Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 195: Một Mối Hiểm Họa Mới?**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:29:43 | Lượt xem: 1

**Chương 195: Thiên Liệt: Tai Ương Ngoài Càn Khôn**

Sau khi chén trà tại chân núi Hỏa Long tàn cuộc, bầu trời của Thương Khung Giới không hề trở lại vẻ thanh bình vốn có. Ngược lại, những đám mây máu nhạt vẫn lờ lững trôi, như một vết sẹo chưa lành trên da thịt của hư không.

Diệp Phi đứng trên đỉnh ngọn núi cao nhất của Tây Hoang Cổ Địa. Hắc bào của hắn phần phật tung bay trong gió lạnh, đôi mắt sâu thẳm tựa đầm hàn băng đang nhìn chằm chằm về phía chân trời xa tít tắp – nơi ranh giới giữa Thánh Vực và ngoại vực đang mờ dần. Cảm giác bất an trong lòng hắn chưa bao giờ mãnh liệt đến thế, dù là khi hắn đối mặt với vòng vây của vạn quân Tiên Đạo kiếp trước.

"Lão già, ngươi có cảm nhận được không?" Diệp Phi trầm giọng hỏi, bàn tay vô thức chạm vào chuôi kiếm Trảm Thiên đang rung động nhè nhẹ.

Từ trong chiếc nhẫn cổ đen bóng trên ngón tay, một luồng khói xám bay ra, ngưng tụ thành hình dáng một lão giả lôi thôi, tay cầm bầu rượu, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng thấy. Cửu U Lão Tổ không hề cười cợt như mọi khi, lão nheo mắt nhìn vào khoảng không vô định, giọng nói khàn đặc:

"Càn khôn đã nghịch chuyển, nhưng hình như… nó không chỉ đảo lộn bên trong Thương Khung Giới chúng ta. Tiểu tử, luồng khí tức này không thuộc về Linh khí, cũng chẳng phải Ma khí. Nó mang theo mùi vị của sự mục nát, của những gì đã bị lãng quên từ thuở khai thiên lập địa."

Đúng lúc đó, một đạo hồng quang rực rỡ từ dưới chân núi bay vọt lên, đáp xuống bên cạnh Diệp Phi. Đó là Tô Nguyệt Thiềm. Nàng hôm nay khoác trên mình bộ chiến y màu huyết dụ bó sát, làm tôn lên những đường cong đầy sức sống và nguy hiểm. Khuôn mặt yêu kiều của Thánh nữ Yêu tộc lúc này đầy vẻ lo lắng.

"Diệp Phi, ám vệ của ta truyền tin về, ở phía Đông hải, không gian đột nhiên sụp đổ. Một vùng biển rộng hàng vạn dặm bỗng chốc hóa thành hư vô, vạn vật bị hút vào một lỗ hổng khổng lồ màu xám tro. Ngay cả những đại năng Nguyên Anh kỳ nếu lại gần cũng lập tức bị cắn nuốt, không để lại một hơi thở."

Diệp Phi nhíu mày: "Không gian sụp đổ? Là do lực lượng của Kim Phù Đồ đang cưỡng ép tế đàn?"

"Không giống." Tô Nguyệt Thiềm lắc đầu, đôi mắt tím nhạt hiện lên sự kinh hoàng kín đáo. "Kim Phù Đồ dù có điên cuồng cũng vẫn nằm trong phạm vi Thiên đạo của thế giới này. Nhưng vết nứt kia… nó như thể một sinh vật đang cố gắng xé rách lớp vỏ trứng để chui vào bên trong. Linh lực nơi đó hoàn toàn biến chất."

"Đi!"

Diệp Phi chỉ để lại một chữ duy nhất. Hắn nắm lấy cổ tay Tô Nguyệt Thiềm, một luồng hắc khí cuồn cuộn bao phủ lấy cả hai, hóa thành một đạo cầu vồng đen xé toạc không trung, hướng về phía Đông mà đi.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Thánh Vực, bên trong điện thờ lộng lẫy của Thiên Đạo Tông.

