Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 197: Lễ Cưới Ở Yêu Tộc**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:30:39 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 197: LỄ CƯỚI Ở YÊU TỘC**

Vô Tận Hải, nơi tận cùng của thế giới, vốn dĩ là một vùng biển bị sương mù vây hãm, quanh năm âm u bởi những trận lôi đình và thủy quái rình rập. Nhưng hôm nay, toàn bộ hải vực như được khoác lên một lớp lụa đào lộng lẫy. Từ những rạn san hô sâu thẳm dưới đáy đại dương cho đến những hòn đảo bay lơ lửng trên không trung, đâu đâu cũng thấy ánh đèn lồng làm từ vảy giao long đỏ thắm, rực rỡ như những ánh sao rơi xuống trần gian.

Bầu trời của Thương Khung Giới sau trận chiến "Nghịch Chuyển Càn Khôn" đã không còn vẻ xám xịt của sự suy tàn. Nhờ vào nguồn năng lượng thuần khiết mà Diệp Phi đã luyện hóa, linh khí hóa thành mưa lành rơi xuống ròng rã suốt bảy ngày đêm, biến vạn vật thành linh cảnh.

Tại Vạn Yêu Linh Sơn – thánh địa của Yêu tộc, không khí náo nhiệt chưa từng có trong vạn năm qua.

Trên đỉnh núi cao nhất, cung điện làm bằng bạch ngọc hắc thạch lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. Từng đoàn yêu tu đi lại tấp nập, người mang linh quả nghìn năm, kẻ bưng hồ rượu được ủ từ tinh tú. Mặc dù là ngày vui của Yêu tộc Thánh nữ, nhưng khách mời lại là một sự tổng hợp đầy nghịch lý của thiên hạ. Có những đại ma đầu tay nhuốm đầy máu, có những tông chủ chính đạo tiên phong đạo cốt, lại có cả những tán tu lánh đời bấy lâu.

Tất cả họ ngồi chung một bàn, không có sự kỳ thị giữa "Chính" và "Tà", bởi họ biết rằng, người chủ trì của buổi lễ này là ai.

Trong căn phòng khuê các tỏa hương thơm thanh khiết của hoa Linh Ngân, Tô Nguyệt Thiềm ngồi trước gương đồng. Nàng khoác trên mình bộ hồng y đỏ rực như máu, thêu chỉ vàng hình phượng hoàng bay lượn giữa cửu tiêu. Mái tóc dài trắng muốt như tuyết của nàng được búi cao, cài bằng chiếc trâm "Huyễn Ảnh" – báu vật của Yêu tộc. Đôi mắt màu tím nhạt vốn thường ngày ẩn chứa sự sắc sảo, lạnh lùng, nay lại phủ một tầng hơi nước mờ mị, dịu dàng đến nao lòng.

"Thánh nữ… à không, sau hôm nay phải gọi là Đế hậu rồi." Một tiểu yêu nữ đang chải tóc cho nàng khẽ khanh nói, giọng run rẩy vì xúc động. "Ngài thực sự là người đẹp nhất mà nô tì từng thấy."

Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười. Nụ cười ấy nếu ở bên ngoài có thể khiến cho tâm trí của vạn quân bị mê hoặc, nhưng lúc này, nó chỉ chứa đựng sự bình yên của một người nữ tử tìm thấy bến đỗ sau ngàn năm lưu lạc. Nàng vuốt ve tà áo, trong lòng hiện lên hình ảnh người đàn ông đó – kẻ đã cứu nàng từ vực sâu, kẻ đã vì nàng mà đối đầu với cả thiên đạo.

"Vân Tiêu… chàng có biết, em đã chờ ngày này bao lâu rồi không?" Nàng thầm thì trong gió.

Bên ngoài cung điện, tiếng tù và từ vỏ ốc thiên hà vang lên trầm hùng.

Diệp Phi bước ra từ trong hư không. Hắn không còn mặc hắc bào của một kẻ săn mồi trong bóng tối, mà khoác lên mình một bộ cẩm bào đỏ đen trang trọng, vai thêu hình thái cực nghịch chuyển. Khuôn mặt hắn vốn lạnh lẽo như băng đá vạn năm, giờ đây lại hiện lên một sự ấm áp khó lòng diễn tả. Vết sẹo mờ hình tia sét trên trán hắn – dấu tích của thiên kiếp – không hề làm giảm đi vẻ anh tuấn, ngược lại càng tăng thêm sự phong sương và bá đạo của một vị đế vương đã bước ra từ cái chết.

"Sư tôn, mọi việc đã sẵn sàng."

Mặc Ly bước tới, quỳ một gối trước mặt Diệp Phi. Chàng thiếu niên năm nào giờ đã là một vị Ma Tôn uy chấn một phương, đứng đầu Vạn Ma Điện thay cho sư phụ. Đôi mắt lầm lì của hắn hôm nay ánh lên niềm tự hào chân thành. Sau lưng Mặc Ly là hàng vạn ma quân và yêu quân đứng chỉnh tề, khí thế ngút trời nhưng cung kính cúi đầu khi thấy Diệp Phi.

Diệp Phi khẽ gật đầu, vỗ vai đệ tử của mình: "Đứng lên đi. Hôm nay không có Ma Đế, không có Ma Tôn. Chỉ có bằng hữu và người nhà."

Lễ đài được dựng giữa quảng trường mênh mông, xung quanh là bốn cột trụ Thái Cổ tỏa ra hào quang dị sắc. Diệp Phi chậm rãi bước lên lễ đài, mỗi bước chân của hắn đều như cộng hưởng với nhịp đập của trời đất.

