Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 14: Tiên Ma Đồng Tu**
**CHƯƠNG 14: TIÊN MA ĐỒNG TU**
Ánh hoàng hôn tại Hỏa Long Tông như bị nhúng vào một chậu máu lớn, đỏ lòm và nhức nhối. Những rặng núi uốn lượn như xương sống của một con rồng lửa khổng lồ đang nằm phủ phục, tỏa ra hơi nóng hầm hập đặc trưng của một tông môn tu luyện hỏa công.
Diệp Phi bước đi trên con đường mòn dẫn về khu vực nhà lao đệ tử ngoại môn – nơi hắn vốn dĩ thuộc về. Dù vừa giành được chiến thắng chấn động tại diễn võ đài, biến một kẻ phế vật thành một "hắc mã" đầy bí ẩn, nhưng bóng lưng của hắn vẫn cô độc và tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn không có vẻ gì là đắc ý của một kẻ vừa đổi đời, cũng không có sự bồng bột của tuổi trẻ.
Hắn chỉ thấy… nhạt nhẽo.
"Chủ nhân!"
Một bóng người nhỏ nhắn, gầy gò nhưng linh hoạt như một con báo săn lao ra từ bụi rậm, quỳ sụp dưới chân Diệp Phi. Đó là Mặc Ly. Đôi mắt thiếu niên lúc này sáng rực, trong sự sùng bái tột độ còn xen lẫn một chút lo lắng khôn nguôi.
Diệp Phi dừng bước, ánh mắt lướt qua vết thương chưa lành trên vai Mặc Ly – kết quả của những trận đòn roi thay hắn những ngày trước. Hắn vỗ nhẹ vào vai thiếu niên, giọng nói mang theo một chút hơi ấm hiếm hoi:
"Đã bảo ngươi cứ nghỉ ngơi, tại sao lại ra đây?"
Mặc Ly cúi đầu, giọng nói kiên định: "Ly nhi biết chủ nhân sau trận chiến chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của muôn người. Ta muốn canh gác cho người."
Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút sát khí nào. "Vào đi. Đêm nay, bất kể có tiếng động gì, không được để ai bước vào phòng ta quá mười bước."
"Tuân lệnh!"
Mặc Ly lui vào bóng tối, biến mất như một bóng ma. Diệp Phi bước vào căn phòng gỗ tồi tàn, đóng cửa lại. Hắn ngay lập tức bày ra một cái tiểu trận pháp đơn giản bằng vài viên linh thạch hạ phẩm để ngăn cách hơi thở. Với tu vi hiện tại, trận pháp này chỉ là vật trang trí trước mắt các cao nhân, nhưng đối với đám đệ tử rình rập, nó là đủ.
Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn cũ nát, đôi mắt khép hờ. Ngay lập tức, một giọng nói khàn khàn, mang theo ý vị cợt nhả vang lên trong tâm trí:
"Hắc hắc, Diệp tiểu tử, hôm nay ngươi chơi cũng thật hăng hái. Nhìn cái mặt tên Kim Phù Đồ kia đi, trông hắn như vừa nuốt phải một con ruồi chết mà không dám nhả ra. Thú vị, thật thú vị!"
Trên đầu ngón tay Diệp Phi, chiếc nhẫn cổ bằng đồng thau khẽ rung lên, một luồng khói xám hư ảo hiện ra, hóa thành hình bóng một lão già lôi thôi, tóc tai bù xù, tay cầm bầu rượu ảo ảnh. Đó chính là Cửu U Lão Tổ.
Diệp Phi không mở mắt, nhàn nhạt đáp: "Lão già, ông bớt nói nhảm đi. Nếu hôm nay ta không khéo léo dùng *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* để mô phỏng lại hỏa kình của Hỏa Long Tông, e là mấy tên lão quái ngồi trên đài kia đã xông xuống lột da ta rồi."
Cửu U Lão Tổ hớp một ngụm rượu "ảo", chậc lưỡi: "Ngươi lo cũng phải. Cái gọi là danh môn chính phái, kẻ nào cũng mang một bụng đạo đức giả. Ngươi biểu hiện quá kinh người, họ sẽ nghi ngờ. Nhưng cái ta lo không phải mấy tên trưởng lão tép riu kia, mà là nha đầu Liễu Như Yên kia kìa. Ánh mắt nàng ta nhìn ngươi lúc cuối… dường như nàng ta đã nhận ra điều gì đó."
