Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 185: Thanh Tẩy Thế Giới**
Tiếng vang cuối cùng của trận đại chiến vẫn còn chấn động giữa thinh không, nhưng sự im lặng chết chóc đã bắt đầu bao trùm lên đỉnh cao nhất của Thánh Vực. Trên bầu trời, những vết nứt không gian đen kịt giống như những vết sẹo gớm ghiếc trên gương mặt của thiên đạo, không ngừng phun ra những luồng khí loạn lưu xé nát vạn vật. Dưới mặt đất, Tế Đàn Càn Khôn hùng vĩ một thời giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, nhuốm đầy máu tươi và oán khí của hàng vạn sinh linh đã bị hiến tế.
Diệp Phi đứng đó, hắc bào của hắn rách nát, mái tóc dài bạc trắng quá nửa sau trận huyết chiến bay loạn trong gió dữ. Tay hắn vẫn nắm chặt Trảm Thiên Kiếm, nhưng thanh kiếm thần kỳ ấy giờ đây cũng đã mờ mịt hào quang, những vết rạn nứt li ti chạy dọc thân kiếm như thể nó đã chạm đến giới hạn của một thần binh.
Kim Phù Đồ đã tan biến, nhưng cái giá phải trả cho chiến thắng này quá lớn. Khắp Cửu Châu, linh mạch bị đứt gãy, linh khí vốn dĩ đã cạn kiệt nay lại bị trận chiến hóa thành kịch độc, lan tỏa khắp nơi. Nếu không có gì thay đổi, chỉ trong vòng ba ngày nữa, Thương Khung Giới sẽ hoàn toàn sụp đổ, trở thành một vùng đất chết không có lấy một ngọn cỏ xanh.
“Chủ thượng…”
Mặc Ly khập khiễng bước tới, cánh tay trái của hắn đã biến mất trong vụ nổ cuối cùng, nhưng ánh mắt nhìn về phía Diệp Phi vẫn chứa chan một sự sùng bái mù quáng. Hắn không quan tâm thế giới này sụp đổ hay không, hắn chỉ quan tâm người đàn ông trước mặt mình đang rỉ máu từ từng lỗ chân lông.
Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói của hắn khàn đục như tiếng đá mài vào nhau: “Ngươi lui ra sau. Trận chiến này chưa thực sự kết thúc. Giết người dễ, cứu thế… mới là nghịch thiên.”
Ở một góc xa hơn, Liễu Như Yên đang quỳ sụp trong vũng máu của chính mình. Nàng ngước nhìn bóng lưng ấy, trái tim thắt lại một cơn đau buốt giá. Nàng đã từng nghĩ mình hiểu Diệp Phi hơn bất kỳ ai, từng nghĩ sự bá đạo của hắn chỉ là để che đậy một trái tim đầy tham vọng. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến hắn chuẩn bị đối mặt với cả một thế giới đang hấp hối, nàng mới nhận ra tầm vóc của hắn đã vượt xa khỏi sự tưởng tượng hèn mọn của nàng.
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị rỉ sắt của máu và mùi vị của sự diệt vong. Hắn khép mắt lại, trong tâm thức, mảnh vỡ tàn hồn của Cửu U Lão Tổ vẫn còn le lói một chút dư ảnh.
“Lão già, ta đã hứa sẽ không để thế giới này kết thúc như kiếp trước.”
“Làm đi, đồ đệ…” Tiếng nói của Lão Tổ vọng lại, yếu ớt nhưng đầy tự hào. “Cho đám đạo mạo kia thấy, Ma Đế thật sự là như thế nào.”
Đột nhiên, Diệp Phi mở bừng mắt. Hai con ngươi của hắn biến ảo khôn lường, con mắt trái bùng lên ngọn lửa Ma đạo đen đặc, con mắt phải lại rực sáng hào quang thanh khiết của Tiên đạo. Hắn ném Trảm Thiên Kiếm lên không trung, đôi tay bắt đầu kết ấn với tốc độ kinh hồn.
“Thái Cực Nghịch Chuyển — Vạn Tượng Tái Sinh!”
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ trong huyết mạch của hắn. Khí hải của Diệp Phi bắt đầu xoay chuyển kịch liệt. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận hành đến mức cực hạn, vượt qua cả giới hạn của thân xác con người. Từ trên đỉnh đầu hắn, một vòng xoáy khổng lồ mang hai màu đen trắng bắt đầu hình thành, nó giống như một con cá âm dương thái cổ đang bơi lội giữa đại dương hư không.
Luồng áp lực kinh thiên động địa từ trên trời giáng xuống. Những tu sĩ còn sống sót trong Thánh Vực đều đồng loạt ngã quỵ. Họ kinh hoàng nhận thấy, Diệp Phi không phải đang hấp thụ linh khí, mà là đang trút bỏ tu vi của chính mình.
Toàn bộ ma khí kịch độc đang tàn phá mặt đất, toàn bộ oán niệm của những linh hồn tử trận, và cả những luồng linh khí hỗn loạn trên bầu trời… tất cả đều bị hút vào vòng xoáy thái cực ấy. Diệp Phi giống như một bộ lọc khổng lồ của cả thế giới, hắn thu nạp hết thảy những gì xấu xa, hỗn tạp nhất vào cơ thể mình, sau đó thông qua Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết để chuyển hóa chúng thành một nguồn năng lượng thuần túy ban sơ nhất.
“Hắn điên rồi!” Một trưởng lão của Thiên Đạo Minh run rẩy hét lên. “Hắn định dùng cơ thể mình để thanh tẩy toàn bộ Cửu Châu? Thần xác nào chịu nổi sự tàn phá đó?”
