Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 8: Trảm Thiên Kiếm Mảnh Thứ Nhất**
Đêm đen như mực, gió rít qua những khe lá trong cánh rừng ngoại vi Thiên Long thành, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ hú.
Diệp Phi sải bước nhanh trên con đường mòn, tà áo hắc bào tung bay trong gió. Hắn cảm nhận rõ rệt sau lưng có ba luồng hơi thở đang bám sát, kẻ mạnh nhất đã đạt đến Trúc Cơ tầng thứ tư, hai kẻ còn lại cũng là Luyện Khí đỉnh phong. Trong mắt giới tu tiên lúc bấy giờ, một đệ tử ngoại môn phế vật như hắn gặp phải đội hình này chỉ có con đường chết. Nhưng dưới lớp mặt nạ bằng bạc, đôi mắt Diệp Phi lại bình thản đến lạ lùng.
"Một tên Trúc Cơ sơ kỳ, hai tên Luyện Khí… Hỏa Long Tông nuôi dưỡng đám đệ tử này cũng thật lãng phí tài nguyên." Diệp Phi lẩm bẩm, bước chân đột ngột dừng lại giữa một khoảng đất trống.
Hắn xoay người, thanh kiếm rỉ sét vừa đấu giá được vẫn cầm chắc trong tay, chưa kịp thu vào túi trữ vật.
"Ra đi. Trốn trốn tránh tránh, không sợ làm nhục danh tiếng đệ tử Hỏa Long Tông sao?"
"Ha ha ha! Khá lắm tên phế vật, cảm giác nhạy bén đấy!"
Tiếng cười ngạo mạn vang lên, Chu Long cùng hai gã tay sai từ trong bóng tối bước ra. Khuôn mặt gã vặn vẹo vì đắc thắng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trên tay Diệp Phi với vẻ tham lam không giấu giếm: "Giao nộp túi trữ vật và thanh sắt vụn kia ra, ta sẽ cân nhắc cho ngươi chết nhanh một chút."
Lý Thanh, kẻ đi cùng, cũng cười khẩy: "Diệp Phi, ngươi dùng 5000 linh thạch để mua một món đồ bỏ đi, lại còn đắc tội với Chu huynh. Hôm nay dù có thần tiên giáng thế cũng không cứu nổi ngươi."
Diệp Phi không đáp lời, hắn cúi xuống nhìn thanh kiếm gãy. Trong bóng tối, lớp rỉ sét bao phủ thanh kiếm dường như đang rung động nhẹ. Cảm giác này… thật hoài niệm. Kiếp trước, hắn đã cùng thanh kiếm này đồ sát vạn dặm, máu nhuộm chín tầng trời. Dù giờ đây nó chỉ còn là một mảnh tàn cốt, nhưng kiêu ngạo của một thần binh lợi khí vẫn không hề mất đi.
"Tiểu tử, ngươi định dùng thanh sắt đó để đánh với chúng ta sao?" Chu Long cười ngặt nghẽo, gã phất tay: "Lên! Đập nát tứ chi nó cho ta!"
Hai gã đệ tử Luyện Khí đỉnh phong lập tức lao lên như hổ đói. Kiếm quang của chúng mang theo hỏa năng rực đỏ, chém thẳng về phía vai và chân của Diệp Phi.
"Hừ, múa rìu qua mắt thợ."
Diệp Phi khẽ nhếch môi. Hắn không hề lùi bước, cũng không vận dụng linh khí chính đạo của Hỏa Long Tông. Trong đan điền, luồng khí màu xám xịt của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* bắt đầu vận chuyển nhanh chóng. Hắn khẽ lách người, một động tác đơn giản nhưng lại xảo diệu né được hai mũi kiếm chỉ trong gang tấc.
*Vút!*
Thanh kiếm gãy trong tay Diệp Phi vung lên. Không hề có kiếm khí hoa mỹ, chỉ là một cú đập ngang giản đơn.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Hai gã đệ tử hét thảm một tiếng, thanh kiếm trong tay chúng bị mảnh sắt rỉ kia đánh gãy làm đôi, cả người bị chấn bay xa mười trượng, ngã rạp xuống đất không dậy nổi.
Chu Long nheo mắt, nụ cười trên môi đông cứng lại: "Cái gì? Thể thuật? Ngươi giấu giếm thực lực?"
"Chưa đến lượt ngươi ngạc nhiên đâu." Diệp Phi lạnh lùng đáp.
Lúc này, Cửu U Lão Tổ trong nhẫn hét lên: "Diệp tiểu tử! Mau, lấy máu của gã Trúc Cơ kia! Thanh kiếm này cần máu tu sĩ làm vật dẫn để phá bỏ phong ấn!"
Diệp Phi tâm niệm điện chuyển, đôi mắt hắn chợt biến thành màu đen sậm. Hắn bước một bước dài, tàn ảnh để lại phía sau khiến Chu Long kinh hãi. Gã vội vàng kết ấn, hỏa long cuồng bạo từ trên kiếm phong lao ra: "Hỏa Long Tiễn! Chết đi!"
Diệp Phi không tránh né. Hắn đưa thanh kiếm gãy lên phía trước. Kỳ lạ thay, khi con hỏa long hung dữ chạm vào lưỡi kiếm rỉ sét, nó không hề bùng nổ mà ngược lại, bị hút sạch vào bên trong những vết nứt của thanh kiếm như nước đổ vào sa mạc.
