Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 19: Đột Phá Trúc Cơ**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:00:12 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 19: NGHỊCH THIÊN TRÚC CƠ, NHẤT KIẾM KINH PHONG VÂN**

Giữa lòng vực sâu Hỏa Long Uyên, không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh và hơi nóng hầm cập. Những dòng nham thạch đỏ rực như những con huyết long uốn lượn dưới chân vách đá, thỉnh thoảng lại phun trào lên những cột lửa cao tới vài trượng, soi rõ bóng dáng cao gầy của Diệp Phi đang đứng cô độc trên phiến nham thạch trung tâm.

Trong tay hắn, viên Hỏa Long Châu đang tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quạch, tà mị. Những luồng hỏa độc tinh thuần nhất từ dưới lòng đất đang bị hút vào viên châu này, tạo nên một vòng xoáy năng lượng khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

“Diệp Phi! Ngươi quả nhiên đã trộm đi tông môn trọng bảo!”

Một tiếng quát vang dội từ trên vách đá vọng xuống. Ngay sau đó, hàng chục bóng người mặc trường bào của Hỏa Long Tông từ trên cao đáp xuống, dẫn đầu là Lâm Hạo – một thiên tài ngoại môn nổi danh với sự kiêu ngạo và tàn nhẫn. Đi cùng hắn còn có ba gã Chấp pháp đệ tử của ngoại môn, tu vi đều đã đạt tới nửa bước Trúc Cơ.

Lâm Hạo nhìn viên Hỏa Long Châu trong tay Diệp Phi với ánh mắt đầy tham lam, rồi cười gằn: “Phế vật, giao Hỏa Long Châu ra, rồi tự phế tu vi, quỳ xuống trước mặt ta tạ tội. Nếu không, hôm nay nơi này sẽ là mồ chôn của ngươi!”

Diệp Phi không nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm vẫn lặng lẽ nhìn vào luồng năng lượng đang nhảy múa trong tay. Hắn chỉ hờ hững buông một câu: “Kẻ thèm khát vật không thuộc về mình, thường là những kẻ chết nhanh nhất.”

“Ngông cuồng!” Lâm Hạo tím mặt, hắn rút ra một thanh xích kiếm, linh lực hỏa hệ bùng phát: “Ngươi bất quá chỉ là Luyện Khí tầng chín, dựa vào đâu mà dám lên mặt với ta? Chư vị sư huynh, kẻ này đã nhập ma, chúng ta ra tay trừ hại cho tông môn!”

Bốn phía, linh áp bắt đầu dâng cao. Những đệ tử Hỏa Long Tông vây quanh Diệp Phi, tạo thành một thế trận bọc lót kỹ càng. Bầu không khí căng thẳng đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng có thể khiến cả vực sâu này nổ tung.

Diệp Phi thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt hắn lại lóe lên một tia điên cuồng mà kiếp trước những kẻ đối đầu với Ma Đế đều phải run sợ. Hắn lẩm bẩm: “Thân xác này quả thực quá yếu, muốn chống lại bọn tạp nham này mà không gây ra tiếng động lớn là chuyện không thể. Vậy thì… nhân cơ hội này, phá vỡ gông xiềng đi.”

Dưới ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, Diệp Phi không hề dùng Hỏa Long Châu để tấn công, mà trái lại, hắn trực tiếp đưa tay, ấn viên châu đỏ rực đó vào ngay chính giữa ngực mình.

“Hắn điên rồi sao? Hỏa hạch của Hỏa Long Châu nóng đến vạn độ, nuốt nó vào chẳng khác nào tự thiêu!” Một đệ tử chấp pháp thốt lên đầy kinh hãi.

“Uỳnh!”

Một cột sáng đỏ đen đan xen từ người Diệp Phi bốc thẳng lên trời, đánh tan lớp mây khói trên đỉnh vực sâu.

Trong cơ thể hắn, một trận đại chiến thực sự đang diễn ra. Luồng nhiệt lượng khủng khiếp từ Hỏa Long Châu như muốn thiêu cháy mọi ngóc ngách kinh mạch. Đau đớn này không chỉ nằm ở xác thịt, mà còn tàn phá vào tận linh hồn. Nhưng Diệp Phi không lùi bước, hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, cưỡng ép điều động luồng ma khí lạnh lẽo sâu thẳm trong cốt tủy ra để đối kháng.

Nóng và lạnh. Chính và Tà.

Hai nguồn năng lượng xung đột kịch liệt tại đan điền, khiến cơ thể hắn không ngừng rỉ máu. Từng lỗ chân lông trên người Diệp Phi bắt đầu phun ra thứ sương máu màu đen nhạt, nhưng khuôn mặt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

“Ngăn hắn lại! Hắn đang muốn dùng bảo vật để đột phá Trúc Cơ!” Lâm Hạo nhận ra sự bất thường, gầm lên một tiếng rồi lao thẳng về phía Diệp Phi. Thanh kiếm trong tay hắn hóa thành một con hỏa xà hung tợn, xé toạc không khí hướng tới cổ Diệp Phi mà chém xuống.

