Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 192: Đứa Trẻ Mang Kiếm**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:28:07 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 192: ĐỨA TRẺ MANG KIẾM**

Tuyết rơi trên đỉnh Ngọa Hổ Sơn.

Cơn gió bấc gào rít qua những khe đá hẹp, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cực Bắc Thương Khung Giới. Giữa màn sương tuyết trắng xóa ấy, một bóng nhỏ liêu xiêu đang lẳng lặng bước đi. Đó là một đứa trẻ, chừng bảy tám tuổi, khoác trên mình bộ hắc bào thêu chỉ bạc đã sờn cũ, đôi giày cỏ đạp trên tuyết lún sâu nhưng nhịp bước lại cực kỳ vững chãi.

Điều kỳ lạ nhất không phải là việc một đứa trẻ xuất hiện giữa tử địa băng giá này, mà là thứ nó vác trên lưng: Một cái hộp gỗ dài quá đầu, đen kịt như than, tỏa ra một luồng khí tức trầm mặc, cổ xưa.

Dưới chân núi Ngọa Hổ là một tửu quán xập xệ mang tên “Vong Trần”. Nơi đây vốn là điểm dừng chân duy nhất của những tu sĩ tán tu muốn tìm kiếm băng linh dược hoặc những kẻ đang chạy trốn khỏi sự truy sát của chính đạo.

Bên trong quán, hơi ấm từ lò than hồng tỏa ra không đủ để xua đi không khí sặc sụa mùi rượu rẻ tiền và mùi máu tanh phảng phất từ những thanh đao kiếm gác bên bàn. Đột nhiên, cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra. Tiếng gió tuyết tràn vào làm ngọn lửa trong lò chao đảo, khiến những gã tu sĩ hung tợn đang chén thù chén tạt đều đồng loạt quay đầu lại, tay đặt lên chuôi kiếm theo bản năng.

Đứa trẻ bước vào.

Nó lẳng lặng phủi lớp tuyết đọng trên vai, gương mặt cúi thấp ẩn dưới chiếc mũ trùm. Nó bước đến một góc khuất, khó khăn tháo cái hộp gỗ trên lưng đặt xuống cạnh bàn. Tiếng “rầm” nặng nề vang lên cho thấy cái hộp đó nặng đến mức nào.

“Tiểu nhị, cho một bát canh nóng và một phần màn thầu.”

Giọng nói của đứa trẻ lanh lảnh nhưng lại mang theo một sự trấn định lạ lùng, không chút sợ hãi trước những ánh mắt tham lam và dò xét xung quanh.

Lão chủ quán nhìn đứa nhỏ một lượt, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng kinh ngạc, nhưng lão chỉ gật đầu rồi quay vào bếp. Thế nhưng, sự bình lặng ấy không kéo dài lâu. Một gã tu sĩ cao lớn, trên mặt có vết sẹo dài từ mắt xuống cằm, đập mạnh bình rượu xuống bàn, đứng dậy bước về phía góc khuất.

“Này nhóc con, cái hộp sau lưng ngươi chứa thứ gì? Nhìn nặng nề thế kia, chắc hẳn là món bảo vật gì đó ở đỉnh núi chứ?”

Gã cười khà khà, đưa bàn tay hộ pháp đầy chai sạn định chộp lấy cái hộp gỗ. Đứa trẻ vẫn không ngẩng đầu, chỉ khẽ dịch chuyển vị trí của bát canh vừa được mang ra, giọng nói lạnh lùng vang lên:

“Tay bẩn, đừng chạm vào nó.”

Cả quán rượu đột ngột im phăng phắc. Những kẻ ngồi đó đều là những tên lăn lộn trên đầu đao ngọn kiếm, chúng biết rõ câu nói kia chính là một lời tuyên chiến. Gã sẹo giận quá hóa cười, sát khí trong mắt bùng lên:

“Thằng ranh con! Ngươi có biết ta là ai không? Ở vùng này, ngay cả trưởng lão của tiểu tông môn gặp Lục Thiết cũng phải nhường ba phần…”

Lời chưa dứt, Lục Thiết đã thò tay định xách cổ đứa trẻ lên. Nhưng ngay vào khoảnh khắc đó, đứa trẻ ngẩng đầu.

Đúng lúc ấy, một tia chớp từ bên ngoài đánh xuống, soi sáng cả quán rượu tối tăm.

Tất cả những người có mặt, bao gồm cả gã Lục Thiết, đều đồng loạt đứng hình như bị trúng định thân thuật. Khí lạnh lan tỏa, không phải cái lạnh của tuyết, mà là cái lạnh từ sâu trong linh hồn.

