Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 189: Gặp Lại Ở Bến Nước Quên**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:26:41 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 189: GẶP LẠI Ở BẾN NƯỚC QUÊN**

Gió lạnh trên đỉnh Cửu U sơn rít gào như tiếng khóc của vạn quỷ, nhưng đối với Diệp Phi lúc này, những âm thanh ấy chẳng mảy may lọt vào tai. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh nhẵn thín, dưới thân là pháp trận tụ linh do chính tay hắn khắc họa bằng tinh huyết. Hắc bào rách nát thấm đẫm huyết nhục, lộ ra lồng ngực phập phồng không đều đặn.

Mỗi lần hít thở, lồng ngực hắn lại nhói lên đau đớn. Việc cưỡng ép xé rách rào cản giữa dương thế và Minh Giới đã khiến kinh mạch của hắn bị tổn thương nghiêm trọng bởi hơi thở của u minh. Thế nhưng, đôi mắt thâm trầm như đầm nước lạnh kia lại chỉ dán chặt vào bình ngọc nhỏ đang lơ lửng trước mặt.

Trong bình, đốm sáng nhàn nhạt ấy tựa như một ngọn đèn trước gió, mỏng manh đến mức chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể khiến nó tan biến.

"Diệp Phi, ngươi không thể chậm trễ." Giọng nói già nua của Cửu U Lão Tổ vang lên bên tai, mang theo vẻ nghiêm trọng chưa từng có. "Tàn hồn này đã mất đi gốc rễ quá lâu, khí của Minh Giới đang gặm nhấm tâm thức nàng ta. Nếu không dùng *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* để kiến tạo một 'Tâm cảnh giao thoa', e rằng đến bình minh nàng ta sẽ hóa thành một sợi oán hồn không tri giác."

Diệp Phi không đáp, đôi môi tái nhợt mím chặt. Hắn nhắm nghiền mắt, hai tay kết ấn nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Một luồng linh khí tinh thuần nhất, hòa quyện giữa sắc trắng của Tiên đạo và sắc đen tuyền của Ma đạo, từ từ tuôn ra từ đan điền, bao bọc lấy bình ngọc.

"Nghịch chuyển càn khôn, ý niệm định hồn. Mở!"

Hắn gầm nhẹ một tiếng, đem thần thức của mình hoàn toàn xuất khiếu, liều lĩnh đâm thẳng vào trong bình ngọc.

Trong một khoảnh khắc, thế giới xung quanh Diệp Phi sụp đổ. Hắc ám bị xé toạc, thay vào đó là một khung cảnh tiêu điều, mông lung.

Đây là "Bến Nước Quên" trong sâu thẳm ký ức của Liễu Như Yên – nơi mà mỗi linh hồn đi vào luân hồi đều phải đi qua để trút bỏ hồng trần. Nhưng nơi này không có hoa bỉ ngạn rực rỡ, chỉ có một dòng sông đục ngầu cuồn cuộn chảy, và một bến nước vắng lặng tiêu điều.

Ở đó, có một bóng người đơn độc đang đứng nhìn xuống dòng nước xiết. Nàng mặc một bộ trường y trắng muốt nhưng đã nhuốm màu tang thương, mái tóc dài xõa tung che nửa khuôn mặt nhợt nhạt. Đó chính là Liễu Như Yên, hay đúng hơn, là phần ký ức và thần hồn cuối cùng còn sót lại của nàng.

Diệp Phi bước đi trên lớp sương mù dày đặc, tiếng bước chân của hắn vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Bóng dáng phía trước khẽ run lên, từ từ quay đầu lại.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian dường như ngưng đọng.

Liễu Như Yên mở to đôi mắt sưng mọng, trong đó chứa đựng sự bàng hoàng, nghi hoặc và cả một nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng lùi lại một bước, giọng nói khản đặc như không tin vào sự thật:

"Diệp Phi…? Tại sao… tại sao chàng lại ở đây? Đây là bến Vong Xuyên, người sống không thể đặt chân tới… Ta đã chết rồi, chẳng lẽ chàng cũng…"

Đôi môi Diệp Phi run rẩy, những uất hận tích tụ suốt một ngàn năm, những cay đắng của kiếp này, bỗng chốc như nghẹn lại nơi cổ họng khi đối diện với dáng vẻ tàn tạ này của nàng. Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị hàng ngàn lời thóa mạ, muốn cho nàng thấy hắn đã vươn lên từ bùn lầy thế nào, muốn cho nàng biết hắn hận nàng bao nhiêu.

Nhưng khi thấy giọt nước mắt lăn dài trên gò má trong suốt của nàng, tâm kiên định như sắt đá của Ma Đế bỗng dưng nứt vỡ một góc.

"Muốn chết? Không dễ vậy đâu." Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, che giấu sự xao động trong lòng bằng vẻ mặt lãnh đạm vốn có. "Ta đã tốn bao nhiêu công sức mới lôi ngươi ra khỏi tay Diêm Vương, nếu để ngươi cứ thế đi đầu thai, chẳng phải món nợ mạng giữa chúng ta sẽ bị xóa bỏ sao?"

