Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 20: Trở Về Tông Môn**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:01:14 | Lượt xem: 1

Bình minh tại Hỏa Long Tông luôn bắt đầu bằng một vệt nắng đỏ rực như máu, bao phủ lên những đỉnh núi cao vút vây quanh Hỏa Long Uyên. Khí nóng từ mạch lửa ngầm bốc lên, hòa quyện với linh khí nồng đậm, tạo thành những dải sương mù mờ ảo che khuất đi sự khốc liệt bên trong những vách đá sừng sững.

Tại cổng ngoài của tông môn, hai đệ tử canh gác tên là Lý Nhị và Triệu Tam đang ngáp dài, uể oải tựa người vào thạch trụ.

"Nghe nói cái tên phế vật Diệp Phi kia đã mất tích hơn một tháng rồi? Có người nói hắn lén đột nhập vào vùng cấm địa Hỏa Long Uyên để tìm kiếm kỳ duyên, kết quả chắc là đã hóa thành tro bụi trong đó rồi." Lý Nhị hừ lạnh một tiếng, giọng đầy vẻ châm chọc.

Triệu Tam nhổ một búng nước bọt, phụ họa: "Cái loại rác rưởi ấy, dù có cho hắn tiên dược cũng không thể nào vượt qua được cửa ải Luyện Khí tầng ba. Chết ở trong đó cũng là giúp tông môn giảm bớt một miệng ăn, đỡ tốn linh thạch phát phát hằng tháng."

Cả hai chưa kịp cười rộ lên thì một bóng người đột ngột hiện ra từ trong làn sương mù đỏ. Bước chân người nọ thong thả, không nhanh không chậm nhưng mỗi khi dẫm lên phiến đá lại phát ra một tiếng vang trầm đục, như nhịp tim của một loài mãnh thú cổ xưa đang áp sát.

Bóng người kia dần rõ nét. Đó là một thanh niên mặc bộ hắc y rách rưới, mái tóc dài tùy ý xõa trên vai, nhưng thứ khiến hai gã canh cổng chết lặng chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy sâu thẳm như đầm nước đóng băng, lạnh lẽo đến thấu xương, hoàn toàn không có vẻ nhu nhược, hèn nhát của gã đệ tử ngoại môn phế vật mà chúng vẫn thường bắt nạt.

"Diệp… Diệp Phi? Ngươi còn sống sao?" Lý Nhị run giọng hỏi, tay vô thức chạm vào cán kiếm bên hông.

Diệp Phi không liếc nhìn lấy chúng một cái, chỉ lạnh nhạt buông một câu: "Cút."

Chỉ một chữ, nhưng kèm theo đó là một luồng uy áp tinh thần nhỏ nhoi được Diệp Phi cố ý thả ra. Đối với một Ma Đế từng thống trị cửu giới, dù tu vi hiện tại chỉ mới khôi phục lại một phần nhỏ, nhưng khí chất vương giả và sát ý tích tụ ngàn năm vẫn khiến hai gã đệ tử Luyện Khí tầng bốn cảm thấy tim gan như bị bóp nghẹt. Chúng loạng choạng lùi lại, ngã ngồi xuống đất, trân trối nhìn Diệp Phi ung dung bước qua cổng tông môn.

Diệp Phi không về căn lều lụp xụp của đệ tử ngoại môn mà hướng thẳng tới **Bát Hoang Điện** – nơi phụ trách ghi nhận nhiệm vụ và quản lý đệ tử nội môn.

Tin đồn Diệp Phi "trở về từ cõi chết" lan nhanh như cháy rừng. Khi hắn bước vào sảnh lớn của Bát Hoang Điện, hàng trăm đôi mắt từ các đệ tử nội môn và ngoại môn đều đổ dồn vào hắn. Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.

"Hắn chính là Diệp Phi? Kẻ bị coi là nỗi sỉ nhục của Hỏa Long Tông?"
"Ngươi nhìn xem, khí chất của hắn dường như có chút thay đổi. Nhưng tu vi kia… vẫn là không cảm nhận rõ được, chẳng lẽ hắn có bảo vật che giấu?"

Tại quầy trả nhiệm vụ, Chấp sự Vương – một lão già nổi tiếng hách dịch với khuôn mặt bóng dầu – đang cau mày kiểm tra túi trữ vật của một đệ tử khác. Thấy Diệp Phi bước tới, lão hừ một tiếng, ném tấm bài ngọc xuống bàn: "Phế vật, nơi này là chỗ cho ngươi tới sao? Cút về khu ngoại môn mà chờ nhận phát chẩn."

Diệp Phi không nói lời nào, hắn trực tiếp vươn tay, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi da thú xám xịt, "ầm" một tiếng ném lên mặt bàn gỗ đàn hương.

"Trả nhiệm vụ đoạt lấy yêu đan cấp bốn, Hỏa Lân Thú."

