Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 190: Quy Ẩn Vô Tận Hải**
Chương 190: Quy Ẩn Vô Tận Hải
Trận đại chiến trên Cửu Thiên Cương Phong đã kết thúc được tròn ba tháng.
Dấu vết của Tế Đàn Càn Khôn cùng những vết nứt không gian khủng khiếp do cuộc đối đầu giữa Diệp Phi và Kim Phù Đồ để lại đang dần được chữa lành bởi linh khí mới – một thứ linh khí thuần khiết, không còn mang định kiến của Tiên hay oán niệm của Ma. Bầu trời Thương Khung Giới sau bao nhiêu vạn năm âm u, giờ đây trải dài một màu xanh ngắt, trong vắt như pha lê.
Tại đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Minh, nơi từng là biểu tượng cho quyền lực tối thượng và sự giả dối, Mặc Ly đứng lặng lẽ trước cửa điện. Thiếu niên lầm lì năm nào giờ đã mang khí chất của một vị tông chủ, vai khoác trường bào mang biểu tượng của sự cân bằng. Phía sau hắn là hàng ngàn tu sĩ của cả hai phe Tiên – Ma, tất cả đều đang cúi đầu, chờ đợi một mệnh lệnh cuối cùng từ người đàn ông đang đứng ở rìa vách đá.
Diệp Phi mặc một bộ thanh y giản dị, thanh Trảm Thiên Kiếm từng tung hoành ngang dọc, nhuộm máu vô số thần ma giờ đã nằm gọn trong bao, treo lơ lửng bên hông như một món trang sức tầm thường. Hắn đứng đó, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây vàng rực đang bao phủ lấy lục địa.
"Chủ nhân… người thật sự quyết định như vậy sao?" Mặc Ly khẽ lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy không giấu giếm. Với hắn, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là tín ngưỡng, là ánh sáng cứu rỗi cuộc đời tối tăm của một Thiên Ma Thể bị nguyền rủa.
Diệp Phi không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm ấm của hắn vang vọng khắp đỉnh núi:
"Mặc Ly, Càn Khôn đã được nghịch chuyển. Trật tự mới cần những người như ngươi, những người có trái tim công bằng để dẫn dắt. Ta đã sống hai kiếp, tranh đấu vạn năm, máu của kẻ thù và của bằng hữu đã thấm quá nhiều vào đôi tay này. Ngôi vị Thiên Đế kia… quá nặng, và cũng quá lạnh lẽo."
Hắn khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự thanh thản thực sự:
"Ta đã hứa với nàng, sau khi gió yên biển lặng, sẽ dẫn nàng đi ngắm nhìn thế gian không còn hận thù."
Từ phía sau tán cây cổ thụ, một bóng hồng đỏ rực như lửa từ từ bước ra. Tô Nguyệt Thiềm vẫn tuyệt mỹ như ngày nào, nhưng đôi mắt tím của nàng không còn nét u sầu hay mưu tính. Nàng bước đến bên cạnh Diệp Phi, tự nhiên nắm lấy bàn tay thô ráp của hắn. Sự hiện diện của nàng giống như một mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện bức tranh bình yên này.
"Đến lúc rồi." Nàng khẽ thì thầm.
Diệp Phi gật đầu, hắn phất tay, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy cả hai. Không cần hoa mỹ, không cần uy áp trấn động thế gian, họ cứ thế hóa thành một vệt sao băng, biến mất vào giữa không trung, để lại một huyền thoại bất tử và một thiên hạ đang bắt đầu hồi sinh.
…
Vô Tận Hải, vùng biển rộng lớn nằm ở phía Nam Thương Khung Giới, nơi từng được biết đến với những cơn sóng thần cao hàng trăm trượng và những yêu thú biển khổng lồ hung tợn. Nhưng từ sau khi Thiên Đạo được tái lập, sóng nước nơi này trở nên hiền hòa kỳ lạ.
Nằm sâu trong lòng biển, cách xa những con đường hàng hải của tán tu, có một hòn đảo nhỏ không tên. Đảo quanh năm sương mù bao phủ, trông giống như một đóa sen xanh nở rộ trên mặt nước trong vắt.
Đây là nơi mà Diệp Phi đã chọn.
Căn nhà nhỏ của họ được dựng lên bên một vách đá hướng ra biển, làm bằng gỗ đàn hương đỏ có hương thơm dìu dịu. Trước hiên nhà là một vườn linh dược nhỏ, nhưng nếu nhìn kỹ, những thứ trồng ở đó không phải là thánh dược cấp cao quý hiếm, mà chỉ là những loài hoa cỏ dại có màu sắc rực rỡ và những loại rau củ bình thường nhất.
Buổi sáng hôm nay, Vô Tận Hải khoác lên mình một lớp áo vàng óng ả của nắng sớm.
Diệp Phi ngồi trên mỏm đá ngoài bờ biển, ống quần xắn cao, tay cầm một cần câu tre đơn sơ. Ai có thể ngờ rằng kẻ từng là Cửu U Ma Đế đứng đầu vạn ma, kẻ chỉ một kiếm đã chém đứt sinh mệnh của Thánh Tử Thiên Đạo Tông, giờ đây lại đang chau mày lo lắng vì một con cá nhỏ vừa trốn thoát khỏi lưỡi câu.
"Lại để xổng nữa rồi?" Một giọng nói trong trẻo, mang theo ý cười vang lên từ phía sau.
Tô Nguyệt Thiềm bưng một khay trà nhỏ bước đến. Nàng không còn khoác lên mình những bộ y phục lộng lẫy đầy cấm chế bảo vệ, mà chỉ mặc một chiếc váy lụa đơn giản, mái tóc trắng muốt được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản mà Diệp Phi tự tay khắc.
