Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 11: U Minh Bộ Pháp**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:53:53 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 11: U MINH BỘ PHÁP**

Gió đêm gào thét qua những khe đá hẹp của dãy núi Hỏa Long, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối phương Bắc. Nhưng đối với Diệp Phi, cái lạnh ấy chẳng thấm tháp gì so với luồng sát ý âm trầm đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản hắn.

Đứng giữa đống tro tàn vừa được thanh lý bằng U Minh Quỷ Hỏa, Diệp Phi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn không hít vào linh khí loãng mạt của ngoại môn, mà là đang cảm nhận sự cộng hưởng giữa linh hồn Ma Đế vĩ đại và thân xác phế vật này. Nhờ *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, ma khí đen kịt từ đan điền bắt đầu tràn ra, len lỏi vào từng thớ thịt, bao phủ lấy những sợi kinh mạch mỏng manh như tơ nhện.

"Thằng nhóc, thân thể này của ngươi còn quá yếu. Ép xung ma khí như vậy, không sợ đứt đoạn kinh mạch sao?" Giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên trong thức hải, mang theo vài phần nhắc nhở xen lẫn hiếu kỳ.

Khóe miệng Diệp Phi khẽ nhếch lên, một nụ cười ngạo nghễ xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú: "Đau đớn? Kiếp trước khi ta tu luyện đến cảnh giới Vọng Tình, từng bị vạn quỷ cắn xé linh hồn suốt trăm năm cũng chưa từng nhíu mày. Chút đau đớn nhục thân này, tính là gì?"

Dứt lời, đôi mắt Diệp Phi đột ngột mở trừng. Một tia sáng tím sẫm lóe lên rồi biến mất, để lại đôi con ngươi đen sâu thẳm như đầm lầy vĩnh hằng.

"U Minh Bộ Pháp — Bóng Ma Vĩnh Cửu!"

Hắn khẽ nhún chân. Không có một tiếng nổ mạnh, cũng không có bụi đất bay mù mịt. Thân hình Diệp Phi giống như một sợi khói đen tan vào bóng tối của rừng tùng.

Đây chính là *U Minh Bộ Pháp*, một trong những thân pháp đứng đầu giới Ma đạo kiếp trước của hắn. Nó không dựa vào tốc độ thuần túy, mà dựa vào việc hòa nhập tần số dao động của cơ thể với bóng tối xung quanh. Khi thi triển đến cực hạn, người sử dụng có thể đi xuyên qua ánh sáng mà không để lại bóng, di chuyển giữa vạn quân mà như dạo chơi chốn không người.

Vút!

Một bóng mờ lướt qua tán lá cây đại thụ. Một con sóc đang gặm quả thông trên cành chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua, đôi tai nó vểnh lên nghe ngóng nhưng chẳng thấy gì ngoài tiếng lá xào xạc. Diệp Phi đã đi xa hàng trăm trượng.

Hắn băng qua vách đá Thiên Ưng, nơi phân chia ranh giới giữa ngoại môn và nội môn. Bình thường, nơi đây luôn có ít nhất hai vị đệ tử Trúc Cơ kỳ luân phiên canh gác, cùng với một trận pháp cảm ứng linh khí cực kỳ nhạy bén.

"Cẩn thận, phía trước có 'Linh Linh Tận' trận pháp." Cửu U Lão Tổ cảnh báo. "Dù là một con ruồi mang linh lực bay qua, trận pháp cũng sẽ báo động về Đường hình luật."

Diệp Phi không dừng lại, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn.

"Linh Linh Tận? Hừ, trận pháp do đám hậu bối này bố trí toàn là lỗ hổng."

Trong mắt Diệp Phi lúc này, thế giới không còn là cỏ cây hoa lá, mà là một mạng lưới các đường chỉ linh khí đan xen. Những đường chỉ màu vàng nhạt chính là phạm vi của trận pháp. Hắn thấy rõ những điểm giao nhau nhấp nháy, đó chính là "nhãn trận" – những điểm yếu mà nếu không phải bậc thầy trận pháp cấp bậc Tông sư thì không cách nào nhận ra.

Diệp Phi bước đi theo một quỹ đạo vô cùng kỳ lạ. Hắn bước ba bước tiến, một bước lùi, có lúc lại xoay người nửa vòng rồi mới nhảy vọt. Mỗi bước chân của hắn đều rơi đúng vào khoảng không giữa hai luồng linh khí của trận pháp.

Phụt!

Hắn nhẹ nhàng đáp xuống một phiến đá lớn phía sau vách Thiên Ưng. Hai tên đệ tử nội môn mặc trường bào đỏ sẫm đang đứng cách đó chưa đầy mười thước, một tên còn đang ngáp ngắn ngáp dài.

