Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 10: Sát Ý Trong Đêm**

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:48:00 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 10: SÁT Ý TRONG ĐÊM**

Trăng khuyết treo cao trên đỉnh ngọn núi Hỏa Long, tỏa xuống thứ ánh sáng thanh lãnh, nhợt nhạt như phủ một lớp sương mờ lên những dãy hành lang đá chạy dài. Gió đêm rít qua các khe núi, mang theo hơi nóng âm ỉ đặc trưng của hỏa mạch dưới lòng đất, nhưng không hiểu sao, đêm nay Diệp Phi lại cảm thấy cái nóng này có phần khô khốc và tanh nồng.

Hắn lẳng lặng bước đi trên con đường mòn dẫn về khu nhà lá của đệ tử ngoại môn – một nơi hẻo lánh, bị bỏ quên bên rìa tông môn. Những bước chân của hắn rất nhẹ, gần như không phát ra tiếng động, hơi thở điều hòa một cách hoàn mỹ với nhịp điệu của đất trời. Đây là thói quen từ kiếp trước của một Ma Đế: bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu, cũng phải giữ cho bản thân ở trạng thái chiến đấu tốt nhất.

"Tiểu tử, ngươi thật sự định gặp lại tên họ Kim kia sao?" Giọng nói của Cửu U Lão Tổ lại vang lên trong thức hải, mang theo chút vị châm chọc nhưng cũng không thiếu phần lo lắng. "Với tu vi Luyện Khí tầng năm hiện tại của ngươi, hắn chỉ cần thở một hơi cũng đủ làm ngươi tan xác. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết của ngươi tuy mạnh, nhưng bù lại cần thời gian để tích lũy."

Diệp Phi khẽ nhếch môi, đôi mắt thâm trầm như nhìn thấu qua bóng đêm: "Gặp chứ. Không những gặp, ta còn muốn nhìn xem, sau một ngàn năm, cái mặt nạ 'Thiên hạ đệ nhất nhân' của hắn đã dày thêm bao nhiêu phân. Kiếp trước hắn nợ ta, kiếp này ta không chỉ muốn hắn trả lại bằng mạng, mà còn phải là sự sụp đổ của tất cả những gì hắn hằng tôn thờ."

"Ngươi đúng là một kẻ điên. Nhưng… lão phu thích cái tính điên này của ngươi!" Cửu U Lão Tổ cười sảng khoái rồi im bặt. "Cẩn thận, có khách đến thăm rồi."

Ánh mắt Diệp Phi lạnh đi trong chớp mắt. Hắn vẫn tiếp tục bước đi, nhưng các đầu ngón tay trong tay áo rộng đã khẽ co lại, Ma khí âm thầm lưu chuyển qua các kinh mạch, sẵn sàng bộc phát.

Sát khí. Tuy cực kỳ nhạt, được che giấu kỹ lưỡng dưới những tàn lá khô và hơi gió rừng, nhưng đối với một kẻ từng bước ra từ núi thây biển máu như Diệp Phi, nó rõ ràng như đốm lửa giữa đêm đen.

Hắn đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp của gian nhà lá. "Két" một tiếng, thanh âm khô khốc vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Hắn bước vào trong, không thèm thắp đèn, chỉ ngồi xuống giường tre, bắt chéo chân như đang chuẩn bị nhập định.

Không gian chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Một hơi thở, hai hơi thở…

*Xoẹt!*

Đột nhiên, từ bốn phía của gian nhà lá, bốn luồng kiếm quang sắc lạnh đồng loạt đâm xuyên qua vách tre mỏng manh, nhắm thẳng vào các huyệt đạo hiểm hóc trên người Diệp Phi. Kiếm chiêu tàn độc, nhanh như chớp giật, rõ ràng là muốn dồn hắn vào chỗ chết ngay tức khắc mà không để lại bất cứ một dấu vết nào.