Dưới vành mũ trùm, gương mặt của đứa trẻ lộ ra. Một gương mặt thanh tú, da trắng như ngọc, nhưng đôi mắt ấy… đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, toát lên một vẻ thâm trầm và cao ngạo vượt xa lứa tuổi. Đặc biệt, trên vầng trán của nó có một vết bớt mờ nhạt, hình thù như một tia sét đỏ thẫm.

“Trời ơi…” Một lão già tu sĩ ở bàn bên cạnh run rẩy đánh rơi cả chén rượu. “Cái mặt này… cái khí độ này…”

Lục Thiết cũng sững người. Gã nhìn đứa trẻ, rồi đầu óc gã lùng bùng, một hình ảnh đáng sợ hiện lên trong tâm trí. Mười mấy năm trước, giới tu tiên đã rung chuyển bởi một kẻ mang danh Ma Đế, kẻ đã một mình gánh lấy cả thiên đạo để nghịch chuyển càn khôn. Mặc dù kẻ đó đã quy ẩn hoặc tử vong tùy theo lời đồn, nhưng dung mạo của hắn đã được vẽ lại và lưu truyền khắp Thương Khung Giới như một biểu tượng của sự hủy diệt và tái sinh.

Đứa trẻ này, ngoại trừ vóc dáng nhỏ bé, thì ngũ quan và thần thái giống hệt như đúc vị “Cửu U Ma Đế” Diệp Phi trong truyền thuyết!

“Ngươi… ngươi là ai?” Giọng Lục Thiết lạc đi, bàn tay gã run rẩy không dám tiến thêm một phân.

Đứa trẻ không trả lời. Nó cầm lấy chiếc màn thầu khô khốc, xé một miếng nhỏ đưa vào miệng, nhai chậm rãi. Ánh mắt nó lướt qua gã sẹo như nhìn một món đồ vật chết, lạnh lẽo đến thấu xương.

Cùng lúc đó, cách Ngọa Hổ Sơn vạn dặm, tại một thung lũng mịt mù linh khí của Hỏa Long Tông.

Trên đỉnh ngọn tháp cao nhất, một thanh niên mặc hắc bào thêu chỉ bạc đang ngồi xếp bằng giữa trận pháp vạn chữ. Hắn chính là Diệp Phi thật sự. Sau những năm tháng ẩn mình tu luyện *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, thực lực của hắn đã đạt đến một cảnh giới khó ai thấu hiểu.

Đột nhiên, đôi mắt của Diệp Phi mở bừng ra. Trong con ngươi đen thẫm chợt lóe lên một đạo tử quang kinh người. Hắn ôm ngực, một cơn đau nhói truyền đến từ vị trí của nguyên anh, dường như có một sợi tơ nhân quả vô hình vừa bị chấn động.

“Resonance (Cộng minh)?” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn đầy nghi hoặc.

Hắn đứng dậy, bước ra mép tháp nhìn về phương Bắc xa xôi. Thanh Trảm Thiên Kiếm gãy trên lưng hắn đột nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm鳴 (kiếm minh) thống khổ nhưng cũng đầy hưng phấn. Kiếm này là mạng của hắn, là mảnh vỡ của thần khí thượng cổ, nó chỉ phản ứng mạnh mẽ như thế khi gặp được một thứ gì đó có cùng nguồn cội hoặc huyết mạch tương thông.

“Có một thứ… đang mang hình hài của ta, đang mang hơi thở của ta… tại sao có thể?”

Diệp Phi thu hẹp tầm mắt. Trí nhớ nghìn năm trọng sinh lướt nhanh trong đầu. Hắn chưa từng để lại con cháu, cũng chưa từng thực hiện pháp môn hóa thân ngoại đạo nào ở thời điểm này. Kẻ đó là ai? Là một âm mưu của Thiên Đạo Tông, hay là một tàn dư của quá khứ bị lãng quên?

“Mặc Ly!” Diệp Phi khẽ gọi.

Từ trong bóng tối của tòa tháp, một bóng người gầy gò, lặng lẽ như một bóng ma hiện ra, quỳ một gối xuống đất. Mặc Ly sau bao năm tôi luyện dưới trướng Diệp Phi đã sớm trở thành một sát thủ khiến chính đạo nghe danh đã mất vía.

“Chủ thượng, có thuộc hạ.”

“Ngươi mang theo ám vệ, lập tức khởi hành đến phương Bắc, vùng Ngọa Hổ Sơn. Tìm kiếm một đứa trẻ mang theo kiếm hộp. Tuyệt đối không được ra tay tổn thương nó, nhưng phải canh chừng từng li từng tí. Ta sẽ xuất quan ngay lập tức.”

