Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 9: Ngoại Môn Đại Tỷ**
Sương sớm tại Hỏa Long Tông bao phủ lấy những dãy núi trùng điệp, mỏng manh như tấm lụa trắng vắt ngang lưng chừng trời. Tại đỉnh Ngọa Hổ – một nơi hẻo lánh thuộc khu vực ngoại môn, linh khí tuy thưa thớt nhưng lại có một tia thuần khiết của ánh nắng ban mai.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra vực thẳm. Luồng hắc khí mờ ảo bao quanh cơ thể hắn đang dần bị thu nén vào trong đan điền, thay vào đó là một tầng linh khí đỏ rực của Hỏa Long Tông đang lưu chuyển trên bề mặt da. Đây chính là điểm thần kỳ của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*: Tráo thân đổi phận, chuyển Ma thành Tiên.
Hắn khẽ mở mắt, một tia sáng bạc sắc lạnh sượt qua đồng tử. Cảm giác từ mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm đeo sau lưng truyền đến khiến hắn an tâm hơn bao giờ hết. Sau khi thôn phệ sinh mệnh và linh khí của bọn người Chu Long tối qua, tu vi của hắn đã vững vàng bước vào Luyện Khí tầng chín, chỉ còn cách Trúc Cơ một bước chân ngắn ngủi.
"Thân xác này vẫn còn quá yếu nhược, mới có chút sát ý từ Trảm Thiên Kiếm thấm vào mà kinh mạch đã bắt đầu đau nhức." Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt không chút biểu cảm.
"Hừ, tiểu tử ngươi đừng có đứng núi này trông núi nọ." Giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên từ trong chiếc nhẫn cổ trên ngón tay hắn. "Ngươi bây giờ là lấy Ma nuôi Tiên, lấy sát dưỡng linh. Nội trong một đêm từ phế vật Luyện Khí tầng ba nhảy vọt lên tầng chín, chuyện này mà truyền ra ngoài, mấy lão quái vật trong nội môn chắc chắn sẽ lột da ngươi ra để nghiên cứu."
Diệp Phi không đáp lời, hắn đứng dậy, thanh kiếm gãy bọc trong vải bố đen vẫn tỏa ra hơi lạnh thấu xương giữa tiết trời oi ả. Hắn định rời đi thì bỗng nhiên, tai hắn khẽ động.
Từ phía dưới chân núi, tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng cười nói nghênh ngang đang tiến gần.
"Hôm nay tâm tình Lâm sư tỷ tốt, chúng ta chiếm được cái Linh Nhãn của đỉnh Ngọa Hổ này, chắc chắn việc đột phá Trúc Cơ của tỷ ấy sẽ dễ như trở bàn tay!"
"Đúng vậy, chỉ tiếc cái nơi này hẻo lánh quá, chẳng có mấy tên đệ tử ngoại môn để chúng ta thu phế vật linh thạch."
Ba bóng người nhanh chóng hiện ra từ sau bụi rậm. Đi đầu là một nữ tử mặc hỏa y rực rỡ, vóc dáng cao ráo, gương mặt thanh tú nhưng đôi lông mày lại nhếch lên đầy vẻ kiêu kỳ. Nàng ta đeo một thanh trường kiếm khảm hồng ngọc, khí thế tỏa ra áp bức những kẻ xung quanh. Đây chính là Lâm Tuyết Dao, kẻ được mệnh danh là "Ngoại môn Đại tỷ", thiên phú đứng đầu trong số hàng vạn đệ tử chưa được vào nội môn.
Theo sau nàng là hai gã đệ tử trình độ Luyện Khí tầng bảy, tầng tám, bộ dạng khúm núm nịnh bợ.
Vừa bước lên mỏm đá, nụ cười trên môi Lâm Tuyết Dao chợt khựng lại khi nhìn thấy một bóng dáng đang đứng chắn ngay vị trí Linh Nhãn tốt nhất. Nàng ta nhíu mày, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ khi nhận ra diện mạo của người đứng đó.
"Diệp Phi?" Một tên đệ tử đi sau quát lên. "Cái tên phế vật nhìn trộm Dao Trì Tiên Tử bị đánh thừa sống thiếu chết đây mà? Sao ngươi lại ở đây?"