"Cái… cái gì?" Chu Long đại kinh thất sắc.
Chưa kịp để gã phản ứng, Diệp Phi đã áp sát. Thanh kiếm gãy đâm thẳng vào ngực trái của Chu Long. Mũi kiếm dù cùn và rỉ sét, nhưng dưới lực tay của Ma Đế trọng sinh, nó dễ dàng xuyên qua lớp linh khí hộ thể, đâm sâu vào xác thịt.
Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ lưỡi kiếm rỉ sét.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay tại chỗ Diệp Phi đứng. Một luồng khí tức cổ xưa, hung tàn và đầy rẫy sát lục đột nhiên bùng phát. Những lớp rỉ sét dày đặc trên thanh kiếm bắt đầu bong tróc, rơi rụng từng mảng lớn, để lộ ra thân kiếm màu bạc trắng rực rỡ dưới ánh trăng.
Bề mặt lưỡi kiếm hiện lên những hoa văn hình tia sét vặn vẹo, trông giống như những con mạch máu đang đập liên hồi. Không khí xung quanh đột nhiên hạ xuống độ đóng băng, sương muối phủ trắng những tán lá xung quanh.
"Trảm Thiên…" Diệp Phi khàn giọng thốt lên.
Dòng máu của Chu Long bị thanh kiếm tham lam hút cạn sạch. Gã chỉ kịp trợn mắt nhìn cơ thể mình khô héo lại trong nháy mắt, rồi ngã quỵ xuống như một cái xác ướp.
"Chúc mừng chủ nhân, tìm lại được tàn cốt đầu tiên." Một giọng nói hư ảo, sắc lạnh như kim loại vang lên từ trong thanh kiếm. Đó là kiếm linh của Trảm Thiên, dù còn rất yếu ớt nhưng hơi thở của nó không thể nhầm lẫn.
Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào não bộ Diệp Phi. Hắn nhắm mắt lại, thấy được hình ảnh kiếp trước khi thanh kiếm bị đánh gãy thành năm mảnh, rơi tán loạn xuống hạ giới. Mảnh vỡ này chính là mũi kiếm, linh hồn cốt lõi của Trảm Thiên Kiếm. Nó ẩn giấu trong lớp rỉ sét nghìn năm tại một phế tích, cho đến khi bị những kẻ không biết hàng mang đến đấu giá.
"Lạc Vân Tiêu… ngươi hãy đợi đấy." Diệp Phi mở mắt ra, một tia bạc chớp qua trong con ngươi.
Hắn xoay người nhìn hai gã đệ tử còn lại đang run rẩy bò lết trên mặt đất. Thanh Trảm Thiên Kiếm lúc này rung lên bần bật, dường như nó chưa thỏa mãn với số máu ít ỏi của Chu Long.
"Kiếm đã ra vỏ, phải thấy máu mới về."
Diệp Phi bước tới. Một nhát chém ngang, một dải lụa bạc xé rách màn đêm. Không có tiếng hét, chỉ có hai vệt máu bắn lên vách đá. Thanh kiếm bạc hấp thụ hoàn toàn chỗ máu đó, ánh sáng trên thân kiếm càng thêm sắc lạnh, rực rỡ hơn bao giờ hết.
Sau khi thu dọn chiến trường, Diệp Phi ngồi xếp bằng dưới gốc cổ thụ. Hắn cầm Trảm Thiên Kiếm trên tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm lạnh buốt.
"Lão tổ, mảnh kiếm này có thể giúp ta tiến xa đến mức nào?"
Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn hiện ra một cái bóng mờ nhạt, vẻ mặt nghiêm trọng: "Đây là mảnh quan trọng nhất. Nó chứa đựng \'Sát ý gốc\' của ngươi. Có nó, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* của ngươi mới thực sự hoàn thiện một tầng đầu tiên. Nhưng tiểu tử, ngươi nên cẩn thận. Khí tức của Trảm Thiên quá mạnh, nếu ngươi không có đủ thực lực mà để lộ nó, những kẻ ở Thượng giới sẽ nhận ra ngay lập tức."
Diệp Phi khẽ gật đầu, hắn vận công, một luồng ma khí xám xịt bao phủ lấy thanh kiếm bạc. Dưới tác động của công pháp, thanh kiếm một lần nữa bị bao phủ bởi một lớp sương mù che mắt, trông lại như một thanh kiếm sắt bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy nó toát ra một sự uy nghiêm đáng sợ.
"Ta hiểu. Từ nay về sau, thanh kiếm này sẽ cùng ta nghịch chuyển càn khôn. Bắt đầu từ Hỏa Long Tông, ta sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình."
Hắn đứng dậy, thu kiếm vào lưng, bóng dáng gầy gò hòa vào bóng đêm đặc quánh. Gió lại nổi lên, xóa sạch những vết máu trên nền đất, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ của khu rừng già.
Diệp Phi biết, ngày mai khi tin tức Chu Long mất tích lan truyền, Hỏa Long Tông sẽ nổi sóng gió. Nhưng đối với một Ma Đế đã đi qua muôn vàn sinh tử như hắn, tất cả chỉ là khởi đầu cho một ván cờ lớn hơn nhiều. Một mảnh Trảm Thiên, một đời oán hận, giờ đây bắt đầu bùng cháy.