Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 13: Nhất Kiếm Định Giang Sơn**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:55:41 | Lượt xem: 1

Gió từ hẻm núi thổi lùa qua quảng trường luyện võ, mang theo mùi máu loãng và mùi cháy xém của linh khí bị bạo phát. Sự im lặng lúc này không còn là sự coi thường, mà là một loại áp lực hữu hình bóp nghẹt cuống họng của hàng ngàn đệ tử Hỏa Long Tông.

Trên võ đài số 9, chín bóng người nằm gục, mỗi kẻ một vẻ thảm hại, kẻ bị gãy xương sườn, kẻ bị kiếm khí đánh tan chân nguyên, mà kẻ mạnh nhất là Lâm Hải cũng chỉ còn có thể thoi thóp. Diệp Phi vẫn đứng đó, tà hắc bào hơi tung bay trong gió, tay phải buông thõng, những giọt máu từ trên đầu ngón tay nhỏ xuống sàn đá "tách, tách", âm thanh thanh thúy mà ghê rợn.

Hắn khẽ ngước mắt nhìn lên lễ đài cao vút. Ở đó, những vị đại năng ngồi trên cao, những kẻ vẫn tự nhận mình là chúa tể của vận mệnh, đang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sát cơ cùng hoài nghi. Diệp Phi cười thầm trong lòng. Ánh mắt đó, hắn đã quá quen thuộc từ kiếp trước.

"Trọng tài, vòng này đã kết thúc chưa?" Giọng nói của hắn vang lên giữa không gian tĩnh lặng, không chút âm rung, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về.

Vị chấp sự đứng dưới võ đài giật mình, chiếc còi đồng trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão nhìn mười kẻ đi lên, nay chỉ còn một người đứng vững, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão lắp bắp: "Diệp… Diệp Phi thắng! Trận chiến hỗn loạn số 9, Diệp Phi là người duy nhất vượt qua."

"Chờ đã!"

Một giọng nói trầm đục, mang theo uy áp mạnh mẽ của cao thủ Trúc Cơ kỳ trung kỳ đột ngột cắt ngang không khí.

Từ phía khán đài dành cho đệ tử nội môn, một đạo thân ảnh màu xanh sậm như diều hâu lao xuống, đáp mạnh lên mặt đất khiến gạch đá dưới chân vỡ nát thành mạng nhện. Kẻ vừa xuất hiện cao hơn Diệp Phi nửa cái đầu, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp võ phục, sau lưng cõng một thanh đại đao nặng nề có khắc hình rồng lửa cuộn tròn.

"Đó là Thạch Hùng! Đệ tử đứng đầu danh sách chờ tiến vào nội môn!"

"Thạch Hùng không phải là đã được miễn thi đấu vòng đầu sao? Tại sao hắn lại xuống lúc này?"

Đám đông bắt đầu xôn xao. Thạch Hùng không phải là loại rác rưởi như Lâm Hải. Hắn đã nửa chân bước vào Trúc Cơ tầng thứ sáu, công pháp *Hỏa Long Phách Thế* đã luyện đến tầng thứ tư, lực cánh tay ngàn cân, trong giới đệ tử ngoại môn chính là một tòa đại sơn không thể lay chuyển.

Thạch Hùng liếc nhìn chín kẻ đang nằm dưới đất, trong mắt xẹt qua một tia khinh miệt, sau đó nhìn về phía Diệp Phi bằng ánh mắt đầy vẻ săn mồi. Hắn chắp tay hướng về phía lễ đài, giọng nói vang dội:

"Khởi bẩm tông chủ và các vị trưởng lão! Diệp Phi này tâm địa tàn độc, hạ thủ không chút lưu tình với đồng môn. Đệ tử xin được thay mặt tông môn, khảo nghiệm chân tài thực học của hắn. Nếu hắn chỉ dựa vào vài chiêu trò quỷ quyệt để thắng vòng hỗn chiến này, Hỏa Long Tông ta không cần loại rác rưởi giả dối ấy!"

