Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 7: Đấu Giá Trường Huyên Náo**
CHƯƠNG 7: ĐẤU GIÁ TRƯỜNG HUYÊN NÁO
Thanh Vân Thành, tòa thành trì lớn nhất nằm dưới sự che chở của Hỏa Long Tông, hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn thường ngày. Từng dòng người tấp nập đổ về phía trung tâm, nơi có một kiến trúc hùng vĩ hình bán cầu tọa lạc, sừng sững như một con mãnh thú bằng đá đang phủ phục. Đó chính là Vạn Bảo Các – nơi diễn ra buổi đấu giá lớn nhất trong vòng mười năm qua tại vùng biên thùy phía Nam này.
Giữa dòng người xô bồ, một bóng dáng lặng lẽ bước đi. Hắn mặc một bộ hắc bào rộng thùng thình, chiếc mũ trùm đầu che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra chiếc cằm thanh tú và đôi môi mím chặt đầy vẻ lạnh lùng. Không ai nhận ra đây chính là "phế vật" Diệp Phi của ngoại môn Hỏa Long Tông. Sau khi dùng Lục Vân Huyết Linh Đan để gột rửa kinh mạch và đẩy tu vi lên Luyện Khí tầng sáu, khí chất của hắn đã hoàn toàn lột xác, thâm trầm và sắc sảo như một thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ.
"Diệp tiểu tử, ngươi thật sự định bán đi sáu viên đan dược đó sao?" Giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên trong thức hải, mang theo chút luyến tiếc. "Dù sao đó cũng là do ngươi dùng tinh huyết rèn luyện, để lại dùng cho bản thân không tốt hơn sao?"
Diệp Phi nhếch môi, bước chân không dừng: "Lão già, tầm nhìn của ngươi vẫn còn hẹp hòi quá. Sáu viên đan đó đối với người khác là bảo vật, nhưng với ta chỉ là rác rưởi để đổi lấy vốn liếng khởi đầu. Muốn 'Nghịch Chuyển Càn Khôn', thứ ta cần không phải là vài viên thuốc tăng cấp, mà là nguyên liệu rèn kiếm và thông tin."
Tiến vào sảnh chính của Vạn Bảo Các, một mùi hương trầm dịu nhẹ lan tỏa, át đi sự ồn ào bên ngoài. Một tiểu nhị nhìn thấy bộ dạng hắc bào của Diệp Phi, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường nhưng rất nhanh đã được che giấu bởi nụ cười nghề nghiệp:
"Vị khách nhân này, ngài muốn tham gia đấu giá hay ký gửi vật phẩm?"
"Ký gửi." Diệp Phi nhàn nhạt thốt ra hai chữ, giọng nói qua lớp vải đen trở nên khàn đục.
"Mời ngài đi lối này, giám định sư của chúng tôi đang rảnh."
Tiểu nhị dẫn Diệp Phi vào một căn phòng nhỏ thanh tịnh. Ngồi phía sau bàn gỗ đàn hương là một lão giả râu tóc bạc phơ, đang cầm kính lúp săm soi một mảnh linh thạch. Lão ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu nhìn Diệp Phi một lượt, rồi hờ hững nói:
"Mang vật phẩm ra đây, quy tắc của Vạn Bảo Các là không nhận hàng phổ thông."
Diệp Phi không nói lời nào, đưa tay vào trong áo, lôi ra một chiếc lọ ngọc thô sơ và đặt lên bàn. Lão giả – tên gọi Lâm giám định – nhướng mày, khẽ hừ một tiếng: "Ngọc phẩm chất thấp, chỉ e bên trong cũng chẳng có gì ra…"
Lời chưa dứt, nắp lọ vừa mở, một luồng huyết quang nhạt kèm theo hương thơm ngào ngạt tựa như mùi máu tanh xen lẫn cỏ linh lăng bùng phát. Một hơi thở nồng đậm sức sống tràn ngập căn phòng nhỏ. Lâm giám định đứng bật dậy, đôi mắt đục ngầu đột ngột co rút lại, run rẩy cầm viên đan dược lên.
"Đây… đây là Lục Vân Huyết Linh Đan? Không đúng, phẩm chất này… nhìn vào những đường vân màu vàng này mà xem! Đan văn! Đây là cực phẩm đan dược có sinh ra đan văn!"
Lão giả hít một hơi lạnh, nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Ở tu tiên giới, đan dược được chia làm thấp, trung, cao phẩm, nhưng trên cao phẩm còn có "Cực Phẩm" – thứ mà chỉ những bậc thầy luyện đan khi gặp vận may lớn mới luyện ra được.
"Đại sư… xin lỗi, là vãn bối có mắt không tròng." Lâm giám định đổi ngay cách xưng hô, khom lưng cung kính: "Sáu viên cực phẩm Lục Vân Huyết Linh Đan này nếu mang ra đấu giá, chắc chắn sẽ khiến các gia tộc và tông môn phụ cận điên cuồng. Ngài muốn khởi điểm mức giá bao nhiêu?"
