Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 193: Sự Trở Lại Của Những Người Bạn**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:28:45 | Lượt xem: 2

GIÓ TUYẾT TRÀN VỀ từ phía Bắc, mang theo cái lạnh thấu xương lùa qua những khe đá của rặng Ngọa Hổ Sơn. Đỉnh núi quanh năm mây phủ nay lại càng thêm tiêu điều bởi những trận cuồng phong rít gào liên hồi. Giữa không gian trắng xóa đến mức nhức mắt ấy, một tòa lầu các cô độc đứng vững chãi, lớp hắc thạch xây nên nó như muốn nuốt chửng mọi ánh sáng le lói từ những bông tuyết rơi rụng.

Trong phòng thiền, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một bệ ngọc huyền thạch. Luồng khí tức xung quanh hắn không hề bình ổn mà luân chuyển theo hai thái cực hoàn toàn đối lập: một bên là hắc khí u trầm, oán lệ như tiếng gào thét từ cửu u; bên kia là thanh quang tinh khiết, huyền diệu như ánh ban mai của thượng giới. Hai luồng năng lượng ấy quấn quýt, bài xích rồi lại dung hòa vào nhau dưới sự điều khiển của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.

Đôi lông mày thanh tú của hắn khẽ nhúc nhích. Vết sẹo hình tia sét trên trán đỏ rực lên, tỏa ra một cảm giác nóng hổi giữa tiết trời đông giá.

Bỗng nhiên, đôi mắt Diệp Phi mở bừng. Một đạo hàn quang xé toạc bóng tối trong căn phòng. Hắn không nhìn ra cửa, cũng không nhìn vào khoảng không trước mặt, mà lại cúi xuống nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cổ nằm im lìm trên ngón tay trỏ.

"Đã về rồi sao?" Diệp Phi trầm giọng, thanh âm lạnh lẽo nhưng thoáng chút xao động hiếm thấy.

Từ trong chiếc nhẫn, một làn khói xám nhạt từ từ bay ra, ngưng tụ lại thành hình dáng một lão già lôi thôi, đầu tóc bù xù như ổ gà, bộ y phục rách rưới không biết đã bao lâu chưa giặt. Lão già vừa hiện hình đã vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài, bàn tay gầy guộc đưa lên gãi gãi cái bụng sệ.

"Tiểu tử thối, nhìn cái gì mà nhìn? Lão phu đi chơi một chuyến, về thấy ngươi vẫn cái mặt đơ như khúc gỗ thế này, thật là mất hứng!"

Người vừa xuất hiện không ai khác chính là Cửu U Lão Tổ. Vị tàn hồn này đã rời xa Diệp Phi hơn một năm để đi chu du thiên hạ, tìm kiếm những mảnh ký ức lạc mất và thăm dò những góc khuất của Thương Khung Giới mà Diệp Phi hiện tại chưa thể chạm tới.

Diệp Phi thu hồi công pháp, đứng dậy. Hắn không hề tức giận trước thái độ bất kính của lão, trái lại còn tự tay rót một chén linh tửu đã chuẩn bị sẵn từ lâu, đặt lên bàn đá.

"Lão già, ta tưởng ông đã hóa đạo giữa đường rồi chứ."

"Hừ! Ngươi chưa chết, lão phu sao nỡ đi trước?" Cửu U Lão Tổ hừ mũi một cái, bóng hình hư ảo của lão lướt tới, đưa tay cầm lấy chén rượu. Dù là một tàn hồn, nhưng với tu vi kinh thiên động địa, lão vẫn có cách để thưởng thức mỹ vị nhân gian. Chén rượu vơi đi trong nháy mắt, lão tặc lưỡi: "Rượu ngon! Quả nhiên vẫn là tiểu tử ngươi hiểu ý lão phu nhất."

Sau khi uống xong chén rượu, vẻ mặt lợt lạt của lão tổ dần trở nên nghiêm túc hơn. Lão ngồi bệt xuống đất, nhìn Diệp Phi từ đầu đến chân một lượt, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc:

"Tiên Ma đồng tu, Nghịch Thiên Hỗn Nguyên đã đến tầng thứ sáu? Khá lắm, tốc độ này so với kiếp trước của ngươi còn quái thai hơn. Xem ra việc bị phản bội không làm ngươi suy sụp, mà trái lại còn khiến tâm tính ngươi đạt tới cảnh giới vô vi của chân ma."