Hỏa Vân Đạo Nhân trên lễ đài híp mắt lại, tay vuốt chòm râu dài, khóe miệng khẽ nhếch: "Được. Nếu Thạch Hùng đã có lòng, vậy cho phép trận này diễn ra. Diệp Phi, ngươi có dám nhận lời?"

Lời này vừa thốt ra, những kẻ có kinh nghiệm đều hiểu rõ tông môn đang muốn ép chết Diệp Phi. Hắn vừa trải qua trận chiến một chống chín, linh lực chắc chắn đã tiêu hao không ít, giờ lại phải đấu với kẻ mạnh nhất ngoại môn đang ở trạng thái đỉnh phong? Đây không phải là khảo nghiệm, đây là công khai mượn tay người khác để diệt khẩu.

Diệp Phi không nhìn Hỏa Vân Đạo Nhân, cũng không nhìn Thạch Hùng. Hắn khẽ quay đầu sang một bên, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Liễu Như Yên ngồi ở vị khách quý. Trong đôi mắt xinh đẹp của nàng ta có một sự tò mò nhẹ, nhưng nhiều hơn là sự hờ hững. Dường như nàng đang muốn nhìn xem cái phế vật này có thể vùng vẫy được bao lâu dưới bàn tay của định mệnh.

"Nghịch chuyển càn khôn…" Diệp Phi lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt vốn đang trầm lặng chợt lóe lên một tia hắc quang vô cùng mờ nhạt.

Hắn chậm rãi bước đến gần một đệ tử vừa bị mình đánh bại, cúi người nhặt lấy một thanh trường kiếm bị gãy mất một đoạn mũi, chỉ còn lại khoảng ba phần tư lưỡi kiếm rỉ sét.

"Ngươi muốn dùng thanh sắt vụn đó để đấu với ta?" Thạch Hùng cười rộ lên, tiếng cười chấn động cả màng nhĩ người nghe. "Diệp Phi, đừng nói ta không nể tình đồng môn. Ta cho ngươi ra chiêu trước, nếu không, khi đại đao của ta rút ra, ngươi sẽ không còn cơ hội để hối hận!"

Diệp Phi cầm thanh kiếm gãy, hơi nghiêng người, động tác vô cùng lỏng lẻo, dường như toàn thân đều là sơ hở. Hắn nhắm mắt lại.

Trong thức hải của hắn, giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên khàn khàn: *'Nhóc con, giết hắn thì dễ, nhưng phải dùng kiếm ý chính tông để che giấu ma tính. Ngươi có chịu nổi áp lực của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết khi phải đảo ngược linh khí trong lúc chiến đấu không?'*

'Lão già, xem cho kỹ đây.' Diệp Phi thầm đáp.

Kiếp trước, hắn là Ma Đế, nhưng con đường đạt đến đỉnh cao ấy là sự tích lũy của hàng vạn loại công pháp thiên hạ. Kiếm đạo đối với hắn không còn là chiêu thức, mà là một loại ngôn ngữ của trời đất.

"Chết đi cho ta!"

Thạch Hùng thấy mình bị phớt lờ thì nổi trận lôi đình. Hắn không chờ nữa, chân đạp mạnh xuống sàn, cả người như một hỏa tiễn phóng vọt về phía Diệp Phi. Thanh đại đao sau lưng rút ra, linh khí hệ hỏa rực cháy quanh lưỡi đao, tạo thành một vệt lửa dài giữa không trung.

"Hỏa Long Phách Thế — Nhất Đao Trảm Hồng!"

Một đao này mang theo uy thế thái sơn áp đỉnh, khí lãng cuồn cuộn tỏa ra xung quanh khiến những đệ tử đứng gần võ đài phải lùi lại vì không chịu nổi sức nóng.

Trong mắt mọi người, Diệp Phi dường như đã sợ đến ngây người. Hắn vẫn đứng đó, kiếm gãy chưa nâng lên, đôi mắt vẫn khép hờ.

Ngay khi lưỡi đao hực lửa chỉ còn cách đỉnh đầu hắn chưa đầy một gang tay, Diệp Phi mở mắt.