"Giá cả do các ngươi định, ta chỉ có một yêu cầu." Diệp Phi lạnh lùng cắt ngang: "Sắp xếp cho ta một vị trí kín đáo, và chuẩn bị cho ta một danh sách các vật phẩm kỳ lạ xuất hiện trong buổi hôm nay."
"Vâng, vâng! Mời đại sư lên phòng chữ 'Địa' số chín."
—
Buổi đấu giá bắt đầu.
Căn phòng chữ Địa số chín nằm ở tầng hai, có tầm nhìn bao quát toàn bộ lễ đài bên dưới qua một lớp rèm pha lấp lánh chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài. Diệp Phi tựa lưng vào ghế bành, nhấp một ngụm trà linh cúc, đôi mắt bình thản quan sát đám đông bên dưới.
"Vị ngồi ở phòng chữ Thiên số ba là Vương Đằng, thiên tài của Vương gia ở Thanh Vân Thành." Cửu U Lão Tổ nhắc nhở. "Còn bên kia… ồ, nhìn kìa Diệp tiểu tử, chẳng phải là 'người quen' của ngươi sao?"
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo hẳn đi khi nhìn thấy hai bóng người mặc y phục thêu hình rồng đỏ rực. Đó là Chu Long và Lý Thanh – hai kẻ đã đánh đập hắn nhừ tử trong tông môn mấy ngày trước. Bọn chúng ngồi ở khu vực dành cho đệ tử danh môn, vẻ mặt hống hách, liên tục trêu đùa mấy nữ tu xung quanh.
"Trái đất thật tròn." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. "Hôm nay, ta sẽ khiến các ngươi hiểu thế nào là trắng tay."
"Chào mừng quý vị đến với buổi đấu giá hôm nay!" Trên đài, một mỹ nữ quyến rũ với bộ sườn xám đỏ xẻ sâu tận đùi bước ra, giọng nói như tiếng oanh hót, chính là chủ trì nổi tiếng – Nhã Phi.
Sau vài vật phẩm khởi động như Linh thảo trăm năm, Vũ khí hạ phẩm, bầu không khí bắt đầu nóng lên.
"Và tiếp sau đây, là tiêu điểm của buổi đấu giá!" Nhã Phi phất tay, sáu viên đan dược đỏ tươi nằm trong khay ngọc được mang ra. "Lục Vân Huyết Linh Đan cực phẩm, có đan văn chân chính. Công dụng: giúp tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong tăng 90% tỉ lệ đột phá Trúc Cơ mà không có bất kỳ di chứng nào. Giá khởi điểm: một ngàn linh thạch hạ phẩm!"
"Cái gì? 90% tỉ lệ?"
"Lại còn là đan văn!"
Cả hội trường như nổ tung. 1000… 2000… 5000 linh thạch!
Tiếng trả giá vang lên không ngớt. Chu Long ở dưới đài đỏ mặt tía tai, hắn đang kẹt ở Luyện Khí tầng chín đã lâu, đây chính là cơ hội nghìn năm có một.
"Vương gia trả 8000!"
"Chu Long ta đại diện Hỏa Long Tông, trả 10.000 linh thạch!"
Cuối cùng, sáu viên đan dược được bán với giá kỷ lục là 12.000 linh thạch cho nhà họ Vương. Diệp Phi nhìn con số đó, trong lòng không một chút gợn sóng. Số tiền này đủ để hắn mua được rất nhiều thứ.
"Vật phẩm tiếp theo…" Nhã Phi lên tiếng, giọng nói có phần bớt hào hứng: "Đây là một thanh kiếm gãy được khai quật từ một tàn tích thượng cổ ở Tây Hoang. Nó không có linh khí dao động, rỉ sét loang lổ, nhưng chất liệu cực kỳ cứng, không hỏa diễm nào nung chảy được. Coi như một món đồ chơi cho các vị thích sưu tầm. Giá khởi điểm: một trăm linh thạch."
Hội trường vang lên tiếng xì xào chế giễu:
"Một thanh sắt vụn mà cũng mang lên đây sao?"
"Vạn Bảo Các hết hàng rồi à?"
Tuy nhiên, trong căn phòng chữ Địa, Diệp Phi đột nhiên đứng bật dậy. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, đồng tử co rút lại hết cỡ. Hắn cảm nhận được… từ trong sâu thẳm linh hồn, một sự rung động mãnh liệt. Thanh kiếm gãy đó, dù đã bị bụi bẩn và rỉ sét che lấp, nhưng cái "thần" của nó, cái kiêu hãnh của nó thì không bao giờ biến mất.
"Trảm… Thiên…" Diệp Phi run rẩy thốt ra hai từ.
