Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 18: Tranh Đoạt Hỏa Long Châu**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:59:25 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 18: TRANH ĐOẠT HỎA LONG CHÂU**

Sâu trong lòng Hỏa Long Huyệt, không khí nóng bỏng đến mức vặn vẹo cả không gian. Những dòng nham thạch đỏ rực như máu của đại địa cuồn cuộn chảy qua các khe đá, mỗi khi nổ vỡ lại bắn lên những tàn lửa thiêu đốt. Đây là cấm địa của Hỏa Long Tông, nơi chỉ những đệ tử tinh anh mới được phép bước vào để tôi luyện nhục thân và linh khí.

Giữa một hồ nham thạch sôi sục, một hòn đảo đá nhỏ đơn độc trồi lên. Phía trên hòn đảo đó, một vầng sáng đỏ thẫm chói mắt đang lơ lửng, tỏa ra uy áp nóng rực đến rùng mình. Đó chính là Hỏa Long Châu – kết tinh từ chân hỏa ngàn năm, là bảo vật trấn giữ long mạch của vùng đất này.

“Hỏa Long Châu… rốt cuộc cũng tìm thấy.”

Tần Mang, đệ tử đứng đầu nội môn Hỏa Long Tông, ánh mắt lộ vẻ tham lam điên cuồng. Hắn cầm trên tay một thanh trọng kiếm ánh đồng, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên trán nhưng hơi thở lại dồn dập đầy phấn khích. Phía sau hắn là bốn tên đệ tử nội môn khác, kẻ nào cũng mang thương tích, hiển nhiên vừa trải qua một trận ác chiến.

Cách đó không xa, thi thể của một con Hỏa Lân Tích khổng lồ đang dần bị nham thạch nhấn chìm. Con thủ hộ thú cấp bốn này đã tốn của bọn họ không ít công sức, thậm chí hai người trong nhóm đã phải dùng đến phù triệt tức mạng để thoát chết.

“Tần sư huynh, Hỏa Long Châu này nếu hiến cho tông chủ, vị trí Thiếu tông chủ chắc chắn thuộc về huynh rồi!” Một tên đệ tử nịnh nọt, lau vết máu bên khóe miệng.

Tần Mang cười lạnh: “Hiến? Thứ bảo vật nghịch thiên này, kẻ có đức mới chiếm được. Nếu ta luyện hóa nó, ngay cả trưởng lão cũng phải kiêng nể ta vài phần. Chuyện hôm nay, kẻ nào hé răng nửa lời… kết cục các ngươi biết rồi đấy.”

Đám đệ tử rùng mình, vội vàng cúi đầu xưng không dám.

Ngay khi Tần Mang vận khởi linh lực, định phóng mình lên không trung để đoạt lấy vầng sáng đỏ thẫm kia, một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ bỡn cợt lãnh lẽo từ trong bóng tối của vách đá vang lên:

“Thứ bảo vật tầm cỡ này, giao cho một lũ rác rưởi các ngươi, không phải là quá lãng phí sao?”

Tần Mang giật phắt người lại, trọng kiếm quét một vòng tạo ra một luồng kiếm khí nóng rực, gầm lên: “Kẻ nào? Lén lút như chuột nhắt, cút ra đây!”

Từ trong làn khói lưu huỳnh mù mịt, một dáng người cao gầy chậm rãi bước ra. Hắc bào thêu chỉ bạc lấp lánh dưới ánh lửa nham thạch, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như đầm nước đóng băng, hoàn toàn không tương xứng với tuổi trẻ của hắn.

“Diệp Phi? Ngươi là cái tên phế vật ngoại môn đó?” Tần Mang ngẩn ra một chút, sau đó phá lên cười đầy khinh miệt. “Ta tưởng là đại năng phương nào, hóa ra là một con chó lạc từ ngoại môn mò vào đây tìm cái chết.”

Đám đệ tử nội môn phía sau cũng thở phào, ánh mắt tràn ngập vẻ tàn độc. Đối với bọn chúng, Diệp Phi chỉ là một cái bao cát để xả giận không hơn không kém.

