Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 16: Yêu Tộc Thánh Nữ Xuất Hiện**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:58:04 | Lượt xem: 1

Sâu thẳm dưới đáy Bí cảnh Hỏa Long, không gian không còn là một hang động bình thường mà giống như một lò bát quái khổng lồ đang nung nấu vạn vật. Nham thạch từ vách đá rỉ ra, đặc quánh như máu đỏ, nhỏ xuống những rãnh sâu tạo thành tiếng "xèo xèo" chói tai. Không khí ở đây nóng đến mức khiến ánh nhìn bị biến dạng, hư ảo như một giấc chiêm bao đầy tàn khốc.

Diệp Phi gieo mình xuống không trung, luồng gió nóng rát rạt tạt thẳng vào khuôn mặt thanh tú nhưng bình thản đến lạ kỳ của hắn. Sau lưng, tiếng hò hét của Vương Đằng và đám đệ tử Hỏa Long Tông mờ nhạt dần, bị lấn át bởi tiếng gầm rú của địa hỏa từ đáy vực.

"Hừ, muốn lấy mạng ta? Các ngươi còn chưa đủ tư cách."

Diệp Phi khẽ lộn người trên không trung, hắc bào tung bay. Hắn không hề dùng linh lực để chống lại trọng lực, mà trái lại, hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, mở rộng lỗ chân lông toàn thân để chủ động hấp thụ lượng hỏa năng điên cuồng xung quanh. Nếu là tu sĩ Trúc Cơ bình thường, hành động này chẳng khác nào tự sát, hỏa độc sẽ ngay lập tức thiêu cháy kinh mạch. Nhưng với Diệp Phi – một kẻ mang linh hồn của Ma Đế, hỏa độc chính là chất xúc tác tốt nhất để tôi luyện gân cốt.

Trong thần thức, giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên, mang theo chút tán thưởng xen lẫn lo lắng:
"Tiểu tử, ngươi thật sự liều mạng. Dưới đáy này có thứ khí tức không tầm thường, không chỉ có mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm, mà còn có một mùi vị… của Yêu tộc."

"Yêu tộc?" Diệp Phi nhướng mày, đôi mắt hiện lên một tia sáng thâm trầm. "Ở một tông môn tam lưu như Hỏa Long Tông mà lại có dấu vết của Yêu tộc? Thú vị rồi đây."

*Ầm!*

Hắn tiếp đất bằng một tư thế quỳ một gối, mặt đất cứng ngắc bên dưới nứt toác ra. Ngay lập tức, một cảm giác nóng bỏng từ lòng bàn tay truyền thẳng vào tim. Phía trước hắn, cách chừng vài trăm trượng, là một hang động rộng lớn được thắp sáng bởi một đóa hỏa đóa khổng lồ đang cháy rực giữa hư không.

Nhưng thứ thu hút ánh mắt Diệp Phi không phải là lửa, mà là một trận chiến kịch liệt đang diễn ra tại đó.

Giữa vòng vây của năm con Hỏa Sát Ma Lang – loài yêu thú bậc bốn tương đương với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, là một bóng hình khiến trời đất cũng phải nghiêng mình. Đó là một thiếu nữ. Nàng mặc một bộ hồng y rực rỡ như ráng chiều, nhưng lúc này đã có nhiều chỗ bị xé rách, để lộ làn da trắng ngần như tuyết, đối lập hoàn toàn với khung cảnh đỏ rực của nham thạch.

Mái tóc nàng dài trắng muốt, tung bay giữa tàn lửa, đôi mắt màu tím nhạt của nàng tràn đầy vẻ kiên cường nhưng cũng không giấu nổi sự kiệt sức. Mỗi lần nàng phất tay, một luồng ánh sáng tím mang theo yêu khí nồng đậm lại đánh lui một con ma lang, nhưng ngay lập tức những con khác lại lao vào với nanh vuốt tẩm đầy lửa độc.