Liễu Như Yên nghe vậy, thân hình run lên bần bật. Nàng gục xuống bờ cát xám xịt của bến nước, tiếng khóc nấc lên xé lòng.

"Đúng… ta nợ chàng… ta nợ chàng một kiếp tình, một kiếp mạng… Diệp Phi, vì sao chàng lại cứu ta? Ta là kẻ đã đâm nhát kiếm đó vào tim chàng… ta là kẻ đã đi theo Kim Phù Đồ để mưu cầu đại đạo… Ta không xứng đáng!"

Nàng đấm tay xuống mặt đất hư ảo, linh thể bởi vì cảm xúc quá khích mà bắt đầu trở nên mờ mịt.

Diệp Phi bước tới, bàn tay hắn xuyên qua lớp sương mù, tóm chặt lấy bả vai nàng. Một luồng ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền qua, cưỡng ép ổn định lại tàn hồn đang có dấu hiệu sụp đổ của Như Yên.

"Ngươi quả thực không xứng đáng." Giọng hắn trầm thấp, vang lên bên tai nàng như lời tuyên án. "Ngươi phản bội ta vì quyền lực, cuối cùng lại bị kẻ ngươi tin tưởng xem như lô đỉnh. Liễu Như Yên, ngươi nhìn xem, Thánh tử của ngươi đâu? Tiên đạo chính nghĩa mà ngươi theo đuổi đâu? Khi ngươi bị Kim Phù Đồ hiến tế cho Tế Đàn Càn Khôn, kẻ đứng ra chặn đứng thiên mệnh lại chính là cái tên Ma đầu mà ngươi từng khinh miệt."

Mỗi lời hắn nói như một mũi kim châm vào tâm hồn nàng. Liễu Như Yên ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt. Nàng nhìn thấy sâu trong đôi mắt của Diệp Phi không chỉ có sự căm ghét, mà còn có một nỗi đau buồn sâu thẳm. Nàng hiểu rằng, vì để cứu nàng, hắn chắc chắn đã phải trả một cái giá kinh khủng.

"Diệp Phi… ta sai rồi… Ngay giây phút kiếm của Kim Phù Đồ đâm vào ngực, ta mới nhận ra tất cả vinh hoa, tất cả tu vi đều là hư ảo… Ta hận mình vì sao lại ngu muội như thế." Nàng vươn tay định chạm vào mặt hắn, nhưng bàn tay mờ ảo của linh hồn chỉ lướt qua như một cơn gió nhẹ.

"Sai?" Diệp Phi cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Lời hối lỗi của kẻ sắp chết là thứ rẻ mạt nhất thế gian này. Liễu Như Yên, ta không cần lời xin lỗi của ngươi. Ta cứu ngươi về, là để ngươi nhìn ta bước lên đỉnh cao của thế giới này, để ngươi thấy ta làm thế nào để dẫm nát Thiên Đạo Minh xuống dưới chân."

Hắn khựng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm: "Và hơn hết, ta muốn ngươi phải sống, để trả lại từng chút một tình cảm mà ngươi đã nợ ta kiếp trước."

"Ta sẽ làm…" Liễu Như Yên khẽ gật đầu, trong ánh mắt tuyệt vọng lóe lên một tia sáng mang tên hy vọng. "Dù là nô lệ, dù là hồn phách bị cầm tù vĩnh viễn, chỉ cần là chàng muốn, ta sẽ chấp nhận tất cả."

"Nô lệ?" Diệp Phi nhướng mày, khẽ buông nàng ra. "Lão tử cứu ngươi không phải để nhận một cái nô lệ phế vật. Ngươi nghe cho rõ đây, tàn hồn của ngươi hiện giờ cực kỳ suy yếu. Ta sẽ dùng *Định Hồn Pháp* phong ấn ngươi trong bình ngọc. Khi nào tìm được Thái Cổ Định Hồn Thạch, ta sẽ đúc lại cho ngươi một nhục thân mới, còn mạnh mẽ hơn cả Tiên thể Dao Trì của ngươi."

Như Yên kinh ngạc nhìn hắn: "Thái Cổ Định Hồn Thạch… đó là bảo vật trấn phái của Côn Luân Thánh Địa, đã thất truyền hàng vạn năm…"

"Thất truyền thì sao?" Diệp Phi hừ lạnh, hào quang ngạo nghễ của Ma Đế năm xưa bừng sáng xung quanh hắn. "Dưới gầm trời này, thứ ta muốn, không ai có thể giữ được. Côn Luân không có, ta đi hỏi tận cùng chân trời. Thiên Đạo không cho, ta liền Nghịch Chuyển Càn Khôn!"

Cảm nhận được ý chí bá đạo vô song ấy, tâm trí của Liễu Như Yên rốt cuộc cũng dần ổn định lại. Nàng cảm thấy một sự che chở mà từ lâu nàng đã đánh mất trong những mưu mô, toan tính của giới tu tiên.

"Nghỉ ngơi đi." Diệp Phi phất tay. "Ký ức của ngươi về bến nước này quá tiêu cực, ta sẽ dùng ma khí xóa nhòa nó."