“Diệp Phi, ngươi gan bằng trời, dám xông vào cấm địa bí cảnh, lại còn định nhúng tay vào bảo vật của nội môn? Hôm nay, cho dù ta có giết ngươi tại đây, tông môn cũng sẽ chỉ coi như ngươi không chịu nổi hỏa khí mà tự bạo mà thôi.” Tần Mang nghiến răng, sát ý dâng cao.

Diệp Phi không nói gì, hắn khẽ liếc nhìn về phía bóng tối bên cạnh mình. Nơi đó, Tô Nguyệt Thiềm đang ẩn thân dưới bí thuật Yêu tộc. Nàng khẽ truyền âm vào tai hắn: “Thanh kiếm của tên kia có chút quái lạ, dường như ẩn chứa hỏa linh của một vị trưởng lão nào đó gia trì. Ngươi có chắc là không cần ta ra tay không?”

Diệp Phi nhếch môi, ánh mắt vẫn đóng đinh vào vầng sáng trên đảo đá. “Mấy tên hề này, chưa đáng để ngươi lộ diện. Ngươi chỉ cần canh chừng Hỏa Long Châu, đừng để thứ đó bị dư chấn trận chiến làm hư hao.”

“Hừ, cuồng vọng!” Tần Mang không nhịn nổi nữa, trọng kiếm trong tay hắn bùng cháy dữ dội. Hắn bước lên một bước, mặt đất dưới chân nứt toác, thân hình hóa thành một vệt lửa lao trực diện về phía Diệp Phi.

“Hỏa Diệm Toàn Phong Trảm!”

Một luồng lốc xoáy bằng lửa khổng lồ cuốn phăng những tảng đá vụn, mang theo sức mạnh nghìn cân ập tới. Đệ tử nội môn vốn dĩ thực lực đã ở Trúc Cơ trung kỳ, cộng thêm địa lợi ở hỏa huyệt, uy lực chiêu này đủ để chém chết một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ bình thường.

Thế nhưng, Diệp Phi vẫn đứng im. Hắn không rút kiếm, thậm chí không thèm vận khởi linh khiên bảo vệ.

“Chính đạo công pháp, hoa mỹ nhưng đầy sơ hở.” Diệp Phi lẩm bẩm.

Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực hắn gang tấc, Diệp Phi khẽ nghiêng người một góc độ cực nhỏ, nhẹ nhàng như một chiếc lá giữa cơn bão. Đồng thời, bàn tay hắn vươn ra, ngón trỏ và ngón giữa chụm lại, kẹp lấy cạnh kiếm của Tần Mang.

“Keng!”

Một tiếng va chạm kim loại khô khốc vang lên. Toàn bộ hỏa diệm bạo liệt trên thanh trọng kiếm dường như gặp phải thiên địch, bị một luồng khí tức đen kịt bốc lên từ ngón tay Diệp Phi thôn phệ sạch sẽ.

Nụ cười trên mặt Tần Mang đông cứng lại. Hắn cảm thấy trọng kiếm của mình như bị khảm vào núi sâu, dù dùng hết sức bình sinh cũng không thể nhích thêm một phân.

“Ngươi… điều này không thể nào!” Tần Mang kinh hoàng hét lên.

“Quá yếu.” Diệp Phi lạnh lùng nói. Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, Ma khí trong đan điền cuộn trào, chuyển hóa thành một luồng sức mạnh hung bạo truyền qua ngón tay.

“Rắc!”

Thanh trọng kiếm phẩm cấp linh khí bậc trung đột nhiên xuất hiện những vết nứt li ti, sau đó vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Tần Mang bị dư chấn hất văng ngược trở lại, ngã nhào vào vách đá, hộc ra một ngụm máu tươi đầy vụn nội tạng.

Bốn tên đệ tử nội môn đứng sững như trời trồng. Chỉ dùng hai ngón tay bẻ gãy linh kiếm của Tần sư huynh? Đây còn là đệ tử ngoại môn phế vật trong lời đồn sao?

“Giết hắn! Tất cả lên cho ta! Hắn dùng yêu thuật!” Tần Mang vừa bò dậy vừa điên cuồng gào thét.

