Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 22: Ánh Mắt Quen Thuộc**
**CHƯƠNG 22: ÁNH MẮT QUEN THUỘC**
Sương mù sáng sớm trên đỉnh Hỏa Long chưa kịp tan đi đã bị luồng tiên khí tinh thuần từ đoàn xe của Dao Trì Thánh Địa đánh dạt ra hai phía. Đại điện Hỏa Long Tông hôm nay rực rỡ hơn bao giờ hết, thảm đỏ trải dài từ chân núi lên tận cửa điện, hương trầm cao cấp lan tỏa trong không gian, nhưng tất cả những điều đó vẫn không thể lấn át được sự hiện diện của người nữ tử vừa bước xuống từ loan giá.
Liễu Như Yên.
Cái tên này, đối với chúng sinh là biểu tượng của sự thuần khiết, nhưng đối với Diệp Phi, đó là một vết thương vẫn còn rỉ máu sau nghìn năm luân hồi.
Hắn đứng ở một góc khuất nơi hành lang túc trực của đệ tử ngoại môn, đầu hơi cúi, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo hắc bào đã siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Trong thức hải, linh khí xao động dữ dội, ma tính tiềm ẩn trong *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* như cảm nhận được kẻ thù không đội trời chung, bắt đầu gầm thét đòi lao ra khỏi cơ thể.
"Bình tĩnh! Diệp Phi, nếu ngươi không thu liễm sát khí ngay lập tức, tàn hồn của ta cũng không cứu nổi ngươi đâu!" Giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên gấp gáp trong đầu hắn, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn phẫn nộ đang bốc cháy.
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, ép buộc các lỗ chân lông đang giãn nở phải đóng lại, thần thức rút sâu vào huyệt vị, giả dạng thành một kẻ chỉ có tu vi Luyện Khí tầng ba yếu ớt.
Đoàn người của Dao Trì Thánh Địa lướt qua. Liễu Như Yên đi giữa vòng vây của các trưởng lão Hỏa Long Tông, nàng không nhìn sang hai bên, khí chất cao ngạo ấy giống hệt như đêm nàng đâm nhát kiếm vào tim hắn trên đỉnh Cửu Thiên. Nhưng ngay khi bước chân nàng vừa đặt lên bậc thềm cuối cùng dẫn vào đại điện, nàng đột ngột dừng lại.
Cả đoàn người phía sau cũng khựng lại theo. Tông chủ Hỏa Long Tông – Hỏa Vân chân nhân, một cao thủ Nguyên Anh hậu kỳ, vội vàng tiến lên phía trước, cung kính hỏi: "Tiên tử có điều gì không hài lòng sao?"
Liễu Như Yên không trả lời ngay. Đôi mắt nàng, vốn tĩnh lặng như nước mùa thu, chợt dao động. Nàng chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt quét qua dãy đệ tử ngoại môn đang quỳ rạp dưới hành lang.
Trái tim Diệp Phi lỡ một nhịp. Hắn vẫn cúi đầu, tầm nhìn chỉ chạm đến mũi giày thêu phượng tinh xảo của nàng. Một áp lực vô hình từ thần thức của một vị Hóa Thần đại năng tràn ra, như một chiếc lưới khổng lồ bao phủ lấy từng tấc đất xung quanh.
Nàng đang tìm kiếm.
Cảm giác này quá quen thuộc. Khứu giác của Liễu Như Yên đối với linh hồn lực nhạy bén một cách đáng sợ. Kiếp trước, chính nàng là người đã cùng hắn tu luyện *Thần Giao Cách Cảm*, hai linh hồn đã từng hòa quyện vào nhau, từng kẽ hở của bản nguyên đối phương đều thấu hiểu rõ ràng.
"Kỳ quái…" Liễu Như Yên khẽ lầm bầm, giọng nói như tiếng ngọc va chạm, trong trẻo nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
"Tiên tử?" Hỏa Vân chân nhân lặp lại, mồ hôi hột đã bắt đầu lấm tấm trên trán lão. Vị Thánh nữ này tuy danh nghĩa là hậu bối, nhưng thân phận là người tình của Thiên Đạo Minh Thánh tử Kim Phù Đồ, địa vị cao quý không thể tả, chỉ cần một lời nói của nàng cũng đủ khiến Hỏa Long Tông bị san bằng.
Liễu Như Yên thu lại ánh mắt, nhưng lông mày thanh tú vẫn hơi nhíu lại. Vừa rồi, trong khoảnh khắc thoáng qua, nàng cảm nhận được một luồng sát ý cực kỳ mỏng manh, mỏng đến mức gần như không tồn tại, nhưng bản chất của nó lại lạnh lẽo, tàn bạo và tràn đầy hận thù giống hệt kẻ đó.
Nhưng kẻ đó… đã chết dưới thiên kiếp ngàn năm trước. Chính tay nàng đã xác nhận hồn phi phách tán.
