Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 184: Nhát Kiếm Cuối Cùng**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:24:14 | Lượt xem: 1

Gió rít gào qua những vết nứt của không gian trên đỉnh Cửu Thiên Cương Phong, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi máu tươi nồng nặc. Trên phế tích của Tế Đàn Càn Khôn, vạn trượng hào quang thần thánh của Thiên Đạo Tông đã tắt lịm, chỉ còn lại những vệt hắc khí thâm trầm như mực lờ lững trôi nổi.

Diệp Phi đứng đó, tà áo bào đen thêu chỉ bạc bay phần phật trong gió loạn. Hắn không vội vàng xuống tay. Đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu của hắn phản chiếu bóng hình thảm hại của Kim Phù Đồ – kẻ từng được coi là hóa thân của công lý, là "Thánh Tử" không thể xâm phạm của giới tu chân.

"Diệp… Diệp Phi… ngươi không thể giết ta…" Kim Phù Đồ ho sặc sụa ra những búng máu lẫn lộn với những mảnh vỡ của linh đan. Giọng hắn khản đặc, hơi thở mang theo mùi hôi thối của sự thối rữa từ bên trong. "Ta là người được Thiên Đạo lựa chọn… Ta chết, vận khí của Thương Khung Giới sẽ sụp đổ… Ngươi sẽ là tội nhân của cả thiên hạ!"

Diệp Phi nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo. Đó là một nụ cười đầy sự giễu cợt, khinh miệt đến tận cùng.

"Thiên Đạo?" Diệp Phi trầm giọng, thanh âm không lớn nhưng lại như sấm sét nổ vang giữa tâm thần của tất cả những ai có mặt ở đó. "Thứ Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, chỉ là một cái lồng giam tinh xảo mà các ngươi dựng lên để mưu cầu tư lợi. Các ngươi hút tủy của chúng sinh, nuốt chửng linh căn của thiên tài, rồi lại khoác lên mình tấm áo bào thánh khiết để giáo huấn nhân gian. Nếu Thiên Đạo là kẻ đứng về phía hạng ngụy quân tử như ngươi, vậy thì hôm nay, Diệp Phi ta chính thức Nghịch Thiên!"

Hắn bước lên một bước. Mỗi bước chân của hắn như đạp lên nhịp tim của Kim Phù Đồ, khiến đối phương co rụt người lại vì sợ hãi.

Ở phía xa, trên phi thuyền của Dao Trì Thánh Địa, Liễu Như Yên nhìn trân trân vào cảnh tượng này. Trái tim nàng thắt lại, một cảm giác chua chát và hối hận chưa từng có tràn ngập tâm trí. Nàng nhớ về một ngàn năm trước, khi nàng đâm nhát kiếm ấy vào lưng người đàn ông này. Lúc đó, nàng tin rằng mình đang chọn con đường đúng đắn, chọn một tương lai huy hoàng bên cạnh kẻ có khí vận lớn nhất là Kim Phù Đồ. Nhưng giờ đây, nhìn Diệp Phi kiêu hùng như đế vương, nhìn Kim Phù Đồ hèn mạt như chó hoang, nàng mới nhận ra mình đã đánh mất thứ trân quý nhất thế gian.

Diệp Phi không nhìn về phía nàng, dù chỉ một cái liếc mắt. Trong mắt hắn lúc này, Liễu Như Yên ngay cả tư cách làm kẻ thù của hắn cũng không còn.

"Kim Phù Đồ, ngươi còn nhớ nhát kiếm ở Vô Tận Đỉnh kiếp trước không?" Diệp Phi đột nhiên hỏi, thanh âm bình thản đến đáng sợ.

Kim Phù Đồ trợn trừng mắt, đồng tử co rút lại: "Ngươi… ngươi quả nhiên là hắn… Lạc Vân Tiêu! Lạc Vân Tiêu đã chết rồi! Đáng lẽ ngươi phải tan biến trong luân hồi rồi chứ!"

"Thiên đạo bất công, nên mới để ta trở về để kết thúc vở kịch vụng về này của ngươi." Diệp Phi từ từ nâng Trảm Thiên Kiếm lên.

Thanh kiếm gãy năm nào, nay đã hoàn chỉnh. Lưỡi kiếm không còn tỏa ra ánh sáng chói mắt, mà là một màu xám xịt hỗn độn – màu của Thái Cực Nghịch Chuyển, nơi Tiên và Ma giao hòa, nơi vạn vật quy tông.

Sát ý ngưng tụ thành thực thể, hóa thành những sợi dây xích đen kịt khóa chặt không gian xung quanh Kim Phù Đồ, khiến hắn ngay cả việc tự bạo cũng không thể thực hiện được. Kim Phù Đồ nhận ra cái chết đã cận kề, hắn không còn giữ được vẻ thanh cao thường ngày, bắt đầu gào thét điên cuồng.

"Không! Ta không muốn chết! Liễu Như Yên! Cứu ta! Các vị trưởng lão, mau giết hắn! Ta là Thánh Tử! Ta là chủ nhân tương lai của giới này!"

Đáp lại tiếng kêu gào thảm thiết của hắn chỉ là sự im lặng chết chóc. Các trưởng lão Thiên Đạo Minh đã sớm bỏ chạy hoặc đang run rẩy quỳ mọp trước uy áp của Vạn Ma Điện. Liễu Như Yên thì đứng đó, nước mắt lã chã rơi nhưng không dám tiến lên một bước.