Diệp Phi thu cần, quay lại nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy nhu hòa:
"Cá ở Vô Tận Hải này dường như cũng mang theo linh tính của trật tự mới, tinh ranh hơn trước rất nhiều."
Nàng đặt khay trà xuống, ngồi cạnh hắn, đầu tựa vào vai người đàn ông đã đi qua bao bão tố cùng mình. Hơi thở của biển cả mặn mòi quyện với mùi hương thanh khiết từ mái tóc nàng tạo nên một không gian yên bình đến nghẹt thở.
"Chàng có hối hận không?" Nàng khẽ hỏi, đôi mắt tím phản chiếu mặt biển lấp lánh. "Bỏ lại tất cả quyền lực, bỏ lại vinh quang, bỏ lại cả thiên hạ kính ngưỡng… để ở đây làm một gã ngư phu với một tiểu yêu như ta?"
Diệp Phi buông cần câu, xoay người lại, vòng tay ôm lấy bờ vai gầy của nàng. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn nhìn thấu cả linh hồn đã từng vì hắn mà chịu bao tổn thương.
"Nguyệt Thiềm, ta đã từng đứng trên đỉnh cao của quyền lực, đã từng ra lệnh cho vạn quân, đã từng nghịch chuyển cả càn khôn… nhưng chỉ khi ở bên nàng trên hòn đảo hoang vu này, ta mới cảm thấy mình thật sự sống. Càn khôn dù lớn, thiên hạ dù rộng, suy cho cùng cũng chẳng bằng một chén trà nóng nàng pha, chẳng bằng một nụ cười của nàng mỗi sớm mai."
Hắn dừng lại một chút, tay vuốt ve lọn tóc trắng của nàng:
"Kiếp trước ta thất bại vì quá tin vào sức mạnh và danh vọng. Kiếp này ta nhận ra, đỉnh cao thật sự của tu luyện không phải là làm Thần, mà là có đủ sức mạnh để bảo vệ cuộc sống bình thường này."
Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, nụ cười làm lu mờ cả nắng vàng trên biển. Nàng đưa tay chạm vào vết sẹo mờ hình tia sét trên trán hắn – dấu tích duy nhất còn sót lại của thiên kiếp năm xưa. Giờ đây, nó không còn là nỗi đau, mà là minh chứng cho sự hồi sinh.
Dưới làn nước trong vắt của Vô Tận Hải, từng đàn linh ngư đủ màu sắc tung tăng bơi lội xung quanh chân vách đá. Những mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm giờ đã được đúc thành những dụng cụ sinh hoạt giản đơn trong nhà. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết mà Diệp Phi luyện tới tầng thứ mười hai vẫn đang vận hành, nhưng không còn để giết chóc, mà là để điều hòa thời tiết cho hòn đảo, khiến cây cỏ luôn xanh tươi, khiến những loài chim biển xa xôi tìm về cư ngụ.
"Diệp Phi, chàng xem kìa." Tô Nguyệt Thiềm chỉ tay về hướng chân trời.
Ở phía xa, giữa làn sương mờ của Vô Tận Hải, một đàn hải âu trắng đang vút bay theo những luồng khí lưu mới. Dường như cả thế giới đang hòa cùng một nhịp thở, không còn phân biệt ranh giới giữa sáng và tối, giữa Tiên và Ma.
"Nghịch chuyển càn khôn…" Diệp Phi lẩm bẩm, cảm nhận sự dao động dịu dàng của linh khí trời đất.
Ngày xưa, hắn muốn nghịch chuyển để báo thù, để xóa sổ những kẻ phản bội. Còn bây giờ, hắn nhận ra sự nghịch chuyển vĩ đại nhất chính là sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Biến một kẻ khát máu thành một người yêu sự sống, biến một thế giới loạn lạc thành một vùng trời bình yên, đó mới chính là mục đích thực sự của công pháp vạn cổ.
Bất chợt, Diệp Phi đứng dậy, hắn đưa tay ra với Tô Nguyệt Thiềm:
"Hôm nay không câu cá nữa. Nghe nói ở hòn đảo phía Đông cách đây ba trăm dặm có loài hoa Linh Lung mới nở, đẹp lắm. Ta dẫn nàng đi xem."
Tô Nguyệt Thiềm cười khẽ, đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay hắn:
"Được, đi đâu cũng được, miễn là có chàng."
Hai người không dùng tới những phi thuyền lộng lẫy, cũng chẳng thi triển độn thuật kinh thiên động địa. Diệp Phi chỉ khẽ phất ống tay áo, một dải lụa mềm mại kết từ mây trời và nước biển xuất hiện, nâng bước họ lướt đi trên mặt sóng.
Cái bóng của họ in dài trên mặt biển xanh biếc, hòa vào ánh nắng rạng rỡ của một kỷ nguyên mới.
Phía sau họ, căn nhà gỗ vẫn nằm đó, bếp lửa vẫn còn vương chút khói nhạt, và mảnh vườn nhỏ vẫn rộn ràng tiếng chim ca. Ma Đế không còn, Thánh Nữ không còn, chỉ còn lại hai tâm hồn tìm thấy nhau giữa dòng đời vạn biến.
Gió biển thổi qua, cuốn theo những tiếng cười tan vào hư không. Thương Khung Giới từ đây sẽ kể lại những trang sử mới, về một người đàn ông đã dám chống lại cả Thiên đạo để giành lấy công bằng, và rồi mỉm cười quay lưng với đỉnh cao để chọn lấy một nhành hoa cỏ dại.
Nghịch chuyển càn khôn, chung quy cũng chỉ để đổi lấy một buổi chiều bình yên, ngắm sóng vỗ dạt dào ở Vô Tận Hải.
[Hết tiểu thuyết]