Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 200: Nghịch Chuyển Là Vĩnh Hằng (Đại Kết Cục)**
**CHƯƠNG 200: NGHỊCH CHUYỂN LÀ VĨNH HẰNG (ĐẠI KẾT CỤC)**
Gió trên đỉnh Ngự Thiên lồng lộng thổi, mang theo mùi của đất đá vừa hồi sinh và cả dư vị nhàn nhạt của máu đã tan vào hư không. Bầu trời Thương Khung Giới chưa bao giờ trong trẻo đến thế. Những đám mây ngũ sắc vốn là biểu tượng của thiên đạo vạn năm trước, giờ đây hòa quyện cùng những luồng khí đen thẫm của ma đạo, tạo thành một dải thái cực khổng lồ bao phủ lấy vòm trời. Không còn sự bài trừ, không còn những trận lôi kiếp hủy diệt, chỉ có một sự cân bằng tuyệt đối đang hiện hữu.
Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào thêu chỉ bạc bay phần phật trong gió. Vết sẹo hình tia sét trên trán hắn, minh chứng cho nỗi nhục nhã và uất hận của kiếp trước, đang mờ dần rồi biến mất hoàn toàn. Thân xác này, linh hồn này, vào khoảnh khắc hắn thi triển tầng cuối cùng của *Thái Cực Nghịch Chuyển Kinh*, đã chính thức thoát ly khỏi vòng lặp của thiên địa.
Phía sau hắn, Tô Nguyệt Thiềm lặng lẽ bước tới. Hồng y rực rỡ như ráng chiều, mái tóc trắng muốt của nàng xõa dài trên vai, đôi mắt tím nhạt phản chiếu bóng lưng đơn độc nhưng vĩ đại của người đàn ông trước mặt. Nàng không lên tiếng, chỉ đứng đó, sự hiện diện của nàng chính là bến đỗ duy nhất cho một tâm hồn đã từng phiêu dạt qua ngàn năm đầy tăm tối.
– Nguyệt Thiềm, nàng nhìn xem. – Diệp Phi khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp mười phương. – Chúng sinh vẫn cho rằng Tiên là cứu rỗi, Ma là đọa lạc. Họ mải mê tranh đấu vạn năm, cuối cùng lại suýt chết dưới tay kẻ mà họ tôn thờ như vị thần tối cao. Kim Phù Đồ đã chết, Liễu Như Yên đã tan thành mây khói. Sự phản bội, thù hận, quyền lực… rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng phù hoa dưới chân đỉnh núi này.
Tô Nguyệt Thiềm bước thêm một bước, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon dài của hắn. Bàn tay vốn đã nhuốm máu của vô số tiên nhân và ma đầu, giờ đây lại ấm áp một cách lạ thường.
– Chàng đã cho họ một cơ hội để mơ một giấc mộng khác. – Nàng khẽ đáp, ánh mắt nhìn xuống dưới chân núi, nơi những đệ tử còn sót lại của Thiên Đạo Minh và quân đoàn Vạn Ma Điện đang cùng nhau dọn dẹp chiến trường, không còn đao kiếm hướng vào nhau, mà là những đôi tay tương trợ. – Từ nay về sau, Thương Khung Giới sẽ không còn những cuộc thánh chiến vô nghĩa. Chàng đã làm được điều mà ngay cả những vị thần thái cổ cũng không thể thực hiện.
Diệp Phi khẽ cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự thanh thản từ tận đáy lòng. Hắn nghĩ về Cửu U Lão Tổ, người thầy lôi thôi luôn mắng nhiếc hắn nhưng đã dùng chút tàn hồn cuối cùng để đổi lấy mạng sống cho hắn. Hắn nghĩ về Liễu Như Yên, người đàn bà đã từng đâm một kiếm vào tim hắn ở kiếp trước, để rồi kiếp này dùng mạng sống để chuộc lỗi.
Đúng lúc đó, một bóng người từ phía xa phi thân tới. Mặc Ly mặc một bộ thanh y giản dị, thanh kiếm đen bóng đeo sau lưng rít lên một tiếng trầm hùng. Hắn quỳ sụp xuống sau lưng Diệp Phi, giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy cương nghị:
– Tôn chủ! Cấm chế của các đại tông môn đã được tháo gỡ hoàn toàn. Mười vạn ma tu đã thu hồi sát khí, đang chờ mệnh lệnh tiếp theo của người. Các trưởng lão chính đạo… cũng đang đợi người hạ chỉ tái lập Thiên Minh.
