Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 194: Trà Đạo Và Kiếm Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:29:15 | Lượt xem: 1

Màn mưa bắt đầu nặng hạt hơn, trùm lên khu rừng vắng vẻ một lớp sương mờ đục và lạnh lẽo. Những giọt nước rơi chạm vào hắc bào của Diệp Phi liền bị một luồng khí tức vô hình đẩy văng ra ngoài, tạo thành một khoảng trống khô ráo quanh người hắn. Sự xuất hiện của Độc Tý Kiếm Ma – một huyền thoại tưởng chừng đã vùi xác trong nấm mồ thời gian – khiến bầu không khí tại chân núi Hỏa Long Tông trở nên đặc quánh.

Đám Thất Tinh Kiếm Sứ, vốn là những kẻ kiêu ngạo thuộc chấp pháp đội của Thiên Đạo Tông, lúc này mặt cắt không còn giọt máu. Trưởng lão dẫn đầu, kẻ vừa nãy còn thét vang về chính nghĩa, giờ đây lảo đảo lùi lại, đôi môi run rẩy:

“Độc… Độc Tý Kiếm Ma? Kẻ đã một mình đồ sát mười ba tông môn ở Bắc vực nghìn năm trước? Không thể nào… Hắn đã chết dưới thiên kiếp rồi mà!”

Độc Tý Kiếm Ma không thèm liếc nhìn kẻ đó lấy một cái. Đối với hắn, thiên hạ này chỉ có một người xứng đáng để hắn cúi đầu. Hắn vẫn quỳ đó, cánh tay độc nhất tì lên chuôi thanh kiếm gỉ sét, nhưng khí thế phát ra lại giống như một con cự thú đang phủ phục dưới chân vị quân vương của mình.

Diệp Phi khẽ thở dài, bước chân lướt đi nhẹ tênh trên thảm lá mục. Hắn vung tay, một luồng ma lực dịu nhẹ nâng thân hình của Độc Tý lên.

“Đã lâu không gặp, Thẩm Thương. Nghìn năm đằng đẵng, không ngờ thanh kiếm của ngươi vẫn chưa cùn đi chút nào.”

Độc Tý Kiếm Ma ngẩng đầu, hốc mắt sâu hoắm rưng rưng: “Kiếm chưa cùn là bởi vì hận thù chưa tan, tâm nguyện chưa thành. Tôn thượng quay lại, lão nô dù chỉ còn một hơi tàn cũng nguyện làm tiên phong quét dọn chông gai cho người.”

Cửu U Lão Tổ ở bên cạnh vuốt râu cười khà khà, bóng hình ảo ảnh của lão lay động trong gió: “Thẩm tiểu tử, đừng có khóc lóc như nữ nhi thế. Hôm nay tiểu tử Diệp Phi này muốn tĩnh tâm một chút. Các ngươi có thấy bối cảnh này rất thích hợp để thưởng trà không?”

Nói đoạn, Cửu U Lão Tổ vung tay. Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra ngay giữa chiến trường máu chảy thành sông. Ma khí từ dưới đất trồi lên, đan xen cùng linh khí thanh khiết của thiên địa, tạo thành một cái đình bằng đá cổ kính giữa màn mưa. Bên trong đình, một bộ bàn trà bằng ngọc thạch hiện ra, hơi khói lãng đãng bốc lên, át đi cả mùi máu tanh nồng.

Diệp Phi mỉm cười, một nụ cười không có sát ý, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc vì sự điềm tĩnh thái quá. Hắn ung dung đi vào đình, tà áo bào lướt qua những xác chết dưới chân như thể đó chỉ là những hòn đá kê chân.

“Mời.”

Hắn chỉ tay về phía đối diện, mời Tô Nguyệt Thiềm và Độc Tý Kiếm Ma vào chỗ. Sau đó, đôi mắt trầm mặc của hắn xoay sang Thất Tinh Kiếm Sứ đang đứng ngây dại phía xa.

“Thiên Đạo Tông các ngươi luôn nói về ‘đạo’. Hôm nay, bản tọa sẽ cùng các ngươi đàm đạo về Trà và Kiếm. Nếu ai có thể trả lời thỏa đáng, bản tọa sẽ cho kẻ đó một con đường sống.”