Diệp Phi ngồi xuống đối diện, thản nhiên nói: "Càn khôn đã nghịch chuyển, ta không tiến ắt sẽ lùi. Kim Phù Đồ đã bắt đầu động thủ với những huyết mạch cổ xưa, ta không thể đứng nhìn."

Cửu U Lão Tổ gật gù, vuốt chòm râu lưa thưa: "Chính vì thế mà lão phu mới quay lại. Chuyến đi này, lão phu không chỉ đi xem hội, mà còn tìm thấy vài 'người quen' cũ của ngươi đấy."

Tim Diệp Phi đập chệch một nhịp. "Người quen? Ý ông là…"

"Kiếp trước, khi ngươi bị vây sát tại Thiên Giới, không phải tất cả thuộc hạ của ngươi đều làm phản." Cửu U Lão Tổ hạ thấp giọng, đôi mắt già nua lóe lên những tia sáng thâm trầm. "Vạn Ma Điện khi đó sụp đổ, nhưng có những kẻ đã chọn cách ẩn tính mai danh, chờ đợi một tia hy vọng mong manh. Lão phu đi qua Đông Hải, ghé vào một hòn đảo hoang phế quanh năm bão tố, suýt chút nữa đã bị một đạo kiếm ý của kẻ điên nào đó chém bay tàn hồn."

Diệp Phi đứng phắt dậy, khí tức Ma Đế vô tình bộc phát làm vỡ nát chén rượu trên bàn: "Đông Hải? Kiếm ý đó… có phải mang theo vị đắng của biển và sự tuyệt vọng của tro tàn?"

"Đúng vậy." Cửu U Lão Tổ mỉm cười. "Thanh kiếm của 'Độc Tý Kiếm Ma' – một trong tứ đại hộ pháp của ngươi kiếp trước. Hắn vẫn chưa chết. Dù chỉ còn một tay, nhưng kiếm ý của hắn đã đạt đến trình độ nhìn thấu hư không. Lão phu đã phải dùng đến hơi thở của Cửu U Ma Đế truyền thụ cho ngươi để trấn an hắn, nếu không cái hòn đảo đó giờ đã biến thành mảnh vụn rồi."

Diệp Phi im lặng, lòng hắn trào dâng một cảm xúc khó tả. Độc Tý Kiếm Ma – kẻ từng thề chết bảo vệ hắn đến hơi thở cuối cùng. Hắn cứ ngỡ tất cả đã chìm vào cát bụi của thời gian, không ngờ vẫn còn những đốm lửa le lói giữa đêm trường.

"Không chỉ có hắn." Lão Tổ tiếp tục, giọng nói có chút bùi ngùi. "Lão phu còn nghe ngóng được tin tức về đám 'Hắc Kỳ Ám Vệ'. Tuy bọn chúng hiện tại chỉ là một đám tán tu rách rưới ở biên cương Tây Hoang, nhưng bản năng chiến đấu và sự trung thành với cái danh hiệu Ma Đế thì chưa bao giờ tắt. Diệp Phi, ngươi không đơn độc. Ma Đạo Tranh Phong, vốn dĩ không phải là cuộc chiến của một người."

Diệp Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết vẫn rơi không ngừng. Những mảnh ký ức về vạn mã quân reo, về những huynh đệ cùng hắn vào sinh ra tử hiện về như một thước phim chậm. Hắn vốn dĩ định một mình gánh vác mọi thù hận, dùng sức mạnh cá nhân để lật đổ Thiên Đạo Minh. Nhưng lời của Cửu U Lão Tổ như thức tỉnh một phần bản tính vương giả trong hắn.

"Họ hiện đang ở đâu?" Diệp Phi hỏi, thanh âm không còn lạnh lẽo mà mang theo sự uy nghiêm của một vị thống soái.

"Hắc Hắc, đừng vội." Lão già cười gian xảo. "Bọn hắn đều là những kẻ cứng đầu. Ngươi bây giờ trong mắt thiên hạ chỉ là một đệ tử của Hỏa Long Tông, dù có danh tiếng 'U Minh' ở giới ngầm, nhưng nếu không chính miệng ngươi xuất hiện với sức mạnh tuyệt đối, bọn hắn sẽ không dễ dàng cúi đầu đâu. Nhất là con bé 'Hồng Y Yêu Hậu' năm xưa ấy…"

Diệp Phi cau mày: "Nàng ta cũng còn sống?"