Diệp Phi không nhúc nhích, cho đến khi mũi kiếm chỉ còn cách da thịt hắn chưa đầy một tấc.

"Phá!"

Một tiếng quát khẽ, từ tâm niệm của hắn bỗng nhiên bùng phát ra một luồng khí kình đen kịt, mang theo sự lạnh lẽo cực độ. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành ở tốc độ tối đa, chuyển hóa toàn bộ linh khí chính đạo hòa hoãn thường ngày thành Ma khí bạo liệt.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Bốn thanh trường kiếm bằng sắt tinh luyện, vốn dĩ có thể chém sắt như bùn, vậy mà khi chạm vào tầng hắc khí quanh thân Diệp Phi bỗng dưng khựng lại, rồi nứt vỡ ra từng mảnh nhỏ. Bốn cái bóng đen đang cầm kiếm cũng bị chấn văng ra ngoài, va rầm vào vách tường.

"Cái gì?!" Một tiếng kêu thấp thỏm vang lên đầy kinh ngạc.

"Nếu đã đến rồi, sao không hiện thân cho ta thấy?" Diệp Phi đứng dậy, thanh âm bình thản đến mức lạnh người. Hắn bước ra khỏi gian nhà đổ nát.

Dưới ánh trăng, năm gã mặc hắc y đang đứng bao quanh hắn. Kẻ dẫn đầu là một nam nhân có thân hình cao lớn, đôi mắt một mí hiện lên vẻ hung ác. Nhìn phục sức dưới lớp hắc y của hắn, Diệp Phi dễ dàng nhận ra đây là đệ tử nội môn – vốn có tu vi Luyện Khí tầng tám. Bốn kẻ còn lại đều ở tầng sáu và bảy.

Đối với một đệ tử ngoại môn "phế vật" như Diệp Phi, huy động đội hình này đã là quá coi trọng.

"Diệp Phi, không ngờ ngươi giấu nghề kỹ như vậy." Kẻ cầm đầu lạnh lùng lên tiếng, bàn tay hắn cầm một thanh quỷ đầu đao tỏa ra hỏa vân lờ mờ. "Uống trộm Linh dịch của sư tỷ, đánh trọng thương Triệu Cương, phá hỏng pháp bảo của Lâm Tuyết Dao… Ngươi thật sự cho rằng Hỏa Long Tông là nơi ngươi có thể làm càn sao?"

"Là Diệp Hoành sai các ngươi đến?" Diệp Phi nhướng mày. Diệp Hoành là một thiên tài của Diệp gia ở thế tục, hiện tại đang là đệ tử thân truyền của một vị trưởng lão trong Hỏa Long Tông, cũng chính là kẻ luôn tìm cách chèn ép Diệp Phi từ lúc nhập môn.

"Chết đến nơi rồi, hỏi nhiều làm gì! Giết hắn!"

Kẻ cầm đầu gầm lên, quỷ đầu đao trong tay vung lên một vòng cung lửa, nóng rực như muốn thiêu trụi cả bóng đêm. Bốn gã còn lại cũng rút ra đoản đao, phối hợp nhịp nhàng, tạo thành một cái thế trận bao vây sát phạt.

Diệp Phi đứng giữa vòng vây, tà áo hắc bào khẽ lay động theo gió. Hắn không dùng kiếm, bởi thanh Trảm Thiên Kiếm sứt mẻ sau lưng hắn không đáng để dùng lên những kẻ rác rưởi này.

"Kiếp trước ta đồ sát vạn tông, máu chảy thành sông, cũng chưa bao giờ để ý đến loại tôm tép như các ngươi." Diệp Phi khẽ lầm bầm, trong mắt đột nhiên hiện lên một vòng tròn nhỏ màu tím đen, kỳ ảo và ma mị.

