Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 21: Liễu Như Yên Giá Lâm**
**Chương 21: Liễu Như Yên Giá Lâm**
Sáng sớm, không khí tại Hỏa Long Tông khác hẳn vẻ trầm lắng mọi ngày. Từ tờ mờ sáng, tiếng chuông đồng vang vọng từ đỉnh Hỏa Vân Phong đã đánh thức toàn bộ đệ tử từ ngoại môn đến nội môn. Tiếng chuông thanh thót, kéo dài chín tiếng – đây là nghi thức đón tiếp cao nhất dành cho các vị khách quý từ các đại thánh địa phương xa.
Dọc theo con đường dẫn từ sơn môn lên đến quảng trường trung tâm, hàng nghìn đệ tử mặc đồng phục đỏ rực của Hỏa Long Tông đứng xếp hàng ngay ngắn. Ánh mắt ai nấy đều lộ ra vẻ háo hức, mong chờ.
Hôm nay là ngày đại diện của Dao Trì Thánh Địa – một trong tam đại thánh địa của Thánh Vực – thân hành đến đây để tuyển chọn hạt giống và thắt chặt minh ước giữa các tông môn. Nhưng quan trọng hơn hết, người dẫn đầu đoàn sứ giả lần này chính là thiên tài tuyệt thế, vị tiên tử băng thanh ngọc khiết của Dao Trì: Liễu Như Yên.
Trong khi đám đông đệ tử đang xôn xao bàn tán về nhan sắc và tài năng của vị tiên tử kia, thì tại một góc khuất trên mái che của một tòa lầu các cũ kỹ, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng, đôi mắt khép hờ. Hắc bào của hắn hơi tung bay trong gió sớm, dáng vẻ cô độc như một thanh kiếm rỉ sét bị vứt bỏ, nhưng nếu ai nhìn kỹ sẽ thấy linh khí xung quanh hắn đang vận chuyển theo một quỹ đạo cực kỳ quái dị.
“Thằng nhãi, tâm tính ngươi loạn rồi.” Một giọng nói khàn khàn, mang theo chút ý vị trêu chọc vang lên trong đầu hắn.
Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn khẽ rung động, tàn hồn của lão dễ dàng cảm nhận được nhịp tim của Diệp Phi đang nhanh hơn bình thường một nhịp.
Diệp Phi không mở mắt, tâm thức lạnh lùng đáp lại: “Lão già, không cần ông nhắc. Một con dao đã từng đâm xuyên tim mình, ai thấy lại mà chẳng có chút cảm giác?”
“Ngươi hận nàng ta?” Lão tổ hỏi.
“Hận?” Diệp Phi đột nhiên mở mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm như hắc động, bên trong lóe lên một tia huyết mang lạnh lẽo tột cùng. “Lão già, ông quá coi thường ta rồi. Hận chỉ dành cho những kẻ vẫn còn mang hy vọng. Đối với ta, nàng ta hiện tại chỉ là một món nợ. Nợ máu, phải trả bằng máu.”
Vừa dứt lời, từ phía chân trời xa xôi, một dải mây tím từ từ trôi tới. Đi theo đó là tiếng nhạc thanh tao, tiếng hạc kêu thánh thót. Một cỗ xa giá được kéo bởi chín con Tuyết Hạc rực rỡ, toàn thân chúng tỏa ra sương mù mờ ảo, đạp không mà tới.
Phía sau xa giá là mười hai nữ tử mặc váy dài màu lam nhạt, tay cầm hoa đăng, mỗi bước chân của họ đều như giẫm trên những đóa hoa sen vô hình. Đây chính là nghi thức “Bộ Bộ Sinh Liên” nức tiếng của Dao Trì Thánh Địa.
“Đến rồi! Là người của Dao Trì!”
“Nhìn kìa! Tiên quang thật rạng rỡ, đó chính là đẳng cấp của Thánh địa sao?”
Cả quảng trường nổ tung trong những tiếng trầm trồ. Ngay cả các trưởng lão nội môn của Hỏa Long Tông, vốn là những kẻ cao ngạo, lúc này cũng đều đứng dậy, nét mặt cung kính chờ đợi.
