Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 188: Hồi Sinh Liễu Như Yên?**
CHƯƠNG 188: HỒI SINH LIỄU NHƯ YÊN?
Gió trên đỉnh Cửu U sơn gào thét như tiếng rên xiết của hàng vạn âm hồn bị cầm tù. Bầu trời nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi một tầng mây tím sậm, đặc quánh áp lực, khiến cho những tu sĩ tầm thường nếu đặt chân đến đây sẽ cảm thấy kinh mạch như bị đông cứng.
Ở trung tâm của đỉnh núi, một tòa đại trận cổ xưa được khắc vẽ bằng tinh huyết của Thần ma đang tỏa ra những luồng sáng lập lòe, hư ảo. Những đường vân trận pháp uốn lượn như những con rắn mang mào, không ngừng cắn nuốt linh khí xung quanh rồi chuyển hóa thành một thứ năng lượng xám xịt, tang tóc.
Diệp Phi đứng đó, hắc bào tung bay trong gió dữ. Khuôn mặt hắn bình thản đến lạ lùng, nhưng đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh lẽo ấy lại đang phản chiếu một sự kiên định đến cuồng loạn. Trong tay hắn, Trảm Thiên Kiếm không ngừng rung lên bần bật, dường như nó cũng cảm nhận được sự điên rồ mà chủ nhân nó sắp sửa thực hiện.
“Diệp Phi, ngươi thật sự đã quyết định sao?”
Một đạo tàn ảnh hư ảo từ chiếc nhẫn trên ngón tay hắn hiện ra. Cửu U Lão Tổ với dáng vẻ lôi thôi thường ngày nay lại mang một bộ mặt vô cùng nghiêm trọng. Giọng nói của lão khàn đặc, chứa đựng sự lo lắng không giấu giếm: “Luân hồi là vùng cấm của Thiên đạo. Từ cổ chí kim, kẻ muốn nghịch chuyển sinh tử đều không có kết cục tốt đẹp. Huống chi, nàng ta từng đâm ngươi một kiếm, nàng ta từng phản bội ngươi… Liễu Như Yên chết đi, vốn là sự giải thoát lớn nhất cho cả hai người.”
Diệp Phi khẽ vuốt ve chuôi kiếm, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh buốt: “Lão già, ta nói rồi, sinh tử của nàng ta phải do ta quyết định. Nàng ta nợ ta một mạng, nàng ta muốn dùng cái chết để xóa sạch mọi ân oán sao? Trên đời này không có chuyện dễ dàng như thế.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chợt thoáng qua một tia mờ mịt: “Nàng ta đã tự bạo linh hồn để ngăn cản Kim Phù Đồ, coi như đã trả lại chút tình nghĩa kiếp trước. Nhưng phần hận kia, ta vẫn chưa trả hết. Ta muốn nàng ta sống lại, để chính mắt nàng ta thấy ta đứng trên đỉnh cao càn khôn này, để nàng ta hiểu rằng, sự lựa chọn của nàng ta năm đó là sai lầm đến mức nào.”
Cửu U Lão Tổ thở dài một tiếng thật dài. Lão biết, dù Diệp Phi nói bằng giọng điệu hận thù, nhưng sâu thẳm trong trái tim cứng đá ấy, vẫn còn một vết sẹo chưa bao giờ khép miệng.
“Mở!”
Diệp Phi đột ngột quát lớn một tiếng. Hai tay hắn kết ấn nhanh đến mức để lại vô số tàn ảnh. Một luồng kình khí Thái Cực đen trắng đan xen cuồn cuộn tuôn ra từ đan điền, rót thẳng vào trung tâm trận pháp.
Oành!
Một cột sáng màu xám tro phóng thẳng lên tận trời xanh, xé toạc tầng mây tím, mở ra một khe nứt không gian khổng lồ. Bên trong khe nứt ấy không có ánh sáng, chỉ có một vùng sương mù xám xịt bao la và tiếng dòng nước chảy cuồn cuộn vang vọng từ cõi u minh.
