Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 17: Khế Ước Máu**
Chương 17: Khế Ước Máu
Gió từ dưới vực sâu rít lên thê lương như tiếng khóc của những vong linh chưa kịp siêu thoát. Bên trong hang động tối tăm, hơi nóng từ tàn tích nham thạch vẫn còn phảng phất, hòa quyện với mùi rỉ sét của đồng nát và chút thanh khiết từ hạo nhiên chính khí đã bị bóp nghẹt.
Diệp Phi đứng đó, bàn tay siết chặt chuôi Trảm Thiên Kiếm. Dù chỉ là một mảnh vỡ vừa mới dung hợp, thanh kiếm gãy này đã không còn là một khối sắt vụn vô tri. Nó rung lên nhè nhẹ, cộng hưởng với nhịp tim của hắn, tỏa ra một luồng khí tức u ám nhưng lại đầy bá đạo.
Hắn quay đầu lại nhìn Tô Nguyệt Thiềm. Nàng đang ngồi tựa lưng vào vách đá, hồng y trên người đã có vài chỗ rách mướt, lộ ra làn da trắng ngần như tuyết nhưng cũng đầy những vết bầm tím do dư chấn của trận chiến vừa rồi. Tuy nhiên, vẻ mặt của nàng không hề có lấy một chút vẻ chật vật, đôi mắt tím ấy vẫn lấp lánh như hai viên bảo ngọc, nhìn hắn với vẻ tò mò pha lẫn sự đề phòng cực độ.
“Ngươi nhìn cái gì?” Diệp Phi lạnh lùng mở lời, thanh âm vang vọng trong hang đá lạnh lẽo.
Tô Nguyệt Thiềm khẽ bật cười, nụ cười của nàng có chút yếu ớt nhưng vẫn đầy ma mị: “Ta nhìn xem… rốt cuộc trong cái xác một đệ tử Hỏa Long Tông tầm thường này, là vị đại năng phương nào đang trú ngụ. Diệp Phi, cái tên này chỉ là vỏ bọc, đúng chứ?”
Diệp Phi không phủ nhận, cũng không khẳng định. Hắn biết với trí tuệ của một Thánh nữ Yêu tộc, nàng chắc chắn đã nhận ra sự khác biệt từ chiêu thức và thần thái của hắn. Ma đạo đích thực không nằm ở việc giết người bao nhiêu, mà nằm ở ý chí dám nghịch chuyển cả càn khôn. Thứ mà hắn vừa thể hiện để lấy mảnh vỡ kiếm, hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của thế gian này về "Ma".
“Kẻ chết mới cần giữ bí mật. Kẻ sống… chỉ cần sức mạnh.” Diệp Phi bước tới, từng bước chân của hắn nặng nề và uy áp khiến không khí trong hang động dường như đặc quánh lại.
Tô Nguyệt Thiềm cảm thấy ngực mình thắt lại. Một cảm giác áp bức kinh khủng, tựa như một tòa hắc sơn đang đè nặng xuống tâm linh. Nàng là Thánh nữ, huyết mạch Yêu hồ cao quý, vậy mà lúc này trước mặt một thanh niên nhìn qua chỉ có tu vi Trúc Cơ, nàng lại nảy sinh một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn.
“Đừng có tỏ vẻ hung hăng với ta.” Tô Nguyệt Thiềm cố giữ giọng bình tĩnh, nàng giơ tay lên, một đạo phù chú màu tím nhạt lập lòe giữa những đầu ngón tay. “Ngươi đã lấy được thứ mình muốn. Ta cũng đã lấy được một phần Hỏa Linh Tủy. Bây giờ, mỗi người một ngả, hoặc là…”
“Hoặc là sao?” Diệp Phi đã đứng ngay trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương nhài thanh khiết lẫn chút mùi máu tanh trên người nàng.
“Hoặc là chúng ta liên thủ.” Tô Nguyệt Thiềm ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. “Thiên Đạo Minh đang chuẩn bị một kế hoạch lớn. Kim Phù Đồ không chỉ đơn giản muốn thống trị Cửu Châu, hắn muốn dùng máu của hàng vạn sinh linh để tế tự cho Thiên Đạo ý chí, đổi lấy con đường thành Thần. Yêu tộc của ta đã trở thành quân cờ, và tông môn của ngươi… e rằng cũng chỉ là một vật hy sinh.”
Ánh mắt Diệp Phi khẽ dao động. Kim Phù Đồ. Cái tên này chính là cái dằm đâm sâu nhất trong trái tim hắn từ kiếp trước.
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, cà lơ phất phơ của Cửu U Lão Tổ vang lên: *“Thằng nhóc, nha đầu này không đơn giản đâu. Yêu hồ tộc thiên sinh có khứu giác nhạy bén với vận mệnh. Nàng ta cảm nhận được khí vận của ngươi không tầm thường nên mới muốn bám đuôi đấy. Tuy nhiên, muốn làm việc lớn ở Thương Khung Giới này, một mình ngươi xông pha thì mệt lắm, có một con yêu hồ cung cấp tin tức và tài lực cũng không tệ.”*
Diệp Phi thầm hừ lạnh trong lòng, nhưng hắn biết Lão Tổ nói đúng. Kiếp trước hắn bại vì quá kiêu ngạo, cho rằng mình vô địch thiên hạ nên không cần đồng minh, cuối cùng bị phản bội mà không có ai hỗ trợ. Kiếp này, hắn phải làm khác.