Cỗ xa giá dừng lại giữa không trung. Bức màn lụa mỏng manh khẽ lay động, một bàn tay trắng nõn nà như ngọc thạch chạm khắc đưa ra, nhẹ nhàng vén màn.
Một bóng hình thanh tao bước ra khỏi xa giá. Nàng mặc một bộ thiên tiên vũ y trắng muốt, mái tóc dài như thác nước đổ xuống thắt lưng, đầu đội trang sức hình phượng hoàng bằng bạch kim tinh xảo. Khuôn mặt nàng được che phủ bởi một lớp sa mỏng, nhưng đôi mắt long lanh như nước hồ thu, hàng mi cong vút và khí chất thoát tục kia đủ khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải cảm thấy tự ti.
Nàng đứng đó, giữa trời xanh mây trắng, tựa như một vị nữ thần không thuộc về thế giới phàm trần này.
Liễu Như Yên!
Cái tên này như một nhát dao khứa vào ký ức của Diệp Phi. Ngàn năm trước, chính đôi mắt dịu dàng này đã nhìn hắn đầy thâm tình trước khi nàng đâm thanh kiếm mang theo kịch độc của Thiên Đạo Minh vào tim hắn. Chính hơi ấm này đã từng thuộc về hắn, nhưng tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn mỹ để đoạt lấy bản nguyên Ma Đế của hắn.
“Nàng ta mạnh lên không ít.” Cửu U Lão Tổ trầm giọng đánh giá. “Vận khí toàn thân dồi dào, tu vi sợ là đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần đỉnh phong, chỉ kém một bước là đạt tới Luyện Hư. Với tuổi đời này ở thời đại linh khí suy kiệt, quả thực là yêu nghiệt.”
Diệp Phi siết chặt nắm tay dưới lớp hắc bào. Gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên, nhưng sắc mặt lại lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đang vận dụng *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* để áp chế toàn bộ sát ý vào sâu trong tận cùng linh hồn. Ở khoảng cách này, với tu vi của Liễu Như Yên, chỉ cần một tia dao động sát khí nhỏ nhất, nàng ta cũng sẽ lập tức nhận ra.
“Tông chủ Hỏa Long Tông – Viêm Vô Cực, bái kiến Liễu Tiên tử của Dao Trì Thánh Địa!”
Một lão già tóc đỏ rực rỡ, chính là Tông chủ của Hỏa Long Tông, tiến lên phía trước, cung kính hành lễ. Địa vị của ông ta dù là người đứng đầu một phương nhưng so với Thánh nữ tương lai của Dao Trì, vẫn kém một bậc.
Liễu Như Yên khẽ gật đầu, giọng nói thanh thót như tiếng chuông bạc truyền khắp quảng trường: “Viêm tông chủ không cần đa lễ. Như Yên lần này vâng mệnh sư tôn, mang theo chân lệnh đến trao đổi về linh mạch và quan sát kỳ tài của quý tông. Làm phiền tông chủ rồi.”
“Tiên tử quá lời, đây là vinh hạnh của tệ phái!” Viêm Vô Cực vội vàng nghiêng người dẫn đường. “Mời tiên tử vào nội điện dùng trà linh.”
Đoàn người của Dao Trì bắt đầu từ không trung hạ xuống. Liễu Như Yên bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt xinh đẹp kia hờ hững quét qua đám đông đệ tử đang quỳ lạy và ngưỡng mộ bên dưới. Đối với nàng, những kẻ này chỉ giống như cỏ rác, là những sinh linh bé nhỏ dưới chân đỉnh núi mà nàng đang ngự trị.
Thế nhưng, khi đôi mắt ấy quét qua lầu các cũ kỹ phía xa, bước chân của nàng đột nhiên khựng lại.
Liễu Như Yên nhíu mày, cái nhìn của nàng dừng lại đúng vị trí của Diệp Phi.