“Keng!”

Một âm thanh sắc lạnh vang lên. Một lá chắn bằng linh khí mờ đục, nửa đen nửa vàng, đột ngột xuất hiện bảo bọc quanh người Diệp Phi. Thanh kiếm của Lâm Hạo chém vào đó, chẳng những không thể tiến thêm một tấc, mà trái lại còn bị một luồng phản chấn mạnh mẽ đánh bật ra phía sau.

“Cái gì?” Lâm Hạo loạng choạng lùi lại mười bước, bàn tay cầm kiếm run rẩy, lòng bàn tay rách toạc, máu tươi chảy dài.

Diệp Phi lúc này bỗng mở mắt. Đôi đồng tử của hắn đã hoàn toàn thay đổi: một bên lấp lánh kim quang thuần khiết của Tiên Đạo, bên còn lại là một hố đen thăm thẳm của Cửu U Ma Đạo.

Vết sẹo hình tia sét trên trán hắn bỗng dưng nứt ra, lộ ra một luồng sáng tím thẫm đầy uy áp.

“Trời đất đảo lộn, vạn vật nghịch luân. Trúc Cơ chi cảnh… cho ta phá!”

Lời vừa dứt, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong linh hồn Diệp Phi. Toàn bộ linh khí quanh vòng mười dặm như bị một lực hút khổng lồ kéo đến, hội tụ lại thành một cơn lốc xoáy khổng lồ ngay phía trên đỉnh đầu hắn.

Bầu trời vốn dĩ đang yên bình, đột nhiên sấm sét nổ rền trời. Mây đen cuồn cuộn kéo đến từ tứ phương, che khuất cả mặt trời. Đây không phải là thiên kiếp của kẻ đột phá Trúc Cơ thông thường, mà là sự phẫn nộ của Thiên đạo khi nhìn thấy một sinh vật đang cố tình đi ngược lại quy luật của nó.

“Dị tượng này… không thể nào! Hắn chỉ đột phá Trúc Cơ thôi mà?” Những đệ tử ngoại môn sợ hãi lùi bước, bọn họ cảm thấy hơi thở của mình bị bóp nghẹt dưới áp lực của luồng uy áp này.

Tô Nguyệt Thiềm ẩn thân trong bóng tối, nhìn thấy cảnh này thì đôi môi đỏ mọng khẽ mở to: “Hóa ra… đây mới là diện mục thật sự của ngươi. Dùng cơ thể phế vật để nuốt hỏa châu, mượn lôi đình để rèn luyện hồn phách. Diệp Phi, ngươi thực sự là một kẻ điên khùng nhất mà ta từng gặp.”

Giữa trung tâm cơn lốc, Diệp Phi đứng thẳng người. Từng sợi tóc bạc của hắn bay loạn xạ. Hắn đưa tay hướng lên trời, giống như muốn tóm lấy cả bầu trời này: “Kiếp trước ta thuận thiên nhi hành, cuối cùng bị phản bội. Kiếp này ta nghịch thiên cải mệnh, thiên đạo này… ai có thể ngăn ta!”

“Ầm!!!”

Chín đạo lôi điện màu tím đồng loạt giáng xuống, trực tiếp đánh thẳng vào đỉnh đầu Diệp Phi.

Đất đá vụn vỡ, mặt đất dưới chân hắn sụp đổ hoàn toàn. Bụi khói mịt mù bao trùm lấy tầm mắt.

“Chắc chắn chết rồi…” Lâm Hạo lau máu trên miệng, nhìn vào hố sâu thăm thẳm, trong lòng vừa sợ vừa có chút khoái trá: “Chống lại thiên đạo, không kẻ nào có kết cục tốt.”

Nhưng ngay giây phút đó, một thanh âm lãnh lẽo từ trong đống đổ nát vang lên, thanh thản mà cũng đầy uy quyền:

“Chỉ bấy nhiêu thôi sao?”

Bụi mù tản đi, Diệp Phi bước ra từ đống đổ nát. Y phục trên người hắn đã rách rưới, nhưng dưới lớp vải ấy là một làn da săn chắc, toát ra ánh huỳnh quang mờ ảo như ngọc thạch. Đặc biệt hơn, linh lực tỏa ra từ người hắn lúc này không còn là khí dạng nhạt nhòa, mà đã hoàn toàn hóa lỏng, lưu chuyển như đại dương mênh mông trong đan điền.

Hắn đã thực sự bước vào Trúc Cơ sơ kỳ.

Nhưng đây không phải là Trúc Cơ thông thường. Linh lực của hắn có màu xám bạc – màu sắc của sự giao thoa hoàn mỹ giữa Tiên và Ma.

Diệp Phi cúi đầu nhìn bàn tay mình, cảm nhận được sức mạnh mới đang tuôn trào, hắn khẽ mỉm cười. Ánh mắt hắn sau đó dịch chuyển đến Lâm Hạo đang đứng đờ đẫn phía xa.