Bốn tên đệ tử còn lại nhìn nhau, tuy sợ hãi nhưng trước áp lực của Tần Mang, bọn chúng đồng loạt rút vũ khí, vây sát Diệp Phi. Đủ loại kiếm quang, hỏa cầu oanh tạc về phía hắn.

Diệp Phi vẫn ung dung bước đi giữa cơn mưa hỏa kỹ. Mỗi bước đi của hắn dường như đều đạp vào một nhịp điệu vô hình của trời đất. Áo bào hắc sắc rung động, một vòng tròn bát quái mờ ảo mang sắc tím đen hiện ra dưới chân hắn.

“Thái Cực Nghịch Chuyển – Táng Hỏa.”

Diệp Phi nhẹ nhàng vẫy tay. Toàn bộ linh khí hệ Hỏa trong bán kính trăm trượng bỗng dưng đảo lộn. Những đòn tấn công của đối phương thay vì bắn về phía Diệp Phi lại đột ngột đổi hướng, nổ tung ngay trên đầu những kẻ vừa phát ra chúng.

“Aaaa!”

Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp hầm ngục nham thạch. Những tên đệ tử nội môn không kịp trở tay, bị chính linh hỏa của mình thiêu rụi kinh mạch, ngã rạp xuống đất không còn sức phản kháng.

Diệp Phi không nhìn đến bọn ruồi muỗi đó thêm một lần nào. Ánh mắt hắn hướng thẳng về phía Hỏa Long Châu. Lúc này, Tần Mang thấy tình thế đã mất, hắn lén lút lấy ra một cái ngọc phù từ trong ngực, khuôn mặt vặn vẹo đầy hận thù: “Diệp Phi, đây là ý chí của thúc thúc ta – Hỏa Diệm trưởng lão! Ngươi chết chắc rồi!”

Hắn bóp nát ngọc phù. Một đạo hư ảnh khổng lồ mang theo uy áp của tu sĩ Hóa Thần cảnh đột nhiên hiện ra trên không trung, áp lực khủng khiếp khiến mặt hồ nham thạch lõm xuống vài trượng. Hư ảnh đó đưa bàn tay rực lửa xuống, muốn nghiền nát Diệp Phi thành tro bụi.

“Chỉ là một đạo thần niệm hèn mọn, cũng dám xưng tôn?”

Diệp Phi lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt nghiêm túc. Hắn đứng thẳng người, khí chất trên thân thay đổi hoàn toàn. Nếu vừa rồi hắn là một thiếu niên lạnh lùng, thì giờ đây, hắn chính là vị Ma Đế đạp trên vạn cốt mà thăng thiên.

Mảnh vỡ *Trảm Thiên Kiếm* từ trong nhẫn trữ vật bay ra, dù là phế tích nhưng khi rơi vào tay Diệp Phi, nó lại tỏa ra một thứ hắc quang đủ để át đi cả ánh sáng của nham thạch.

“Kiếm phá vạn pháp!”

Diệp Phi vung tay. Một đường kiếm quang màu đen xé toạc hư không, cắt đứt hoàn toàn dòng linh khí cung cấp cho đạo thần niệm kia. Đường kiếm không hoa mỹ, nhưng chứa đựng sự hiểu biết sâu sắc về quy luật của trời đất – thứ mà một tu sĩ Hóa Thần của tông môn nhỏ bé này cả đời cũng không chạm tới được.

“Phụt!”

Đạo hư ảnh khổng lồ bị chém làm đôi, vỡ vụn thành những đốm lửa li ti rồi biến mất hoàn toàn. Tần Mang hoàn toàn suy sụp, ánh mắt hắn thất thần, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Thần niệm của Hóa Thần cường giả lại bị một kiếm của tên phế vật này trảm diệt?

Diệp Phi bước đến trước mặt Tần Mang, mũi kiếm lạnh lẽo gác lên cổ hắn.

“Ngươi… ngươi không thể giết ta… thúc thúc ta sẽ…”

“Nói xong chưa?” Diệp Phi cắt ngang, giọng nói không chút gợn sóng.