"Này, ngươi có thấy cái gì vừa bay qua không?" Một tên lính canh dụi mắt hỏi.

"Nhìn lầm rồi đấy. Chỗ này ngoài gió núi thì có gì chứ? Trận pháp không báo động, có nghĩa là không có kẻ xâm nhập. Đừng tự dọa mình, chắc lại là con dơi nào thôi."

Diệp Phi đứng trong bóng tối của một gốc tùng già, chỉ cách chúng một tầm tay. Hắn lặng lẽ nhìn chúng với ánh mắt như nhìn hai con kiến. Nếu là kiếp trước, chỉ cần một ý niệm, hắn đã có thể khiến hai kẻ này hóa thành huyết sương. Nhưng hiện tại, mục tiêu của hắn lớn lao hơn nhiều.

Hắn tiếp tục thi triển *U Minh Bộ Pháp*, thâm nhập sâu vào khu vực nội môn. Càng vào sâu, linh khí càng nồng đậm, kiến trúc cũng trở nên nguy nga hơn. Những cung điện bằng đá cẩm thạch đỏ rực lấp lánh dưới ánh trăng như những hòn than đang cháy rực giữa màn đêm.

Nơi này từng là nhà của hắn ở kiếp này, nhưng Diệp Phi chưa bao giờ cảm thấy thuộc về nó. Với hắn, Hỏa Long Tông chỉ là một cái trạm dừng chân tạm bợ, một tấm bình phong để hắn che mắt thế gian.

Sau khoảng nửa canh giờ di chuyển không ngừng nghỉ, khí hậu bắt đầu thay đổi. Không khí không còn nóng bức đặc trưng của Hỏa Long Tông mà trở nên lạnh lẽo, khô khốc. Phía trước, một thung lũng sâu thẳm hiện ra, sương mù bao phủ trắng xóa, thỉnh thoảng có những tiếng rít bén ngót như tiếng kiếm reo xé tan màn đêm.

Vạn Kiếm Trũng.

Đây là nơi an nghỉ của hàng vạn thanh kiếm của các bậc tiền bối Hỏa Long Tông qua nhiều đời. Có thanh gãy nát, có thanh còn nguyên vẹn nhưng mất đi linh tính. Tuy nhiên, sát khí và kiếm ý tích tụ hàng ngàn năm đã biến nơi này thành một cấm địa sống người chớ gần.

Diệp Phi dừng lại trước lối vào thung lũng. Một tấm bia đá khổng lồ cao tới ba trượng chắn ngang đường, trên đó khắc ba chữ đỏ như máu: "VẠN KIẾM TRŨNG – KẺ VÀO PHẢI CHẾT".

Luồng sát khí xộc thẳng vào mặt khiến làn da Diệp Phi đau rát. Nếu là một đệ tử Luyện Khí kỳ bình thường, e rằng chỉ cần đứng đây mười nhịp thở là tâm trí đã bị kiếm ý làm cho phát điên.

"Kiếm ý thật mạnh!" Cửu U Lão Tổ kinh ngạc thốt lên. "Trong đám phế vật này, hóa ra cũng có người rèn luyện được thứ kiếm ý bá đạo thế này sao?"

"Không phải người của Hỏa Long Tông." Diệp Phi trầm giọng, ánh mắt hắn nhìn sâu vào làn sương mù. "Thứ kiếm ý này… ta biết rất rõ. Nó thuộc về một thanh thần binh kiếp trước của ta. *Trảm Thiên Kiếm*."

Hắn nhắm mắt lại, một tay đặt lên lồng ngực. Ở nơi đó, trái tim hắn đang đập liên hồi. Không phải vì sợ hãi, mà là sự cộng hưởng giữa chủ nhân và vũ khí. Một mảnh vỡ nhỏ bé đang ở đâu đó dưới vực sâu kia, đang gào thét, đang khóc lóc đòi được quay về tay hắn.

"Ta đến đây." Diệp Phi lẩm bẩm.

Hắn không bước vào theo lối mòn chính diện. Hắn biết, lối mòn đó được bao phủ bởi *Vạn Kiếm Trận*, chỉ cần bước sai một tấc, vạn kiếm sẽ vạn tiễn xuyên tâm, ngay cả Hóa Thần kỳ đại năng cũng phải e dè.

Diệp Phi lùi lại vài bước, rồi đột ngột nhảy lên vách núi dựng đứng bên cạnh.

"U Minh Bộ Pháp — Dạ Điểu Hoành Không!"

Thân hình hắn nhẹ như bông, bám vào những kẽ đá nhỏ hẹp, bò trườn như một con thằn lằn giữa đêm đen. Hắn chọn con đường mạo hiểm nhất: Leo qua đỉnh núi để tiến vào từ phía sau, nơi cấm chế lỏng lẻo nhất nhưng địa hình hiểm trở nhất.