“Vừa rồi, ngươi nói muốn ta quỳ xuống tạ tội?” Diệp Phi bước lên một bước, thân hình nhanh như một cái bóng mờ, chưa đầy một cái chớp mắt đã áp sát trước mặt Lâm Hạo.

“Ngươi… ngươi…” Lâm Hạo sợ đến mức đại não tê liệt, theo bản năng vung kiếm chém tới: “Chết đi cho ta!”

Diệp Phi không né tránh, hắn chỉ đưa ra hai ngón tay, nhẹ nhàng kẹp lấy lưỡi kiếm của Lâm Hạo.

“Rắc!”

Thanh linh kiếm cấp bậc thượng phẩm bị ngón tay Diệp Phi bẻ gãy như một cành củi khô. Hắn tiện tay cầm mảnh vụn, vung nhẹ.

Một tia sáng xẹt qua không gian.

Lâm Hạo trợn tròn mắt, tay che lấy cổ họng, máu tươi không ngừng tuôn ra qua những kẽ ngón tay. Hắn muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng ục ục đứt quãng, trước khi gục ngã xuống vũng máu, thần sắc đầy sự không cam lòng.

Ba gã đệ tử Chấp pháp thấy thế, run lẩy bẩy, cả đám cùng lúc xoay người bỏ chạy: “Chạy mau! Hắn là quái vật! Mau báo cho tông môn!”

“Đã đến đây rồi, thì ở lại cả đi.”

Diệp Phi lạnh lùng phất tay. Từ trong túi chứa đồ của Lâm Hạo vừa ngã xuống, thanh *Trảm Thiên Kiếm* bị gãy bỗng nhiên run rẩy kịch liệt rồi bay vụt ra. Mặc dù chỉ là một đoạn phế tích của thần khí kiếp trước, nhưng dưới sự vận hành của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, nó tỏa ra một đạo kiếm khí dài tới mười trượng.

Kiếm khí màu đen rạch đôi không gian, mang theo tiếng khóc than của oan hồn tử sĩ.

Ba gã đệ tử chưa kịp chạy được trăm thước, toàn bộ cơ thể đã bị kiếm khí quét qua, hóa thành bụi phấn ngay tại chỗ. Không có một chút phản kháng nào, cũng không có bất cứ dấu hiệu sự sống nào còn sót lại.

Giết người trong nháy mắt!

Sức mạnh của Trúc Cơ mà Diệp Phi thể hiện, hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của bất kỳ ai ở cấp bậc này.

Lúc này, từ phía chân trời xa xăm, mấy luồng độn quang mạnh mẽ đang cấp tốc lao về phía vực sâu Hỏa Long Uyên. Đó là những đại năng thực sự của Hỏa Long Tông, những kẻ đã bị dị tượng trời đất lúc nảy kinh động.

Diệp Phi ngẩng đầu, nhìn những vệt sáng lấp lánh đang đến gần, đôi mắt hắc bạch phân minh của hắn không chút sợ hãi.

“Xem ra, Hỏa Long Tông không còn là nơi có thể ẩn náu nữa rồi.” Hắn thì thầm, sau đó xoay người, vẫy tay gọi về mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm.

Tô Nguyệt Thiềm xuất hiện ngay bên cạnh hắn, khuôn mặt ma mị hiện rõ vẻ nghiêm trọng: “Ngươi vừa đại sát tứ phương, linh khí dao động quá lớn, nếu bị vây lại, dù ngươi có chín cái mạng cũng không thoát được Hóa Thần đại năng đâu.”

“Đi thôi.” Diệp Phi thản nhiên nói, dường như việc vừa giết chết mấy mạng người cũng chẳng nặng nề hơn việc quét lá rụng.

Hắn vươn tay ôm lấy eo của Tô Nguyệt Thiềm, một bước dẫm lên hư không, thi triển bí thuật *Hư Không Phá Thủ* mà kiếp trước hắn nắm giữ. Không gian khẽ rung động, cả hai biến mất ngay tại chỗ trước khi đạo hào quang đầu tiên của các trưởng lão Hỏa Long Tông kịp hạ xuống.

Tại nơi bọn họ vừa biến mất, nham thạch vẫn cuồn cuộn cháy, chỉ để lại những xác chết lạnh lẽo và một bầu không khí mang đậm dấu ấn của kẻ nghịch thiên.

Kể từ ngày hôm nay, cái tên Diệp Phi sẽ không còn gắn liền với hai chữ “phế vật” nữa. Một huyền thoại mới, một con quỷ dữ khoác áo thiên tiên, đã thực sự bắt đầu bước lên con đường chinh phục đỉnh cao của mình.

Càn khôn đã chuyển, bánh xe vận mệnh bắt đầu nghiến nát những gì gọi là trật tự vốn có. Chuyến hành trình của Cửu U Ma Đế tái thế, bây giờ mới thực sự bắt đầu màn kịch hay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8