Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 199: Nhìn Lại Càn Khôn**
Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của đỉnh Ngự Thiên, ngọn núi cao nhất nằm tại trung tâm Thánh Vực, nơi mà một vạn năm trước từng là cấm địa bất khả xâm phạm của Thiên Đạo Minh. Thế nhưng giờ đây, đỉnh núi ấy chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao la, một sự tĩnh lặng vừa tôn nghiêm, vừa như đang bao dung lấy hơi thở của cả đất trời Thương Khung.
Diệp Phi đứng đó, bóng dáng hắn cô độc nhưng cao sừng sững như một thanh kiếm cắm thẳng vào vòm trời. Chiếc hắc bào thêu chỉ bạc lất phất bay trong gió ngàn, những dải mây trắng vờn quanh gối chân hắn như muốn phủ phục. Gương mặt hắn, vốn đã trải qua nghìn năm luân hồi và muôn vàn sát kiếp, nay lại bình thản lạ kỳ. Đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu giờ đây không còn chứa đựng hận thù hay sát ý, mà chỉ còn lại một sự minh triết xuyên thấu càn khôn.
Bên hông hắn, thanh Trảm Thiên Kiếm sau bao lần vỡ nát rồi hàn gắn, nay lặng lẽ nằm trong vỏ, tỏa ra thứ hào quang hỗn nguyên nhàn nhạt. Nó không còn là ma kiếm khát máu, cũng chẳng phải tiên kiếm thánh khiết, nó chỉ đơn giản là một phần thân thể hắn, minh chứng cho một hành trình nghịch mệnh dài đằng đẵng.
"Cuối cùng, mây mù cũng tan đi…"
Diệp Phi khẽ lẩm bẩm, âm thanh hòa tan vào tiếng gió. Hắn phóng tầm mắt ra xa, nhìn về phía chín châu mười đất đang trải dài dưới chân mình.
Ở phía Bắc, U Minh Ma Giới từng một thời là vùng đất của chết chóc và oán linh, nay bắt đầu đâm chồi những mầm xanh của linh thảo. Ma khí vẫn còn đó, nhưng nó không còn là thứ năng lượng bạo ngược khiến người ta tẩu hỏa nhập ma, mà đã được "Nghịch Chuyển" trở thành một loại linh lực thuần khiết mang tính rèn luyện nhục thân. Những tòa thành trì bằng hắc thạch giờ đây rộng mở, không còn rào dậu ngăn cách với bên ngoài.
Ở phía Nam, Vô Tận Hải vỗ sóng rì rào. Yêu tộc dưới sự dẫn dắt của Tô Nguyệt Thiềm đã tìm lại được niềm kiêu hãnh vốn có. Họ không còn bị coi là súc vật hay lò luyện cho tu sĩ, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong sự cân bằng của giới tu hành.
Diệp Phi nhớ lại kiếp trước. Khi đó, hắn là Ma Đế ngạo nghễ, dùng vạn cốt để thành danh, nhưng lại cô độc đến tận cùng. Hắn đã bị chính người mình yêu nhất đâm một kiếm xuyên tâm, bị huynh đệ chí cốt đẩy xuống vực thẳm của sự phản bội. Vào khoảnh khắc thần hồn hắn tan nát giữa thiên kiếp, hắn đã hận. Hắn hận thiên đạo bất công, hận lòng người hiểm độc. Hắn đã từng nghĩ rằng nếu có thể trở lại, hắn sẽ giết sạch tất cả những kẻ tự xưng là "Chính Đạo", sẽ biến thế gian này thành một bể máu để xoa dịu nỗi đau trong lòng.
Thế nhưng, sau một vòng luân hồi, sau khi sống lại trong thân xác một phế vật tại Hỏa Long Tông, trải qua trăm đắng ngàn cay để một lần nữa đứng trên đỉnh cao nhất, Diệp Phi chợt nhận ra rằng: Trả thù bằng sự giết chóc chỉ là tầng thứ thấp nhất của một kẻ tu đạo.
Sự trả thù lớn lao nhất chính là "Nghịch Chuyển Càn Khôn" – phá bỏ đi trật tự cũ kỹ, thối nát và dựng lên một thế giới mà những kẻ như Kim Phù Đồ hay Liễu Như Yên không bao giờ có thể tồn tại được nữa.
"Huynh lại đang nghĩ về chuyện cũ sao?"
Một giọng nói mềm mại, trong trẻo như tiếng chuông ngân vang lên sau lưng. Diệp Phi không cần ngoảnh lại cũng biết đó là ai. Một mùi hương thanh nhã của hoa quỳnh trong đêm lan tỏa, xua tan cái lạnh giá của đỉnh núi cao.