Mặc Ly kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên gã thấy chủ thượng của mình lộ ra vẻ nôn nóng như vậy. “Tuân lệnh!” Bóng dáng Mặc Ly biến mất trong hư không.

Diệp Phi nhìn theo, bàn tay nắm chặt lan can đá đến mức nó vỡ vụn thành cát bụi. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ quen thuộc từ phương Bắc vọng lại – đó là khí tức của Ma đạo chính tông, thanh khiết và tàn bạo, nhưng lại mang theo sự cô độc đến tận cùng.

Trở lại tửu quán Vong Trần.

Sự kinh hãi đã biến thành lòng tham của một vài kẻ ngu ngốc. Một nhóm tu sĩ đứng ở phía sau Lục Thiết, kẻ cầm đầu là một tên đạo nhân trông có vẻ đạo mạo nhưng ánh mắt đầy vẻ dâm tà. Hắn lên tiếng:

“Các vị, đừng bị vẻ ngoài của nó lừa. Cho dù nó có giống Ma Đế thì cũng chỉ là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa. Cái hộp gỗ kia… các ngươi nhìn kỹ đi, phù văn khắc trên đó chính là cấm chế Thái Cổ! Nếu lấy được món bảo vật bên trong, chúng ta cần gì phải lẩn trốn ở vùng khỉ ho cò gáy này nữa?”

Câu nói này như rót mật vào tai những kẻ đang do dự. Lục Thiết dường như cũng lấy lại được dũng khí, gã rút ra thanh đại đao nặng nề, quát lớn:

“Thằng ranh! Giao cái hộp ra đây, ta sẽ cho ngươi chết nhẹ nhàng!”

Đứa trẻ ăn xong miếng màn thầu cuối cùng. Nó đặt bát xuống, khẽ thở dài một tiếng. Tiếng thở dài ấy già dặn đến mức khiến những kẻ đối diện lạnh sống lưng.

Nó đứng dậy, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên cái hộp gỗ đen kịch.

“Mẫu thân nói đúng, thế gian này chính hay tà đều rác rưởi như nhau. Nếu muốn bọn chúng im lặng, cách duy nhất là để bọn chúng không bao giờ có thể mở miệng nữa.”

Đứa trẻ khẽ vỗ mạnh vào nắp hộp gỗ.

“Cạch!”

Một tiếng cơ quan khô khốc vang lên. Nắp hộp trượt ra, một đạo hắc quang đen đậm đặc hơn cả bóng đêm bao phủ lấy toàn bộ quán rượu. Một thanh đoản kiếm không có chuôi, rỉ sét loang lổ bay ra ngoài, lơ lửng trước mặt đứa trẻ.

“Giết.”

Chỉ một từ duy nhất thoát ra khỏi môi nó.

Thanh đoản kiếm rỉ sét đột ngột biến mất. Không có kiếm khí tung hoành, không có hào quang rực rỡ, chỉ có những tiếng “phập, phập, phập” trầm đục vang lên liên tiếp.

Lục Thiết vẫn còn tư thế cầm đao, nhưng đôi mắt gã đột ngột lồi ra. Một cái lỗ nhỏ như đầu ngón tay xuất hiện giữa trán gã, máu đen xịt ra. Sau lưng gã, mười mấy tên tu sĩ cũng rơi vào trạng thái tương tự. Không một ai kịp kêu lên nửa lời, không một ai kịp phòng ngự.

Tất cả ngã xuống như những khúc gỗ già bị đốn hạ.

Đứa trẻ đưa tay ra, thanh đoản kiếm lại trở về hộp gỗ. Nó vác cái hộp lên lưng, bước qua những xác chết vẫn còn hơi ấm, đi thẳng ra phía cửa. Lão chủ quán núp dưới gầm quầy, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Trước khi bước ra ngoài gió tuyết, đứa trẻ dừng lại một chút, đặt một miếng linh thạch vụn lên bàn.

“Tiền canh lúc nãy.”

Nó bước ra ngoài. Tuyết vẫn rơi, nhưng lần này, mỗi bước chân nó đi qua, tuyết đều tự động rẽ sang hai bên, không dám chạm vào gấu áo của nó.

Khi đứa trẻ đã đi xa, từ trong bóng tối của quán rượu, một nữ nhân mặc hồng y đỏ rực như máu hiện ra. Tô Nguyệt Thiềm – Yêu tộc Thánh nữ, người đồng hành cùng Diệp Phi bao năm qua – lúc này lại mang gương mặt tái nhợt vì kinh hãi.