"Ngươi chắc chứ?" Cửu U Lão Tổ cũng kinh ngạc không kém. "Mảnh vỡ thần khí kiếp trước của ngươi lại xuất hiện ở đây?"
Diệp Phi không trả lời, hắn hít một hơi sâu để bình tâm lại. Thanh kiếm đó kiếp trước là thứ đã cùng hắn chém nát thiên quân vạn mã, sau khi hắn bị vây sát, nó đã tự nổ tung thành mười hai mảnh vỡ rơi rớt khắp cửu giới. Không ngờ mảnh vỡ đầu tiên lại xuất hiện tại đây, trong bộ dạng thảm hại này.
"101 linh thạch." Một giọng nói lười biếng vang lên từ khu vực tầng dưới. Là Chu Long. Hắn vừa hụt mất đan dược nên đang muốn tìm thứ gì đó để trút giận, thấy mọi người cười nhạo thanh kiếm, hắn cũng muốn mua về để "chơi".
"200 linh thạch." Diệp Phi bình thản ra giá.
Chu Long ngẩng đầu nhìn lên phòng chữ Địa, hơi nhíu mày. Hắn không biết kẻ trong đó là ai, nhưng hắn ghét cái kiểu giọng nói lạnh lùng bề trên kia.
"500 linh thạch!" Chu Long hếch cằm.
"1000 linh thạch." Diệp Phi lại bồi thêm, không chút do dự.
Đám đông bên dưới bắt đầu xôn xao. Một thanh sắt vụn lại có kẻ trả tới 1000 linh thạch? Kẻ trong phòng chữ Địa số chín kia là kẻ ngốc hay tiền nhiều quá không biết tiêu vào đâu?
"Thiếu gia, đừng tranh nữa, thanh kiếm đó không đáng giá." Một tên hầu bên cạnh Chu Long khuyên can.
Chu Long tức giận đập bàn: "Ta không tin mình thua một kẻ không dám lộ mặt. 2000 linh thạch!"
"5000 linh thạch." Giọng Diệp Phi vẫn đều đều, nhưng áp lực tỏa ra khiến những người xung quanh phòng hắn cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Cả hội trường im bặt. 5000 linh thạch cho một đống rác? Chu Long nghẹn họng, mặt mày tím tái. 5000 linh thạch là toàn bộ số tiền hắn mang theo hôm nay để mua tài nguyên tu luyện. Hắn dù hống hách nhưng không hoàn toàn là kẻ điên.
"Được… ngươi giỏi! Để xem ngươi mang thanh sắt vụn đó về làm gì!" Chu Long hậm hực ngồi xuống.
"5000 linh thạch lần thứ nhất… lần thứ hai… lần thứ ba! Chúc mừng quý khách phòng Địa số chín!" Nhã Phi gõ búa, thầm nghĩ hôm nay mình gặp được một đại phú ông kỳ quặc.
Nửa canh giờ sau, một nữ phục vụ mang theo khay chứa thanh kiếm gãy bước vào phòng. Diệp Phi ném ra một túi linh thạch, rồi run rẩy đưa tay chạm vào thanh kiếm.
Ngay khi ngón tay hắn chạm vào lớp rỉ sét, một luồng kiếm khí sắc lạnh như từ địa ngục xuyên qua đầu ngón tay, đâm thẳng vào kinh mạch hắn. Một tiếng "vong" thanh thúy vang vọng trong tâm trí Diệp Phi, như tiếng khóc của một đứa trẻ tìm thấy mẹ, như tiếng gầm của một vị vua trở lại ngai vàng.
Lớp rỉ sét bỗng dưng nứt ra một đường nhỏ, để lộ một tia sáng bạc sắc lạnh đến ghê người.
"Chào mừng trở lại, lão hữu." Diệp Phi thì thầm, đôi mắt hắn lúc này đen kịt như mực, chứa đựng sự bá đạo không thuộc về thế giới này.
"Diệp tiểu tử, đi mau! Có mấy kẻ đang nhắm vào phòng của ngươi đấy." Cửu U Lão Tổ cảnh báo.
Diệp Phi thu thanh kiếm vào túi trữ vật, khóe môi nhếch lên một độ cong tàn nhẫn: "Chúng muốn cướp sao? Rất tốt. Ta cũng đang cần một vài viên 'đá mài kiếm' để thử độ sắc của thanh Trảm Thiên này."
Hắn khoác lại hắc bào, thân ảnh lướt nhanh ra khỏi cửa sau của Vạn Bảo Các, hướng về phía khu rừng tối ngoài thành mà lao đi. Phía sau hắn, vài bóng đen cũng âm thầm bám theo, trong đó có cả Chu Long và Lý Thanh với khuôn mặt tràn đầy sát ý.
Trò hay, lúc này mới chính thức bắt đầu.