Diệp Phi xoay người lại, ánh mắt bình thản như nước hồ thu, không có lấy một tia sợ hãi hay chấn động. Hắn liếc nhìn Lâm Tuyết Dao một cái, rồi định lách người bỏ đi. Với hắn, những kẻ này chẳng khác gì những con kiến bò ngang qua chân, không đáng để bận tâm.
"Đứng lại!"
Lâm Tuyết Dao lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lạnh lẽo. Nàng cảm thấy bị xúc phạm bởi sự phớt lờ của Diệp Phi. Ở ngoại môn này, kẻ nào thấy nàng mà chẳng phải cúi đầu gọi một tiếng sư tỷ?
"Ngươi là người đã chiếm chỗ này từ sáng sớm?" Lâm Tuyết Dao bước tới, mũi kiếm hồng ngọc khẽ chạm xuống đất phát ra tiếng *keng* giòn giã. "Nơi có linh khí tốt thế này, một kẻ phế vật căn cơ bị hủy như ngươi ngồi lên chẳng phải là lãng phí linh khí trời đất sao?"
Diệp Phi dừng bước, khẽ nghiêng đầu: "Càn khôn vô chủ, người có duyên thì đắc được. Ta đến trước, ngươi đến sau, liên quan gì đến phế vật hay thiên tài?"
Cả ba người đối diện đều sững sờ. Đệ tử ngoại môn nổi tiếng hèn nhát, bị đánh không dám kêu, hôm nay sao lại dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với Lâm Tuyết Dao?
"Lỗ mãng!" Gã đệ tử bên cạnh Lâm Tuyết Dao, tên là Triệu Cương, bước ra phía trước, tay nắm chặt thành quyền. "Diệp Phi, đừng tưởng tông môn cấm giết chóc mà ngươi muốn nói gì thì nói. Lâm sư tỷ đại nhân đại lượng không chấp nhất ngươi, nhưng ngươi phải biết thân biết phận. Quỳ xuống xin lỗi, sau đó cút khỏi đỉnh Ngọa Hổ, nếu không…"
"Nếu không thì sao?" Diệp Phi cắt lời, đôi mắt đột ngột trở nên thâm trầm.
Một luồng khí áp nhàn nhạt, vô hình tỏa ra từ người hắn. Triệu Cương bỗng cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, như thể vừa nhìn thấy một con ác quỷ đang nhe nanh giữa ban ngày. Hắn không tự chủ được mà lùi lại một bước, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Lâm Tuyết Dao nhíu mày chặt hơn. Nàng cảm nhận được điều bất thường. Khí tức của Diệp Phi hiện tại không hề giống một phế vật. Nó thâm sâu, bí hiểm và mang theo một loại uy nghiêm kỳ lạ.
"Triệu Cương, lui ra." Lâm Tuyết Dao lạnh lùng nói, rồi tiến lên một bước. "Diệp Phi, xem ra ngươi có kỳ ngộ. Chẳng trách tối qua nghe nói Chu Long tìm ngươi rồi mất tích. Hóa ra là ngươi đã khôi phục tu vi?"
Diệp Phi vẫn giữ thái độ dửng dưng: "Chu Long mất tích liên quan gì đến ta?"
"Liên quan hay không, thử một kiếm là biết!"
Lâm Tuyết Dao không nói lời thừa, thanh kiếm hồng ngọc thoát vỏ, hóa thành một luồng lửa đỏ rực lao thẳng về phía ngực Diệp Phi. Nàng ta tuy kiêu ngạo nhưng không ngu ngốc, nhát kiếm này mang theo sáu phần sức mạnh của Trúc Cơ sơ kỳ, mục đích là để thăm dò thực lực của đối thủ.
*Vù!*
Ngọn lửa cuộn vòng, tạo thành một con hỏa xà nhỏ hung hãn. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo vì nhiệt độ cao. Hai tên đệ tử đi cùng reo hò: "Lâm sư tỷ quả nhiên lợi hại! Chiêu 'Hỏa Long Phệ Tâm' này đã đạt đến cảnh giới đại thành rồi!"
Đối mặt với chiêu thức hoa mỹ đó, Diệp Phi thậm chí không thèm rút kiếm. Hắn đứng im như một pho tượng, cho đến khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực áo ba tấc.