"Là nàng…" Diệp Phi nheo mắt. Dù khuôn mặt nàng bị che phủ bởi một lớp sương khói mờ ảo của yêu thuật, nhưng hơi thở đó, vẻ đẹp đầy ma mị đó, hắn không thể lầm được. Kiếp trước, hắn từng nghe danh Yêu tộc Thánh nữ – kẻ sở hữu linh hồn Thiên Hồ bát vĩ, người đã dẫn dắt Yêu tộc vùng dậy khỏi sự kìm kẹp của Thiên Đạo Minh. Không ngờ kiếp này, hắn lại gặp nàng trong tình cảnh này.

"Cứu, hay không cứu?" Cửu U Lão Tổ hỏi bằng giọng trêu chọc.

Diệp Phi không trả lời. Hắn nhận ra ở trung tâm trận chiến, ngay bên dưới đóa hỏa đóa kia, là một mảnh vụn bằng hắc thiết đang rung động kịch liệt. Đó chính là mảnh vỡ của *Trảm Thiên Kiếm*. Nàng ta đang liều mạng để bảo vệ hoặc chiếm lấy nó.

"Thứ của ta, không ai được phép chạm vào."

Diệp Phi khẽ quát, cơ thể hắn như một tia chớp đen lao vút đi.

Cùng lúc đó, con Hỏa Sát Ma Lang đầu đàn – một quái vật cao hơn hai trượng, trên trán có một sừng lửa, bất ngờ tung người từ phía trên vách đá xuống. Nó nhắm thẳng vào lưng của Tô Nguyệt Thiềm mà vồ tới. Nàng đang bận đối phó với ba con trước mặt, hoàn toàn không kịp trở tay. Đôi mắt tím của nàng thoáng hiện lên một tia tuyệt vọng xen lẫn căm phẫn. Nàng là Thánh nữ Yêu tộc cao ngạo, chẳng lẽ lại phải táng thân ở một nơi hẻo lánh thế này sao?

"Nghịch Chuyển – Tuyệt Ảnh Trảm!"

Một tiếng quát lạnh lẽo như từ cửu u vang lên. Một đạo kiếm khí màu xám đen, mang theo sự tàn lụi và lạnh lẽo, cắt ngang qua không gian nóng bức. Đạo kiếm khí này kỳ quái đến cực điểm, nó không mang theo hơi nóng, mà lại như hút lấy nhiệt độ xung quanh để làm mạnh thêm bản thân.

*Phập!*

Đầu của con Ma Lang đầu đàn bay lìa khỏi cổ trước khi nó kịp chạm vào chéo áo của nàng. Máu nóng bắn tung tóe nhưng đều bị một lớp bình chướng vô hình xung quanh Diệp Phi gạt ra ngoài.

Tô Nguyệt Thiềm ngẩn ngơ, nàng quay phắt lại. Đập vào mắt nàng là một thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt sâu thăm thẳm như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao chết chóc. Hắn đứng đó, tay cầm một thanh kiếm gãy rỉ sét, nhưng khí thế lại giống như một tôn chiến thần đứng trên đỉnh vạn thây.

"Ngươi là ai?" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng chứa đầy sự cảnh giác.

"Người qua đường lấy đồ." Diệp Phi lãnh đạm đáp, không thèm nhìn nàng lấy một cái, mà bước thẳng về phía bốn con ma lang còn lại.

Lũ ma lang cảm nhận được mối đe dọa cực lớn từ kẻ mới đến, chúng gầm gừ, bộ lông lửa dựng đứng lên. Chúng không tấn công đơn lẻ nữa mà cùng lúc lao vào từ bốn phía, tạo thành một trận pháp hỏa sát vây khốn.

"Cẩn thận! Hỏa độc của chúng có thể ăn mòn linh căn!" Tô Nguyệt Thiềm vội vàng thét lên cảnh báo. Nàng cảm thấy lạ lùng, nhìn khí tức thì thanh niên này chỉ mới là Luyện Khí đỉnh phong, vậy mà sao lại có thể giết chết Ma Lang bậc bốn dễ dàng như vậy?

Diệp Phi nhếch mép, một nụ cười ngạo nghễ hiện lên: "Hỏa độc? Với ta, nó chỉ là thuốc bổ."