“Ngươi muốn liên thủ?” Diệp Phi nheo mắt. “Ngươi lấy cái gì để ta tin tưởng?”
Tô Nguyệt Thiềm chống tay đứng dậy, dù hơi loạng choạng nhưng dáng đứng của nàng vẫn toát lên vẻ cao quý khó tả. Nàng cắn đầu ngón tay trỏ, một giọt máu màu tím tươi rỉ ra, lơ lửng giữa không trung.
“Yêu tộc có một loại cổ thuật, gọi là Hồn Huyết Khế Ước. Không phải chủ tớ, mà là cộng sinh. Nếu một bên phản bội hoặc có ý định hãm hại bên kia, thần hồn sẽ bị vạn quỷ cắn xé, tu vi vĩnh viễn không thể tinh tiến.” Nàng nhìn hắn, thách thức: “Ngươi dám không? Đại ma đầu núp bóng đệ tử chính đạo?”
Diệp Phi khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy tàn nhẫn và cuồng ngạo. Hắn đưa tay lên, dùng khí kình vạch một đường trên lòng bàn tay mình. Một giọt máu đỏ thẫm, nhưng lại ẩn chứa những tia đen li ti của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên lực, bắn ra.
“Ta không tin vào thề thốt, ta chỉ tin vào sự trói buộc của sức mạnh.”
Hai giọt máu — một tím ma mị, một đen đỏ bá đạo — va chạm vào nhau giữa không trung trong hang động.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát, hình thành một trận pháp cổ xưa hình tròn, xoay vòng cực nhanh. Những ký tự cổ quái bay lượn xung quanh hai người, tạo thành một cái kén ánh sáng bao phủ lấy cả Diệp Phi và Tô Nguyệt Thiềm.
Cảm giác nóng rực truyền từ bàn tay lan lên tận não bộ. Diệp Phi cảm thấy một sợi dây liên kết linh hồn vô hình đang được dệt nên. Hắn thấy được một phần ký ức của Tô Nguyệt Thiềm — cảnh bộ tộc của nàng bị Thiên Đạo Minh tàn sát, cảnh nàng phải ẩn mình trong bóng tối để duy trì sự tồn vong của dân tộc.
Ngược lại, Tô Nguyệt Thiềm cũng đột ngột run rẩy. Nàng thấy một vùng trời rực lửa, một hắc y nhân đứng trên đỉnh cao vạn trượng đối đầu với hàng ngàn cường giả, thấy sự phản bội đau đớn và ánh mắt căm thù của hắn trước khi gieo mình vào luân hồi.
“A!” Nàng thốt lên một tiếng, gương mặt tái nhợt đi vì sốc. Nàng nhìn Diệp Phi, môi run rẩy: “Ngươi… ngươi thật sự là…”
“Biết quá nhiều không tốt cho mạng sống của ngươi đâu.” Diệp Phi cắt ngang, bàn tay hắn vung lên, trận pháp tan biến.
Hắn cảm nhận rõ ràng vị trí của nàng, tâm trạng của nàng, thậm chí là hơi thở của nàng đang dao động mạnh mẽ. Khế ước đã thành.
Tô Nguyệt Thiềm hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần. Ánh mắt nàng nhìn Diệp Phi lúc này đã không còn là sự tò mò nữa, mà là một sự tôn kính và sợ hãi không thể che giấu. Ma Đế… nhân vật trong truyền thuyết bị coi là ác ma hủy thiên diệt địa, lại đang đứng trước mặt nàng trong diện mạo của một thiếu niên trẻ tuổi.
“Thần… thần tử… không, Diệp Phi.” Nàng sửa lời ngay lập tức. “Khế ước đã lập. Kể từ nay, mạng lưới tình báo của Yêu tộc và toàn bộ tài sản bí mật của ta sẽ phục vụ ngươi. Đổi lại, khi ngươi lên đến đỉnh cao, ta muốn Thiên Đạo Minh phải tan thành mây khói, và Yêu tộc có một vùng đất của riêng mình.”
Diệp Phi quay lưng về phía lối ra của hang động, tà áo hắc bào tung bay dù trong không gian kín: “Thiên Đạo Minh? Ngay cả cái thế giới này ta còn muốn nghịch chuyển, một vài tông môn giả nhân giả nghĩa đó chẳng qua chỉ là những hòn đá kê chân mà thôi.”
“Bây giờ chúng ta làm gì?” Nàng hỏi, đi theo sát sau hắn.
“Trở về Hỏa Long Tông.” Diệp Phi bình thản nói. “Có một số con ruồi cần phải đập chết, và ta cần một thân phận đủ 'trong sạch' để chờ đợi thời cơ lớn hơn. Mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm… đang ở Dao Trì Thánh Địa.”
Tô Nguyệt Thiềm khẽ giật mình. Dao Trì Thánh Địa là nơi của Liễu Như Yên. Kẻ thù kiếp trước, cũng là nơi canh phòng cẩn mật nhất nhì giới tu tiên. Nàng mỉm cười, một nụ cười đầy phấn khích: “Có vẻ như trò hay sắp bắt đầu rồi.”
Trong bóng tối của vực thẳm, tiếng cười của nàng hòa lẫn với tiếng vang lạnh lẽo từ thanh kiếm gãy. Một người, một yêu, bước ra khỏi hầm ngục của định mệnh, chính thức đặt những viên gạch đầu tiên cho tòa đài vinh quang được xây lên từ máu và sự phản kháng.
Càn khôn, bắt đầu xoay chuyển từ giây phút này.