Gã cầm đầu vừa lao tới, đột nhiên cảm thấy tầm nhìn của mình bị nhòe đi. Trước mặt hắn không còn là gã thiếu niên phế vật Diệp Phi nữa, mà là một vùng biển máu vô tận với những đầu lâu chất cao như núi. Một cỗ áp lực kinh hồn bạt vía đổ xuống, khiến đôi chân hắn bỗng dưng bủn rủn.

"Ảo thuật?!" Hắn giật mình kinh hãi, cắn đầu lưỡi một cái để trấn định tâm thần, hỏa đao lại càng rực rỡ hơn. "Chết đi!"

Diệp Phi không tránh, hắn đưa tay ra, trực tiếp bắt lấy lưỡi đao đang hừng hực lửa của đối phương bằng tay không!

*Xèo xèo…*

Hỏa diễm từ quỷ đầu đao chạm vào lòng bàn tay Diệp Phi bỗng dưng tắt lịm, tựa như bị một cái hố đen nuốt chửng. Diệp Phi dùng sức bóp mạnh.

*Keng!*

Thanh đao cấp bậc Pháp khí bị hắn bóp gãy như bóp một miếng bánh đa khô.

"Ngươi… ngươi không phải người!" Kẻ cầm đầu trợn ngược mắt, kinh hoàng tột độ. Hắn chưa bao giờ thấy ai dùng nhục thân để phá nát pháp khí thuộc tính Hỏa.

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là… các ngươi đã chọn nhầm đối tượng để săn lùng rồi."

Diệp Phi tiến tới một bước, nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ. Hắn dùng bàn tay vừa bóp nát thanh đao, trực tiếp xuyên qua lồng ngực kẻ dẫn đầu. Không có nhiều máu bắn ra, vì ngay khi chạm vào, Ma khí trong người Diệp Phi đã bắt đầu thôn phệ sinh mệnh tinh lực của kẻ đó.

Kẻ dẫn đầu chỉ kịp trừng mắt, miệng há hốc nhưng không phát ra được âm thanh nào, toàn thân héo quắt lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cuối cùng hóa thành một xác khô đầy ghê rợn rồi gục xuống.

Bốn gã đồng bọn đứng sững lại, hơi thở như ngừng trệ. Một kẻ ở Luyện Khí tầng tám, trong chớp mắt đã biến thành xác khô? Cảnh tượng này nằm ngoài sự hiểu biết của bọn họ về "Chính Đạo".

"Yêu… Yêu thuật! Hắn là ma đầu!" Một tên trong số đó hét lên, điên cuồng quay đầu bỏ chạy.

"Muốn đi? Đã muộn."

Diệp Phi vung tay lên, bốn luồng Ma khí đen kịt bắn ra như bốn sợi xiềng xích từ địa ngục, cuốn lấy cổ chân của bốn kẻ đang tháo chạy, kéo ngược bọn chúng lại. Bọn chúng vật lộn trên mặt đất, móng tay cào cấu vào đất đá, để lại những vết máu dài trong tuyệt vọng.

Diệp Phi bước đến trước mặt bọn chúng, gương mặt hắn dưới ánh trăng nửa tối nửa sáng, lạnh lùng như một pho tượng cổ.

"Nói, Diệp Hoành sai các ngươi đến chỉ để giết ta, hay còn có mục đích nào khác?"

Một tên run rẩy lạy lục: "Diệp… Diệp sư huynh… à không, tiền bối! Chúng ta chỉ nghe lệnh… Diệp Hoành nói ngày mai Kim Thánh Tử của Thiên Đạo Minh đến, hắn sợ tiền bối… sợ ngài sẽ làm loạn, gây ảnh hưởng đến danh tiếng của hắn nên… nên mới sai chúng ta thủ tiêu…"

"Ồ? Chỉ có vậy?" Diệp Phi híp mắt lại.

Cửu U Lão Tổ trong nhẫn cười lạnh: "Đám chuột nhắt này nói dối. Trong người tên này có một phong thư."

