Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 183: Kim Phù Đồ Suy Yếu**
**CHƯƠNG 183: CHÚNG SINH ĐẢO NGƯỢC, KIM GIÁP PHỆ THÂN**
Trên đỉnh Cửu Thiên Cương Phong, nơi ranh giới giữa tầng khí quyển và hư không vô tận, không gian đang vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ như gương soi. Những luồng kình lực khủng khiếp đan xen giữa sắc vàng rực rỡ của Tiên đạo và màu đen thâm trầm của Ma đạo tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, nghiền nát mọi tầng mây trong vòng vạn dặm.
Giữa tâm bão, Kim Phù Đồ đứng lơ lửng, toàn thân hắn bao phủ trong một bộ Kim Giáp Thiên Đạo rạng ngời. Sau lưng hắn là một vòng tròn hào quang khổng lồ, bên trong ẩn hiện hình ảnh của núi sông Cửu Châu, của hàng vạn tín đồ đang quỳ lạy. Sức mạnh của hắn lúc này đã vượt xa cấp độ Hợp Thể, chạm vào ngưỡng cửa của Đại Thừa, thậm chí là gần kề Độ Kiếp. Mỗi hơi thở của hắn đều khiến thiên địa quy tắc run rẩy.
“Diệp Phi, ngươi có thấy không? Đây chính là sức mạnh của Thiên mệnh!” Kim Phù Đồ cười dài, giọng nói như tiếng sấm rền vang vọng khắp tứ phía. “Ngươi chỉ là một tên Ma đầu trọng sinh từ vũng bùn dơ bẩn, dù có nghịch chuyển công pháp thì sao? Chúng sinh tôn thờ ta, Thiên đạo che chở ta. Ta chính là ý chí của thế giới này!”
Đối diện với vị thần linh giả tạo ấy, Diệp Phi đứng cô độc giữa hư không. Hắc bào của hắn đã rách mướp, lộ ra lồng ngực với những vết sẹo cũ mới đan xen. Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ tột cùng. Đôi mắt Diệp Phi lạnh lẽo như đầm nước nghìn năm, hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai đến thấu xương.
“Thiên mệnh? Kim Phù Đồ, ngươi nhầm rồi.” Diệp Phi lên tiếng, giọng hắn không lớn nhưng lại xuyên thấu qua tiếng gầm rống của gió bão. “Thứ ngươi đang nắm giữ không phải là Thiên đạo, mà là sự dối trá được đắp xây bằng xương máu của thiên hạ. Ngươi tưởng rằng sau khi dùng Tế Đàn Càn Khôn để bịt miệng chúng sinh, ngươi có thể vĩnh viễn ngồi trên ngai vàng sao?”
“Nực cười!” Kim Phù Đồ vung tay, một đạo thần lôi màu vàng kim to bằng thân cây cổ thụ giáng xuống. “Sự thật luôn được viết bởi kẻ chiến thắng. Sau ngày hôm nay, thế gian sẽ chỉ nhớ đến việc ta tiêu diệt Ma Đế để cứu lấy chúng sinh!”
Diệp Phi không né tránh. Hắn đưa tay trái lên, một luồng thái cực đồ mờ ảo xoay chuyển ngay lòng bàn tay. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành đến cực hạn, chuyển hóa toàn bộ sức mạnh hủy diệt của lôi điện thành một đạo khí kình nhu hòa, nuốt chửng lấy nó.
“Ngươi nhìn xuống dưới kia đi.” Diệp Phi bình thản chỉ tay xuống hạ giới.
Lúc này, ở khắp Cửu Châu Thập Địa, những đạo pháp nhãn khổng lồ do Tô Nguyệt Thiềm và Vạn Ma Điện bố trí khắp nơi đang phát huy tác dụng. Đó là những ảo ảnh chân thực đến rùng mình. Trên bầu trời mỗi tòa thành, mỗi tông môn, hình ảnh Kim Phù Đồ đang điên cuồng hút lấy linh căn của các đệ tử thiên tài, hình ảnh hắn dùng bí thuật tế lễ hàng vạn sinh linh tại Tây Hoang để tu luyện *Thôn Phệ Linh Căn* đều hiện lên rõ mồn một.
