Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 15: Bí Cảnh Hỏa Long**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:57:06 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 15: BÍ CẢNH HỎA LONG

Bình minh trên đỉnh Hỏa Long Sơn không mang theo hơi sương mát lạnh thường lệ, mà thay vào đó là một luồng khí nóng hầm hập phả ra từ khe nứt của những phiến đá cổ. Hôm nay, bầu không khí của Hỏa Long Tông dường như đặc quánh lại bởi sự hưng phấn và sát ý ngầm ẩn.

Trên quảng trường trung tâm, mười vị đệ tử đứng thành một hàng ngang, ai nấy đều khí thế bừng bừng, linh lực quanh thân dao động không ngừng. Đây chính là mười gương mặt xuất sắc nhất vừa vượt qua vòng tuyển chọn gắt gao của ngoại môn. Dẫn đầu đám đệ tử này không ai khác chính là Vương Đằng – người được mệnh danh là "Tiểu Hỏa Thần", kẻ sở hữu Địa cấp Linh căn, con cưng của các vị trưởng lão.

Trái ngược với sự cao ngạo, rực rỡ của Vương Đằng, Diệp Phi đứng ở vị trí cuối cùng trong hàng, hắc bào thêu chỉ bạc nhàn nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước đóng băng, hoàn toàn tách biệt với vẻ hừng hực xung quanh.

"Diệp Phi, đừng tưởng thắng được Tư Mã Diệm là có tư cách đứng ngang hàng với ta." Vương Đằng khẽ nghiêng đầu, thanh âm chỉ đủ để mười người nghe thấy, mang theo sự khinh miệt không giấu giếm: "Bí cảnh Hỏa Long không phải là lôi đài trẻ con. Vào đó, không có trọng tài cứu mạng ngươi đâu. Chết vì 'tai nạn' là chuyện thường tình."

Diệp Phi không nhìn hắn, chỉ hững hờ chỉnh lại cổ tay áo, thanh âm bình thản đến lạ lùng: "Lời này, ngươi nên tự giữ lấy cho mình thì hơn."

"Ngươi…!" Vương Đằng sa sầm nét mặt, linh lực hệ hỏa trong người suýt chút nữa bùng phát, nhưng đã kịp kìm lại khi thấy bóng dáng các trưởng lão tiến tới.

Từ trên cao, Đại trưởng lão Chấp pháp – một lão giả râu tóc đỏ quạnh, ánh mắt sắc lẹm như kiếm – đáp xuống giữa quảng trường. Lão vung tay lên, một lệnh bài khổng lồ hình rồng lửa bay lơ lửng trên không trung, tỏa ra áp lực kinh người khiến toàn bộ đệ tử phải cúi đầu.

"Bí cảnh Hỏa Long là tàn tích hơi thở của Cổ Long Thần thời thái cổ. Trong đó có vô số linh dược hỏa hệ, hỏa tinh cốt, và nếu may mắn, các ngươi có thể nhận được truyền thừa chi hỏa." Đại trưởng lão nghiêm giọng: "Nhưng hãy nhớ, trong đó hỏa độc vô tận, nếu không chống chịu được thì lập tức bóp nát ngọc bài dịch chuyển. Cơ duyên quan trọng, nhưng mạng sống là trên hết. Thời gian mở cửa là ba ngày. Hiện tại… mở!"

Ầm!

Bầu trời phía trên quảng trường đột ngột rung chuyển, không gian bị xé rách thành một cái khe lớn, từ bên trong tỏa ra luồng hồng quang chói mắt cùng hơi nóng thiêu đốt vạn vật.

Mười cái bóng lần lượt phóng vút vào trong khe nứt không gian.

Khi Diệp Phi vừa bước qua cửa ải, cảm giác đầu tiên là sự nóng bỏng đến từ linh hồn. Trước mắt hắn không phải là rừng rậm hay sông ngòi, mà là một vùng bình nguyên đỏ rực với những dòng nham thạch uốn lượn như những con huyết long đang bò trườn trên mặt đất. Bầu trời nơi đây mang một màu tím thẫm kì quái, những đám mây tàn tro bay lơ lửng, mùi lưu huỳnh nồng nặc tràn ngập trong hơi thở.

"Hỏa độc ở đây quả nhiên lợi hại." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được luồng khí nóng kia đang tìm mọi cách thâm nhập vào kinh mạch, muốn đốt cháy linh lực của mình từ bên trong.

"Hừ, chút hỏa độc này thì thấm tháp gì so với Cửu U Ma Hỏa kiếp trước của ngươi?" Trong nhẫn, giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên, mang theo vài phần hoài niệm nhưng cũng đầy cảnh giác: "Diệp Phi, mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm đang nằm ở phía Tây Bắc, nơi đó hỏa khí cuồng bạo nhất, gọi là Phần Thiên Kiếm Huyệt. Ta cảm nhận được, có một luồng hơi thở ma quái đang bị trấn áp ở đó."