Sương mù xám xịt bắt đầu nhạt đi, thay vào đó là một màu xanh êm dịu do thần thức của Diệp Phi kiến tạo. Linh thể của Liễu Như Yên dần trở nên hư ảo hơn, nhưng khuôn mặt nàng lúc này đã mang theo một nụ cười thanh thản. Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu để dưỡng hồn, nàng mấp máy môi nói một câu mà chỉ có Diệp Phi mới nghe rõ:

"Cảm ơn… vì đã không bỏ mặc ta lần nữa…"

Thần thức của Diệp Phi chậm rãi rút ra khỏi bình ngọc.

Hắn mở mắt, ánh ban mai đầu tiên từ chân trời đã bắt đầu xuyên qua làn sương lạnh lẽo của Cửu U sơn. Đỉnh núi một mảnh tiêu điều sau cuộc chiến, nhưng trái tim hắn lại cảm thấy nặng nề hơn trước.

"Tiểu tử, cảm xúc của ngươi quá dao động rồi." Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn bay ra, sắc mặt già nua lộ vẻ đăm chiêu. "Cứu được nàng ta chỉ là bước đầu. Kim Phù Đồ sau khi thất bại tại tế đàn, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn đã nắm được hơi thở của ngươi, không lâu nữa, đại quân của Thiên Đạo Minh sẽ san bằng nơi này."

Diệp Phi đứng bật dậy, thu lại bình ngọc vào ngực áo, sát khí trong mắt vụt lên như ngọn lửa.

"Để chúng đến." Diệp Phi siết chặt thanh kiếm gãy Trảm Thiên Kiếm. "Càng nhiều máu của bọn ngụy quân tử càng tốt, nó sẽ là dưỡng chất tốt nhất để Trảm Thiên Kiếm tái sinh hoàn toàn. Lão già, kế hoạch của chúng ta phải đẩy nhanh hơn. Ta không chỉ muốn Thái Cổ Định Hồn Thạch, ta còn muốn 'Vạn Niên Tiên tủy' ở trung tâm Thánh Vực nữa."

Cửu U Lão Tổ giật mình: "Ngươi muốn thâm nhập vào sào huyệt của bọn chúng? Đó là tìm cái chết!"

Diệp Phi nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ánh bình minh đang rạng rỡ nhưng dường như lại che giấu những bóng đen tàn ác.

"Nghịch chuyển chính là ở chỗ này." Diệp Phi cười lạnh lẽo. "Bọn chúng nghĩ ta sẽ trốn ở Tây Hoang Cổ Địa này để hồi phục? Không, ta sẽ tiến thẳng vào tim của chúng. Kim Phù Đồ muốn tế hiến chúng sinh sao? Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần để bị chính quân đội của hắn nghiền nát."

Hắn bước xuống khỏi đỉnh núi, dáng người cao gầy đổ một cái bóng dài ngoằn ngoèo trên sườn đá. Một bước, hai bước… hơi thở của hắn dần thay đổi. Ma khí u ám bắt đầu co rút lại, thay vào đó là một luồng linh khí chính tông nhất, tinh khiết đến mức ngay cả vị trưởng lão khó tính nhất của Hỏa Long Tông cũng không thể phát hiện ra điều bất thường.

Dưới danh nghĩa "đệ tử thiên tài may mắn sống sót", Diệp Phi sẽ bắt đầu màn kịch lật đổ ngoạn mục nhất lịch sử Thương Khung Giới.

Hội ngộ ở Bến Nước Quên là kết thúc cho những hận thù của kiếp trước, nhưng đồng thời, nó là mồi lửa thổi bùng lên một cuộc chiến mới, nơi chính nghĩa sẽ được định nghĩa lại bằng lưỡi kiếm của một kẻ mang danh Ma Đế.

Dưới chân núi, Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm đã đợi sẵn. Khi nhìn thấy chủ nhân của mình bước ra từ trong làn sương mù với một khí chất hoàn toàn mới, cả hai đều sững sờ.

"Chủ nhân, người…" Mặc Ly kinh ngạc cảm nhận luồng sức mạnh khó lường trên người Diệp Phi.

Diệp Phi dừng lại, đưa mắt nhìn hai người đồng hành trung thành của mình, giọng nói vang lên đầy uy quyền:

"Thông báo cho Vạn Ma Điện, ẩn nấp chờ lệnh. Từ giờ phút này, ta không còn là Diệp Phi của quá khứ. Ta là bóng ma trong trái tim của Thiên Đạo Minh."

Hắn nhìn bình ngọc bên ngực, thầm nhủ: *Liễu Như Yên, đợi đấy. Khi ngươi tỉnh lại, ta sẽ cho ngươi thấy một càn khôn hoàn toàn khác.*

Gió lại thổi, cuốn theo những tàn tro của trận chiến hôm qua, báo hiệu một ngày mới tràn ngập bão tố sắp bắt đầu. Bến Nước Quên có lẽ là nơi linh hồn kết thúc, nhưng đối với Diệp Phi, đó là nơi bắt đầu của một truyền thuyết vĩ đại hơn bất cứ thứ gì mà lịch sử từng ghi chép.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8