"Không có gì, có lẽ chỉ là do ta đi đường dài nên cảm ứng sai lệch." Liễu Như Yên nhàn nhạt đáp, ánh mắt vẫn lưu lại một giây trên bóng lưng gầy gò của một tên đệ tử ngoại môn mặc hắc bào thêu chỉ bạc.
Hắc bào thêu chỉ bạc? Chẳng phải đó là kiểu dáng trang phục mà Lạc Vân Tiêu kiếp trước yêu thích nhất sao?
Ánh mắt nàng sầm xuống. Sự nghi ngờ như một con rắn độc bò lên từ đáy lòng. Nàng bước tiếp vào điện, nhưng thanh âm truyền âm đã kín đáo gửi cho một thị nữ thân cận phía sau: "Sau buổi lễ, tra xem kẻ đứng ở cột hành lang thứ ba phía Tây, mặc hắc bào, tên gọi là gì, lai lịch thế nào."
—
Trong điện, tiếng sáo trúc vang lừng, trà ngon và linh quả được bày biện tinh tế. Những lời tán dương nịnh hót vang lên không dứt, nhưng Liễu Như Yên ngồi trên vị trí thượng tọa, tâm trí lại chẳng đặt ở đây.
Nàng nhớ lại lúc nàng mới bước vào môn phái, Lạc Vân Tiêu đã che chở nàng thế nào, đã truyền dạy công pháp cho nàng ra sao. Rồi nàng nhớ lại cái đêm mưa máu ấy, khi nàng đâm kiếm vào ngực hắn, đôi mắt hắn lúc ấy không phải là sự phẫn nộ, mà là một sự thất vọng thấu tận tâm can. Ánh mắt ấy đã trở thành tâm ma của nàng suốt ngàn năm qua, khiến nàng mãi không thể đột phá cảnh giới cuối cùng để phi thăng.
Hôm nay, luồng cảm giác kia… quá giống.
Bên ngoài điện, Diệp Phi lặng lẽ rời khỏi vị trí túc trực sau khi bị một vị sư huynh điều đi làm việc vặt. Hắn đi về phía rừng trúc sau tông môn, nơi có không khí loãng và ít người qua lại nhất.
Vừa bước chân vào rừng trúc, hắn lập tức gập người lại, nôn ra một ngụm máu đen.
"Khốn kiếp! Công pháp phản phệ rồi." Diệp Phi nghiến răng, lau vết máu bên khóe miệng.
"Ngươi quá liều mạng." Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn hiện ra dưới dạng một làn khói mờ nhạt, nét mặt nghiêm trọng. "Lúc nãy khi nàng ta nhìn về phía ngươi, ngươi đã vô tình vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* ở tầng thứ hai để chống lại uy áp. Nếu không có lão phu kịp thời che giấu, cái linh căn giả của ngươi đã nổ tung ngay tại chỗ."
Diệp Phi ngồi xếp bằng dưới gốc một cây trúc cổ thụ, điều hòa nhịp thở. "Lão già, ta không kìm chế được. Khi nhìn thấy nàng ta ung dung ngồi ở đó, nhìn thấy nụ cười giả tạo của nàng ta, ta chỉ muốn dùng *Trảm Thiên Kiếm* lột da lóc xương nàng ta ngay lập tức."
"Ta hiểu." Cửu U Lão Tổ thở dài. "Nhưng hiện tại nàng ta là Hóa Thần đại năng, còn ngươi? Một tên Luyện Khí tầng chín còn chưa Trúc Cơ xong. Trong mắt nàng ta, ngươi không khác gì một con kiến. Con kiến định lay cổ thụ? Ngươi chết rồi thì lấy ai báo thù?"
Diệp Phi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên ánh mắt sắc lạnh của Liễu Như Yên lúc nãy. Hắn biết, mình đã lọt vào tầm ngắm của nàng. Với sự đa nghi của nàng ta, nàng ta chắc chắn sẽ tra xét.
"Nàng ta sẽ không dừng lại ở việc tra hỏi đâu." Diệp Phi trầm giọng nói. "Dựa theo tính cách của nàng ta, nếu nghi ngờ điều gì đó có khả năng đe dọa đến vị thế hiện tại, nàng ta sẽ trực tiếp nhổ cỏ tận gốc."
"Vậy ngươi định thế nào?"
Diệp Phi mở mắt ra, đôi đồng tử giờ đây đã nhuộm một màu tím sậm ma mị. "Nàng ta muốn tìm hiểu về ta? Vậy ta sẽ cho nàng ta xem một bản mặt khác. Một bản mặt mà ngay cả nằm mơ nàng ta cũng không nghĩ tới."
Nghĩ đoạn, Diệp Phi đứng dậy, đi thẳng vào sâu trong rừng trúc, nơi có một hang động nhỏ mà hắn đã bí mật bố trí một trận pháp chuyển hoán. Hắn lấy từ trong nhẫn ra một chiếc mặt nạ da người mỏng dính và một bộ y phục đệ tử tạp dịch rách rưới.