Tim Diệp Phi đập mạnh một nhịp, nhưng hắn không tránh né. Hắn khẽ cúi đầu theo đúng nghi lễ của một đệ tử bình thường, mái tóc dài che khuất một phần khuôn mặt. Hắn hít một hơi thật sâu, chuyển hóa toàn bộ linh lực trong người thành dạng khí tức bình phàm nhất, thậm chí còn cố ý lộ ra một chút vẻ “si mê” và “kinh ngạc” như bao đệ tử khác đang nhìn nàng.
Liễu Như Yên đứng yên đó vài giây. Nàng cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ, một thứ gì đó râm ran trong linh hồn vừa trỗi dậy. Đó là một cảm giác lạnh lẽo nhưng cũng đầy oán hận mà nàng đã chôn vùi một ngàn năm trước.
“Tiên tử, có chuyện gì sao?” Viêm Vô Cực nhận ra sự khác lạ, lo lắng hỏi.
Liễu Như Yên thu hồi ánh mắt, lớp sa mỏng che khuất nét nghi hoặc trên gương mặt nàng. Nàng thầm nghĩ: *“Chỉ là một tên đệ tử nội môn tu vi yếu kém, có lẽ cảm giác vừa rồi là do mình quá mệt mỏi vì thi triển đại trận không gian khi di chuyển chăng?”*
“Không có gì. Đi thôi.” Nàng lạnh lùng đáp rồi tiếp tục bước đi.
Đoàn người khuất sau cánh cổng đại điện. Áp lực khổng lồ từ hơi thở của một vị đại năng Hóa Thần lúc này mới dần tan biến.
Diệp Phi ngẩng đầu lên, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Hắn đưa tay chạm vào vết sẹo mờ hình tia sét trên trán mình, vết tích của Thiên Kiếp kiếp trước đang hơi nóng lên.
“Hầu tử, ngươi suýt chút nữa là bại lộ.” Cửu U Lão Tổ thở phào. “Định lực của nàng ta thật đáng sợ, giác quan thứ sáu nhạy bén như dã thú. Ngươi phải cẩn thận, trong thời gian nàng ta ở lại đây, tuyệt đối không được sử dụng Ma khí.”
Diệp Phi không nói gì, hắn đứng dậy, nhảy xuống khỏi lầu các. Hắn không đi về phía đám đông đang náo nhiệt tán dương Tiên tử, mà đi về phía sơn cốc hẻo lánh phía sau tông môn – nơi hắn thường tu luyện.
Bên tai hắn vẫn văng vẳng giọng nói thanh tao của Liễu Như Yên. Một ngàn năm trôi qua, nàng vẫn đẹp như vậy, vẫn đứng ở nơi cao nhất của vạn chúng sinh. Còn hắn, hiện tại chỉ là một quân cờ nhỏ bé đang bắt đầu lật đổ bàn cờ.
“Liễu Như Yên, ngươi tự xưng là tiên, đứng trên vạn người để nhìn xuống chúng sinh…” Diệp Phi lầm bầm, khóe môi khẽ cong lên một độ cong tàn khốc.
“Nhưng ngươi có biết, dưới chân ngươi hiện tại không phải là tiên đài, mà là ngôi mộ ta dành sẵn cho ngươi. Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… hãy hưởng thụ vinh quang của các ngươi thêm một thời gian nữa đi. Vì khi ta ‘Nghịch Chuyển Càn Khôn’ một lần nữa, trời đất này sẽ không còn chỗ cho các ngươi nương náu.”
Ánh nắng ban mai soi rọi hắc bào của hắn, đổ bóng dài trên mặt đất. Bóng đen ấy dần lan rộng, dường như muốn nuốt chửng cả ngọn núi Hỏa Long rực lửa này.
Trong điện chính, tiếng cười nói cung kính vang lên.
Dưới sơn cốc, một hồi bão tố đang âm thầm tích tụ.
Tranh phong của Tiên và Ma, của sự phản bội và báo thù, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau giữa hư không.
Nợ máu ngàn năm, sắp tới lúc đòi lại rồi.