Lời thú nhận của các trưởng lão Thiên Đạo Minh đã bị Diệp Phi bắt giữ trước đó, những chứng cứ thép về sự mục nát của Thánh Vực đang truyền đi với tốc độ ánh sáng.
Trong phút chốc, niềm tin kéo dài hàng nghìn năm của chúng sinh vào Thiên Đạo Tông sụp đổ.
“Vị Thánh tử mà chúng ta tôn thờ… hóa ra là ác ma sao?”
“Con trai ta… thì ra bị hắn giết để cướp linh căn!”
“Thiên đạo cái gì chứ? Đó là ngụy đạo!”
Tiếng oán than, sự phẫn nộ và những lời nguyền rủa của hàng tỷ sinh linh bỗng chốc tụ hội lại thành một luồng sức mạnh vô hình nhưng đáng sợ vô cùng. Trong giới tu tiên, đây gọi là “Nhân Quả phản phệ”.
Trên Cửu Thiên Cương Phong, nụ cười của Kim Phù Đồ chợt khựng lại. Vòng tròn hào quang sau lưng hắn bắt đầu chao đảo. Những hình ảnh núi sông tráng lệ trong đó dần trở nên xám xịt, vặn vẹo.
“Không… chuyện gì thế này?” Kim Phù Đồ kinh hoàng nhận ra kim quang trên người mình đang nhạt đi. Sức mạnh vốn dĩ dồi dào như biển cả bỗng nhiên giống như một chiếc bình bị thủng, không ngừng rò rỉ ra ngoài.
“Ngươi nói đúng, Kim Phù Đồ. Ngươi mạnh là nhờ chúng sinh dâng hiến tín ngưỡng cho Thiên Đạo.” Diệp Phi bước từng bước về phía trước, mỗi bước đi, ma khí trên người hắn lại bùng phát mạnh mẽ hơn một phân. “Nhưng khi chúng sinh quay lưng, thiên đạo của ngươi chính là xiềng xích nặng nhất.”
“Aaaaa!” Kim Phù Đồ gầm lên, hắn định vận dụng công pháp để cưỡng ép trấn áp sự hỗn loạn trong cơ thể, nhưng càng vận công, bộ Kim Giáp Thiên Đạo càng thắt chặt lại. Những sợi chỉ vàng trước đây vốn là nguồn cung cấp sức mạnh, giờ đây biến thành những con rết khát máu, đâm sâu vào kinh mạch của hắn, điên cuồng hút ngược lại linh lực.
Đây chính là điểm yếu nhất của *Thôn Phệ Linh Căn*. Khi kẻ sở hữu nó không còn đủ uy tín và vận khí để trấn áp các luồng năng lượng tạp loạn đã cướp đoạt, chúng sẽ ngay lập tức nổi loạn.
“Phụt!”
Kim Phù Đồ phun ra một ngụm máu. Nhưng dòng máu ấy không còn màu đỏ thắm của người, cũng không còn màu vàng của tiên, mà là một màu tím đen nhớp nháp, bốc mùi hôi thối của sự thối nát.
“Tại sao… Ta là Thiên mệnh chi tử! Ta không thể thua!” Hắn gào thét, khuôn mặt hoàn mỹ như ngọc tạc giờ đây vặn vẹo như quỷ dữ. Hắn lao về phía Diệp Phi, bàn tay hóa thành một trảo khổng lồ, cố gắng tung ra đòn đánh cuối cùng.
Diệp Phi đứng yên, ánh mắt nhìn Kim Phù Đồ đầy sự thương hại.
“Kim Phù Đồ, ngươi chưa bao giờ hiểu được Thiên đạo là gì. Ngươi chỉ là một kẻ ký sinh trên sự sợ hãi của người khác.”