Mũi kiếm lướt qua, một cái đầu rơi xuống hồ nham thạch, nhanh gọn đến mức không có một giọt máu nào kịp bắn ra. Đối với Diệp Phi, giết một tên sâu kiến như vậy chẳng đem lại cho hắn cảm giác chiến thắng, chỉ là dọn dẹp chướng ngại vật mà thôi.

“Lúc nào rồi còn thích khoe mẽ.” Tô Nguyệt Thiềm từ trong bóng tối hiện ra, dáng vẻ quyến rũ vươn tay chỉ về phía hòn đảo giữa hồ. “Hỏa Long Châu sắp bạo phát rồi kìa, nếu không thu thập ngay, nó sẽ nổ tung cùng với cái bí cảnh này đấy.”

Diệp Phi nhìn về phía Hỏa Long Châu, quả nhiên vầng sáng đang rung động dữ dội, dường như vì cảm nhận được khí tức của Trảm Thiên Kiếm mà trở nên cuồng bạo.

Hắn phóng mình lên, đạp trên mặt nham thạch nóng bỏng như đi trên đất bằng. Khi đến gần vầng sáng đỏ, Diệp Phi không dùng công pháp thu giữ thông thường mà đưa tay trực tiếp chạm vào tâm điểm của nó.

“Xèo xèo…”

Tiếng thịt cháy khét vang lên, nhưng Diệp Phi không hề nhíu mày. Hắn đang sử dụng *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* để cưỡng ép hấp thụ luồng hỏa độc hung mãnh nhất vào cơ thể, dùng hỏa để rèn luyện lại kinh mạch đã mục ruỗng của thân xác này.

Sắc mặt hắn đỏ bừng, trên trán vết sẹo hình tia sét bỗng dưng rực lên ánh tím kinh người.

“Cho ta… bình định!”

Một tiếng quát khẽ, vầng sáng rực rỡ bỗng co rụt lại, hóa thành một hạt châu tròn trịa màu huyết hồng nằm gọn trong lòng bàn tay Diệp Phi. Luồng nhiệt lượng bạo liệt dần dần dịu đi, biến thành một luồng khí ấm áp thuần khiết thấm vào tứ chi bách骸.

Diệp Phi cảm nhận được thực lực của mình đang thăng tiến vượt bậc. Trúc Cơ sơ kỳ… Trúc Cơ trung kỳ… Trúc Cơ hậu kỳ!

Cảm giác sức mạnh quay trở lại khiến khóe môi hắn khẽ cong lên. Tuy vẫn còn kém xa so với thời kỳ đỉnh cao, nhưng hiện tại, hắn đã có đủ tư cách để chân chính bắt đầu cuộc chơi này.

“Chúc mừng Ma Đế đại nhân đại công cáo thành.” Tô Nguyệt Thiềm bay đến bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Phi. Hắn tiến bộ quá nhanh, nhanh đến mức khiến một Thánh nữ Yêu tộc như nàng cũng cảm thấy áp lực nặng nề.

Diệp Phi thu lại Hỏa Long Châu, liếc nhìn những thi thể nằm rải rác xung quanh: “Dọn dẹp một chút đi. Chúng ta cần rời khỏi đây trước khi những lão già kia kéo tới.”

Hắn xoay người bước đi, dáng vẻ cô độc nhưng đầy bá đạo. Tranh đoạt Hỏa Long Châu chỉ là màn dạo đầu. Hỏa Long Tông, Thiên Đạo Tông, và cả Liễu Như Yên kia nữa… nợ máu của kiếp trước, hắn sẽ đòi lại từng món một.

Gió rít gào qua các khe đá như tiếng rên xiết của linh hồn. Trên bầu trời u ám của bí cảnh, một ngôi sao màu đen rực rỡ đột ngột xẹt qua, báo hiệu cho một thời đại nghìn năm tăm tối của Chính đạo chính thức bắt đầu.

Càn khôn đã nghịch chuyển, và Diệp Phi, chính là người cầm lái con thuyền định mệnh đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8