Đó không còn là đôi mắt của một thanh niên 20 tuổi, mà là đôi mắt của một vị thần ma đã đứng trên đỉnh cao vạn năm, lạnh nhạt nhìn chúng sinh tan biến vào hư không.

Hắn không lùi, mà tiến. Một bước chân rất nhỏ, chỉ đủ để lướt qua một kẽ hở hẹp nhất trong chiêu thức của đối phương.

*Xoẹt!*

Thanh kiếm gãy trong tay hắn vạch ra một đường cong giản đơn nhất, chất phác nhất giữa không trung. Không có linh khí bùng nổ, không có hào quang chói mắt. Chỉ có một tia sáng màu bạc xám nhỏ như sợi chỉ, lặng lẽ xuyên qua cơn lốc lửa đỏ rực.

"Thanh âm của thiên đạo, vốn dĩ là tĩnh lặng." Diệp Phi khẽ thốt lên.

Hai bóng người lướt qua nhau.

Thời gian như ngừng trôi. Cơn lốc hỏa diễm từ đại đao của Thạch Hùng vẫn còn đang gào thét, nhưng chủ nhân của nó đã khựng lại giữa chừng.

*Rắc… rắc…*

Thanh đại đao dày nặng vốn được đúc từ tinh thiết thượng hạng đột nhiên xuất hiện một vết nứt ngay chính giữa. Sau đó, trước ánh mắt kinh hoàng của Thạch Hùng, thanh đao vỡ vụn thành ngàn mảnh nhỏ.

Một vết máu đỏ sẫm từ từ hiện ra trên trán Thạch Hùng, kéo dài xuống tận sống mũi. Nếu kiếm của Diệp Phi vừa rồi sâu thêm nửa phân, đầu của hắn đã bị chẻ làm đôi.

"Bịch!"

Thạch Hùng quỳ sụp xuống, đôi mắt dại ra vì sợ hãi, mồ hôi chảy xuống che mờ cả tầm nhìn. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn chỉ thấy một bóng kiếm, một bóng kiếm dường như đã vượt ra khỏi giới hạn của không gian và thời gian, biến tất cả nỗ lực và sức mạnh của hắn trở nên nực cười như trò trẻ con.

Toàn bộ quảng trường Hỏa Long Tông rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.

Một kiếm!

Chỉ một kiếm từ một thanh sắt gãy rỉ sét!

Đánh bại thiên tài đứng đầu ngoại môn, đệ tử chuẩn nội môn Thạch Hùng. Điều đáng sợ nhất là người nhìn vào đều thấy Diệp Phi không dùng chút linh lực nào mạnh mẽ, giống như hắn chỉ tiện tay quơ kiếm, mà Thạch Hùng tự mình đâm vào tử lộ vậy.

Hỏa Vân Đạo Nhân đột ngột đứng bật dậy, chén trà trong tay bị bóp nát vụn thành bột mịn. Ánh mắt lão không còn là sự nghi ngờ, mà là sự kinh hãi tột độ xen lẫn tham lam.

*Kiếm ý! Đó chính là Kiếm ý đại viên mãn trong truyền thuyết!* Tại sao một thằng phế vật ngoại môn lại có thể ngộ ra được thứ mà ngay cả những lão quái vật Nguyên Anh kỳ cũng khó lòng chạm tới?

Bên phía khách mời, Liễu Như Yên lần đầu tiên thu lại dáng vẻ cao ngạo. Nàng hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt màu lưu ly nhìn chăm chằm vào tấm lưng gầy gò của Diệp Phi. Một cảm giác bất an kỳ lạ trỗi dậy trong lòng nàng. Dường như kẻ đang đứng dưới kia không phải là con kiến mà nàng đã từng coi khinh, mà là một con mãnh thú cổ xưa đang chậm rãi thức tỉnh sau giấc ngủ dài.

Diệp Phi ném thanh kiếm gãy sang một bên. Tiếng kim loại chạm vào mặt đá "keng" một tiếng, đánh thức tâm trí của hàng vạn người.