Hắn nhắm mắt lại, Trảm Thiên Kiếm (gãy) trong tay bắt đầu run rẩy. Hắn không dùng chiêu thức chính đạo hào nhoáng của Hỏa Long Tông, mà vận dụng *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Toàn bộ linh hỏa xung quanh đột ngột xoay chuyển, bị hút vào lòng bàn tay hắn, cô đọng thành một quả cầu lửa đen kịt.

"Vạn hỏa quy tông, nghịch chuyển càn khôn. Tan biến đi!"

Hắn phất mạnh tay, quả cầu đen vỡ tung thành hàng ngàn sợi chỉ mảnh. Những sợi chỉ này như có linh tính, đâm xuyên qua lớp sừng cứng của lũ ma lang, trực tiếp hút cạn sinh mệnh và hỏa năng bên trong cơ thể chúng. Chỉ trong vài nhịp thở, bốn con yêu thú hung tợn đã hóa thành những bộ xương khô rụng rời trên mặt đất.

Không gian bỗng chốc tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng lửa nổ lách tách.

Diệp Phi thu kiếm, lúc này mới quay sang nhìn Tô Nguyệt Thiềm. Nàng đang ngồi bệt dưới đất, hồng y rách mướp để lộ một vết cào dài từ vai xuống ngực, máu chảy thấm đẫm mảnh vải nhưng kỳ lạ thay, máu của nàng lại có ánh kim nhạt và tỏa ra hương thơm dìu dịu của các loại linh dược.

Ánh mắt Diệp Phi lướt qua vết thương của nàng, một chút dao động thoáng qua. Kiếp trước, hắn là Ma Đế đơn độc, vốn không quan tâm đến hồng nhan. Nhưng người con gái trước mặt này, vào giây phút đối diện với cái chết, ánh mắt nàng không có sự hèn nhát, chỉ có sự không cam tâm. Điều đó khiến hắn nhớ về chính mình lúc bị phản bội dưới thiên kiếp.

Hắn tiến lại gần. Tô Nguyệt Thiềm theo bản năng lùi lại, tay nàng vẫn nắm chặt một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc tím, sẵn sàng liều mạng.

"Đừng nhúc nhích nếu không muốn phế bỏ tu vi." Diệp Phi lạnh giọng nói. Hắn ngồi xổm xuống, không đợi nàng đồng ý, ngón tay hắn đã điểm vào một huyệt đạo trên cổ nàng khiến nàng tê liệt toàn thân.

"Ngươi… đồ vô liêm sỉ! Ngươi muốn làm gì?" Tô Nguyệt Thiềm nghiến răng, đôi má đỏ bừng vì tức giận và hổ thẹn. Nàng là Thánh nữ cao quý, chưa từng có nam nhân nào dám chạm vào người nàng, chứ đừng nói là trong tình trạng y phục rách nát như thế này.

Diệp Phi không nói lời nào, hắn áp lòng bàn tay vào vết thương trên vai nàng. Một luồng linh lực xanh biếc, mang theo hơi thở của sự sống vạn vật từ kinh nghiệm y đạo ngàn năm, truyền vào. Vết cào sâu hoắm do hỏa độc gây ra bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, những làn khói đen tà ác bị trục xuất hoàn toàn ra ngoài.

Cảm nhận được luồng khí ấm áp và sự tận tình không chút tà niệm của hắn, Tô Nguyệt Thiềm ngẩn người. Cơn đau rát xé tâm can biến mất, thay vào đó là một cảm giác thư thái lạ thường. Nàng nhìn gần khuôn mặt của Diệp Phi, nhận thấy sự tập trung tuyệt đối của hắn. Ánh mắt hắn không hề dừng lại ở những phần da thịt lộ ra, mà chỉ nhìn chằm chằm vào vết thương như đang đối diện với một món đồ cần sửa chữa.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là đệ tử của danh môn nào?" Nàng khẽ hỏi, giọng đã bớt đi phần gay gắt.

"Hỏa Long Tông, đệ tử ngoại môn Diệp Phi." Hắn thu tay lại, đứng dậy, ném cho nàng một chiếc áo choàng dự phòng trong nhẫn trữ vật. "Mặc vào đi. Người của tông môn sắp đến rồi."