"Bắt đầu từ giờ, Diệp Phi – thiên tài mới nổi của ngoại môn sẽ 'biến mất' một thời gian ngắn. Thay vào đó, Hỏa Long Tông sẽ có thêm một tên tiểu tốt không ai thèm nhìn tới."
—
Nửa canh giờ sau, một thị nữ áo hồng từ điện chính bước ra, bóng dáng nhanh nhẹn như chim én, lặng lẽ lướt về phía khu nhà ở của đệ tử ngoại môn.
Nàng ta tìm thấy trưởng lão quản lý ngoại môn, trực tiếp dùng lệnh bài của Dao Trì Thánh Địa để tra cứu danh sách.
"Hạng mục đệ tử ngoại môn, đứng ở cột hành lang thứ ba phía Tây sáng nay?" Vị trưởng lão nọ cung kính đáp: "Dạ bẩm thượng tiên, đó là đệ tử mới vào tông không lâu, tên gọi Diệp Phi. Hắn là một thiên tài nhỏ, được cho là có cơ hội vào nội môn trong đợt khảo thí tới."
"Diệp Phi?" Thị nữ áo hồng lẩm bẩm cái tên này, ánh mắt sắc lẹm. "Hắn đang ở đâu?"
"Theo phân phó, hắn đang đi gánh nước ở hồ Hàn Thủy sau núi."
Thị nữ không nói một lời, lập tức bay đi về phía sau núi.
Tại hồ Hàn Thủy, khói nước bốc lên nghi ngút, cái lạnh thấu xương có thể làm đóng băng một tu sĩ Luyện Khí thông thường. Thị nữ của Liễu Như Yên đứng trên không trung, quan sát một bóng người gầy gò đang vật lộn với hai thùng nước lớn bên hồ.
Nhìn kỹ lại, kẻ đó dường như rất chật vật, hơi thở đứt quãng, bước đi run rẩy vì lạnh. Tu vi rõ ràng chỉ có Luyện Khí tầng ba, hoàn toàn không có chút gì gọi là tiềm năng thiên tài.
Thị nữ khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay khẽ búng, một luồng kình phong bắn ra về phía sau lưng bóng người đó.
"A!"
Bóng người đó ngã nhào ra đất, hai thùng nước đổ òa lên người, khiến hắn ướt sũng. Hắn luống cuống bò dậy, khuôn mặt lộ ra sự kinh hãi và yếu đuối, đôi mắt tràn đầy sợ hãi nhìn về phía thị nữ đang đứng trên không.
Thị nữ hạ xuống đất, tiến lại gần, dùng thần thức thô bạo quét qua toàn bộ kinh mạch của đối phương.
Trống rỗng. Kinh mạch bình thường đến mức nghèo nàn, linh lực tạp loạn, không có dấu vết của công pháp Ma đạo, càng không có cái gì gọi là khí chất của Ma Đế ngàn năm trước.
"Chỉ là một phế vật hèn hạ, vậy mà dám đứng gần làm bẩn mắt Tiên tử." Thị nữ ném xuống một cái nhìn đầy khinh rẻ. Nàng không biết rằng, ngay dưới làn da đang run rẩy của kẻ trước mặt, một hệ thống kinh mạch thứ hai – vô hình và nghịch thiên – đang vận chuyển với tốc độ khủng khiếp để hóa giải đòn tấn công của nàng ta.
Kẻ đang giả vờ sợ hãi kia, chính là Diệp Phi.
Sau khi thị nữ áo hồng bỏ đi để quay về báo cáo, Diệp Phi từ từ đứng dậy. Sự sợ hãi trên khuôn mặt biến mất trong chớp mắt, thay vào đó là một vẻ bình thản đến đáng sợ. Hắn vuốt lại vạt áo ướt sũng, khẽ nhếch môi.
"Đã điều tra thì phải cho nàng ta câu trả lời 'thỏa đáng' nhất."
Hắn quay đầu nhìn về hướng đại điện, nơi Liễu Như Yên đang tọa trấn. Hắn biết, hôm nay chỉ là màn dạo đầu. Sự nghi ngờ của Liễu Như Yên là bản năng, và cái bản năng đó chính là thứ hắn sẽ sử dụng để dắt mũi nàng, từng bước từng bước lôi nàng xuống vũng bùn của sự hỗn loạn.
Ngàn năm trước, nàng là thanh kiếm trong tay hắn.
Ngàn năm sau, nàng sẽ là con cờ trong bàn cờ do hắn bày ra.
"Như Yên, đừng vội vã. Chúng ta còn cả một chặng đường dài phía trước để chơi đùa."
Giọng nói của hắn tan vào làn hơi nước lạnh lẽo trên hồ Hàn Thủy, để lại một không gian tĩnh lặng đầy chết chóc. Trận tranh phong này, rốt cuộc ai là thợ săn, ai là con mồi, vẫn còn quá sớm để kết luận. Nhưng có một điều chắc chắn, Càn Khôn này, nhất định sẽ bị nghịch chuyển.