"Vẫn sống, và hiện tại nàng ta đang giữ một món nợ máu với Thánh Địa Dao Trì đấy." Lão Tổ nhe răng cười. "Có vẻ như con nhỏ Liễu Như Yên kia đã chọc vào ổ kiến lửa rồi."

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân dồn dập. Mặc Ly – đệ tử trung thành và cũng là thanh kiếm trong bóng tối của Diệp Phi – vội vã bước vào. Thấy Diệp Phi đang ngồi cùng một bóng hình hư ảo, Mặc Ly khựng lại, lập tức quỳ sụp xuống:

"Bái kiến chủ thượng! Bái kiến… lão tiền bối."

Cửu U Lão Tổ liếc nhìn Mặc Ly, đôi mắt nheo lại: "Thiên Ma Thể? Tiểu tử, ngươi nhặt đâu ra được cái phôi thô tốt thế này? Nếu mài dũa thêm vài năm, đây chắc chắn là một thanh hung kiếm bậc nhất thế gian."

Mặc Ly không dám ngẩng đầu, áp lực từ tàn hồn của Lão Tổ khiến hắn cảm thấy linh hồn mình như bị nhìn thấu hoàn toàn. Diệp Phi phất tay: "Có chuyện gì?"

Mặc Ly báo cáo, giọng có chút gấp gáp: "Chủ thượng, thuộc hạ vừa nhận được tin từ hắc thị. Tô tiểu thư (Tô Nguyệt Thiềm) bị người của Thiên Đạo Tông bao vây tại chân núi Vạn Yêu. Kim Phù Đồ sai 'Thất Tinh Kiếm Sứ' đi bắt giữ nàng, dường như muốn dùng huyết mạch yêu thánh của nàng để hiến tế cho Tế Đàn Càn Khôn."

Sát ý trong phòng đột ngột tăng vọt. Nhiệt độ vốn đã thấp nay còn lạnh hơn cả tuyết ngoài kia. Diệp Phi quay sang nhìn Cửu U Lão Tổ.

Lão già tặc lưỡi, vỗ đùi một cái: "Thấy chưa? Nhắc tào tháo, tào tháo đến. Vạn Yêu Sơn cách đây không xa, cũng là nơi một vài 'bạn cũ' của lão phu đang ẩn cư. Tiểu tử, có dám cùng lão phu đi 'đón' bạn không?"

Diệp Phi không nói lời nào, Trảm Thiên Kiếm đeo bên hông khẽ rung động phát ra tiếng vang lanh lảnh như tiếng rồng ngâm. Hắn khoác lên mình chiếc hắc bào, thêu chỉ bạc hình mây lượn, bóng lưng cô độc nhưng lại sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua.

"Mặc Ly, triệu tập toàn bộ ám vệ. Hôm nay, chúng ta không ẩn nhẫn nữa."

"Tuân lệnh!"

Gió tuyết vẫn gào thét trên đỉnh Ngọa Hổ Sơn, nhưng giờ đây, trong tiếng gió dường như còn mang theo cả tiếng gươm đao va chạm.

Cửu U Lão Tổ nhìn bóng lưng Diệp Phi, thầm nghĩ trong lòng: *Vạn năm luân hồi, càn khôn đảo lộn. Ma Đế trở lại, ngày tàn của những kẻ giả dối sắp đến rồi.* Lão hóa thành một luồng hắc quang, chui tọt vào chiếc nhẫn.

Một già một trẻ, một thực một ảo, cứ thế biến mất vào màn đêm mịt mù, hướng về phía Vạn Yêu Sơn – nơi những ân oán của ngàn năm trước chuẩn bị được khai hỏa một lần nữa. Những người bạn cũ, những kẻ thù xưa, tất cả đều đang hội tụ về một điểm. Càn khôn này, đã đến lúc phải thay chủ rồi.

Trên đường đi, Cửu U Lão Tổ liên tục lải nhải trong thức hải của Diệp Phi: "Này tiểu tử, lát nữa gặp đám đó, ngươi nhớ phải bày ra cái vẻ mặt ngạo mạn của Ma Đế đấy nhá. Đừng có để bọn nó khinh thường. Nhất là Độc Tý Kiếm Ma, hắn mà thấy ngươi 'yếu' đi là hắn cầm kiếm chém ngươi ngay đấy."

Diệp Phi nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và đầy tự tin hiện lên: "Hắn muốn chém, thì cứ để hắn thử."