Tô Nguyệt Thiềm vội vàng choàng áo lên người, đôi mắt tím ẩn hiện vẻ kinh ngạc: "Đệ tử ngoại môn? Ngươi gạt ai vậy? Với thủ đoạn cứu người và công pháp vừa rồi, dù là Thánh tử của Thiên Đạo Tông cũng chưa chắc làm được."

Diệp Phi không giải thích. Hắn đi về phía đóa hỏa đóa, tay đưa ra. Mảnh vỡ hắc thiết kia giống như tìm được chủ nhân, lập tức bay vào lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng reo hò rền vang. Khi mảnh vỡ nhập vào Trảm Thiên Kiếm, một luồng uy áp đáng sợ bùng phát, khiến nham thạch xung quanh phải dạt sang hai bên.

"Trảm Thiên…" Diệp Phi vuốt ve thanh kiếm, lẩm bẩm. "Sớm thôi, ta sẽ khiến thế giới này phải rung chuyển dưới chân ngươi một lần nữa."

Tô Nguyệt Thiềm đứng dậy, dù vết thương đã lành nhưng khí huyết vẫn còn suy yếu. Nàng nhìn bóng lưng của Diệp Phi, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Nàng đến đây là để tìm "Hỏa Linh Tủy" cứu mạng phụ vương, không ngờ lại vấp phải ổ ma lang và được kẻ kỳ lạ này cứu mạng.

"Ta tên là Tô Nguyệt Thiềm." Nàng cắn môi, nhìn hắn nói. "Ơn cứu mạng hôm nay, ta sẽ nhớ kỹ. Ngươi cầm lấy cái này, sau này nếu có việc cần đến Yêu tộc ở Vô Tận Hải, hãy dùng nó để tìm ta."

Nàng đưa cho hắn một chiếc vảy nhỏ màu tím, lấp lánh linh quang.

Diệp Phi thu mảnh vảy lại, ánh mắt thoáng qua một tia sâu xa: "Tô Nguyệt Thiềm… Thánh nữ Yêu tộc? Ngươi không nên ở đây. Những kẻ đi theo sau ta không dễ nói chuyện như ta đâu."

Vừa dứt lời, từ phía trên vực thâm, những tiếng xé gió mạnh mẽ vang lên.

"Diệp Phi! Đồ súc sinh, nạp mạng lại đây!" Tiếng của Vương Đằng gào thét vang dội khắp hang động.

Ngay sau đó, ba bóng người hạ xuống mặt đất. Vương Đằng cùng hai đệ tử nội môn Trúc Cơ tầng năm hiện diện. Nhìn thấy khung cảnh tan hoang, xác ma lang chất đống, và đặc biệt là sự hiện diện của một đại mỹ nhân tóc trắng bên cạnh Diệp Phi, sắc mặt Vương Đằng lập tức biến đổi.

"Hóa ra ngươi trốn xuống đây để tằng tịu với yêu nữ!" Vương Đằng cười gằn, nhưng đôi mắt hắn lại dán chặt vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Tô Nguyệt Thiềm với vẻ thèm khát không che giấu. "Tốt, tốt lắm! Giết Diệp Phi, còn yêu nữ này ta sẽ đem về tra hỏi… bằng cách riêng của ta."

Hai đệ tử nội môn đi cùng cũng nhe răng cười hiểm độc: "Không ngờ trong Bí cảnh này lại có loại hàng cực phẩm thế này. Diệp Phi, ngươi số hưởng thật đấy, nhưng tiếc là nó sắp kết thúc rồi."

Tô Nguyệt Thiềm lạnh lùng bước lên phía trước, đôi mắt tím bắt đầu chuyển sang màu sậm hơn, yêu lực cuồng bạo bắt đầu khởi động: "Đám ruồi nhặng các ngươi, dám nhục mạ ta?"

Nhưng một bàn tay đã đặt lên vai nàng, ngăn nàng lại. Diệp Phi bước lên, đứng trước mặt nàng, bóng lưng của hắn che chắn hết mọi luồng gió nóng từ kẻ thù thổi tới.

"Ngươi bị thương, nghỉ ngơi đi." Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ. "Đám rác rưởi này, một mình ta lo được."