Trảm Thiên Kiếm vung lên. Một đường kiếm giản đơn, không hoa mỹ, không lôi đình, nhưng nó mang theo toàn bộ oán khí của vạn kiếp Ma Đế và khát vọng tự do của chúng sinh Cửu Châu.
“Nghịch Chuyển — Nhất Kiếm Phá Thiên!”
Đường kiếm đen kịt cắt đôi bầu trời. Kim quang hộ thể của Kim Phù Đồ giống như tờ giấy mỏng bị xé toạc. Tiếng vỡ vụn của bộ Kim Giáp vang lên khô khốc.
“Binh! Binh! Binh!”
Những mảnh vụn của thần khí bay tứ tán, rơi xuống như những cơn mưa sao băng tàn lụi. Kim Phù Đồ bị đánh bay ra xa hàng nghìn trượng, đâm sầm vào Tế Đàn Càn Khôn. Lực va chạm mạnh đến mức tòa tế đàn cao vút – biểu tượng cho quyền lực của Thiên Đạo Minh – nứt ra một rãnh sâu hoắm.
Lúc này, hào quang của Kim Phù Đồ hoàn toàn biến mất. Hắn nằm dài trên đống đổ nát, tóc tai rũ rượi, da thịt bắt đầu nhăn nheo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sự phản phệ của những linh căn hắn từng nuốt chửng đang khiến thân xác hắn già đi vạn năm chỉ trong vài hơi thở.
Ở phía xa, Liễu Như Yên đang đứng trên một phi thuyền của Dao Trì Thánh Địa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Nàng run rẩy, bàn tay nắm chặt lấy thành tàu đến mức bật máu. Người đàn ông mà nàng từng tôn thờ như thần linh, kẻ mà nàng đã phản bội Diệp Phi để đi theo, giờ đây thảm hại không bằng một con chó hoang.
Nàng nhìn sang Diệp Phi — lúc này đang đứng hiên ngang giữa hư không, hắc khí quấn quýt quanh người như một vị đế vương thật sự. Sự tương phản ấy giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim nàng, bóp nát chút kiêu ngạo cuối cùng.
Diệp Phi từ từ hạ đáp xuống tế đàn. Trảm Thiên Kiếm chỉ thẳng vào yết hầu của Kim Phù Đồ.
“Ngươi còn gì để nói không?” Diệp Phi lạnh lùng hỏi.
Kim Phù Đồ ngước nhìn hắn, trong đôi mắt đục ngầu ấy giờ đây chỉ còn là sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn run rẩy, cố gắng thốt lên: “Diệp Phi… ta… ta có thể đưa toàn bộ bí mật của Thiên Đạo Tông cho ngươi… Tha cho ta một mạng… Ta sẽ làm nô bộc cho ngươi…”
“Nô bộc?” Diệp Phi khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ chán ghét vô hạn. “Ngươi ngay cả làm nô cho ta cũng không xứng. Máu của ngươi sẽ làm bẩn đất đai của vạn giới này.”
Dưới bầu trời, hàng vạn tu sĩ và bình dân đang ngẩng đầu nhìn lên. Họ thấy hình ảnh vị Ma Đế mà họ từng khiếp sợ đang đứng đó, trừng phạt kẻ ngụy quân tử mà họ từng sùng bái. Một cảm xúc kỳ lạ nảy nở trong lòng chúng sinh: Có lẽ, Ma không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một chân lý thật sự.
Sức mạnh của Kim Phù Đồ tiếp tục suy kiệt. Khí vận của hắn đã cạn. Thiên đạo – thứ quy luật lạnh lùng mà hắn hằng tin tưởng – đã chính thức xóa tên hắn khỏi cuốn sổ sinh mệnh.
Diệp Phi giơ cao thanh kiếm, một luồng ánh sáng thái cực huyền ảo bắt đầu hội tụ trên mũi kiếm, chuẩn bị kết thúc một thời đại giả dối.
—
(Hết Chương 183)