Đó là Vong Xuyên, là khởi nguồn và cũng là tận cùng của mọi sinh linh trong Thương Khung Giới.
Diệp Phi không chút do dự, bước chân khẽ động, thân hình hóa thành một đạo hắc quang lao thẳng vào vết nứt luân hồi.
Vừa tiến vào không gian luân hồi, một luồng áp lực vô hình từ mọi phía ập tới, muốn nghiền nát nhục thân của kẻ xâm nhập. Đây không phải là áp lực vật lý thông thường, mà là quy tắc của Thiên đạo – thứ sức mạnh bài trừ bất kỳ sự tồn tại sống nào muốn bén mảng đến vùng đất của người chết.
“Nghịch Thiên Hỗn Nguyên, chuyển!”
Diệp Phi gầm nhẹ trong cổ họng. Khí vận ma đạo và tiên đạo bên trong hắn bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, hình thành một màng chắn khí xám bao bọc lấy toàn thân. Hắn cảm thấy linh hồn mình như đang bị hàng ngàn cây kim đâm vào, đau đớn đến tê dại.
Trước mắt hắn là dòng sông Vong Xuyên mênh mông bát ngát. Nước sông có màu vàng nhạt, đục ngầu, bên trong trôi nổi vô số những gương mặt hư ảo, khóc lóc có, cười cợt có, phẫn nộ có. Đó là những mảnh vỡ linh hồn đang chờ đợi được tẩy rửa để đi vào kiếp sau.
“Liễu Như Yên… linh hồn của nàng bị nổ tung, chắc chắn sẽ không còn nguyên vẹn. Tìm nàng giữa hàng tỷ mảnh vỡ này chẳng khác nào tìm kim đáy bể.” Diệp Phi tự lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu phóng xuất thần thức. Bình thường, thần thức của hắn có thể bao phủ cả một tòa thành trì, nhưng ở nơi bị quy tắc luân hồi áp chế này, nó chỉ có thể vươn ra xa chừng mười trượng.
Mỗi bước đi trên mặt nước Vong Xuyên, Diệp Phi lại thấy một mảnh ký ức của chính mình hiện về.
Hắn thấy lại thời niên thiếu tại Hỏa Long Tông, khi hắn và Như Yên còn là những đệ tử ngây ngô cùng nhau luyện kiếm dưới trăng. Hắn thấy nụ cười e lệ của nàng khi hắn hái tặng một đóa linh hoa. Rồi cảnh tượng đột ngột chuyển sang ngày hôm ấy, nhát kiếm lạnh lùng đâm xuyên ngực, ánh mắt tuyệt tình của nàng và nụ cười cao ngạo của Kim Phù Đồ.
“Cút ngay!”
Diệp Phi hét lớn, một luồng ma khí bùng nổ chấn tan những ảo ảnh chung quanh. Hắn biết, đó chính là chướng ngại của luân hồi, muốn dìm hắn xuống đáy sông sâu để hắn mãi mãi lạc lối trong quá khứ.
Hắn tiếp tục đi sâu vào vùng trung tâm của dòng sông. Tại đây, nước sông không còn chảy êm đềm mà cuộn lên thành những vòng xoáy khổng lồ.
Đột nhiên, Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn phát ra một tiếng ngâm khẽ, lưỡi kiếm rung động về hướng một vòng xoáy nhỏ ở phía đông nam. Diệp Phi chấn động tâm thần. Trảm Thiên Kiếm vốn được rèn lại từ mảnh vỡ thần khí kiếp trước, bên trong còn lưu giữ một chút khí tức của người sở hữu cũ.