"Nhưng bọn chúng có hai tu sĩ Trúc Cơ tầng năm!" Tô Nguyệt Thiềm lo lắng. Nàng cảm thấy Diệp Phi quá kiêu ngạo, Luyện Khí đỉnh phong đối đầu với hai Trúc Cơ trung kỳ là điều không tưởng trong giới tu chân.

Vương Đằng cười phá lên: "Diệp Phi, ngươi nghĩ mình là ai? Ngạo Thế Ma Tôn chắc? Sư huynh, phiền hai người ra tay, chừa lại mạng hắn để ta tự tay phế bỏ!"

Hai đệ tử nội môn đồng loạt ra tay. Họ điều khiển hai thanh linh kiếm rực lửa, hóa thành hai con hỏa long quấn quýt lao về phía Diệp Phi. Đây là *Hỏa Long Kiếm Pháp* chính tông, uy lực cực kỳ mạnh mẽ, không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt.

Diệp Phi đứng im bất động. Trong mắt hắn, những chiêu thức này đầy rẫy sơ hở, chậm chạp như rùa bò.

"Kiếp trước ta tung hoành cửu giới, ngay cả sư tổ của các ngươi còn không dám đứng trước mặt ta mà lớn tiếng."

Diệp Phi đột ngột giơ tay trái lên, một màn sương đen đậm đặc bao phủ lấy lòng bàn tay. Khi hai thanh hỏa kiếm lao đến cách ngực hắn chỉ vài tấc, hắn nhẹ nhàng vươn tay ra… chộp lấy lưỡi kiếm bằng tay không!

*Răng rắc!*

Âm thanh kim loại gãy vụn vang lên giòn tan. Dưới ánh mắt kinh hoàng của tất cả mọi người, Diệp Phi dùng tay không bóp nát hai thanh linh kiếm bậc trung. Hỏa năng trên kiếm không những không làm bỏng hắn, mà ngược lại bị sương đen nuốt chửng sạch sẽ.

"Nghịch chuyển: Phệ Hồn!"

Hắn lướt đi nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Chỉ thấy một bóng đen mờ ảo thoáng qua, tiếng "rắc" thứ hai vang lên. Hai đệ tử nội môn đang đứng đó bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt họ trợn ngược, toàn thân héo khô đi với tốc độ kinh hồn, rồi đổ rụp xuống như hai khúc gỗ mục.

Chỉ một chiêu! Hai vị sư huynh nội môn mà Vương Đằng dựa dẫm đã biến thành xác khô, ngay cả thần hồn cũng bị nghiền nát.

Vương Đằng sợ hãi đến mức ngã ngửa ra đất, đôi chân run cầm cập: "Ngươi… ngươi không phải con người! Ngươi là ma! Ngươi tu luyện ma công!"

Diệp Phi từ từ bước về phía hắn, thanh Trảm Thiên Kiếm trong tay kéo lê trên mặt đất tạo ra những tia lửa và âm thanh ghê người.

"Ma hay người, cũng phải xem là kẻ nào nhìn." Diệp Phi cúi xuống nhìn Vương Đằng, ánh mắt như đang nhìn một con kiến hôi. "Ngươi thích sỉ nhục người khác, thích ỷ thế hiếp người đúng không? Vậy ta sẽ cho ngươi nếm trải cảm giác tuyệt vọng nhất."

Diệp Phi không giết hắn ngay. Hắn giơ tay ra, một tia hắc khí bắn thẳng vào linh căn ở đan điền của Vương Đằng.

"Aaaaa!" Vương Đằng hét lên đau đớn tột cùng. Linh căn của hắn đang bị mòn mỏi đi từng chút một, tu vi rớt xuống thảm hại, từ Trúc Cơ tầng hai rơi xuống Luyện Khí, rồi cuối cùng là trở thành một phế nhân hoàn toàn. Cảm giác từ một thiên tài được vây quanh bởi ánh hào quang bỗng chốc trở thành một kẻ tàn phế không bằng con chó, đó mới là hình phạt thảm khốc nhất mà Diệp Phi dành cho hắn.

"Cút đi. Mang lời về cho lũ trưởng lão Hỏa Long Tông: Diệp Phi ta từ nay về sau, không còn liên quan gì đến tông môn thối nát này nữa."