Tô Nguyệt Thiềm chậm rãi bước đến, đứng cạnh hắn. Hồng y rực rỡ của nàng như một đóa hoa nở rộ giữa sương mù xám xịt. Đôi mắt màu tím nhạt của nàng nhìn theo hướng mắt hắn, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã đi cùng hắn từ những ngày hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn bị người đời khinh rẻ, cho đến khi hắn trở thành bá chủ thống nhất lưỡng đạo. Nàng đã thấy hắn máu nhuộm đầy mình, thấy hắn đau đớn khi mất đi sư phụ, và thấy cả những khoảnh khắc hắn đứng giữa ranh giới của việc hóa Ma hoàn toàn.
"Thiềm nhi, nàng nhìn xem." Diệp Phi chỉ tay về phía những dải ánh sáng đang bay lên từ các tông môn ở chân núi. "Linh khí đang luân chuyển. Tiên đạo không còn chiếm đoạt khí vận, Ma đạo không còn hấp thụ oán niệm. Thế gian này, rốt cuộc cũng có chút dáng vẻ của thái bình."
Tô Nguyệt Thiềm khẽ mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả không gian u tối: "Đó là vì huynh đã đem Thái Cực Nghịch Chuyển Kinh gieo vào tâm mạch của thiên địa. Không còn ranh giới giữa Chính và Tà, chỉ còn ranh giới giữa Tâm và Đạo. Nhưng Diệp Phi… huynh đã phải trả giá quá nhiều."
Diệp Phi im lặng một hồi lâu. Hắn nhớ đến Cửu U Lão Tổ, vị sư phụ lôi thôi luôn mắng nhiếc nhưng lại dùng tàn hồn cuối cùng để che chắn cho hắn trước lôi kiếp của Thiên Đạo ý chí. Hắn nhớ đến Mặc Ly, thiếu niên lầm lì kiếp trước vốn là một đại ma đầu tàn sát chúng sinh, nhưng kiếp này dưới sự dẫn dắt của hắn, lại trở thành một chiến thần bảo vệ công lý, hiện đang bận rộn tái thiết lại trật tự tại Thánh Vực.
Hắn cũng nhớ đến Liễu Như Yên. Người đàn bà ấy, đến cuối cùng đã chọn cách tự bạo để chuộc lỗi. Khoảnh khắc nàng tan biến thành bụi phấn, trong mắt không còn tham vọng quyền lực, chỉ còn lại một giọt lệ hối hận muộn màng. Diệp Phi không thấy vui sướng khi nhìn kẻ thù gục ngã, hắn chỉ thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm.
"Cái giá phải trả…" Diệp Phi nắm lấy bàn tay mềm mại của Nguyệt Thiềm, "so với kết quả hôm nay, đều xứng đáng. Kiếp trước ta muốn làm chủ cả thế gian, kiếp này ta chỉ muốn làm chủ vận mệnh của chính mình. Và dường như, ta đã làm được."
Lúc này, từ dưới vạn trượng hồng trần, một hồi chuông từ các tông môn đồng loạt vang lên. Tiếng chuông trầm hùng, vang vọng khắp Cửu Châu, báo hiệu cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên Nghịch Chuyển.
Kim Phù Đồ, kẻ tự xưng là Thiên mệnh chi tử, muốn dùng máu của nửa số sinh linh để thành thần, nay đã tan thành tro bụi. Thiên Đạo Minh đầy rẫy ngụy quân tử cũng đã sụp đổ. Những kẻ tu tiên chân chính giờ đây không còn sống trong cảnh "nghìn năm đóng cửa tu luyện", mà họ bắt đầu bước ra thế gian, dùng sức mạnh của mình để hàn gắn những vết nứt mà cuộc chiến đã để lại.
Diệp Phi cảm nhận được khí vận của bản thân đang hòa vào khí vận của thiên địa. Hắn không còn là "người chơi" trong ván cờ của trời đất nữa, mà chính hắn đã trở thành người vẽ ra bàn cờ mới.
"Đệ tử của Hỏa Long Tông vừa gửi thư." Tô Nguyệt Thiềm khẽ nói. "Họ đã phục dựng lại gian nhà cũ của huynh ở ngoại môn. Họ muốn tạc tượng huynh, tôn vinh là 'Vạn Cổ Đệ Nhất Đế'."