Nhắc đến cái tên Liễu Như Yên, hô hấp của Diệp Phi khẽ khựng lại một nhịp. Ký ức về nhát kiếm xuyên tim ngàn năm trước lại nhói lên. Sự phản bội không làm hắn suy sụp, nó chỉ khiến trái tim hắn hóa thành hắc thạch nghìn năm không tan.
"Nhận ra thì đã sao?" Diệp Phi lạnh lùng nói. "Kiếp này, nàng ta là tiên tử cao cao tại thượng, còn ta là đệ tử phế vật ngoại môn. Cho dù nàng ta có nghi ngờ, cũng không thể tin được một kẻ chết đi sống lại đã ngàn năm. Bây giờ, điều quan trọng nhất là giải quyết vấn đề phản phệ của ma khí."
Vừa dứt lời, sắc mặt Diệp Phi đột ngột biến đổi.
Dưới lớp hắc bào, từng thớ thịt của hắn bắt đầu co giật kịch liệt. Một luồng khí đen đậm đặc như mực, tàn bạo và u uất, bắt đầu từ đan điền cuộn trào lên, va chạm chan chát với luồng linh khí hỏa hệ đỏ rực mà hắn đã cố ý hấp thu để ngụy trang.
Hai luồng năng lượng, một Chính một Tà, một Dương một Âm, coi kinh mạch của Diệp Phi như bãi chiến trường mà điên cuồng chém giết.
*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* – Công pháp bá đạo nhất mà Diệp Phi tìm thấy trong mộ của Ma Thần thái cổ ở kiếp trước. Nó cho phép người tu luyện cùng lúc hai loại năng lượng đối lập, thậm chí có thể tùy ý chuyển hóa giữa chúng. Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. Mỗi khi chuyển hóa, tu sĩ phải chịu đựng nỗi đau như vạn tiễn xuyên tâm, kinh mạch bị xé rách rồi lại được tái tạo trong chớp mắt.
"Hừ!"
Diệp Phi rên nhẹ một tiếng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn vận chuyển công pháp theo một quỹ tích quỷ dị. Luồng ma khí cuồng bạo vốn đang gào thét bỗng nhiên bị một lực hút vô hình kéo vào trung tâm của một vòng xoáy "Thái Cực" ảo ảnh trong đan điền.
"Nghịch chuyển càn khôn, âm dương điên đảo. Ma là Tiên, Tiên là Ma… Chuyển!"
Từng sợi ma khí đen kịt khi đi qua vòng xoáy, dưới sự nung nấu của ý chí Ma Đế mạnh mẽ, dần dần bị bẻ gãy cấu trúc hung tàn, tước bỏ đi hắc ám thuộc tính, rồi biến thành những luồng linh khí hệ Hỏa thuần khiết nhất, mang theo sắc đỏ rực rỡ và nồng độ đậm đặc gấp mười lần đệ tử bình thường.
Bên ngoài, nếu có cao nhân nhìn vào, họ chỉ thấy Diệp Phi đang ngồi tu luyện hỏa công một cách chăm chỉ. Không một ai có thể nhận ra bên trong cơ thể hắn đang ẩn giấu một con ma long đang ngủ yên.
"Hay! Một chiêu treo đầu dê bán thịt chó này của ngươi càng lúc càng điêu luyện." Cửu U Lão Tổ gật gù khen ngợi, nhưng đột nhiên, sắc mặt lão nghiêm lại, hình bóng hư ảo khẽ vẫy tay: "Tiểu tử, cẩn thận! Có kẻ tới, khí thế không nhỏ, mang theo ác ý!"
Diệp Phi lập tức thu lại tâm thần, nhưng hắn không dừng việc chuyển hóa. Nếu bây giờ dừng lại, ma khí chưa tan hết sẽ để lại dấu vết. Hắn nghiến răng, đẩy tốc độ vận chuyển công pháp lên mức tối đa, phớt lờ nỗi đau như bị thiêu đốt sống bên trong.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ tồi tàn bị một lực lượng thô bạo đá văng ra. Mặc Ly bị đánh văng sang một bên, khóe miệng rỉ máu nhưng vẫn cố gượng dậy định ngăn cản, song lại bị một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống định thân tại chỗ.