Diệp Phi quay người lại, nhìn vị đệ tử trung thành nhất của mình. Mặc Ly vốn mang *Thiên Ma Thể*, kẻ bị thế gian ruồng bỏ, giờ đây lại mang trên mình khí chất của một vị tông sư đương đại. Diệp Phi tiến tới, đặt tay lên vai Mặc Ly, truyền vào đó một luồng khí tức ấm áp.
– Mặc Ly, từ nay về sau, thế gian không còn Tôn chủ, cũng chẳng còn Ma Đế. Ta đã trả lại càn khôn cho thiên hạ, thì thiên hạ phải tự mình quản lý lấy. Vạn Ma Điện sẽ đổi tên thành *Nghịch Chuyển Môn*, không thu nhận đệ tử dựa trên căn cốt tiên ma, mà dựa trên đạo tâm. Ngươi sẽ là môn chủ đầu tiên.
Mặc Ly bàng hoàng ngẩng đầu:
– Sư phụ! Người… người định rời đi sao? Thế giới này vừa mới bắt đầu ổn định, không có người trấn giữ, bọn họ sẽ…
Diệp Phi lắc đầu, ánh mắt hướng về phía đường chân trời xa tít tắp:
– Một trật tự được xây dựng dựa trên uy quyền của một cá nhân thì sớm muộn cũng sẽ sụp đổ khi cá nhân đó biến mất. Ta không muốn là thần, cũng không muốn là quỷ. Ta đã nghịch chuyển càn khôn không phải để trở thành kẻ thống trị mới, mà để phá vỡ xiềng xích mà Thiên Đạo đã đặt lên vai mỗi chúng sinh. Mặc Ly, hãy nhớ lấy: Ma không phải là ác, Tiên không phải là thiện. Kẻ định đoạt thiện ác chính là lương tâm của mỗi con người.
Nói đoạn, Diệp Phi rút thanh *Trảm Thiên Kiếm* còn lại một mảnh khuyết cuối cùng ra khỏi vỏ. Hắn tung kiếm lên trời, thanh kiếm vang lên một tiếng ngân dài sảng khoái, rồi đột nhiên hóa thành một dải ánh sáng vàng kim xé toạc mây mù, lao thẳng về phía Tây Hoang Cổ Địa, cắm sâu vào mạch đá linh khí của thế gian.
– Kiếm đã gãy thì nên hoàn trả cho đất mẹ. Ân oán kiếp trước đến đây là tận. – Diệp Phi phủi nhẹ tay áo, khí tức toàn thân hắn đột nhiên thu liễm hoàn toàn, trông không khác gì một thanh niên phàm trần chưa từng tu luyện.
Mặc Ly biết ý thầy đã quyết, chỉ có thể dập đầu ba cái thật kêu, nước mắt rơi lã chã trên nền đá lạnh.
Diệp Phi nắm tay Tô Nguyệt Thiềm, hai người nhẹ nhàng bước đi trên hư không như bước trên mặt đất bằng phẳng. Dưới chân họ, vạn vật đang đâm chồi nảy lộc. Những cánh hoa tuyết tiêu tan dưới nắng ấm, những dòng sông cạn kiệt từ lâu nay lại tuôn trào linh khí tinh khiết.
Khi bóng dáng họ khuất dần trong mây khói, một âm thanh thanh thoát nhưng uy nghiêm của Diệp Phi vẫn còn vang vọng mãi trong không trung, len lỏi vào tâm thức của mỗi tu sĩ, mỗi phàm nhân khắp Thương Khung Giới:
*“Ta không phải Tiên, cũng chẳng phải Ma. Ta là người định đoạt vận mệnh của chính mình. Càn khôn dù lớn, cũng chỉ nằm trong một niệm. Nghịch chuyển chính là vĩnh hằng.”*
Tại vùng biển Vô Tận Hải, nơi những con sóng xô vào bờ cát trắng tinh khôi, có một ngôi nhà gỗ nhỏ nép mình dưới rặng dừa xanh. Sáng sớm hôm đó, một nam tử mặc áo vải thô đang cùng một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần chuẩn bị ra khơi. Họ không mang theo thần binh, không có hào quang bao quanh, chỉ có nụ cười bình thản của những kẻ đã nếm trải hết thảy đắng cay ngọt bùi của cuộc đời.
Sóng biển rì rào kể lại câu chuyện về một vị Ma Đế từng làm đảo lộn trời đất, nhưng trên bãi cát ấy, chỉ còn lại hai dấu chân kề sát bên nhau, hướng về phía bình minh rạng rỡ.
Trận tranh phong vĩ đại nhất cuối cùng đã kết thúc. Nhưng trong trái tim mỗi người ở Thương Khung Giới, một hành trình mới – hành trình làm chủ vận mệnh chính mình – mới chỉ vừa bắt đầu.
**– TOÀN VĂN HOÀN –**