Thất Tinh Kiếm Sứ nhìn nhau, kẻ trưởng lão nghiến răng, cố tìm lại chút uy nghiêm: “Diệp Phi! Ngươi đừng có giở trò ma quỷ! Ngươi chỉ là một tên phản đồ của Hỏa Long Tông, dù có Độc Tý giúp đỡ thì cũng không chống lại được ý trời. Thiên Đạo Minh sớm muộn cũng sẽ san bằng nơi này!”

Diệp Phi không đáp, hắn bắt đầu chậm rãi pha trà. Động tác của hắn nhịp nhàng, thanh thoát như một họa sĩ đang múa bút trên giấy lụa. Nước trà từ bình rót xuống chén nghe róc rách, hương trà thoang thoảng bay ra, nhưng lạ lùng thay, hương trà ấy đi tới đâu, mưa dừng tới đó, linh khí xung quanh đều bị hút cạn vào trong chén trà nhỏ nhoi ấy.

“Kiếm đạo giống như nước, trà đạo giống như người tu hành.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói đều đều như đang thuyết giảng một chân lý đơn giản nhất. “Lá trà sinh ra trong sương gió, bị hái xuống, bị vò nát, bị lửa đốt, rồi lại bị nước sôi nhấn chìm. Người tu hành cũng vậy, chịu muôn vàn kiếp nạn mới mong có một ngày tỏa hương. Nhưng trà ngon hay không, còn tùy thuộc vào việc nó có chịu nổi sự nung nấu của nhân gian hay không.”

Hắn nâng chén trà lên, khói trắng lượn lờ bao quanh khuôn mặt thanh tú: “Các ngươi nói mình đại diện cho Thiên đạo. Nhưng thiên đạo là gì? Thiên đạo là sự lạnh lùng của trời xanh, là sự bất công của vận mệnh. Còn kiếm của các ngươi, lại là thứ kiếm bẩn thỉu mang danh nghĩa chính nghĩa để cướp đoạt. Đó không phải là kiếm đạo, đó là nô lệ của tham vọng.”

Một tên kiếm sứ trong nhóm Thất Tinh không chịu nổi áp lực tinh thần quá lớn, hắn hét lên một tiếng, rút kiếm đâm tới: “Nói nhảm! Ma đầu chịu chết đi!”

Hắn dùng chiêu ‘Thất Tinh Quán Nhật’, thanh trường kiếm hóa thành một vệt sáng chói lòa, rẽ nước mưa mà lao về phía sau gáy Diệp Phi.

Diệp Phi không quay đầu lại. Hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, sau đó cầm cái nắp chén trà khẽ gõ vào thành chén.

*Keng!*

Một tiếng động nhỏ vang lên, nhưng trong tai của những kẻ xung quanh, nó giống như tiếng sấm nổ vang trời. Một gợn sóng từ trong chén trà lan tỏa ra không gian, mỏng như sợi tơ nhưng lại sắc sảo đến cực điểm.

Kẻ tấn công còn chưa kịp chạm tới mép đình, cả người hắn đã đứng khựng lại. Một đường tơ máu hiện rõ trên cổ, và rồi, cả cơ thể lẫn thanh tiên kiếm cấp cao trên tay hắn đồng loạt vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, tan biến vào màn mưa mà không để lại lấy một tiếng động.

“Ngươi nhìn thấy không?” Diệp Phi bình thản đặt chén trà xuống. “Kiếm của hắn quá ‘nặng’. Hắn muốn dùng sức mạnh để áp chế vạn vật, nhưng lại quên mất rằng nước mới là thứ mạnh nhất. Nước trà dịu dàng nhưng có thể dung nạp mọi đắng cay. Kiếm đạo đỉnh cao, chính là nghịch chuyển được sự cứng rắn của sắt thép thành cái nhu nhuyễn của dòng nước, chảy qua kẽ hở của thiên mệnh mà tìm thấy lối đi riêng.”

Độc Tý Kiếm Ma ngồi bên cạnh, nghe những lời này mà đôi mắt già nua bừng sáng. Hắn là người dành cả đời tu kiếm, từng cho rằng kiếm phải là sự hủy diệt tuyệt đối. Nhưng hôm nay, qua một chén trà của Ma Đế, hắn bỗng nhận ra con đường bấy lâu mình đi vẫn còn quá hẹp hòi.