Diệp Phi đưa tay ra, một sức hút kỳ lạ từ lòng bàn tay hắn nhấc bổng gã vừa nói chuyện lên. Hắn lục soát trong áo gã, tìm thấy một bức thư được dán kín bằng bùa chú ẩn nấp.

Hắn xé mở phong thư. Trên đó chỉ vỏn vẹn vài dòng: *"Phế vật đã có biến, nghi ngờ thức tỉnh Ma linh lực. Kim sư huynh hãy lưu tâm. Nếu cần thiết, dùng Trảm Linh Trận thủ tiêu trong đại lễ."*

Phía dưới có ấn ký của Diệp Hoành và một cái tên nữa khiến đồng tử Diệp Phi co rút lại: **Liễu Như Yên.**

Nàng ta quả nhiên vẫn vậy. Vẫn là cái thói quen luôn đi trước một bước, luôn tìm cách bóp chết mọi rủi ro ngay từ trong trứng nước. Kiếp trước nàng đâm hắn một kiếm lúc hắn phi thăng, kiếp này nàng vẫn không muốn để hắn sống dù hắn đang ở dưới đáy của tông môn.

"Nghị lực thật lớn." Diệp Phi cười lạnh, tiếng cười chứa đựng một sự phẫn nộ thấu tận linh hồn khiến cây cỏ xung quanh bỗng chốc héo rũ.

Hắn quay sang nhìn bốn kẻ đang nằm trên đất, ánh mắt đã hoàn toàn mất đi chút nhân từ cuối cùng.

"Các ngươi biết bí mật của ta, cho nên… có thể đi chết được rồi."

Diệp Phi phất tay, Ma khí bùng phát bao trùm lấy bốn kẻ đó. Những tiếng gào thét thảm thiết bị một tầng màn đen dày đặc chặn lại, không hề lọt ra ngoài. Chỉ trong mười nhịp thở, mọi thứ lại trở nên im lặng. Năm xác khô nằm ngổn ngang giữa sân, không còn một chút dấu hiệu sự sống.

Diệp Phi khẽ niệm một cái khẩu quyết, lòng bàn tay hắn xuất hiện một đốm lửa màu tím thẫm – *U Minh Quỷ Hỏa*. Đốm lửa rơi xuống thi thể, nhanh chóng thiêu rụi mọi thứ, ngay cả xương trắng cũng biến thành tro bụi, tan vào không gian như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hắn nhìn lại gian nhà lá đã tan hoang, khẽ thở dài một tiếng: "Nơi này không ở được nữa."

"Vậy đi đâu?" Cửu U Lão Tổ hỏi. "Chẳng lẽ đi tìm Liễu Như Yên và Kim Phù Đồ ngay bây giờ?"

"Chưa đến lúc." Diệp Phi nhìn về hướng hậu sơn của Hỏa Long Tông, nơi mây mù che phủ quanh năm. "Có một mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm đang nằm trong Vạn Kiếm Trũng của tông môn. Đêm nay, ta sẽ đi lấy nó."

"Vạn Kiếm Trũng? Chỗ đó có Kiếm Trận Hỏa Long bảo vệ, ngươi…"

"Trận pháp đó là do sư phụ ta kiếp trước truyền lại cho Hỏa Long Tông." Diệp Phi ngắt lời, bóng dáng hắn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng đêm như một u hồn. "Trong mắt người khác, đó là tuyệt lộ. Trong mắt ta, đó là lối về."

Trên trời cao, mây đen dần che lấp vầng trăng khuyết. Đêm nay, sát ý trong đêm mới chỉ là màn khởi đầu cho một cơn bão kinh hoàng sắp càn quét qua cả giới tu tiên. Những kẻ tự xưng là chính đạo kia không hề biết rằng, vị Ma Đế đáng sợ nhất lịch sử, đang từng bước, từng bước tìm lại quyền năng của mình ngay dưới chân họ.

Hết chương 10.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8