"Bị trấn áp?" Diệp Phi nhướng mày. Hắn không vội vàng lao đi mà trước tiên vận hành *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.

Một vòng xoáy nhỏ xuất hiện trong đan điền. Những luồng hỏa độc cuồng bạo khi tiến vào cơ thể hắn, thay vì bị bài trừ, lại bị công pháp quỷ dị này nghiền nát, chuyển hóa thành một loại sức mạnh tinh thuần, nửa đỏ nửa đen, hòa vào linh lực. Đây chính là điểm nghịch thiên của công pháp này – vạn vật đều có thể làm chất dinh dưỡng.

Hắn vừa định xuất phát, bỗng tai khẽ động. Từ đằng sau những tảng đá nham thạch đen kịt, bốn cái bóng bất thần lao ra, bao vây hắn vào giữa.

Đó là bốn đệ tử ngoại môn vốn là thuộc hạ của Vương Đằng. Kẻ cầm đầu là Lý Tuần, một tu sĩ Trúc Cơ tầng hai, trên tay cầm một thanh trọng kiếm tỏa ra hỏa diễm xanh rì.

"Diệp sư đệ, đi nhanh thế làm gì?" Lý Tuần cười lạnh, ánh mắt đầy sự tàn độc: "Vương thiếu gia có lời dặn, nếu ngươi quỳ xuống dập đầu tạ tội, giao ra túi trữ vật, chúng ta có thể nể tình đồng môn mà cho ngươi một con đường sống. Bằng không… chỗ này phong thủy rất tốt, thích hợp làm mộ cho ngươi đấy."

Diệp Phi nhìn bốn kẻ trước mặt, thần sắc không chút dao động. Trong mắt hắn, những kẻ này thậm chí không bằng cả những con kiến hỏa ở chân núi kiếp trước.

"Vương Đằng chỉ phái bốn kẻ phế vật các ngươi tới sao?" Diệp Phi khẽ thở dài, thanh âm mang theo sự thất vọng sâu sắc: "Thật là làm tốn thời gian của ta."

"Ngươi tìm chết!" Lý Tuần gầm lên, trọng kiếm trong tay vung mạnh. Một luồng hỏa lãng hình bán nguyệt trực diện chém tới, hỏa diễm thiêu đốt cả không khí xung quanh, uy lực mạnh hơn bên ngoài gấp bội nhờ sự gia trì của môi trường bí cảnh.

Diệp Phi không tránh, cũng chẳng rút kiếm. Hắn nhẹ nhàng đưa tay ra, năm ngón tay gầy guộc chụm lại thành trảo, một luồng hắc khí nhàn nhạt bao phủ quanh lòng bàn tay.

"Nghịch Chuyển – Thực Linh!"

Trong ánh mắt kinh ngạc của bốn người, luồng hỏa lãng hung mãnh kia khi chạm vào bàn tay Diệp Phi giống như gặp phải một cái hang không đáy, hoàn toàn bị hút ngược vào trong, không gây ra được một chút sóng dao động nào.

"Cái… cái gì?!" Lý Tuần trợn tròn mắt. "Yêu thuật? Ngươi luyện tà công?"

"Là ma công." Diệp Phi khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng khiến đối phương sởn gai ốc.

Thân hình hắn đột nhiên nhòe đi. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.

Rắc!

Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Lý Tuần chưa kịp phản ứng đã thấy ngực mình đau thắt. Bàn tay của Diệp Phi đã đâm xuyên qua lớp linh lực hộ thể, bóp nghẹt lấy cổ hắn.

"Ta đã nói rồi, đừng làm phí thời gian của ta."

Diệp Phi khẽ bóp mạnh. Linh lực ma đạo tuôn ra như nước lũ, trong nháy mắt phá hủy toàn bộ kinh mạch của Lý Tuần. Ba tên còn lại sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc, muốn bỏ chạy nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ dưới áp lực linh hồn của một vị Ma Đế.

"Ma… Ma đầu! Ngươi thực sự là ma tu!" Một tên đệ tử lắp bắp, tay chân run rẩy.

Diệp Phi ném cái xác của Lý Tuần sang một bên như ném một bao rác rưởi. Ánh mắt hắn lướt qua ba người còn lại, thanh thản nói: "Nghĩ kĩ đi, nếu bây giờ chết ở đây, ngay cả hồn phách các ngươi cũng sẽ bị hỏa độc này thiêu rụi, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Nhưng nếu các ngươi ngoan ngoãn nghe lời…"

Hắn vung tay, ba viên thuốc đen ngòm hiện ra lơ lửng: "Uống nó vào. Sau đó, đi tìm Vương Đằng cho ta. Theo dõi nhất cử nhất động của hắn, rồi truyền tin lại. Nếu làm tốt, sau khi rời bí cảnh, các ngươi sẽ có mạng mà sống."