Kim Phù Đồ, người đang được hào quang thánh khiết bao phủ, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu vàng ròng. Nụ cười giả tạo thường trực trên môi hắn biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc "Thiên Đạo Luân" – bảo vật dùng để quan sát khí vận thế giới – lúc này đang xuất hiện những vết nứt li ti.

"Lũ sâu bọ nào đang quấy nhiễu trật tự của ta?" Kim Phù Đồ nghiến răng. Hắn cảm nhận được quyền kiểm soát của mình đối với quy luật thế giới đang bị một ngoại lực vô hình tước đoạt.

Diệp Phi và Tô Nguyệt Thiềm dừng chân trên bầu trời Vô Tận Hải. Cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một kẻ từng là Ma Đế như hắn cũng phải lặng người.

Giữa bầu trời xanh ngắt, một đường rãnh khổng lồ dài hàng nghìn trượng đang chắn ngang, trông giống như một vết thương mưng mủ trên cơ thể của trời đất. Từ bên trong vết nứt, một loại sương mù màu xám tro tràn ra, rơi xuống biển đến đâu, nước biển bốc hơi đến đó, sinh linh hóa thành cát bụi. Không gian xung quanh vết nứt vặn vẹo khôn lường, phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người như tiếng xương gãy.

"Đó là… cái gì?" Tô Nguyệt Thiềm run rẩy hỏi.

"Thiên Liệt." Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn hiện hình, giọng nói tràn đầy sợ hãi. "Là vết nứt giữa các giới diện. Có một thế giới khác, một nơi không thuộc về quy luật sinh tồn của chúng ta, đang xâm lấn Thương Khung Giới."

Đúng lúc này, từ trong làn sương mù xám xịt của vết nứt, một âm thanh trầm đục, cổ xưa vang lên, giống như tiếng gầm của một loài quái thú khổng lồ bị giam giữ vạn năm:

"Thực phẩm… Cuối cùng cũng tìm thấy… thực phẩm…"

Một bàn tay khổng lồ, da thịt bọc lấy xương khô, dài tới trăm trượng, đầy những vảy cứng màu xám xịt từ vết nứt vươn ra. Bàn tay ấy không bắt lấy Diệp Phi, mà là nắm chặt lấy mép của vết nứt không gian, dùng sức xé mạnh.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Âm thanh chói tai vang dội khắp Cửu Châu Thập Địa. Bầu trời giống như một tấm lụa cũ nát bị xé rách thêm một đoạn dài. Linh khí của cả Thương Khung Giới bắt đầu rò rỉ ra ngoài một cách điên cuồng, hướng về phía vết nứt kia như bị một máy bơm khổng lồ hút lấy.

"Nghịch!" Diệp Phi không chần chừ, hắn biết nếu để vật kia chui vào, Thương Khung Giới sẽ sụp đổ trước khi hắn kịp trả thù.

Trảm Thiên Kiếm ra khỏi vỏ, hắc quang nghìn trượng cuộn trào theo thế kiếm. Diệp Phi thi triển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, đem Ma khí chí âm và Tiên khí chí dương hòa trộn, tạo ra một luồng kiếm khí hỗn độn mang sắc thái của bóng tối nguyên thủy.

"Trảm!"

Kiếm mang va chạm với bàn tay khổng lồ kia. Một tiếng nổ kinh thiên động địa nổ ra, sóng xung kích quét sạch mặt biển phía dưới, tạo thành những cột sóng cao tới tầng mây.

Tuy nhiên, biểu cảm của Diệp Phi càng trở nên nặng nề hơn. Kiếm chiêu đủ sức chém chết một đại năng Hợp Thể kỳ của hắn, chỉ để lại trên bàn tay xám xịt kia một vết xước mờ nhạt. Thứ đó thậm chí không có máu, chỉ có làn sương mù tro xám bốc ra từ vết thương.