Những cơn gió ở độ cao này sắc lẹm như dao cạo, cắt rách vạt áo hắc bào của Diệp Phi. Hắn nghiến răng, mặc kệ những vết xước trên tay bắt đầu rỉ máu. Ma khí trong người hắn lúc này đang được vận hành đến mức tối đa để giữ cho cơ thể bám chắc vào vách đá trơn trượt.

Khoảng nửa giờ sau, hắn đã đứng trên đỉnh của ngọn núi cao nhất bao quanh Vạn Kiếm Trũng. Từ đây nhìn xuống, thung lũng trông giống như một vết thương lớn trên mặt đất, lấp lánh ánh thép lạnh lùng dưới ánh trăng. Hàng vạn thanh kiếm cắm chi chít trên mặt đất tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa rợn người.

Ngay chính giữa thung lũng, một cột sáng màu bạc mờ nhạt bốc lên thiên không. Đó chính là nơi chứa đựng mảnh vỡ thần binh.

"Tìm thấy rồi." Ánh mắt Diệp Phi rực sáng.

Nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị lao xuống, một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên ngay sau lưng hắn, khiến toàn thân Diệp Phi đông cứng lại:

"Nửa đêm không ngủ, đệ tử ngoại môn sao lại mò đến cấm địa?"

Diệp Phi giật mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Với thần thức nhạy bén của hắn, đáng lẽ không có kẻ nào có thể áp sát mà hắn không biết. Trừ khi… đối phương có tu vi áp đảo hoặc sở hữu bí pháp ẩn thân đỉnh cấp.

Hắn từ từ quay người lại.

Cách đó mười bước chân, một lão già lôi thôi với mái tóc bạc phơ như ổ gà, trên tay cầm một bầu rượu đế rách nát, đang ngồi vắt vẻo trên một mỏm đá. Lão già này trông chẳng có chút phong thái tiên gia nào, đôi mắt mờ đục nhìn Diệp Phi như đang nhìn một gã ngốc.

Diệp Phi nheo mắt, trong lòng dâng lên một sự cảnh giác cao độ. Lão già này… hắn chưa từng thấy trong ký ức của tiền chủ. Nhưng khí tức tỏa ra từ người lão… thâm sâu như đại dương.

"Vãn bối Diệp Phi, vì lạc đường nên mới đi quá đà lên đây. Mong trưởng lão xá tội." Diệp Phi cúi đầu, giọng điệu cung kính nhưng bàn tay trong tay áo đã bí mật kết ấn *U Minh Quỷ Hỏa*.

Lão già nấc cụng một cái, mùi rượu nồng nặc bốc lên: "Lạc đường? Ngươi từ ngoại môn leo qua vách đá Thiên Ưng, vượt qua Linh Linh Tận trận pháp, rồi lại leo vách núi dựng đứng cao vạn trượng để… lạc đường? Tiểu tử, ngươi coi lão già này là kẻ đần độn sao?"

Ánh mắt Diệp Phi trở nên lạnh lẽo. Lão già này không đơn giản. Hắn đã quan sát hắn từ rất lâu rồi.

"Vậy trưởng lão muốn thế nào?" Diệp Phi đứng thẳng người, sự cung kính biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng vốn có của Ma Đế. Hắn biết, che giấu trước mặt người này là vô ích.

Lão già ngẩng đầu lên, tia nhìn đột ngột trở nên sắc sảo như muốn xuyên thấu tâm hồn Diệp Phi: "Ngươi có sát khí rất nặng. Thứ bộ pháp ngươi vừa dùng… không phải của Hỏa Long Tông, cũng không phải của bất kỳ tông môn chính đạo nào trong Cửu Châu này. Tiểu tử, ngươi là ai?"

Bầu không khí giữa đỉnh núi trở nên đông đặc. Tiếng gió rít như gào thét theo nhịp đập của trái tim.

Cửu U Lão Tổ trong nhẫn khẽ lên tiếng: "Tiểu tử, cẩn thận. Lão già này đã đạt tới Hóa Thần kỳ đỉnh phong, chỉ kém một bước là lên Luyện Hư. Nếu đánh nhau, ngươi không có một phần nghìn cơ hội thắng."

Diệp Phi không đáp lời Lão Tổ. Hắn nhìn thẳng vào mắt lão già, trầm giọng nói: "Ta là kẻ đi tìm công lý của riêng mình. Nếu trưởng lão ngăn cản, dù là Hóa Thần hay Tiên nhân, ta cũng sẽ không lùi bước."