Sảnh điện đột nhiên rơi vào một khoảng lặng chết chóc.

Chấp sự Vương khựng lại, đôi mắt híp tịt mở to hết cỡ: "Ngươi nói cái gì? Hỏa Lân Thú? Cấp bốn? Ha ha ha! Diệp Phi, ngươi phát điên ở Hỏa Long Uyên rồi sao? Một con Hỏa Lân Thú cấp bốn tương đương với cao thủ Trúc Cơ tầng sáu, loại rác rưởi như ngươi chỉ cần gặp nó thở một hơi cũng đủ hóa thành than rồi!"

Đám đệ tử xung quanh cũng bắt đầu cười nhạo: "Đúng là nghé con không sợ hổ, dám lấy yêu thú cấp bốn ra làm trò đùa. Diệp Phi, ngươi trộm cái túi da này ở đâu về vậy?"

Diệp Phi sắc mặt không đổi, hắn chỉ thản nhiên vỗ nhẹ vào chiếc túi. Một luồng linh lực màu bạc âm thầm kích hoạt cấm chế của chiếc túi trữ vật rẻ tiền.

"Vút!"

Từ trong túi, một vật thể to tròn lăn ra bàn. Đó là một cái đầu lâu đầy máu, sừng đỏ rực như lửa vẫn còn tỏa ra nhiệt độ nóng hổi, đôi mắt của sinh vật này vẫn giữ vẻ dữ tợn và không cam lòng. Quan trọng nhất chính là khối ngọc thạch màu đỏ thắm nằm giữa trán nó – đó chính là Yêu đan cấp bốn hoàn chỉnh, chứa đựng sức mạnh hỏa nguyên tinh khiết nhất.

Tiếng cười nhạo im bặt.

Chấp sự Vương gần như ngã khỏi ghế, lão run rẩy đưa tay sờ vào cái đầu lâu: "Cái này… chân thật là Hỏa Lân Thú! Khí tức này không thể giả được. Nhưng làm sao có thể…"

Chưa dừng lại ở đó, Diệp Phi tiếp tục ném ra ba bộ linh thảo đỏ rực, lá lấp lánh như lân phiến: "Hỏa Linh Chi ngàn năm, mọc ở vách đá sâu nhất của Hỏa Long Uyên."

Toàn bộ Bát Hoang Điện chấn động. Hỏa Linh Chi ngàn năm là cực phẩm dược liệu để luyện chế Trúc Cơ Đan, một cây đã đáng giá liên thành, vậy mà Diệp Phi mang về hẳn ba cây!

"Ta có đủ tư cách thăng lên đệ tử nội môn chưa?" Diệp Phi lạnh nhạt hỏi, thanh âm không mang theo chút cảm xúc, nhưng khiến Chấp sự Vương mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

"Đủ… đủ rồi. Không, không chỉ là nội môn, với chiến tích này, ngươi có thể trực tiếp tham gia cuộc tuyển chọn hạt giống của Chân Truyền…" Chấp sự Vương lắp bắp.

"Đứng lại cho ta!"

Một tiếng quát đầy uy lực vang lên từ phía cầu thang gỗ. Một thanh niên mặc gấm vóc xanh lơ, thêu họa tiết rồng bay, tay cầm quạt giấy đang bước xuống. Hắn là Lâm Viêm – thiên tài nội môn, tu vi Trúc Cơ tầng bốn, cũng chính là kẻ cầm đầu nhóm đệ tử thường xuyên bắt nạt Diệp Phi trước đây.

Lâm Viêm liếc nhìn đầu lâu Hỏa Lân Thú, trong mắt xẹt qua một tia tham lam không giấu giếm. Hắn khẽ cười, ra vẻ chính nhân quân tử nói: "Diệp Phi, ai cũng biết ngươi tu vi thấp kém. Hỏa Lân Thú này rõ ràng là do có cao nhân nào đó giết chết, ngươi chỉ là kẻ đi nhặt xác mà thôi. Mang đồ của người khác về để lừa gạt tông môn, đây là trọng tội!"

Diệp Phi nheo mắt lại, trong thâm tâm hắn thầm thở dài. Kiếp trước hắn giết qua vô số thiên tài, nhưng cái loại thiểu năng và tham lam như Lâm Viêm này thì dù ở thời đại nào cũng không thiếu.

"Ngươi muốn gì?" Diệp Phi hỏi.

Lâm Viêm thu quạt lại, gằn giọng: "Giao Yêu đan và linh thảo ra đây cho ta quản lý, chờ ta báo cáo lên Trưởng lão để thẩm tra danh tính cao nhân thật sự đằng sau. Nếu không, ta sẽ thay tông môn giáo huấn kẻ gian trá như ngươi!"

