Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 12: Đại Hội Ngoại Môn Khai Mạc**
**CHƯƠNG 12: ĐẠI HỘI NGOẠI MÔN KHAI MẠC**
Hừng đông vừa rạng, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ dãy núi Hỏa Long, cả tông môn đã bừng tỉnh trong một bầu không khí náo nhiệt chưa từng có. Hôm nay là ngày khai mạc Đại hội Ngoại môn – một sự kiện định kỳ ba năm một lần, nơi hàng vạn đệ tử ngoại môn đem hết sở học để tranh đoạt một suất tiến vào nội môn, nơi có tài nguyên tu luyện dồi dào và địa vị tối cao.
Từ trên cao nhìn xuống, hàng vạn đệ tử mặc đồng phục màu đỏ rực như những đốm lửa nhỏ đang tụ hội về quảng trường Hỏa Vân. Tiếng chuông đồng ngân vang, từng nhịp một, trầm hùng và uy nghiêm, chấn động cả mây trời.
Diệp Phi lẳng lặng đi giữa dòng người. Hắc bào thêu chỉ bạc của hắn nhẹ bay theo gió, tách biệt hoàn toàn với màu đỏ rực lửa xung quanh. Gương mặt hắn bình thản đến lạ lùng, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh không một chút gợn sóng. Sau một tuần biến mất trong Thung Lũng Vạn Kiếm, khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là vẻ yếu nhược của một kẻ bị bắt nạt, mà là một sự trầm ổn, lăng lệ giấu kín như thanh kiếm sắc nằm trong vỏ.
"Nhìn kìa, đó không phải là tên phế vật Diệp Phi sao?"
"Hắn vẫn còn sống mà trở về được sao? Ta nghe nói mấy ngày trước hắn đắc tội với đám người Lâm Hải, tưởng đã sớm phơi thây ở rừng sâu rồi chứ."
"Sống thì sao? Đến đây cũng chỉ làm quân cờ lót đường mà thôi. Ngươi nhìn xem, tu vi của hắn vẫn là Luyện Khí tầng hai, thật là sỉ nhục của Hỏa Long Tông."
Những lời xì xào, khinh miệt không ngừng truyền vào tai, nhưng Diệp Phi coi như không nghe thấy. Với tư cách là Cửu U Ma Đế từng tung hoành cửu giới, những kẻ này trong mắt hắn chỉ là những hạt bụi phù phiếm.
"Tiểu tử, ngươi bị người ta coi khinh đến mức này mà vẫn nhịn được sao?" Một giọng nói già nua, pha chút tinh quái vang lên trong thức hải của hắn. Cửu U Lão Tổ đang nằm khểnh trong chiếc nhẫn cổ, miệng nhấp nháp chút rượu ảo ảnh.
Diệp Phi nhếch môi, truyền âm lạnh nhạt: "Kẻ thù của ta là Thiên Đạo, là Kim Phù Đồ. Một lũ sâu kiến, không đáng để ta vận khí."
"Hừ, nói hay lắm. Nhưng lát nữa trên đài đấu, đừng có nương tay. Ma đạo tu luyện, chính là phải lấy vạn người làm thềm đá để bước lên."
…
Trên khán đài cao nhất của quảng trường, các vị trưởng lão và khách mời đã ngồi kín chỗ. Tại vị trí trung tâm là Hỏa Vân Đạo Nhân – tông chủ Hỏa Long Tông, một tu sĩ Kim Đan kỳ viên mãn với mái tóc đỏ rực rỡ và uy áp hừng hực như lò lửa.
Tuy nhiên, điều khiến mọi người chú ý nhất không phải là vị tông chủ quyền uy, mà là một phái đoàn mặc bạch y thuần khiết ngồi ở vị trí thượng khách bên cạnh. Trên vạt áo của họ thêu hình hoa sen tuyết – biểu tượng của Dao Trì Thánh Địa.
Tim Diệp Phi khựng lại một nhịp khi ánh mắt hắn lướt qua phía đó.