Bàn tay khổng lồ khựng lại một chút, rồi một đôi mắt to như hai mặt trời xám loé lên từ bóng tối sâu thẳm của vết nứt. Ánh mắt đó nhìn về phía Diệp Phi, không mang theo cảm xúc, chỉ có sự tham lam vô tận.

"Kiến hôi… nếm thử vị của Đạo khác sao?"

Lại một bàn tay nữa vươn ra. Càn khôn rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Diệp Phi cảm thấy quy luật không gian xung quanh mình đang bị đông cứng lại.

"Mặc Ly! Dẫn toàn bộ Vạn Ma Điện lui về Tây Hoang, kích hoạt đại trận thủ hộ!" Diệp Phi dùng thần thức truyền tin vạn dặm. Hắn biết, kẻ thù này không giống bất cứ thứ gì hắn từng gặp ở cả hai kiếp. Đây không còn là cuộc chiến Chính – Ma, mà là cuộc chiến chống lại sự diệt vong của thế giới.

Tô Nguyệt Thiềm nắm lấy Trảm Thiên Kiếm của hắn, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định: "Ta sẽ cùng ngươi chặn nó lại."

"Không, ngươi và Lão Tổ lập tức đi tìm Kim Phù Đồ!" Diệp Phi hét lớn trong cơn cuồng phong.

"Tìm hắn?" Tô Nguyệt Thiềm kinh ngạc.

"Bảo hắn, muốn thống trị thế giới này thì trước tiên hãy giữ cho cái thế giới này không bị ăn thịt đã! Nếu hắn còn muốn tế đàn chúng sinh, thì lúc đó chẳng còn ai để hắn tế nữa đâu!"

Trong làn sương mù xám xịt, những sinh vật nhỏ hơn bắt đầu bò ra. Chúng giống như những con bọ khổng lồ có cánh, mỗi con đều mang theo khí tức của cõi chết. Chúng lao xuống như mưa sa vào các tông môn ven biển của Vô Tận Hải. Những tiếng kêu thét, những vụ nổ linh lực liên tiếp nổ ra, máu tươi bắt đầu nhuộm đỏ mặt đại dương vốn hiền hòa.

Diệp Phi đứng trước vết nứt vĩ đại, bóng dáng nhỏ bé của hắn trở nên cô độc giữa bầu trời đang sụp đổ. Hắn cầm kiếm ngang ngực, hắc phát bay loạn, khí vận nghịch thiên bắt đầu bùng phát đến cực hạn.

"Muốn ăn Thương Khung Giới của ta? Ngay cả Thiên Đạo ta còn muốn nghịch chuyển, thứ quái vật như các ngươi lấy tư cách gì!"

Diệp Phi gầm lên một tiếng, lao mình vào chính giữa vết nứt không gian, dùng thân xác và thanh kiếm gãy để ngăn cản sự mở rộng của tai ương mới.

Phía sau hắn, Thương Khung Giới rung rinh trong gió bão. Những vị đại năng vốn đang ẩn dật, những kẻ chính đạo vốn đang đấu đá, vào lúc này đều ngẩng đầu nhìn lên trời cao, nơi mặt trời bị bóng tối xám tro che khuất. Một kỷ nguyên mới đã mở ra, nhưng đó không phải là kỷ nguyên huy hoàng như Kim Phù Đồ mong đợi, mà là kỷ nguyên của cuộc sinh tồn đẫm máu ngoài càn khôn.

Vết nứt không gian kia chỉ mới là bắt đầu. Một mối hiểm họa mới, vượt xa tầm hiểu biết của tiên nhân và ma đầu, chính thức lộ diện. Thương Khung Giới, giờ đây thực sự lâm vào cảnh "Nghịch Chuyển" giữa sự sống và cái chết tuyệt đối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8