Nàng đã theo dõi đứa trẻ này từ vùng ngoại vi, và nàng chính là người báo tin ẩn danh cho Hỏa Long Tông. Nhìn vào cái xác của Lục Thiết, nàng lầm bầm:

“Khí vận này… chính là Ma khí cực phẩm nhất. Ngay cả Diệp Phi kiếp trước cũng không có loại sát tính bẩm sinh này. Nó… nó rốt cuộc là con cái nhà ai mà lại có gương mặt của hắn?”

Tô Nguyệt Thiềm chợt rùng mình khi nhớ lại lúc đứa trẻ ngẩng đầu. Ánh mắt đó không phải ánh mắt của một đứa trẻ, mà là ánh mắt của một kẻ đã trải qua hàng vạn năm cô tịch, coi chúng sinh như cỏ rác.

Đúng lúc này, không gian xung quanh quán rượu đột ngột vặn vẹo. Một bóng người xuất hiện, mạnh mẽ đến mức làm toàn bộ ngôi nhà gỗ sụp đổ thành vụn nhỏ.

Diệp Phi đã đến.

Hắn nhìn xuống những cái xác trên đất, rồi nhìn về phía vệt tuyết đang dần bị gió phủ lấp ở phương Bắc. Đôi mắt Diệp Phi nheo lại, sát khí ngập trời bắt đầu lan tỏa.

“Hỗn Nguyên nguyên căn… vạn ma quy tông… Thật sự là người của Diệp mỗ ta?”

Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Thiềm, giọng lạnh như băng: “Ngươi đã theo nó bao lâu rồi?”

Tô Nguyệt Thiềm khẽ lùi lại, run giọng: “Ba ngày. Nó đi từ biên cảnh Tây Hoang, cứ thế tiến về phía Bắc. Nó không giết người lương thiện, nhưng kẻ nào có ý đồ xấu, dù chỉ là một cái liếc mắt, nó cũng đều giết sạch. Diệp Phi, chuyện này… chẳng lẽ là huyết mạch lưu lạc của huynh?”

Diệp Phi im lặng. Hắn biết rõ mình chưa từng có con, nhưng cảm giác liên kết linh hồn này không thể giả được. Nó giống như một mảnh linh hồn của chính hắn bị xé bỏ rồi nặn thành một cơ thể mới.

“Tây Hoang?” Diệp Phi lẩm bẩm. Đó là nơi hắn tìm thấy tàn tích Ma Thần kiếp này.

Hắn không nói thêm lời nào, hóa thành một đạo hắc quang đuổi theo bóng dáng đứa trẻ.

Trận tuyết lớn nhất trong trăm năm qua bắt đầu đổ xuống đỉnh Ngọa Hổ Sơn. Hai bóng đen, một lớn một nhỏ, một mang Ma Đế kiêu hùng, một mang đứa trẻ bí ẩn, đang dần xích lại gần nhau giữa màn trắng xóa.

Và ở phía xa trên tầng mây, một đôi mắt của Kim Phù Đồ – kẻ vẫn luôn ẩn nhẫn chờ đợi cơ hội – đang âm thầm quan sát tất cả qua một chiếc gương bát quái cổ. Hắn nở nụ cười thâm độc:

“Diệp Phi, ngươi tưởng mình đã thoát khỏi càn khôn? Đứa trẻ đó… chính là nhát kiếm cuối cùng mà thiên đạo dành cho ngươi. Để xem, ngươi có xuống tay giết được chính ‘bản thân’ mình không.”

Tiếng cười của Kim Phù Đồ bị tiếng sấm át đi. Càn khôn giới, một lần nữa lại sắp bước vào một vòng xoáy hỗn loạn mới, nơi ranh giới giữa phụ tử, bản thể và hóa thân trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Dưới chân một gốc thông cổ thụ bị tuyết phủ trắng, đứa trẻ mang hộp gỗ dừng bước. Nó xoay người lại, nhìn về hướng Diệp Phi đang lao đến với tốc độ kinh hồn.

Nó nhẹ nhàng hạ cái hộp gỗ xuống, lần đầu tiên trên môi hiện lên một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy thách thức.

“Đến rồi sao? Cha… hay là, bản tôn?”

Tiếng nói của nó nhỏ nhẹ, nhưng lạ lùng thay, nó xuyên qua hàng vạn dặm gió tuyết, lọt thẳng vào tai của Diệp Phi, khiến hắn lần đầu tiên trong đời cảm thấy một sự chấn động sâu sắc từ tận linh hồn.

Cuộc gặp gỡ này, chính là khởi đầu cho một hồi nghịch chuyển càn khôn tàn khốc nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8