Tô Nguyệt Thiềm nhìn Diệp Phi, trái tim nàng thắt lại. Nàng thấy được một sự cô độc vĩnh hằng trong đôi mắt hắn. Diệp Phi của hiện tại không giống kẻ khát máu kiếp trước, hắn giống một người hành giả đã đi qua tận cùng của cõi chết, giờ đây quay lại để cười nhạo cái luân hồi lẩn quẩn của chúng sinh.

“Tôn thượng… Người thực sự muốn nghịch chuyển cả Càn khôn sao?” Độc Tý khàn giọng hỏi.

Diệp Phi nhìn ra màn mưa xa xăm, nơi mà hắn biết Kim Phù Đồ đang dùng những cặp mắt thần thông để quan sát mình.

“Càn khôn vốn là một bàn cờ. Quân cờ không nên tuân theo luật chơi của người đánh cờ. Chúng ta không nghịch thiên, chúng ta chỉ trả lại thế giới này cho sự chân thực của nó. Tiên giả danh, Ma thực tâm. Nếu trời không dung thứ cho sự chân thực, vậy bản tọa sẽ bóp nát cái bầu trời này.”

Thất Tinh Kiếm Sứ còn lại sáu người, lúc này đã hoàn toàn suy sụp ý chí chiến đấu. Kẻ đứng đầu quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa: “Diệp tiên sinh… không, Ma Đế đại nhân! Chúng ta chỉ là những kẻ thừa lệnh hành sự. Xin hãy đại phát từ bi…”

Diệp Phi thu lại ánh mắt, sắc mặt lại trở nên lạnh lẽo như sương tuyết mùa đông: “Bản tọa vừa mới nói về Trà đạo. Trà có vị đắng, cũng có vị ngọt hậu. Nhưng nếu trà đã mốc, thì cách duy nhất là đổ bỏ nó đi để rửa sạch chén trà.”

Hắn khẽ phẩy tay.

Lá trà còn sót lại trong chén trà của Diệp Phi bỗng chốc bay vọt ra ngoài. Những lá trà xanh mướt mỏng manh kia, khi rời khỏi chén bỗng biến hóa thành hàng nghìn đạo kiếm khí màu đen đặc sệt. Chúng không mang theo tiếng gió rít, không mang theo hào quang rực rỡ, chúng chỉ âm thầm xuyên qua màn mưa, găm thẳng vào linh căn của sáu kẻ còn lại.

Không có tiếng kêu thảm. Sáu kẻ kia đổ rầm xuống như những cây gỗ bị đốn hạ, thần hồn tiêu tán, linh lực bị hút sạch vào đất cát, trở thành phân bón cho cây rừng.

“Trà đã pha xong, khách cũng đã tiễn.” Diệp Phi đứng dậy, đình đá và bàn trà tan biến thành một luồng hắc khí cuộn vào tay hắn.

Hắn nhìn về phía Độc Tý Kiếm Ma và Tô Nguyệt Thiềm, giọng nói trầm hùng: “Thông báo cho tất cả các bộ hạ cũ còn lẩn trốn trong bóng tối. Ngày này năm sau, ta muốn thấy cờ của Vạn Ma Điện tung bay trên đỉnh Thánh Vực. Kim Phù Đồ muốn tế đàn chúng sinh? Vậy bản tọa sẽ dùng cái đầu của hắn để tế cho những huynh đệ đã ngã xuống.”

Cửu U Lão Tổ nhìn tấm lưng của Diệp Phi, khẽ lẩm bẩm: “Kiếm đạo hóa trà đạo, lấy nhu khắc cương, lấy ma chuyển chính… Tiểu tử này, thực sự đã vượt xa lão phu rồi. Trận tranh phong này, rốt cuộc ai mới là kẻ nghịch chuyển đây?”

Dưới chân núi Hỏa Long, một trận gió lớn thổi qua, xua tan những đám mây đen xám xịt. Mặt trời bắt đầu ló rạng, nhưng ánh sáng ấy lại mang theo một màu đỏ quỷ dị như máu.

Diệp Phi bước đi, mỗi bước chân của hắn đi qua, cây cỏ héo úa bỗng chốc xanh tươi trở lại, nhưng đó không phải là cái xanh tươi của sự sống bình thường, mà là sự bùng nổ của sinh mệnh được kích phát từ bóng tối cực hạn.

Nghịch Chuyển Càn Khôn, không chỉ là lời nói suông. Một kỷ nguyên mới, đen tối nhưng rực rỡ, đã chính thức bắt đầu từ chén trà định mệnh ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8