Diệp Phi nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy tham vọng và nỗi sợ của Kim Phù Đồ, trong đầu hắn thoáng hiện qua những hình ảnh của kiếp trước. Sự phản bội, nỗi đau khi bị vạn kiếm xuyên tâm, cảm giác cô độc giữa biển lửa… Tất cả, vào giây phút này, hóa thành một đạo kiếm ý thuần túy nhất.

"Trảm Thiên Kiếm, nhát thứ nhất: Trảm Đoạn Nhân Quả!"

Diệp Phi khẽ quát một tiếng. Trảm Thiên Kiếm vạch ngang qua không trung một đường vòng cung tuyệt mỹ.

Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Chỉ có một tia sáng màu xám lặng lẽ xuyên qua cổ họng của Kim Phù Đồ.

Cái đầu của Kim Phù Đồ bay lên, nhưng kỳ lạ là không có một giọt máu nào phun ra. Toàn bộ sinh mệnh lực, khí vận và linh khí trong người hắn đang bị thanh kiếm của Diệp Phi điên cuồng thôn phệ. Ngay cả linh hồn của Kim Phù Đồ – cái bóng mờ nhạt mang hình dáng hắn – cũng bị hút vào trong xoáy nước hỗn độn trên lưỡi kiếm, không có cơ hội bước vào luân hồi.

"U u u…"

Trong hư không dường như vang lên tiếng khóc của thần linh, hay đó là tiếng thở dài của trời đất khi một kẻ "con cưng" bị xóa sổ.

Cái đầu của Kim Phù Đồ lăn lốc trên nền đá lạnh lẽo, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, chứa đầy sự không cam lòng và ngỡ ngàng. Hắn chết rồi. Kẻ gây ra bao sóng gió, kẻ đã hủy hoại cuộc đời Lạc Vân Tiêu kiếp trước, giờ đây chỉ còn là một khối thịt thối rữa dưới chân Diệp Phi.

Diệp Phi đứng lặng im, tay vẫn cầm kiếm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị lạnh của không khí trên đỉnh cao. Gánh nặng ngàn năm dường như đã vơi đi một nửa.

Lúc này, từ trên cao, một luồng ánh sáng vàng óng đột nhiên phá vỡ tầng mây đen, chiếu xuống thân thể Diệp Phi. Đó là sự thừa nhận của quy luật thế giới đối với vị "chủ nhân mới" đã nghịch chuyển càn khôn.

Mặc Ly, đệ tử trung thành của hắn, từ dưới đất bay vọt lên, quỳ một gối trước mặt Diệp Phi, giọng run rẩy vì phấn khích: "Chúc mừng sư tôn báo đại thù! Thiên địa tân sinh, vạn ma cúi đầu!"

Toàn bộ tu sĩ của Vạn Ma Điện ở phía dưới đồng thanh hô vang, tiếng hò reo chấn động cả chín tầng mây: "Cửu U Ma Đế! Nghịch Chuyển Càn Khôn! Duy ngã độc tôn!"

Giữa muôn vàn tiếng tung hô, Diệp Phi chỉ khẽ lắc đầu. Hắn quay người lại, ánh mắt rốt cuộc cũng lướt qua phi thuyền của Dao Trì Thánh Địa. Liễu Như Yên run rẩy, nàng muốn nói gì đó, muốn gọi một cái tên từ quá khứ, nhưng khi nhìn vào đôi mắt lãnh đạm không một chút gợn sóng của Diệp Phi, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.

Nàng hiểu, nàng đối với hắn, ngay cả một hạt cát cũng không bằng. Hắn đã thực sự buông bỏ, còn nàng sẽ phải sống cả đời trong sự dằn vặt của tội lỗi và tiếc nuối.

"Thiên hạ này…" Diệp Phi lẩm bẩm, Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn khẽ ngân vang một tiếng trầm đục. "Vở kịch chỉ mới bắt đầu thôi."

Hắn bước đi, bóng lưng hắc y đơn độc nhưng mang theo khí thế bao trùm thiên địa. Kim Phù Đồ đã chết, nhưng Thiên Đạo Minh vẫn còn đó, những thế lực ẩn thế vẫn đang rình rập, và bí mật về sự sụp đổ của Thái Cổ vẫn chưa được giải khai.

Bầu trời sau cơn mưa máu dường như xanh hơn một chút, nhưng ở phương Bắc, những luồng khí đen đậm đặc đang bắt đầu tụ hội. Một thời đại mới đã mở ra, một thời đại mà Tiên và Ma sẽ phải định nghĩa lại vị thế của mình dưới đôi tay của kẻ mang tên Nghịch Mệnh – Diệp Phi.

Nhát kiếm cuối cùng của hắn không chỉ lấy đi mạng sống của một kẻ thù, mà là chém đứt xiềng xích của quá khứ, để hắn chân chính bước trên con đường đế vương duy nhất của mình.

Gió vẫn thổi, tế đàn Càn Khôn dần sụp đổ thành những mảnh vụn, vùi lấp đi cái thây không đầu của kẻ từng tự xưng là Thánh Tử. Ở nơi đó, một đóa hồng yêu dị đột nhiên mọc lên từ vũng máu khô, lay động trong gió như báo hiệu cho một tương lai đầy rẫy tranh phong nhưng cũng không kém phần rực rỡ.

Hết thù, hết oán, nhưng Đạo – mới chính là khởi điểm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8