Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 196: Nhất Niệm Trấn Thiên Hạ**
Bầu trời Thương Khung Giới lúc này tựa như một tấm gương vạn hoa bị một nhát búa tàn bạo đập nát. Những vết nứt không gian màu xám xịt ngoằn ngoèo như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên nền trời xanh thẳm, nuốt chửng ánh sáng mặt trời, nhả ra những làn sương mù chết chóc.
Giữa tâm điểm của cơn bão không gian ấy, bóng dáng Diệp Phi hiện lên cô độc mà kiêu hùng. Hắc bào trên người hắn bị cuồng phong thổi tung, phát ra những tiếng phần phật như tiếng cờ trận tung bay trong tử chiến. Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn không còn hình dáng một thanh kiếm gãy, lúc này nó đang tỏa ra một luồng ánh sáng kỳ dị – một nửa là ma quang đen kịt tựa hố đen sâu thẳm, một nửa là tiên huy trắng khiết như tuyết đỉnh sơn viên.
"Chủ nhân, đây là lực lượng của 'Đạo ngoại chi vật', ngài không thể dùng tu vi bình thường để đối kháng!" Giọng nói của Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn vang lên, gấp gáp và đầy lo ngại. "Không gian đã bị xé toạc đến mức bản nguyên, muốn vá lại nó, cần có lực lượng tương đương với Thiên Đạo sơ khai!"
Diệp Phi không đáp, đôi mắt hắn lúc này đã biến hóa hoàn toàn. Con mắt trái rực cháy ngọn lửa ma đạo màu tím thẫm, con mắt phải lại lấp lánh ánh hoàng kim của tiên gia thần thánh. Hắn nhìn thấu qua lớp sương mù xám xịt kia, thấy được hàng vạn con Hư Không Thực Ma đang điên cuồng cào xé vách ngăn thế giới. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối thịt xám ngoáy chộn rộn với hàng nghìn cái miệng đầy răng cưa, mỗi hơi thở của chúng đều khiến linh khí của Thương Khung Giới bị vẩn đục và tiêu biến.
"Thiên Đạo nếu đã mục nát không thể tự chữa lành, vậy thì để ta… thay trời hành sự!"
Diệp Phi hít sâu một hơi. Toàn bộ tiên lực và ma khí trong đan điền của hắn bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo chưa từng có tiền lệ. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* được hắn đẩy lên tầng thứ cao nhất. Bình thường, tiên và ma như nước với lửa, chỉ cần chạm nhẹ là nổ tung, nhưng dưới sự khống chế của linh hồn Ma Đế hai đời, chúng bắt đầu xoáy sâu vào nhau, hình thành một đóa hoa sen hai màu đen trắng khổng lồ ngay dưới chân hắn.
"Nghịch Chuyển Càn Khôn, Hỗn Nguyên Nhất Thể!"
Diệp Phi gầm lên, thanh Trảm Thiên Kiếm chỉ thẳng lên trời. Một cột sáng hỗn hợp khổng lồ lao vút lên, đâm xuyên qua tầng sương mù xám, đánh trực diện vào tâm chấn của vết nứt không gian.
Dưới mặt đất, hàng vạn tu sĩ và bình dân đang run rẩy nhìn lên. Họ thấy một màn kiến chưa từng thấy trong sử sách: Một kẻ vốn bị coi là "Ma đầu" lại đang đứng ở vị trí cao nhất, chắn trước mặt tất cả tai ương.
Tô Nguyệt Thiềm đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, đôi mắt tím của nàng không rời khỏi bóng lưng ấy. Nàng thấy máu tươi từ các lỗ chân lông của Diệp Phi bắt đầu thấm ra, nhuộm đỏ cả lớp lót bên trong hắc bào. Áp lực của hư không không phải thứ mà xác thịt phàm trần có thể chống chịu. Mỗi một giây trôi qua, cơ thể hắn đều bị xé nát rồi lại nhờ công pháp nghịch thiên mà phục hồi trong tích tắc. Nỗi đau ấy, đủ để làm một cường giả Hóa Thần điên loạn ngay lập tức.