Hắn lập tức phi thân tới. Ở giữa vòng xoáy ấy, một đốm sáng nhỏ bé, nhạt nhòa đến mức gần như sắp tan biến đang dập dềnh theo sóng nước. Nó yếu ớt như ngọn đèn trước gió, chỉ cần một con sóng nhẹ cũng đủ làm nó vĩnh viễn hóa thành hư vô.
“Tìm thấy rồi!”
Diệp Phi vươn tay ra, muốn chộp lấy đốm sáng đó. Nhưng đúng lúc này, từ dưới lòng sông Vong Xuyên, một bàn tay khổng lồ bằng nước đục ngầu đột ngột vươn lên, mang theo hơi thở của tử vong và sự trừng phạt.
“Kẻ sống dám phạm luân hồi, tội đáng chết!”
Một giọng nói âm u, vang dội như tiếng sấm từ địa ngục vang lên. Một thực thể khổng lồ hiện ra từ sương mù, thân mình cao hàng trăm trượng, đầu trâu mặt ngựa, khoác trên mình bộ giáp hắc thiết cổ xưa. Đó là Minh Giới Thủ Hộ Giả – hóa thân quy tắc của luân hồi.
“Ta không cần biết ngươi là quy tắc gì, thứ ta muốn, trời cũng không thể cản!”
Diệp Phi gầm lên, Trảm Thiên Kiếm vung ra một đường kiếm khí rực sáng cả một vùng trời tối tăm. Kiếm quang mang theo lực lượng Nghịch Thiên, va chạm dữ dội với bàn tay nước khổng lồ kia. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng nước Vong Xuyên bắn tung tóe khắp nơi.
Diệp Phi bị chấn ngược lại vài bước, khóe miệng rỉ máu. Nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm điên cuồng. Hắn thừa dịp thủ hộ giả bị đẩy lui, nhanh như cắt chộp lấy đốm sáng kia.
Khi ngón tay hắn chạm vào đốm sáng, một cảm giác lạnh buốt thấu xương truyền vào tâm khảm. Thông qua sợi liên kết tâm linh, hắn thấy một mảnh hồn phách tàn khuyết của Liễu Như Yên. Nàng đang ngồi co rúm trong bóng tối, gương mặt đầy nước mắt, liên tục lẩm bẩm: “Diệp Phi… xin lỗi… Diệp Phi…”
Trái tim Diệp Phi thắt lại một nhịp. Sự hận thù tích tụ ngàn năm dường như trong khoảnh khắc này đã bị một bàn tay vô hình xoa dịu.
“Như Yên, về thôi.” Hắn khẽ thầm thì.
Hắn đưa đốm sáng vào lòng bàn tay, vận dụng Thái Cực Nghịch Chuyển Kinh, dùng linh lực và ma khí tinh thuần nhất để bao bọc lấy nó, ngăn chặn sự ăn mòn của quy tắc luân hồi.
“To gan lớn mật!” Minh Giới Thủ Hộ Giả gầm lên, tay cầm một thanh liềm khổng lồ bổ xuống. Nhát chém này chứa đựng sức mạnh chia cắt sinh tử, muốn chém đứt con đường trở về của Diệp Phi.
Diệp Phi đứng sừng sững trên mặt nước, Trảm Thiên Kiếm đưa ngang trước ngực. Toàn bộ tu vi của hắn bùng nổ đến mức tối đa. Một hình ảnh Thái Cực đồ khổng lồ hiện ra dưới chân hắn, xoay chuyển với tốc độ cực nhanh, hút hết toàn bộ năng lượng xung quanh.
“Nghịch Chuyển Càn Khôn – Vạn Cổ Vô Hình!”
Đó là chiêu thức mạnh nhất hắn ngộ ra sau trận chiến với Kim Phù Đồ. Kiếm khí phát ra không còn màu sắc, không có âm thanh, chỉ có một luồng chấn động hư không xé tan mọi thứ cản đường. Thanh liềm của thủ hộ giả bị chẻ đôi, thân hình khổng lồ của nó bắt đầu tan rã dưới sức mạnh nghịch thiên này.