Hắn khẽ nghiêng mình, một động tác đơn giản đến cực điểm nhưng lại khiến mũi kiếm của Lâm Tuyết Dao đâm vào không trung. Chưa dừng lại ở đó, Diệp Phi đưa hai ngón tay lên, chuẩn xác kẹp lấy thân kiếm rực lửa.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Toàn bộ hỏa diễm bao quanh thanh kiếm bỗng chốc tắt ngóm, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Không khí hoàn toàn im lặng.
Triệu Cương và gã đệ tử còn lại há hốc mồm, mắt trợn ngược. Dùng hai ngón tay kẹp lấy một kiếm của tu sĩ Trúc Cơ? Chuyện này ngay cả các trưởng lão nội môn cũng khó lòng làm được một cách phi thường bình thản như thế.
Lâm Tuyết Dao bàng hoàng, nàng cố sức rút kiếm ra nhưng thanh kiếm như bị đóng đinh vào không trung, không nhúc nhích dù chỉ một li. Nàng nhìn vào đôi mắt của Diệp Phi và thấy trong đó không phải là sự đắc ý của kẻ thắng cuộc, mà là một sự thờ ơ đáng sợ, như thể nàng chỉ là một món đồ chơi rách nát.
"Kiếm pháp rỗng tuếch, hoa mỹ mà không thực tế. Ngươi gọi đây là tu hành sao?" Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng.
"Ngươi… ngươi buông tay!" Lâm Tuyết Dao thẹn quá hóa giận, nàng vận chuyển toàn bộ linh lực trong cơ thể, gương mặt đỏ bừng lên. "Hỏa Long Bạo!"
Một luồng sóng nhiệt từ cán kiếm bùng nổ, định đánh bật ngón tay của Diệp Phi. Nhưng Diệp Phi chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Một luồng lực lượng cực kỳ bá đạo từ ngón tay hắn truyền vào thanh kiếm, đánh thẳng vào kinh mạch của Lâm Tuyết Dao.
"Phốc!"
Lâm Tuyết Dao lùi lại năm bước, máu trong huyết quản sôi trào, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Nàng kinh hãi nhìn thanh kiếm hồng ngọc của mình giờ đây xuất hiện hai vết hằn ngón tay sâu hoắm trên thân kiếm.
"Sư tỷ!" Hai tên đệ tử vội vàng lao lên đỡ lấy nàng.
Diệp Phi chắp tay sau lưng, làn gió núi thổi bay tà áo đen của hắn, tạo nên một tư thế cao ngạo bất phàm.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Lâm Tuyết Dao giọng run rẩy. "Một đệ tử ngoại môn phế vật không thể nào có thực lực này. Ngươi là gian tế của Ma môn?"
Vừa nghe đến hai chữ "gian tế", hai gã đệ tử kia lập tức thủ thế, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác. Ở Hỏa Long Tông, dính vào Ma đạo là con đường chết.
Diệp Phi khẽ cười, một nụ cười lạnh đến xương tủy: "Ma môn? Chính đạo các ngươi luôn dùng cái nhãn đó để che đậy sự yếu kém của bản thân sao? Nếu ta là Ma, các ngươi sớm đã là cái xác không hồn nằm dưới vực kia rồi."
Lâm Tuyết Dao cắn môi, nàng cảm thấy một nỗi nhục nhã chưa từng có, nhưng đồng thời, một cảm giác tò mò và sợ hãi cũng nảy sinh trong lòng. Kẻ trước mặt nàng rõ ràng vẫn là Diệp Phi, nhưng linh hồn bên trong như đã thay đổi thành một vị thượng thần cao không thể chạm tới.
"Lâm Tuyết Dao, nể tình ngươi chưa nảy sinh sát ý thật sự, ta tha cho ngươi lần này." Diệp Phi quay người, bước chân chậm rãi nhưng mỗi bước như thu hẹp khoảng cách địa lý. "Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa. Đỉnh Ngọa Hổ này, từ nay là cấm địa của ngươi."