Ba tên đệ tử nhìn viên thuốc tỏa ra ma khí ngùn ngụt, lại nhìn thi thể co quắp của Lý Tuần, rốt cuộc không ai dám phản kháng, run rẩy cầm lấy viên thuốc nuốt xuống. Đây là *Huyết Ma Chế*, một loại cấm chế cổ xưa của Ma giới, kẻ trúng thuật chỉ cần nảy sinh ý định phản bội là trái tim sẽ vỡ nát ngay lập tức.

Sau khi xua đuổi ba kẻ kia đi, Diệp Phi lau sạch vết máu trên tay, ánh mắt nhìn về phía Tây Bắc, nơi có luồng khí tức mạnh mẽ đang kêu gọi hắn.

Hắn bắt đầu tăng tốc. Càng đi sâu, mặt đất càng nứt nẻ nghiêm trọng hơn. Những con quái vật hỏa hệ – Xích Nham Lang và Hỏa Điêu – thi thoảng lao ra tấn công, nhưng đều bị hắn dùng *Trảm Thiên Kiếm* (lúc này vẫn là hình dáng một thanh sắt vụn) chém thành đôi chỉ trong một chiêu.

Mỗi khi giết một con yêu thú, hắn lại dùng công pháp hấp thụ tinh hỏa của chúng. Tu vi của hắn, vốn đã đạt tới đỉnh cao của Trúc Cơ tầng một, giờ đây bắt đầu dao động mạnh mẽ, dường như có thể đột phá bất cứ lúc nào.

Sau hai canh giờ di chuyển liên tục, Diệp Phi đứng trước một khe vực sâu hun hút. Từ dưới vực, hàng vạn luồng kiếm khí nóng bỏng phun trào lên không trung như những vòi rồng lửa. Đó chính là Phần Thiên Kiếm Huyệt.

Dưới đáy vực, giữa muôn vàn thanh kiếm rỉ sét và nham thạch nóng chảy, một điểm sáng màu đen đang nhấp nháy, phát ra những nhịp đập âm trầm giống như trái tim của đại địa.

"Nó ở đó…" Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt rực sáng. "Mảnh vỡ thứ hai."

Nhưng đúng lúc hắn định nhảy xuống, một tràng cười ngạo nghễ vang vọng khắp vực sâu: "Diệp Phi, ta biết ngươi sẽ tìm đến những nơi kì lạ như thế này. Đáng tiếc, chỗ này không phải là nơi ngươi có thể chạm vào!"

Từ phía bên kia vực, Vương Đằng chậm rãi bước ra từ trong màn hỏa vân, toàn thân bao bọc bởi một lớp giáp lửa đỏ rực rỡ. Bên cạnh hắn không chỉ có đám đệ tử ngoại môn, mà còn có hai gã thanh niên mặc y phục nội môn, khí thế thâm trầm, rõ ràng là tu sĩ Trúc Cơ tầng bốn hoặc năm.

"Vì để đối phó ngươi, ta đã phải tốn không ít công sức xin hai vị sư huynh nội môn cùng vào 'bảo vệ'." Vương Đằng liếc nhìn xuống vực sâu, lòng đầy tham vọng: "Thứ dưới kia là của ta, và mạng của ngươi cũng là của ta!"

Diệp Phi đứng bên mép vực, hắc bào tung bay trong gió nóng. Hắn đột nhiên cười khẽ, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai đến tột cùng đối với những kẻ tự xưng là "thiên tài" chính đạo.

"Chính đạo các ngươi, lúc nào cũng thích dùng đám đông để che đậy sự hèn nhát bên trong sao?"

Hắn tiến lên một bước, linh lực quanh thân bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn. Nếu như lúc nãy hắn còn giống một đệ tử bình thường, thì bây giờ, một luồng uy áp từ thời thái cổ trỗi dậy, mang theo sát khí đặc quánh như thực thể khiến đám người Vương Đằng phải đồng loạt lùi lại một bước theo bản năng.

"Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là 'Nghịch Chuyển'."

Nói đoạn, Diệp Phi không hề tấn công đám người Vương Đằng mà quay người gieo mình thẳng xuống kiếm huyệt đầy nham thạch hừng hực.

"Hắn điên rồi! Hắn muốn tự sát sao?" Một đệ tử nội môn kinh hô.

Vương Đằng nghiến răng: "Đuổi theo! Tuyệt đối không để hắn lấy được thứ đó!"

Trận tranh phong thực sự tại Bí cảnh Hỏa Long, giờ đây mới chính thức bắt đầu trong cơn cuồng nộ của lửa và kiếm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8