Một nhóm người bước vào. Dẫn đầu là một trung niên nam tử mặc trường bào màu đỏ thẫm, râu dài đến ngực, đôi mắt tam giác toát ra vẻ hung ác. Đó là Trưởng lão Hình phạt của ngoại môn – Tư Mã Diệm, một kẻ nổi tiếng là tâm phúc của Kim Phù Đồ trong bóng tối.
"Diệp Phi! Ngươi to gan lắm, dám ở trong phòng tư tàng ma vật, tu luyện tà công?" Giọng nói của Tư Mã Diệm như sấm rền, chấn động cả gian nhà nhỏ.
Diệp Phi từ từ mở mắt, khuôn mặt hắn vẫn còn một chút tái nhợt vì cơn đau chuyển hóa chưa dứt, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn không đứng dậy, chỉ nhàn nhạt đáp:
"Trưởng lão nói gì, đệ tử không hiểu. Đệ tử vừa đoạt giải tại Đại hội, đang tranh thủ thời gian củng cố tu vi hệ Hỏa, sao lại thành tu luyện tà công?"
"Hừ! Còn dám chối? Có người báo cáo tận mắt thấy ngươi thi triển chiêu thức mang theo hắc khí quỷ dị. Hôm nay Bản trưởng lão đích thân tới kiểm tra căn cơ của ngươi. Nếu ngươi trong sạch, ta sẽ ban thưởng, nhưng nếu ngươi có liên quan đến Ma đạo… hừ hừ, luyện hồn đăng của Hình Phạt Đường đang chờ ngươi đó!"
Tư Mã Diệm không đợi Diệp Phi đồng ý, bước lên một bước, bàn tay to lớn như vuốt hổ đã chụp lấy bả vai Diệp Phi. Một luồng linh lực hệ Hỏa nóng bỏng, mang theo sự thăm dò thô bạo, điên cuồng tràn vào kinh mạch của hắn.
Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn khẽ chửi thề: "Lão cẩu này ra tay độc quá, đây là muốn trực tiếp phế bỏ kinh mạch của ngươi để kiểm tra đây mà!"
Diệp Phi trong lòng cười lạnh. Hắn đã tính toán từ trước. Vào đúng khoảnh khắc linh lực của Tư Mã Diệm tràn vào, hắn kích hoạt toàn bộ số linh khí hệ Hỏa vừa chuyển hóa được từ ma khí.
*Ầm!*
Một luồng hơi nóng kinh người từ cơ thể Diệp Phi bùng phát. Thay vì phát hiện ra ma khí đen tối, Tư Mã Diệm cảm thấy như mình vừa thò tay vào một lò lửa nung bằng linh thạch cực phẩm. Luồng hỏa linh khí trong người Diệp Phi không những thuần khiết vô ngần mà còn mang theo một sự cao quý, áp chế ngược lại hỏa kình của Tư Mã Diệm.
"Cái gì?" Tư Mã Diệm biến sắc, bị đẩy lùi lại hai bước, lòng bàn tay tê dại. "Đây là… Hỏa Long Tiên Khí? Làm sao một tên đệ tử ngoại môn như ngươi lại có được linh khí thuần khiết đến mức độ này?"
Diệp Phi đứng dậy, lau đi vết máu giả vờ trên khóe miệng, chắp tay lạnh nhạt nói: "Đệ tử may mắn nhận được một mảnh Xích Hỏa Linh Thạch trong một lần làm nhiệm vụ, từ đó luôn nỗ lực tu luyện. Chẳng lẽ thiên tài cũng là một cái tội để Trưởng lão nghi ngờ sao?"
Tư Mã Diệm mặt đỏ tía tai. Lão vốn được lệnh của Kim Phù Đồ đến để tìm ra chứng cứ Diệp Phi dùng tà thuật, hoặc trực tiếp phế đi tên "biến số" này. Nhưng hiện tại, linh khí của Diệp Phi còn "chính tông" hơn cả lão, nếu lão còn cố chấp ra tay, e là sẽ khó giải thích với các Thái thượng trưởng lão đang chú ý đến thiên tài mới nổi này.
"Được… tốt lắm!" Tư Mã Diệm nghiến răng, giấu đi bàn tay đang run rẩy sau lưng. "Là Bản trưởng lão hiểu lầm. Ngươi quả thực là nhân tài của Hỏa Long Tông. Đây là Tụ Linh Đan, xem như là quà bồi thường của Hình Phạt Đường."