Tại trung tâm phái đoàn Dao Trì, một nữ tử ngồi sau rèm trướng mờ ảo. Dù không thấy rõ dung nhan, nhưng khí tức băng lãnh, cao sang kia khiến không gian xung quanh như đóng băng.
Liễu Như Yên.
Bàn tay Diệp Phi siết chặt dưới tay áo, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Kiếp trước, chính người nữ tử này đã dùng sự dịu dàng làm thuốc độc, khiến hắn rơi vào thiên la địa võng. Nay nàng ta là Tiên tử của Dao Trì, địa vị cao quý, còn hắn là một kẻ vô danh tiểu tốt nơi ngoại môn. Sự cách biệt giữa trời và vực thẳm này không làm Diệp Phi nản lòng, ngược lại, nó khiến ngọn lửa hận thù trong lòng hắn cháy rực một cách âm ỉ và tàn khốc.
Đúng lúc này, một âm thanh thanh lãnh như ngọc vỡ vang lên từ phía phái đoàn Dao Trì:
"Tông chủ Hỏa Vân, nghe danh Hỏa Long Tông đệ tử tài đức vẹn toàn, lần này chúng ta đại diện cho Dao Trì và Thiên Đạo Minh đến đây, chính là muốn tìm kiếm vài hạt mầm tốt để bồi dưỡng. Mong quý tông đừng để chúng ta thất vọng."
Hỏa Vân Đạo Nhân cười ha hả, gật đầu đầy đắc ý: "Thánh nữ yên tâm, ngoại môn lần này có không ít thiên tài đặc biệt, nhất định sẽ làm hài lòng quý quan khách."
Nói xong, lão đứng dậy, vung tay một cái. Một đạo hồng quang phóng lên không trung, nổ tung thành một đóa hoa lửa khổng lồ bao trùm cả bầu trời.
"Đại hội Ngoại môn Hỏa Long Tông – Khai mạc!"
Tiếng hò reo như sấm dậy vang vọng khắp các ngọn núi.
Ngay sau đó, một gã chấp sự trung niên bước lên phía trước, mở ra một cuốn trục vàng kim vang dội tuyên bố quy tắc:
"Năm nay quy tắc thay đổi. Sẽ không có đấu loại bình thường. Chúng ta sử dụng 'Loạn Chiến Trận'. Mười đệ tử cùng lên một võ đài, kẻ duy nhất còn trụ vững sẽ tiến vào vòng trong. Những kẻ ngã xuống, nhẹ thì phế bỏ tư cách, nặng thì… tự gánh lấy hậu quả!"
Cả quảng trường xôn xao. Quy tắc này cực kỳ tàn khốc, không chỉ kiểm tra sức mạnh cá nhân mà còn cả khả năng ứng biến và tính toán trong hỗn loạn.
"Cặp đấu đầu tiên: Võ đài số 9!" Chấp sự hô vang danh sách. "Lâm Hải, Triệu Phong, Trần Minh… và Diệp Phi!"
Cái tên "Diệp Phi" vang lên khiến không ít người cười rộ lên.
"Trời ơi, Diệp Phi đối đầu với Lâm Hải sao?"
"Lâm Hải đã là Luyện Khí tầng năm viên mãn, lại mang trong mình Hỏa Linh Căn trung phẩm. Còn Diệp Phi chỉ là Luyện Khí tầng hai. Đây không phải đấu võ, đây là án tử hình dành cho hắn."
Lâm Hải bước lên võ đài đầu tiên. Hắn cao lớn, mặc một bộ kình trang đỏ thẫm, tay cầm một thanh trường đao tỏa ra hỏa khí nồng đậm. Ánh mắt hắn hướng về phía Diệp Phi đang chậm rãi bước lên đài, nở một nụ cười tàn nhẫn và đầy khinh miệt.
