lên chúng sinh. Ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh lớn nhất của thế giới này chính là chúng sinh."
Diệp Phi đưa tay ra, Trảm Thiên Kiếm lúc này đã hoàn toàn biến mất, hòa tan vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhẹ nhàng điểm một chỉ vào trán Kim Phù Đồ.
"Nghịch!"
Một tiếng "ầm" vang dội tận sâu trong tâm thức của tất cả sinh linh tại Thương Khung Giới. Toàn bộ hào quang hoàng kim của Kim Phù Đồ vỡ vụn như thủy tinh. Vẻ tiên phong đạo cốt của hắn biến mất, để lộ ra một thân hình già nua, nhăn nheo và thối rữa – đó mới chính là bản chất thực sự của kẻ đã sống hàng ngàn năm bằng cách hút máu người khác.
"Tại sao… tại sao ta lại thua một tên ma đầu như ngươi?" Kim Phù Đồ thều thào, ánh mắt tràn đầy sự không cam lòng.
"Vì ta chưa bao giờ coi mình là thần." Diệp Phi nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại: "Và vì… thế gian này không cần một trật tự giả dối nữa."
Sức mạnh Thái Cực Nghịch Chuyển bùng nổ hoàn toàn. Nó không giết chết Kim Phù Đồ bằng một đòn tàn khốc, mà nó hút sạch mọi nhân duyên, mọi ác nghiệp của hắn, khiến hắn hóa thành cát bụi ngay giữa hư không.
Đồng thời, luồng năng lượng Thái Cực khổng lồ từ cơ thể Diệp Phi bắt đầu lan tỏa ra khắp Cửu Châu Thập Địa.
Dưới mặt đất, những cánh đồng khô hạn vì bị Kim Phù Đồ rút cạn linh khí bỗng chốc đâm chồi nảy lộc. Những tu sĩ đang kiệt sức trong chiến tranh bỗng thấy thương tích lành lại. Những mâu thuẫn Tiên – Ma từng kéo dài vạn năm, trong khoảnh khắc này, bỗng trở nên vô nghĩa. Họ nhìn lên bầu trời, nơi một mặt trời hai màu đang tỏa sáng, cảm nhận được một sự cân bằng mới đang được hình thành.
Diệp Phi đứng giữa hư không đang dần ổn định lại. Cảm giác quyền lực tối thượng đang nằm trong tay, chỉ cần một ý niệm, hắn có thể trở thành chủ nhân của toàn bộ giới diện này.
Thế nhưng, hắn chỉ mỉm cười.
Hắn nhìn thấy Tô Nguyệt Thiềm đang đứng dưới gốc cây đại thụ ở Dao Trì, ánh mắt tràn đầy lệ nóng nhìn về phía mình. Hắn thấy Mặc Ly cắm thanh kiếm đen xuống đất, quỳ một gối tôn kính.
Diệp Phi khẽ vung tay, giải trừ mọi công pháp, biến mình trở lại thành một thanh niên bình thường với chiếc hắc bào rách rưới. Hắn cảm nhận được hơi ấm của gió, vị mặn của mồ hôi, và cả nhịp đập của một trái tim thực sự.
"Thiên đạo vốn không có đường, Tiên bước qua thành đường, Ma bước qua thành đạo. Ta không đi con đường của họ, ta là người tạo ra con đường."
Câu nói đó vang vọng khắp Thương Khung Giới, đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên cũ và mở ra một thời đại mà ở đó, ranh giới giữa chính và tà đã được định nghĩa lại bằng chính trái tim của mỗi con người.
Giữa màn sương mù dần tan biến trên Cửu Thiên Cương Phong, Diệp Phi chậm rãi đáp xuống mặt đất. Phía trước hắn, Tô Nguyệt Thiềm đang chạy tới.
Hắn biết, con đường nghịch chuyển của mình, đến đây là hoàn mỹ nhất. Hắn không chỉ nghịch chuyển càn khôn, mà còn nghịch chuyển chính định mệnh cô độc của một Ma Đế.