"Chàng… đang gánh vác cả thế giới sao?" Nàng lẩm bẩm, bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
Tranh chấp Chính – Ma lúc này trở nên thật nực cười. Khi đối diện với sự diệt vong tuyệt đối, cái gọi là danh môn chính phái hay tà ma ngoại đạo đều chỉ là những sinh linh yếu ớt chờ được che chở.
Diệp Phi cảm thấy ý thức của mình đang bắt đầu tan biến vào hư không. Hắn nghe thấy tiếng cười quái dị của những sinh vật ngoài cõi thế, thấy được sự sụp đổ của các quy tắc vật lý. Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, một luồng sáng minh ngộ bỗng nhiên lóe lên trong tâm thức.
Vạn vật khởi đầu từ hỗn độn. Tiên là gì? Ma là gì?
Chẳng qua chỉ là hai cách giải thích khác nhau cho cùng một nguồn năng lượng. Thiên đạo bị tổn thương không phải vì lực lượng bên ngoài quá mạnh, mà vì chính những sinh linh bên trong đã phân chia nó quá cực đoan, tạo ra những vết rạn trong chính trật tự của thế giới.
"Muốn vá trời, không phải dùng sức, mà là dùng Tâm."
Đôi mắt Diệp Phi chợt nhắm lại. Mọi cuồng phong xung quanh hắn bỗng nhiên đứng khựng lại như thể thời gian bị đóng băng. Luồng áp lực kinh thiên động địa đang đè nặng lên vai hắn dường như biến mất.
Hắn buông tay. Trảm Thiên Kiếm không rơi xuống mà lơ lửng trước ngực hắn, tỏa ra hơi thở thanh tịnh của thái cổ.
"Nhất Niệm… Trấn Thiên Hạ."
Giọng nói của Diệp Phi không lớn, nhưng nó vang vọng khắp mọi ngõ ngách của Thương Khung Giới, từ những đỉnh núi cao nhất đến tận đáy đại dương sâu thẳm. Đó không phải là âm thanh truyền qua không khí, mà là sự rung động trực tiếp vào linh hồn của vạn vật.
Một vòng tròn Thái Cực khổng lồ, đường kính rộng tới vạn trượng, từ từ hiện ra trên bầu trời. Nó không phải do linh lực huyễn hóa ra, mà là do chính các vết nứt không gian tự co rút, sắp xếp lại theo ý chí của Diệp Phi.
Những con Hư Không Thực Ma đang điên cuồng bỗng chốc khựng lại. Chúng rú lên những tiếng kêu kinh hoàng khi nhận thấy không gian xung quanh không còn là miếng mồi ngon để cắn xé, mà trở thành một lò luyện khổng lồ.
Diệp Phi mở mắt. Lúc này, mắt hắn không còn phân chia hai màu, mà là một màu xám tro thanh khiết, u tối mà rạng rỡ.
"Hóa!"
Một chữ vừa thốt ra, vòng tròn Thái Cực xoay tròn. Toàn bộ sương mù xám của ngoại lai bị lực lượng Nghịch Chuyển cuốn vào trung tâm hố đen của vòng xoáy. Những con quái vật hư không không kịp chạy trốn, trực tiếp bị nghiền nát thành những hạt linh tử thuần khiết nhất.
Vết nứt không gian khổng lồ vốn đang rỉ máu đen, dưới "Nhất Niệm" của Diệp Phi, bắt đầu có những sợi tơ ánh sáng liên kết lại. Như một người thợ thêu đại tài đang dùng những sợi chỉ tết bằng quy tắc để vá lại tấm lụa trời xanh.
Mỗi một chuyển động tay của hắn, một vùng trời được chữa lành. Những mảnh vỡ không gian rơi rụng bấy lâu nay quay trở lại vị trí cũ, khép kín một cách hoàn hảo.
Trên bầu trời, hình ảnh Diệp Phi hiện ra khổng lồ như một vị cổ thần đang đại tu thiên địa. Những vết sẹo không gian mờ dần, sương mù tan biến, ánh sáng mặt trời lần nữa xuyên qua tầng mây, phủ xuống mặt đất những tia nắng vàng rực rỡ nhưng mang theo hơi ấm của sự sống mới.