"Đứng lại! Ngươi tưởng đánh bại ta là có thể nghênh ngang sao?" Lâm Tuyết Dao hét lên, dù sợ hãi nhưng bản tính kiêu ngạo khiến nàng không muốn bỏ cuộc dễ dàng. "Ba ngày nữa là Đại hội Ngoại môn chọn đệ tử vào nội môn. Kim Phù Đồ sư huynh của Thiên Đạo Tông sẽ tới dự. Ngươi có giỏi thì đến đó mà thể hiện!"
Bước chân của Diệp Phi chợt dừng lại.
Kim Phù Đồ.
Cái tên này như một luồng điện xẹt qua não bộ, đánh thức những ký ức đầy máu và lửa từ kiếp trước. Kẻ đã dẫn đầu vây sát hắn, kẻ đã cười ngạo nghễ khi đâm vào ngực hắn một kiếm ngay trên đài phi thăng.
Sát ý vốn dĩ đã bị kiềm chế trong người Diệp Phi đột nhiên bùng phát như núi lửa. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc kéo mây đen kịt, không gian xung quanh đỉnh Ngọa Hổ rung chuyển bần bật, cây cối ngả nghiêng.
Lâm Tuyết Dao và hai gã đệ tử sợ hãi đến mức ngã sụp xuống đất. Họ cảm thấy như có một ngọn núi khổng lồ vừa đè nặng lên vai mình, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.
"Hắn sẽ tới sao?" Diệp Phi xoay người lại, giọng nói trầm xuống như từ địa ngục vọng lên.
Lâm Tuyết Dao lắp bắp: "Phải… Kim sư huynh là đại diện của Thiên Đạo Minh đến giám sát… Ngươi… ngươi muốn làm gì?"
Diệp Phi thu hồi sát ý, bầu trời lại trở lại bình thường nhanh chóng như khi nó biến mất, nhưng sự kinh hoàng vẫn còn in đậm trong mắt ba người kia.
"Tốt. Ta sẽ tới." Diệp Phi nhìn về hướng chính điện của Hỏa Long Tông, nơi có những ngọn tháp cao chọc trời. "Kim Phù Đồ, nợ cũ kiếp này, chúng ta bắt đầu tính từ đây."
Nói xong, bóng dáng hắn nhòa đi rồi biến mất hoàn toàn giữa những lùm cây, để lại Lâm Tuyết Dao thẫn thờ ngồi dưới đất.
"Đại… đại tỷ, hắn rốt cuộc là người hay quỷ?" Triệu Cương run rẩy hỏi.
Lâm Tuyết Dao nhìn xuống thanh kiếm hồng ngọc bị hỏng của mình, trong lòng dậy sóng. Nàng không biết rằng mình vừa từ quỷ môn quan trở về. Nàng chỉ biết, trật tự của ngoại môn Hỏa Long Tông bấy lâu nay, sắp bị cái tên "phế vật" này giẫm nát dưới chân.
Trong khi đó, ở một không gian ý thức sâu trong nhẫn, Cửu U Lão Tổ cười đắc ý: "Khà khà, tiểu tử, xem ra tên Kim Phù Đồ kia vẫn là cái 'nghịch lân' của ngươi nha. Nhưng hãy nhớ, Thiên Đạo Minh không dễ đối phó, Kim Phù Đồ hiện giờ đã là Kim Đan kỳ, hơn nữa còn có Thiên Đạo che chở. Ngươi định lấy cái gì để đấu với hắn?"
Diệp Phi vừa đi vừa lạnh lùng đáp: "Hắn có Thiên Đạo, ta có Nghịch Thiên. Để xem, là cái đạo giả dối của hắn sụp đổ trước, hay là thanh Trảm Thiên Kiếm của ta gãy trước."
Hắn đưa tay sờ vào chuôi kiếm sắt cũ kỹ phía sau. Mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, khẽ run lên bần bật, một tia huyết quang lướt qua dưới lớp vải bố đen, như báo hiệu cho một mùa huyết vũ tinh phong sắp sửa bắt đầu.
Mọi sự nhẫn nhịn bấy lâu, cuối cùng cũng đã đến lúc cần phải bộc phát.
Chương 9 khép lại khi bóng dáng Diệp Phi khuất dần phía chân trời, nhưng tên tuổi của hắn, bắt đầu từ ngày hôm nay, sẽ là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của toàn bộ giới tu tiên Thương Khung.