Dứt lời, Lâm Viêm không đợi Diệp Phi trả lời, trực tiếp vung tay hướng về phía túi trữ vật trên bàn. Linh lực Trúc Cơ tầng bốn cuồng bạo hóa thành một con hỏa xà nhỏ, lao thẳng về phía ngực Diệp Phi. Hắn muốn một đòn đánh phế Diệp Phi trước mặt mọi người để giữ lấy mặt mũi và đoạt bảo vật.

Diệp Phi không lùi nửa bước. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một độ cong quỷ dị.

*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Chuyển hóa!*

Trong cơ thể hắn, ma khí tiềm ẩn dưới lớp vỏ linh khí chính đạo đột nhiên vận hành. Hắn không xuất chiêu, chỉ đơn giản đưa một ngón tay lên chỉ thẳng vào đầu con hỏa xà đang lao tới.

"Oanh!"

Một cảnh tượng không tưởng diễn ra. Con hỏa xà do linh lực cấp Trúc Cơ tạo ra khi chạm vào đầu ngón tay Diệp Phi thì như gặp phải khắc tinh, toàn bộ ngọn lửa bị hút ngược trở lại, ngưng tụ thành một hạt hỏa châu nhỏ xíu trên đầu ngón tay hắn.

"Của ngươi, trả lại cho ngươi."

Diệp Phi búng tay một cái. Hạt hỏa châu mang theo vận tốc kinh người bay ngược lại.

Lâm Viêm biến sắc, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy diệt đang ập đến. Hắn vội vàng kích hoạt phòng ngự ngọc bội trước ngực, tạo ra một màng chắn ánh sáng. Nhưng vô dụng! Hạt hỏa châu kia trực tiếp xuyên thủng màng chắn như xuyên qua một tờ giấy mỏng, bắn trúng vai Lâm Viêm.

"A!"

Lâm Viêm bắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào cột đá lớn, máu tươi phun ra từ bả vai đã cháy đen. Hắn trợn trừng mắt nhìn Diệp Phi, hơi thở hỗn hển: "Ngươi… tu vi của ngươi…"

Cả sảnh điện im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Một đệ tử ngoại môn phế vật, lại có thể dùng một ngón tay đánh bại thiên tài nội môn?

Diệp Phi bước từng bước về phía Lâm Viêm đang gục ngã. Đôi mắt hắn hiện lên một tia huyết quang nhạt, sát ý lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân đối phương.

"Lần sau, nếu còn dám đưa tay ra, ta sẽ chặt đứt nó."

Diệp Phi không thèm nhìn Lâm Viêm thêm một lần nào nữa. Hắn quay lại nhìn Chấp sự Vương, chìa bài ngọc ra: "Làm thủ tục thăng cấp. Nhanh."

Vương chấp sự lúc này nào dám chần chừ, hai tay run lẩy bẩy đón lấy bài ngọc, liên tục thi triển pháp ấn để thay đổi ký hiệu từ 'Ngoại' sang 'Nội'. Toàn bộ các đệ tử xung quanh dạt ra hai bên nhường lối, ánh mắt họ không còn là khinh bỉ mà chuyển thành kinh hãi và kính sợ sâu sắc.

Diệp Phi cầm lại bài ngọc đã đổi màu tím nhạt, lạnh lùng rời khỏi Bát Hoang Điện.

Ở phía trên tầng cao của đại điện, một đôi mắt già nua trầm tư đang quan sát toàn bộ quá trình qua một mặt gương pha lê. Đó chính là Thủ tọa của nội môn – Hỏa Vân Trưởng lão. Lão vuốt râu, khẽ thì thầm: "Kẻ này không dùng linh khí thuần túy, phương thức hóa giải chiêu thức vừa rồi thật quái dị. Chẳng lẽ hắn có được truyền thừa của những ma đầu cổ xưa ở dưới đáy vực? Thú vị, rất thú vị…"

Cùng lúc đó, trong một mật thất sang trọng thuộc về Thiên Đạo Tông xa xôi, một thanh niên mặc bạch y tuyệt mỹ – Kim Phù Đồ – đột nhiên mở mắt. Mi tâm hắn khẽ giật, linh căn cảm nhận được một sự xáo trộn vô hình trong vận mệnh.

"Thiên đạo chi tử không thể có biến số. Là kẻ nào đang lay chuyển càn khôn?" Kim Phù Đồ lạnh giọng, sát ý rạng ngời như tiên nhân hạ thế.

Trận tranh phong thật sự đã chính thức nổ phát súng đầu tiên tại một tông môn hẻo lánh như Hỏa Long Tông. Diệp Phi, vị Ma Đế trọng sinh, đã bắt đầu gieo rắc sự sợ hãi đầu tiên lên những kẻ dám cản bước chân hắn. Cả giới tu chân sớm muộn gì cũng phải run rẩy khi cái tên Cửu U Ma Đế một lần nữa vang vọng giữa trời xanh.


[Hết chương 20]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8