"Phế vật, không ngờ ngươi vẫn dám ló mặt tới đây." Lâm Hải hạ thấp giọng khi Diệp Phi bước lên đối diện. "Ta sẽ không giết ngươi ngay lập tức đâu. Trước mặt bao nhiêu người, đặc biệt là trước mặt các tiên tử Dao Trì, ta sẽ bẻ gãy từng cái xương của ngươi, để ngươi biết rằng, rác rưởi thì nên ở dưới hầm cầu."
Diệp Phi đứng đó, giữa vòng vây của chín đệ tử khác, tất cả bọn họ đều nhìn hắn như nhìn một miếng mồi ngon để lấy điểm với trưởng lão.
Hắn khẽ ngước mắt nhìn lên rèm trướng của Dao Trì một lần nữa, rồi quay sang Lâm Hải. Khóe môi hắn cong lên một độ cong lạnh lẽo, một tia ma khí cực nhạt mà không ai nhận ra thoáng lướt qua đồng tử đen nhánh.
"Thân là người chính đạo, miệng lưỡi lại hôi hám như vậy sao?" Diệp Phi lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại vang rõ mồn một giữa tiếng gió. "Lát nữa, đừng có quỳ xuống xin tha, bởi vì… ta sẽ không có lòng từ bi đó đâu."
"Ngươi tìm chết!" Lâm Hải gầm lên.
Bong!
Tiếng chuông báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên.
Ngay lập tức, tám đệ tử khác lùi lại, tạo thành một vòng tròn bao quanh Diệp Phi và Lâm Hải. Bọn chúng hiểu ngầm với nhau: Để Lâm Hải xử lý phế vật này trước, sau đó chúng mới phân thắng bại.
Lâm Hải giậm chân mạnh xuống sàn đá, một luồng hỏa linh lực từ lòng bàn chân nổ tung, đẩy thân hình hắn như một mũi tên lửa lao về phía Diệp Phi. Thanh trường đao trong tay hắn vung lên, tạo thành một đường cung rực cháy, không khí xung quanh bị đốt nóng đến mức biến dạng.
"Hỏa Lang Đao – Nhất Kích Phần Thiên!"
Mọi người dưới khán đài nín thở. Đòn tấn công này quá mạnh so với một đệ tử Luyện Khí tầng năm. Lâm Hải rõ ràng muốn giết chết Diệp Phi trong một chiêu để thị uy.
Tuy nhiên, trước sức ép như ngọn núi lửa đổ xuống, Diệp Phi vẫn đứng im như phỗng.
"Tên ngốc đó sợ đến mức không nhúc nhích nổi rồi!" Một đệ tử dưới đài hét lên.
Nhưng đúng lúc đao quang chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Phi nửa tấc, hắn khẽ nghiêng người. Chỉ một động tác cực nhỏ, tàn khẫn đến mức vô lý. Lưỡi đao rực lửa lướt qua vai hắn, chém mạnh xuống sàn đá, tạo thành một tiếng nổ lớn và những vết nứt lan tỏa.
Cùng lúc đó, bàn tay của Diệp Phi như bóng ma xuất hiện, trực tiếp tóm lấy cổ tay của Lâm Hải.
"Cái gì?" Lâm Hải trợn tròn mắt. Hắn cảm thấy cổ tay mình như bị kìm sắt kẹp chặt, linh lực hỏa thuộc tính đang vận hành bị một luồng lực lượng cực kỳ quái dị chèn ép, hoàn toàn đình trệ.
"Tốc độ quá chậm, lực lượng quá tán loạn." Diệp Phi thì thầm vào tai Lâm Hải bằng tông giọng tử thần. "Ngươi gọi đây là tu luyện sao?"
Hắn xoay người, mượn chính lực quán tính của Lâm Hải, rồi bồi thêm một cú đá vào mạn sườn đối thủ.
Răng rắc!
Tiếng xương gãy giòn giã vang vọng khắp võ đài. Lâm Hải hét lên một tiếng đau đớn, thân hình to lớn bị đá văng đi như một bao cát, đập mạnh vào rào chắn của võ đài.