Máu bắt đầu trào ra từ mắt, tai và mũi của Diệp Phi. Làn da của hắn nứt toác, lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn. Nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo và kiên định như băng tuyết ngàn năm. Hắn cảm nhận được hàng triệu tiếng gào thét của oan hồn đang xé nát thức hải của mình, cảm nhận được sức nặng của một thế giới đang đè nặng lên vai.
“Cháy lên cho ta!”
Diệp Phi gầm lên một tiếng, ma đan và tiên căn trong người hắn đồng thời bốc cháy. Đây là sự tự bạo cấp độ cao nhất — không phải để hủy diệt kẻ thù, mà là để thắp sáng hy vọng.
Từ tâm điểm của vòng xoáy, một làn sương mù màu bạc bắt đầu lan tỏa. Nó nhẹ nhàng lướt qua những ngọn núi đổ nát, đi đến đâu, cỏ cây xanh mướt mọc lại đến đó. Nó len lỏi vào những dòng sông đầy máu, biến chúng trở lại trong vắt như ngọc bích. Những vết nứt không gian trên bầu trời bị làn sương này bao phủ, từ từ khép lại dưới sự xoa dịu của quy luật càn khôn mới.
Liễu Như Yên bàng hoàng nhìn thấy vết thương trên cơ thể mình đang khép lại, tu vi bị hao tổn cũng đang phục hồi một cách kỳ diệu. Không chỉ mình nàng, mà hàng triệu vạn dân thường ở khắp các đại châu đều đang quỳ xuống, tắm mình trong cơn mưa ánh sáng thần thánh đang trút xuống từ thiên thượng.
“Đây không phải Ma thuật… cũng không phải Tiên pháp.” Mặc Ly nghẹn ngào nhìn bóng người đang dần mờ nhạt giữa quầng sáng kia. “Đây là sự cứu rỗi của Thần.”
Nhưng cái giá của sự cứu rỗi chính là sự hủy diệt của người kiến tạo. Thân hình Diệp Phi bắt đầu trở nên hư ảo. Mỗi khi một mạch máu trong người hắn nổ tung, một dòng suối ở nhân gian lại được hồi sinh. Mỗi khi hơi thở hắn yếu đi một phần, khí quyển của thế giới lại thêm một phần sinh khí.
Sức mạnh của hắn giống như ngọn nến rực rỡ nhất trước khi tắt, đem toàn bộ ánh sáng và hơi ấm dâng hiến cho màn đêm đang bao phủ thế giới.
Bầu trời xám xịt của chiến tranh và thù hận dần dần bị thay thế bởi một màu xanh lam dịu mát. Một cầu vồng hai màu đen trắng bắt ngang qua đường chân trời của Thương Khung Giới, biểu tượng cho sự hòa hợp mới giữa Tiên và Ma, một trật tự mà ở đó không còn sự áp chế cực đoan, chỉ còn sự cân bằng.
Khi luồng ánh sáng cuối cùng lan tỏa tới tận cùng biên giới của thế giới, Diệp Phi từ từ hạ tay xuống. Vòng xoáy Thái Cực tan biến, Trảm Thiên Kiếm rơi xuống, cắm phập vào nền đá đổ nát, thân kiếm giờ đây không còn một chút linh lực nào, chỉ là một thanh sắt vụn cũ kỹ.
Diệp Phi loạng choạng, cơ thể hắn giờ đây giống như một cái bình rỗng bị đập nát. Hắn nhìn lên bầu trời vừa mới được thanh tẩy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ vốn có.
“Kết thúc rồi…”
Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Những ký ức về hai kiếp người — nỗi đau bị phản bội, sự cô độc của Ma Đế, những ngày tháng gian nan ở Hỏa Long Tông — tất cả trôi qua như một thước phim mờ nhạt. Hắn đã thực hiện được lời hứa. Hắn không chỉ phục thù, hắn đã vượt qua cả hận thù để chạm đến cái đích cao nhất của việc tu hành: Nghịch chuyển vận mệnh không phải cho bản thân, mà cho chúng sinh.
Bóng tối sụp xuống mắt hắn. Trước khi hoàn toàn chìm vào vô thức, hắn nghe thấy tiếng chân chạy dồn dập, tiếng khóc nghẹn ngào của Mặc Ly, và có cả tiếng gọi của một người con gái mà hắn từng hận đến thấu xương, nay lại mang theo một sự hối hận vô ngần.
Nhưng Diệp Phi không quan tâm nữa. Hắn mệt rồi.
Dưới ánh hoàng hôn của một thế giới tân sinh, vị Ma Đế vĩ đại nhất lịch sử đã gục xuống. Chung quanh hắn, những bông hoa trắng nhỏ bé bắt đầu mọc lên từ những khe đá khô cằn, đung đưa trong làn gió mang hơi thở thanh khiết của một kỷ nguyên mới.
Thương Khung Giới không còn Thiên Đạo cũ kỹ thối nát, không còn Kim Phù Đồ ngụy quân tử. Từ đống tro tàn, một Càn Khôn mới đã được thành hình dưới đôi bàn tay nhuốm đầy máu và sự hy sinh của một kẻ từng bị cả thế giới gọi là Ma đầu.
Sự thanh tẩy đã hoàn tất. Thế giới này nợ hắn một mạng sống, nhưng hắn lại tặng cho nó một tương lai. Đó chính là sự trả thù hoàn hảo nhất, vĩ đại nhất mà Diệp Phi dành cho định mệnh.