Lão già hơi ngẩn ra, rồi đột ngột cười lớn, tiếng cười vang động cả núi rừng: "Ha ha ha! Công lý? Một tên nhóc Luyện Khí kỳ tầng ba lại nói chuyện đối đầu với Hóa Thần? Thú vị, thật thú vị!"

Lão dừng cười, ném bầu rượu về phía Diệp Phi: "Uống một ngụm đi. Rượu này do ta tự ủ từ tuyết trên đỉnh núi và linh dược vạn năm. Uống xong rồi thì cút xuống dưới kia mà lấy thứ ngươi muốn."

Diệp Phi chụp lấy bầu rượu, hơi khựng lại. Lão già này… cho phép hắn vào Vạn Kiếm Trũng?

"Trưởng lão có ý gì?"

"Hỏa Long Tông này thối nát quá lâu rồi." Lão già nhìn về phía những cung điện hoa lệ phía xa, ánh mắt thoáng hiện vẻ chán ghét. "Kim Phù Đồ cái gì đó, rồi thì đám tông chủ đạo mạo… tất cả chỉ là một lũ ngụy quân tử. Ta nhìn trướng mắt đã lâu, nhưng quy tắc của tiền bối để lại khiến ta không thể tự tay quét dọn."

Lão lại nhìn Diệp Phi, nụ cười trở nên quái dị: "Ngươi giống như một mầm mống hỗn loạn ném vào cái đống bùn này. Ta muốn xem, ngươi có thể quấy đảo thiên hạ đến mức nào. Nhưng nhớ kỹ, mảnh vỡ trong đó không dễ lấy đâu. Nếu ngươi chết bên trong, lão già này sẽ không nhặt xác cho ngươi."

Nói xong, lão già phất tay một cái. Một cơn lốc xoáy thần kỳ bỗng dưng xuất hiện, bao quanh lấy Diệp Phi.

Hắn chưa kịp phản ứng thì cảm giác mặt đất dưới chân biến mất. Cả người Diệp Phi bị ném mạnh vào giữa màn sương mù của thung lũng.

"U Minh Bộ Pháp — Chân Không Vô Ảnh!"

Trong không trung, Diệp Phi cố gắng giữ thăng bằng. Hắn đạp nhẹ vào hư không, mượn lực để làm giảm tốc độ rơi xuống.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Vừa mới chạm đất, hàng ngàn luồng kiếm khí từ vạn thanh kiếm xung quanh đã như ngửi thấy mùi máu lạ, đồng loạt run rẩy phát ra tiếng gầm rít. Chúng không tấn công ngay lập tức mà tạo thành một áp lực nghẹt thở, giống như vạn con sói đang bao vây một con cừu non.

Diệp Phi đứng giữa những thanh kiếm gỉ sét, ngực phập phồng. Hắn nhìn lên đỉnh núi, bóng dáng lão già lôi thôi đã biến mất không dấu vết.

"Lão già đó là ai?" Diệp Phi thầm hỏi.

"Nếu ta không nhầm…" Cửu U Lão Tổ nghiêm túc nói. "Lão chính là kẻ được mệnh danh là 'Kiếm Điên' của ngàn năm trước, người duy nhất đã từng dùng một kiếm chém đôi sông Thiên Hà. Không ngờ lão vẫn còn sống và ẩn dật ở đây."

Diệp Phi hừ lạnh: "Dù là ai đi nữa, nợ hôm nay, ta sẽ trả sau. Giờ thì…"

Hắn quay nhìn vào sâu trong thung lũng. Cột sáng màu bạc đang tỏa ra một uy áp mãnh liệt, át đi toàn bộ kiếm khí xung quanh.

"Trảm Thiên, có nghe thấy tiếng ta không?"

Diệp Phi bước lên phía trước một bước.

Oanh!

Vạn thanh kiếm đồng loạt bay lên khỏi mặt đất, mũi kiếm chỉ thẳng về phía hắn. Trận thế đã thành, chỉ cần hắn tiến thêm một bước, vạn kiếm sẽ vạn tiễn xuyên tâm.

Nhưng Diệp Phi không hề sợ hãi. Hắn vận hành *U Minh Bộ Pháp* ở mức cao nhất, bóng hình hắn bắt đầu nhòe đi, chồng chéo lên nhau. Hắn không còn là một cá thể đơn nhất, mà như hòa vào không gian xung quanh.

"Thiên hạ vạn kiếm, nghe lệnh Ma Đế, lui xuống cho ta!"

Một tiếng gầm vang vọng từ linh hồn Diệp Phi phát ra. Ma khí trên người hắn bùng nổ, hóa thành một cái bóng quỷ khổng lồ đứng sừng sững sau lưng.

Trận chiến thực sự giành lại quyền lực của Ma Đế, chính thức bắt đầu từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8