Hắn từ từ xoay người lại, đối mặt với Thạch Hùng đang quỳ dưới đất, giọng nói vẫn bình thản như cũ:

"Ngươi nói đúng, tông môn không cần rác rưởi. Vậy bây giờ, ai là rác rưởi?"

Thạch Hùng không trả lời được, hắn chỉ có thể run rẩy, khí khái của kẻ mạnh lúc nãy hoàn toàn tan biến. Hắn biết, kể từ hôm nay, danh tiếng mà hắn khổ công gây dựng đã tan thành mây khói dưới chân kẻ mà hắn gọi là "phế vật".

Diệp Phi không nhìn hắn thêm giây nào nữa, ánh mắt hắn di chuyển về phía trọng tài đang ngây người như phỗng đá.

"Ta thắng chưa?"

"Thắng… thắng rồi! Trận thi đấu vòng một, Diệp Phi thủ thắng tuyệt đối!" Giọng trọng tài lạc hẳn đi vì xúc động và sợ hãi.

Tiếng hò hét lúc này mới bắt đầu bùng nổ như núi lửa phun trào. Sự khinh thường đã biến mất, thay vào đó là sự sùng bái sức mạnh vốn có của tu chân giới.

"Diệp sư huynh! Nhất kiếm định giang sơn!"

"Trời ạ, đây mới là thiên tài đích thực của Hỏa Long Tông ta!"

Giữa muôn ngàn tiếng tung hô, Diệp Phi vẫn đứng đó, bóng tối từ hắc bào như muốn nuốt chửng cả ánh nắng xung quanh. Hắn không vui, cũng không kiêu ngạo. Trong thâm tâm hắn, chiến thắng này vốn là lẽ dĩ nhiên.

Hắn liếc nhìn về phía Kim Phù Đồ — vị Thánh tử của Thiên Đạo Tông đang ngồi với tư thế tôn quý nhất. Kim Phù Đồ vẫn mỉm cười, một nụ cười hoàn mỹ không tì vết, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, Diệp Phi thấy được một tia sát khí lạnh lẽo.

*Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… các ngươi thấy thế nào? Trò chơi này, ta mới chỉ bắt đầu mà thôi.*

Diệp Phi bước xuống võ đài, đi ngang qua đám đệ tử đang tự động dạt ra tạo thành một con đường. Ở cuối con đường ấy, đệ tử Mặc Ly đang nhìn hắn với đôi mắt đỏ hoe, trong đó chứa đựng sự trung thành cuồng nhiệt chưa từng có.

Màn kịch của Hỏa Long Tông, giờ đây đã bước sang một chương mới. Diệp Phi biết rằng, sau ngày hôm nay, hắn sẽ không còn có thể sống yên ổn với danh phận "phế vật" nữa. Những âm mưu to lớn hơn, những đòn thù thâm hiểm hơn của giới tu tiên chính đạo sẽ nhắm vào hắn.

Nhưng điều đó thì có sao?

Nghịch thiên mà hành, vốn dĩ là con đường duy nhất của Cửu U Ma Đế.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, linh khí bên trong cơ thể dưới sự vận hành của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* đang bắt đầu chuyển hóa, một luồng hắc khí nhàn nhạt ẩn sâu trong kinh mạch bắt đầu lan rộng, gột rửa đi những tàn dư cuối cùng của thân xác cũ.

Bầu trời phía trên Hỏa Long Tông đột nhiên mây đen kéo đến, che khuất mặt trời dù chỉ trong một thoáng chốc. Một điềm báo cho sự khởi đầu của một thời đại mới — nơi mà Ma không còn là tà, và Tiên không hẳn là chính.

Cuộc hành trình "Nghịch Chuyển Càn Khôn", tại chương 13 này, đã chính thức đặt viên gạch nền móng vững chắc nhất.

Diệp Phi bước đi, dáng lưng cô độc nhưng mang theo khí thế của cả một vùng trời đất vỡ nát phía sau.

Đó là lúc, toàn bộ Thương Khung giới bắt đầu cảm thấy rùng mình.

[Hết Chương 13]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8