Cả quảng trường im bặt.
Vạn đôi mắt đổ dồn về phía thanh niên đang đứng thong dong giữa sân. Đôi tay hắn vẫn chắp sau lưng, vạt áo không hề dính một hạt bụi.
Dưới trướng rèm của Dao Trì, nữ tử được gọi là Thánh nữ khẽ nhích người. Đôi mắt nàng, vốn dĩ lạnh lùng vô cảm, giờ đây lại lóe lên một tia nghi hoặc kinh người.
"Hơi thở này… không thể nào…" Nàng lẩm bẩm, bàn tay ngọc ngà siết chặt chén trà ngọc thạch.
Trong khi đó, tám đệ tử còn lại trên võ đài số 9 đã tỉnh cơn mê từ sự kinh ngạc. Nhận ra sự nguy hiểm của Diệp Phi, bọn chúng không còn đứng xem nữa.
"Tên này có tà môn! Cùng lên giết hắn!"
Tám thanh kiếm, tám luồng linh lực đủ màu sắc đồng loạt bùng phát, từ mọi hướng lao về phía Diệp Phi. Không còn quy tắc, không còn công bằng, giờ đây võ đài này đúng nghĩa là một trận chiến sinh tử.
Diệp Phi thở hắt ra một hơi dài, tay phải hắn đưa ra không trung. Tuy chưa có thanh kiếm thực sự trong tay, nhưng chỉ bằng ý niệm, một luồng kiếm ý vô hình đã bắt đầu ngưng tụ.
*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Thiên Địa Ma Ảnh.*
Bóng tối bất ngờ đổ sụp xuống võ đài số 9 dù mặt trời đang treo cao. Một cảnh tượng kinh hoàng bắt đầu hiện ra trước mắt vạn người đang theo dõi: Diệp Phi không né tránh, mà ngược lại, hắn bước đi giữa rừng đao kiếm. Mỗi bước chân hắn đặt xuống, một đệ tử lại ngã xuống mà không kịp hiểu tại sao.
Hắn không dùng đến ma đạo công pháp quá lộ liễu, mà sử dụng một bộ pháp đỉnh cao phối hợp với những đòn tấn công vào tử huyệt, chính xác và hiệu quả như một cỗ máy giết chóc đã qua hàng vạn năm trui rèn.
Chưa đầy mười nhịp thở sau.
Trên võ đài, chỉ còn một người đứng vững.
Chín kẻ khác nằm la liệt, rên rỉ trong đau đớn, máu đỏ thấm đẫm sàn đá. Lâm Hải, kẻ kiêu ngạo nhất, lúc này đang trợn mắt nhìn trần nhà, miệng trào máu tươi, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
Diệp Phi lẳng lặng rút lại khí tức, ánh mắt hắn thản nhiên nhìn về phía chấp sự đang đứng ngẩn ngơ bên dưới.
"Vòng tiếp theo… khi nào bắt đầu?"
Giọng nói bình tĩnh đến rợn người của hắn vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng như tờ của cả tông môn.
Trận đại hội này, vốn được lập ra để làm nhục hắn, để tôn vinh những "thiên tài" của chính đạo, nay đã trở thành sân khấu đầu tiên của một vị Ma Đế trở lại từ cõi chết.
Cái tên Diệp Phi, từ hôm nay, sẽ là một bóng ma bao trùm lên Hỏa Long Tông.
Ở một góc xa trên khán đài cao, Hỏa Vân Đạo Nhân sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Lão nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người khi để một con rồng ẩn mình dưới vũng bùn ngoại môn quá lâu. Trong khi đó, ở phía Dao Trì, những ánh mắt thăm dò và nghi hoặc đã bắt đầu bao phủ lấy bóng dáng cô độc của hắn.
Cuộc tranh phong giữa Càn Khôn, chỉ mới vừa hé mở một góc màn đen tàn khốc.