Vương Đằng bò lồm cồm, vừa khóc vừa chạy về hướng cửa ra của bí cảnh, không dám quay đầu lại dù chỉ một lần.

Sau khi đã giải quyết xong xuôi, Diệp Phi thu lại toàn bộ khí thế, hắc khí biến mất, hắn lại trở về với vẻ thanh tao, trầm mặc như lúc ban đầu. Hắn quay sang Tô Nguyệt Thiềm, người đang đứng ngây ngốc nhìn hắn như nhìn một con quái vật từ thời thái cổ.

"Sợ rồi sao?" Diệp Phi hỏi, trong giọng nói có chút trêu đùa hiếm hoi.

Tô Nguyệt Thiềm hít sâu một hơi, nỗ lực bình tâm lại. Nàng nhìn xác chết của hai tu sĩ chính đạo và nhìn Diệp Phi. Nếu là người bình thường, hẳn sẽ thấy kinh hãi vì thủ đoạn tàn độc của hắn. Nhưng nàng là người của Yêu tộc, vốn bị chính đạo coi là dị loại, nàng hiểu rõ rằng trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, từ bi chính là tự sát.

"Không sợ." Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, bước lại gần hắn. "Ta chỉ đang nghĩ… rốt cuộc kiếp trước ngươi là vị đại năng nào? Hay là ngươi thật sự là Ma Đế trọng sinh?"

Câu hỏi của nàng khiến Diệp Phi khựng lại một chút. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt tím của nàng, nhận thấy sự chân thành và một sự thấu hiểu kỳ lạ.

"Có quan trọng không?" Hắn nhướng mày.

Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, một nụ cười rực rỡ khiến ngay cả không gian tăm tối này cũng bừng sáng: "Không quan trọng. Dù ngươi là ai, hôm nay ngươi cũng đã cứu ta. Và dường như, cả hai chúng ta đều là kẻ thù của thế giới này."

Diệp Phi hơi ngạc nhiên trước lời nói của nàng. *Kẻ thù của thế giới này…* Thật đúng là một cách diễn đạt thú vị.

"Đi thôi. Lực lượng của Thiên Đạo Minh chắc chắn đã cảm nhận được khí tức của mảnh vỡ kiếm này. Ở lại đây quá lâu sẽ có phiền phức." Diệp Phi nói, rồi nhìn về phía lối ra bí mật mà Cửu U Lão Tổ vừa chỉ dẫn trong đầu.

"Ngươi định đi đâu?" Tô Nguyệt Thiềm hỏi.

"Thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng có thể là nhà của ma đầu." Diệp Phi bước đi. "Còn ngươi, mau trở về Vô Tận Hải đi. Giới tu tiên sắp có biến lớn rồi."

Tô Nguyệt Thiềm không nói gì, nàng lặng lẽ đi theo sau hắn. Nàng nhận ra, nam tử này giống như một hố đen huyền bí, càng tiếp xúc càng muốn tìm hiểu sâu hơn. Nàng vốn định đi tìm Hỏa Linh Tủy, nhưng bây giờ, nàng lại cảm thấy đi theo hắn có lẽ sẽ thú vị hơn nhiều.

Dưới đáy vực sâu đỏ rực lửa, một hắc bào thanh niên và một hồng y thiếu nữ cùng bước đi giữa đống đổ nát và xương trắng. Bóng lưng của họ hòa quyện vào nhau, đánh dấu sự bắt đầu của một liên minh sẽ làm chấn động cả Thương Khung Giới.

Nghịch Chuyển Càn Khôn, không chỉ là xoay chuyển vận mệnh của một người, mà là bắt đầu từ những gặp gỡ định mệnh như thế này. Diệp Phi nhìn mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm đã hoàn toàn dung hợp vào kiếm gãy của mình, cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn đang chờ đợi được giải phóng.

"Hành trình của chúng ta, bây giờ mới thực sự bắt đầu." Diệp Phi thầm nhủ, ánh mắt hướng về phía chân trời mù sương của Thánh Vực – nơi những kẻ phản bội đang ngồi trên ngai vàng cao ngất ngưởng kia. Hắn sẽ sớm quay lại, đòi lại từng món nợ một.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8