Khi Tô Nguyệt Thiềm được mười tám vị nữ tử Yêu tộc dắt tay bước ra, cả không gian như nín thở. Nàng tựa như một đóa bỉ ngạn rực rỡ nhất nảy mầm từ đống tro tàn của cuộc đại chiến. Hai người đứng đối diện nhau, giữa sự chứng kiến của vạn người, giữa linh khí trời đất cuồn cuộn.

"Diệp Phi, đời này kiếp này, dù càn khôn có nghịch chuyển lần nữa, tâm ta không đổi." Tô Nguyệt Thiềm thanh âm trong trẻo, vang vọng khắp Vạn Yêu Linh Sơn.

Diệp Phi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng. Hắn cảm nhận được sự ấm áp đang lan tỏa vào lòng bàn tay vốn đã quá lạnh lẽo từ lâu. Hắn ngước nhìn lên bầu trời, nơi có những linh hồn đã khuất đang dõi theo.

Hắn dường như thấy tàn hồn của Cửu U Lão Tổ đang chống gậy cười lớn giữa hư vô, mắng hắn là thằng ranh con tốt số. Hắn thấy bóng hình xa xăm của Liễu Như Yên, người đã chọn cách tự bạo để đền tội, giờ đây chỉ còn là một hạt bụi vàng trong ký ức, dường như cũng đang mỉm cười thanh thản.

"Thiên đạo không còn, quy luật do ta định." Diệp Phi trầm giọng nói, thanh âm trầm ấm truyền khắp mọi ngóc ngách của Thương Khung Giới. "Hôm nay, trước linh hồn của tổ tiên, trước xương cốt của huynh đệ, ta – Diệp Phi, cưới Tô Nguyệt Thiềm làm thê tử duy nhất. Nếu có kẻ nào ngăn cản, ta dẫm nát càn khôn. Nếu có mệnh trời trêu ngươi, ta nghịch chuyển luân hồi."

Một luồng sáng thái cực từ thân thể hai người bùng phát, hóa thành hai con rồng lớn màu đen và trắng quấn quýt lấy nhau, bay vút lên chín tầng mây, phá tan những tảng mây mù cuối cùng, để ánh mặt trời tinh khiết nhất chiếu rọi xuống.

"Lễ thành!" Mặc Ly hô lớn, giọng run lên vì nghẹn ngào.

Tiếng hò reo vang dội như sóng triều phá tan sự tĩnh lặng của đại dương. Rượu ngon được rót đầy, âm nhạc yêu tộc hòa quyện cùng sáo trúc tiên môn tạo nên một bản hòa ca chưa từng có.

Đêm đó, trên đỉnh Vạn Yêu Linh Sơn, Diệp Phi và Tô Nguyệt Thiềm ngồi cạnh nhau trên mái cung điện, nhìn xuống ánh lửa trại bập bùng và dòng người đang ca hát.

"Vân Tiêu, sau này chúng ta sẽ làm gì?" Tô Nguyệt Thiềm tựa đầu vào vai hắn, hỏi khẽ.

Diệp Phi cầm lấy tay nàng, hướng về phía đường chân trời xa xôi, nơi Vô Tận Hải giao thoa với bầu trời: "Chúng ta đã đi quá xa, đã giết quá nhiều, cũng đã cứu được quá nhiều. Giờ đây, càn khôn đã vào đúng quỹ đạo của nó. Mặc Ly sẽ quản lý Ma đạo, chính đạo cũng đang tự thanh trừng những kẻ mục nát. Ta muốn tìm một hòn đảo nhỏ, trồng một vườn linh dược, ngày ngày nghe nàng đánh đàn, nhìn biển cả dâng trào. Chúng ta không cần làm thần, không cần làm tiên, chỉ cần làm một đôi đạo lữ bình phàm nhất giữa trời đất này."

Tô Nguyệt Thiềm khẽ nhắm mắt, một giọt lệ hạnh phúc lăn dài trên gò má: "Đó là giấc mộng đẹp nhất mà em từng được nghe."

Gió biển thổi qua, mang theo mùi hương của rượu và hoa hồng y. Dưới ánh trăng rằm sáng quắc, hình bóng của hai người như hòa làm một. Ma Đế kiếp trước bị phản bội, bị vùi lấp trong hận thù, nay đã thực sự tìm thấy "nghịch chuyển" của đời mình. Không phải là sức mạnh tối thượng, mà là một trái tim có nơi để nương tựa.

Trình tự của thế gian có thể thay đổi, vạn vật có thể diệt vong và tái sinh, nhưng tình cảm chân chính là thứ duy nhất không bị mài mòn bởi thời gian. Diệp Phi nhếch môi cười, một nụ cười không còn sự tàn nhẫn, chỉ còn sự ung dung của kẻ đã bước qua vạn dặm khổ đau để hái được đóa hoa bình yên nhất.

Thương Khung Giới từ đây, mở ra một chương mới. Một chương truyện không chỉ có chém giết và tranh quyền, mà còn có những hơi ấm giản đơn như một lễ cưới giữa lòng Yêu tộc đêm nay.

Dưới chân núi, tiếng cười nói vẫn vang lên không dứt, rộn rã khắp nhân gian. Trảm Thiên Kiếm giờ đây nằm yên trong bao kiếm, gác lại những trận chiến đẫm máu, chờ đợi một kỷ nguyên của sự hòa hợp mà Diệp Phi đã dùng máu và nước mắt để gầy dựng nên.

Vạn dặm sơn hà, từ nay vô ưu.

**- HẾT CHƯƠNG 197 -**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8