Bầu trời phía xa sấm sét bắt đầu nổi lên, báo hiệu một trận kịch chiến kinh thiên động địa sắp sửa nổ ra. Sự trở lại của những người bạn, cũng chính là khởi đầu cho hồi kết của thiên đạo ngụy tạo.

Sương mù bao phủ chân núi Vạn Yêu dày đặc đến mức thần thức cũng khó lòng xuyên thấu. Tại đây, những tiếng nổ kinh thiên liên tiếp vang lên, làm rung chuyển cả một vùng rừng núi.

"Tô Nguyệt Thiềm, ngươi chạy không thoát đâu!" Một tiếng quát đầy uy quyền vang dội.

Giữa vòng vây của bảy vị tu sĩ mặc trường bào mang hình chòm sao Bắc Đẩu – Thất Tinh Kiếm Sứ của Thiên Đạo Tông, Tô Nguyệt Thiềm hồng y rách rưới, khóe môi vương vệt máu tươi nhưng đôi mắt tím nhạt vẫn toát lên vẻ quật cường không khuất phục. Nàng nắm chặt lấy một dải lụa đỏ, linh khí yêu tộc trong người đã gần như cạn kiệt.

"Kim Phù Đồ muốn dùng ta làm vật tế? Nằm mơ đi!"

"Hừ, bướng bỉnh!" Kiếm sứ cầm đầu vung kiếm, kiếm ý sáng rực như tinh tú giáng xuống.

Vào đúng khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, một đạo kiếm quang đen kịt từ trên trời giáng xuống, trực tiếp băm nát kiếm ý tinh tú kia. Một bóng người hắc y hạ xuống, đứng chắn trước mặt Tô Nguyệt Thiềm.

Không khí như ngưng đọng lại. Tô Nguyệt Thiềm sững sờ, đôi mắt đẹp nhòe đi: "Diệp… Diệp Phi?"

Nhưng điều khiến đám người Thiên Đạo Tông kinh hãi không phải là sự xuất hiện của Diệp Phi, mà là sự hiện diện của một lão già hư ảo đang trôi nổi bên cạnh hắn. Cửu U Lão Tổ chắp tay sau lưng, liếc nhìn Thất Tinh Kiếm Sứ như nhìn một đám kiến hôi:

"Chỉ bấy nhiêu đây thôi mà cũng dám tự xưng là người của Thiên Đạo? Đúng là càng sống lâu, lão phu càng thấy cái giới tu tiên này xuống cấp trầm trọng."

Lão quay sang Diệp Phi, cười hề hề: "Tiểu tử, ngươi xử lý bảy con sâu này đi. Còn mấy vị 'bạn cũ' của chúng ta… lão phu thấy bọn họ đang núp ở sau hốc đá kia xem kịch kìa."

Diệp Phi nhướng mày, ánh mắt liếc về phía một góc khuất trong rừng sâu. Tại đó, một đạo kiếm khí âm trầm nhưng cực kỳ sắc bén đang âm thầm tích tụ. Một tiếng cười khàn khục vang lên:

"Cửu U Lão Tổ, lỗ tai của ngài vẫn thính như ngày nào."

Một gã đàn ông trung niên, chỉ còn một cánh tay phải, khoác chiếc áo choàng xám xịt từ trong bóng tối bước ra. Phía sau hắn, hàng chục bóng đen mang mặt nạ quỷ cũng lặng lẽ hiện hình, khí tức của mỗi người đều khiến đám Thất Tinh Kiếm Sứ phải run rẩy.

Độc Tý Kiếm Ma nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, thanh kiếm gỉ sét trong tay run rẩy liên hồi. Hắn quỳ sụp xuống, đầu chạm đất:

"Độc Tý… bái kiến tôn thượng! Chờ đợi ngàn năm, cuối cùng cũng thấy người trở lại!"

Diệp Phi nắm chặt chuôi kiếm, giọng nói vang vọng khắp núi rừng: "Đứng lên đi. Cuộc chiến này, mới chỉ là bắt đầu thôi."

Trong ánh sáng của những đạo sấm sét, đội quân ma đạo huyền thoại một thời đang dần thành hình quanh vị chủ nhân của họ. Sự trở lại của những người bạn không chỉ là sự tụ họp đơn thuần, mà là sự thức tỉnh của một vương triều đã mất.

Cửu U Lão Tổ cười lớn, tiếng cười xua tan sương mù: "Hay! Hay lắm! Kim Phù Đồ, hãy đợi đấy, vở kịch hay giờ mới thực sự bắt đầu!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8