Lão ném lại một lọ thuốc rồi vội vã dẫn người rời đi, trong lòng vẫn không khỏi nghi hoặc: *Kỳ lạ, rõ ràng Thánh tử nói tên này có vấn đề, tại sao cảm giác hỏa công của hắn lại thuần khiết đến vậy? Chẳng lẽ là vì món linh thạch kia?*
Khi bóng dáng nhóm người Tư Mã Diệm biến mất hoàn toàn, Diệp Phi mới thở phào một cái, cả người loạng choạng suýt ngã.
"Chủ nhân!" Mặc Ly được giải huyệt, lao tới đỡ lấy hắn.
Diệp Phi xua tay, ra hiệu mình không sao. Hắn nhìn lọ Tụ Linh Đan trên đất, khóe môi nhếch lên một đường cong khinh bỉ. Bên trong viên đan dược này có giấu "Truy蹤 Phấn" (bột theo dõi), chỉ cần hắn dùng linh khí kích hoạt, vị trí của hắn sẽ bị lộ cho Tư Mã Diệm bất cứ lúc nào.
"Kim Phù Đồ, ngươi quả nhiên vẫn thận trọng như xưa." Diệp Phi lẩm bẩm.
Hắn quay sang Mặc Ly, giọng nói trở nên nghiêm trọng: "Mặc Ly, thế giới này vốn không có đạo lý. Nếu hôm nay ta thực sự là một tên phế vật, Tư Mã Diệm đã giết ta rồi. Muốn sống sót trong đám ngụy quân tử này, chúng ta phải trở nên đáng sợ hơn cả quỷ dữ."
Mặc Ly gật đầu mạnh, đôi mắt thiếu niên giờ đây không chỉ có sự sùng bái mà còn có một tia khát máu dần nhen nhóm: "Ly nhi hiểu. Người là Tiên, Ly nhi sẽ là Tiên kiếm của người. Người là Ma, Ly nhi sẽ là Ma đao của người!"
Diệp Phi nhìn thiếu niên, trong lòng thầm nghĩ, thể chất *Thiên Ma Thể* của đứa nhỏ này đã đến lúc phải thức tỉnh rồi. Nếu hắn đi theo con đường chính đạo tầm thường, vĩnh viễn sẽ bị chèn ép. Chỉ có Ma đạo, mới có thể để thiên tài chân chính tung hoành.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ mịt của Hỏa Long Tông, Diệp Phi không tiếp tục tu luyện hỏa công nữa. Hắn mở lòng bàn tay, một mảnh vỡ màu đen xám hiện ra – đó là mảnh vỡ của *Trảm Thiên Kiếm*.
Hắn thầm thầm giao tiếp với Cửu U Lão Tổ: "Lão già, ông nói mảnh vỡ thứ hai đang ở đâu?"
Lão tổ hiện ra, vẻ mặt nghiêm trọng: "Cảm ứng được rồi. Nó không ở ngoại môn, mà nằm sâu trong **Phần Thiên Kiếm Huyệt** của nội môn. Nơi đó là cấm địa, có hỏa trận cổ xưa trấn giữ, ngay cả trưởng lão cũng khó vào."
Ánh mắt Diệp Phi rực cháy một ngọn lửa hắc ám: "Nội môn sao? Tốt lắm. Nếu vậy, trong kỳ thi thăng cấp nội môn vào tháng sau, ta sẽ khiến cái Hỏa Long Tông này thực sự 'nóng' lên một phen."
Bàn tay hắn nắm chặt mảnh kiếm. Luồng ma khí một lần nữa trào ra, bao bọc lấy mảnh vỡ, cộng hưởng thành một tiếng ngân trầm đục.
Tiên Ma đồng tu, nghịch chuyển càn khôn.
Tại nơi tối tăm nhất của chính đạo tông môn, một vị Ma Đế đang lặng lẽ hoàn thành màn lột xác của mình, chuẩn bị cho ngày thanh kiếm gãy một lần nữa chém rách bầu trời giả dối này.
Bên ngoài cửa sổ, gió đêm lạnh lẽo thổi qua, nhưng trong lòng Diệp Phi, ngọn lửa phục thù đã bắt đầu lan rộng ra đồng cỏ khô, chuẩn bị thiêu cháy cả thế giới tu tiên vốn đã mục nát này.
Trận tranh phong thật sự, bây giờ mới chính thức khai màn.