Diệp Phi không dừng lại để truy kích, hắn biết thời gian của mình không còn nhiều. Vết nứt luân hồi đang bắt đầu khép lại. Hắn quay người, đạp lên không trung mà chạy, hướng về phía cột sáng trên bầu trời.
“Chặn hắn lại!” Tiếng gào thét của các quy tắc vang vọng sau lưng.
Vô số xiềng xích màu đen từ dưới sông xích tới, quấn lấy chân Diệp Phi. Hắn nghiến răng, dùng lực lượng của nhục thân cường hãn kéo phăng những sợi xích ấy. Từng mảng da thịt bị cọ xát đến máu thịt lẫn lộn, nhưng hắn không quan tâm. Trong lòng bàn tay hắn, đốm sáng ấy dường như cũng cảm nhận được sự bảo hộ của hắn, khẽ run lên một cách ấm áp.
Uỳnh!
Diệp Phi lao ra khỏi vết nứt không gian đúng vào giây phút nó hoàn toàn biến mất.
Trở lại đỉnh Cửu U sơn, hắn lảo đảo ngã khuỵu xuống đất. Hắc bào đã rách nát, khắp người là những vết thương đang rỉ máu đen – cái giá phải trả cho việc đối đầu với pháp tắc Minh Giới.
“Thành công rồi sao?” Cửu U Lão Tổ vội vàng hiện thân, lo lắng nhìn Diệp Phi.
Diệp Phi không nói gì, hắn từ từ mở lòng bàn tay ra. Giữa làn khói trắng nhạt, đốm sáng kia đang lập lòe khí息 rực rỡ hơn lúc ở Minh Giới. Tuy vẫn chỉ là một mảnh tàn hồn yếu ớt, nhưng ít ra nó đã thoát khỏi vòng luân hồi cưỡng chế.
“Mới chỉ là một mảnh tàn hồn…” Diệp Phi thở dốc, giọng nói khản đặc: “Muốn hồi sinh nàng ta, cần phải có Thái Cổ Định Hồn Thạch để nuôi dưỡng hồn phách, sau đó tìm kiếm Tiên Ma Chân Thân làm nhục thể mới. Quá trình này… e là còn gian nan hơn cả việc giết Kim Phù Đồ mười lần.”
Cửu U Lão Tổ nhìn đệ tử của mình, thở dài: “Ngươi đúng là một kẻ điên. Nhưng có lẽ, chính sự điên rồ này mới giúp ngươi đi đến được ngày hôm nay.”
Diệp Phi nhìn đốm sáng trong lòng bàn tay, một nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt đầy máu của hắn. Hắn nhẹ nhàng lấy ra một bình ngọc làm bằng huyền băng vạn năm, cẩn thận đặt mảnh tàn hồn của Như Yên vào trong, sau đó đeo lên cổ.
“Liễu Như Yên, mạng của ngươi từ giờ thuộc về ta. Khi nào ngươi tỉnh lại, ta sẽ bắt ngươi trả món nợ này từng chút một.”
Bóng đêm bao phủ đỉnh Cửu U. Diệp Phi đứng dậy, thân hình hắn có chút lung lay nhưng bóng lưng vẫn thẳng tắp như một ngọn thương.
Cuộc tranh phong giữa tiên và ma có lẽ đã tạm lắng xuống, nhưng con đường Nghịch Chuyển Càn Khôn của Diệp Phi mới chỉ bước sang một chương mới. Một chương không chỉ có hận thù và quyền lực, mà còn có cả sự cứu rỗi giữa những tâm hồn vụn vỡ.
Bên cạnh hắn, Trảm Thiên Kiếm khẽ rung động như tiếng thở phào. Trên nền trời đen thẫm, một ngôi sao đơn độc đột ngột rực sáng, báo hiệu cho một định mệnh đã bị thay đổi mãi mãi.
—
Hết chương 188.