Sự tĩnh lặng bao trùm toàn bộ Thương Khung Giới.
Chỉ trong một niệm, tai ương diệt thế đã bị đẩy lùi. Chỉ trong một niệm, trật tự vốn đổ nát được thiết lập lại bằng một phương thức hoàn toàn mới.
Khi vết nứt cuối cùng biến mất, bầu trời trở nên xanh trong hơn bao giờ hết, xanh đến mức khiến người ta cảm thấy rợn ngợp. Diệp Phi đứng đó, giữa tầng mây cao nhất, thân hình hơi run lên. Thanh Trảm Thiên Kiếm đã thu hồi lại vẻ mộc mạc ban đầu, nhưng trên thân kiếm giờ đây ẩn hiện những đường vân thiên đạo tự nhiên.
Hắn phun ra một ngụm máu nhạt màu, đó là tạp chất cuối cùng của cơ thể sau khi gánh chịu áp lực của thiên hạ. Nhưng hơi thở của hắn lúc này đã không còn giống tu sĩ. Nó mênh mông, sâu thẳm và có một chút gì đó "vô" – vượt ngoài mọi định nghĩa về cấp bậc.
"Kết thúc rồi…" Cửu U Lão Tổ thều thào, giọng nói chứa đầy sự thán phục cùng run rẩy. "Một niệm định càn khôn… Diệp Phi, ngươi thực sự đã làm được điều mà cả những vị Ma Thần hay Tiên Đế thượng cổ cũng chưa chắc dám thử."
Diệp Phi hạ thấp tầm mắt, nhìn xuống thế gian đang bắt đầu reo hò trong niềm vui sướng thoát chết. Ánh mắt hắn không có sự kiêu ngạo của kẻ thắng cuộc, chỉ có sự bình thản đến cực điểm.
Hắn cảm nhận được ở nơi xa xôi kia, trong cung điện lộng lẫy của Thiên Đạo Minh, một luồng khí tức đang dao động mãnh liệt. Kim Phù Đồ – kẻ tự xưng là "Thiên mệnh chi tử" – chắc chắn đã nhìn thấy tất cả.
Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút lạnh lẽo quen thuộc của Cửu U Ma Đế.
"Kim Phù Đồ, ngươi muốn dùng chúng sinh để làm bàn đạp phi thăng. Còn ta, ta dùng chính Thiên Đạo này để làm bàn đạp để dẫm nát ngươi."
Tiếng nói của hắn tan vào gió.
Lúc này, trên bầu trời rực rỡ ánh dương, một cơn mưa linh khí tinh khiết bắt đầu rơi xuống. Đó là món quà từ việc Diệp Phi luyện hóa lũ Hư Không Thực Ma, trả lại năng lượng cho thế giới. Những vết thương của tu sĩ khép miệng, những vùng đất khô cằn nảy mầm xanh.
Trận chiến hôm nay không chỉ là vá lại bầu trời, mà còn là một cái tát trời giáng vào cái gọi là "trình tự cũ" của thế giới này. Một cá nhân dùng ý chí cá nhân để ép buộc trời đất phải phục tùng – đó mới chính là ý nghĩa thật sự của Ma.
Nhưng kẻ dùng cái "Ma" đó để cứu vãn cả "Chính đạo", thì nên gọi là gì?
Diệp Phi bước đi giữa không trung, mỗi bước chân đều tạo ra một gợn sóng không gian, biến mất vào sâu trong tầng mây, để lại đằng sau một huyền thoại mới về "Nhất Niệm Trấn Thiên Hạ" mà ngàn năm sau vẫn còn được truyền tụng.
Cuộc chiến thực sự giữa hắn và những kẻ thao túng thiên mệnh hiện giờ mới chính thức bước vào giai đoạn tàn khốc nhất. Bởi vì giờ đây, hắn không còn là một quân cờ của định mệnh nữa.
Hắn, chính là định mệnh.