Diệp Phi bật cười, tiếng cười hào sảng nhưng phảng phất chút châm biếm: "Tạc tượng sao? Ta đã phá hủy bao nhiêu tượng thần, giờ lại muốn ta trở thành một bức tượng vô hồn ngồi trên bệ đá để người ta cầu khẩn? Thiềm nhi, nàng biết ta không thuộc về nơi đó."
Hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên ấm áp lạ thường: "Thiên địa này ta đã trả lại cho chúng sinh. Những kẻ thù ta đã diệt, nợ cũ ta đã trả, đạo nghĩa ta đã trọn. Bây giờ, ta chỉ muốn thực hiện lời hứa cuối cùng với nàng."
Tô Nguyệt Thiềm hơi đỏ mặt, nàng biết hắn đang nhắc đến điều gì. Trước trận đại chiến tại Tế Đàn Càn Khôn, hắn đã từng nói: "Nếu sống sót, ta sẽ mang nàng đi, đến một nơi mà không có tiên, không có ma, chỉ có nắng vàng và biển xanh."
"Huynh thực sự buông bỏ sao?" Nàng hỏi lại lần nữa, như muốn xác nhận. "Vị trí thống trị chín châu này, nếu huynh gật đầu, vạn vạn năm sau vẫn sẽ là của huynh."
Diệp Phi bước tới sát mép vực, dang rộng hai tay như muốn ôm lấy cả không gian vô tận vào lòng. Một luồng hào quang từ người hắn bỗng dưng tản ra, đó là tất cả những vinh quang, quyền bính và áp lực của vị thế bá chủ. Hắn cứ thế buông bỏ, để chúng tan biến vào mây khói.
"Buông bỏ là để đạt được điều vĩ đại hơn." Diệp Phi nói, giọng hắn vang lên đầy sức mạnh. "Thế gian này vốn không cần một vị thần duy nhất cai trị. Khi mỗi người đều biết tự làm chủ càn khôn của chính mình, đó mới là lúc ta có thể thực sự yên nghỉ."
Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả đỉnh Ngự Thiên. Ánh nắng tà dương như một tấm thảm lụa rực rỡ trải dài từ thiên không xuống tận đại dương. Diệp Phi rút thanh Trảm Thiên Kiếm ra khỏi vỏ, nhìn vào mặt kiếm sáng loáng phản chiếu khuôn mặt mình – một khuôn mặt trẻ tuổi nhưng chứa đựng linh hồn già nua đã trải qua hai kiếp người.
Hắn nhẹ nhàng ném thanh kiếm vào hư không.
Thay vì rơi xuống, thanh thần binh ấy hóa thành một rồng vàng lượn vòng một vòng trên đỉnh núi rồi bay thẳng về phía Đông, hóa thành một dãy núi hùng vĩ trấn giữ huyết mạch linh khí của Thương Khung Giới. Trảm Thiên Kiếm đã hoàn thành sứ mệnh của nó, giờ đây nó sẽ là người canh giữ cho sự bình yên này mãi mãi.
"Đi thôi." Diệp Phi nắm tay Tô Nguyệt Thiềm.
Hai người không dùng phi kiếm, không dùng độn thuật hào nhoáng. Họ chỉ đơn giản là sóng bước bên nhau, chậm rãi bước xuống những bậc đá mòn của đỉnh Ngự Thiên, giống như những tu sĩ bình thường nhất.
Dưới chân núi, sương mù bắt đầu bao phủ, che khuất bóng dáng họ dần dần. Nhưng ở một góc nào đó của thế giới này, người ta vẫn sẽ truyền tai nhau về một vị Ma Đế đã đi ngược lại thiên đạo, một người đã biến cái không thể thành cái có thể, một kẻ đã dùng nghịch đạo để chứng minh chân đạo.
Câu chuyện về Diệp Phi sẽ trở thành huyền thoại, nhưng với bản thân hắn, tất cả giờ đây chỉ còn là một tách trà nhạt, một cơn gió mát và nụ cười của người đi bên cạnh.
Càn khôn đã nghịch chuyển.
Thiên địa đã hồi sinh.
Và tâm hắn, rốt cuộc đã thấy bình yên.
Ánh tà dương cuối cùng lặn xuống, khép lại một chương hào hùng và đẫm máu của Thương Khung Giới, để mở ra một trang sử mới, nơi mà mỗi người đều là kiến trúc sư cho vận mệnh của chính mình.
Chương 199, chương cuối cùng của cuộc hành tranh phong, đã kết thúc như thế. Nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, giống như hơi thở của đại đạo, lặng lẽ mà tràn ngập sức sống.