Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 23: Thử Thách Của Dao Trì**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:03:42 | Lượt xem: 1

Tiếng chuông đồng từ đỉnh ngọn núi chính của Hỏa Long Tông vang lên trầm mặc, từng đợt sóng âm lan tỏa trong không gian, làm rung động cả lớp sương mù dày đặc đang bao phủ vạn dốc núi. Tại quảng trường rộng lớn được lát bằng những phiến hắc thạch trơn nhẵn, bầu không khí lúc này không còn sự ồn ào của một đại tông môn thường nhật, mà thay vào đó là một áp lực nặng nề, khiến hô hấp của hàng nghìn đệ tử ngoại môn trở nên dồn dập.

Ở vị trí trung tâm, một tòa đài cao bằng ngọc thạch trắng muốt rực rỡ hiện ra, đối lập hoàn toàn với vẻ thâm trầm của Hỏa Long Tông. Trên đài, Liễu Như Yên ngồi đó, y phục trắng như tuyết, dáng vẻ thoát tục như tiên tử từ chín tầng mây hạ phàm. Đôi mắt nàng thanh lãnh, hờ hững lướt qua đám đông bên dưới, nhưng mỗi nơi ánh mắt ấy đi qua, các đệ tử đều cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng.

Bên cạnh nàng, Chưởng môn Hỏa Long Tông – Long Chấn Thiên, một vị cường giả Nguyên Anh kỳ lừng lẫy, lúc này cũng phải giữ vài phần kính cẩn. Hắn khẽ vuốt râu, thanh âm trầm hùng vang vọng:

– Như Yên tiên tử từ xa đến đây, lại đích thân muốn khảo nghiệm đệ tử bản tông, đó là phúc phận của bọn chúng. Không biết tiên tử muốn bắt đầu từ ai?

Liễu Như Yên không đáp ngay. Nàng khẽ đưa tay, một đóa sen ngọc thu nhỏ hiện ra trên lòng bàn tay, tỏa ra ánh sáng lu mờ nhưng mang theo một loại dao động linh hồn cực mạnh. Đây chính là linh bảo trấn phái của Dao Trì – Thất Khiếu Linh Lung Tâm. Nàng thản nhiên nói, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh buốt tận xương tủy:

– Dao Trì tuyển người, không nhìn tu vi, chỉ nhìn tâm tính. Nếu tâm có tạp niệm, nếu hồn có ma chướng, Thất Khiếu Linh Lung Tâm sẽ tự khắc phản ứng. Ta nghe nói, gần hồ Hàn Thủy đêm qua có kẻ hành tung bất định, e là có tà vật xâm nhập. Để đảm bảo sự trong sạch cho quý tông, ta muốn thử thách kẻ đó đầu tiên.

Nói xong, nàng phất nhẹ tay áo. Thị nữ áo hồng đứng phía sau lập tức bước ra, chỉ tay về phía góc xa nhất của quảng trường, nơi một thanh niên đang đứng lầm lì trong bộ y phục ngoại môn ướt nhẹp khí ẩm.

– Ngươi, đi ra đây!

Vạn ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía đó. Diệp Phi từ từ ngẩng đầu lên. Khuôn mặt hắn lúc này mang theo một vẻ sợ sệt có chút ngốc nghếch, đôi mắt vốn dĩ sâu thẳm giờ lại cố ý thu hẹp, lộ ra vẻ hèn nhát của một kẻ tu vi thấp kém. Hắn run rẩy bước ra, chân nọ vấp chân kia, khiến đám đệ tử xung quanh cười rộ lên khinh bỉ.

"Lại là cái phế vật này? Hắn ta mà cũng khiến Thánh nữ Dao Trì để mắt sao?"
"Hừ, chắc chắn là đêm qua lẻn đi trộm linh dược nên mới bị phát hiện."

Diệp Phi không màng đến những lời nhục mạ đó. Mỗi bước chân hắn bước đi trên phiến hắc thạch đều là một sự tính toán cực độ. Trong đan điền, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* đang vận hành một cách điên cuồng ở trạng thái ẩn tàng. Hắn biết, Liễu Như Yên vẫn nghi ngờ. Nàng không tìm thấy ma khí trên người hắn bằng thần thức thông thường, nên muốn dùng bài kiểm tra tâm tính để ép hắn lộ ra sơ hở trong tiềm thức.

Đứng trước đài ngọc, Diệp Phi cúi rạp người, giọng nói lắp bắp:

– Đệ… đệ tử Diệp Phi, tham kiến tiên tử, tham kiến Chưởng môn. Đệ tử tối qua thực sự chỉ là đi gánh nước, không làm chuyện gì trái với môn quy ạ!

Liễu Như Yên nhìn hắn từ trên cao. Cảm giác quen thuộc đáng sợ kia lại hiện lên trong lòng nàng. Dù khuôn mặt này hoàn toàn xa lạ, dù sự hèn nhát kia có vẻ chân thật, nhưng cái khí tức vô hình phát ra từ linh hồn kẻ này khiến nàng không sao an lòng được. Nàng đứng dậy, hững hờ phán:

– Đúng hay sai, tâm sẽ trả lời. Bước vào trận pháp.

Dứt lời, đóa sen ngọc trên tay nàng bay vụt ra, hóa lớn thành một đóa sen khổng lồ bao phủ lấy Diệp Phi. Những cánh hoa ngọc thạch bắt đầu xoay tròn, mỗi cánh hoa đều mang theo một mặt gương lấp lánh, soi rọi vào tâm linh của kẻ bên trong.

"Thất Khiếu Linh Lung Trận: Nhất khiếu khảo thiện ác, Nhị khiếu khảo trung gian, Tam khiếu khảo sát ý…"

Khi trận pháp kích hoạt, một áp lực linh hồn kinh thiên động địa ập xuống. Những đệ tử đứng gần đó cũng phải lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn hạt máu. Diệp Phi thấy không gian xung quanh mình bỗng chốc tan vỡ.

Hỏa Long Tông biến mất. Quảng trường biến mất.

Thay vào đó là một bầu trời rực lửa máu. Phía dưới là vực thẳm đen kịt không thấy đáy, gió rít gào như tiếng oan hồn khóc than. Diệp Phi thấy mình đang đứng trên đỉnh Thiên Quyệt của ngàn năm trước, xung quanh là vạn dặm thây chất thành núi, máu chảy thành sông.

Trước mặt hắn, một người đàn ông mặc bạch y hào quang vạn trượng, tay cầm kiếm tiên chỉ vào ngực hắn. Đó là Kim Phù Đồ. Và ngay bên cạnh Kim Phù Đồ, một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần đang ôm chặt cánh tay hắn ta, ánh mắt nhìn Diệp Phi đầy sự khinh bỉ và lạnh lùng.

Đó là Liễu Như Yên.

– Lạc Vân Tiêu, ngươi là Ma, ta là Tiên. Giữa chúng ta vốn chỉ có sự lợi dụng. Ngươi nghĩ ta thực sự yêu một tên Ma đầu khát máu như ngươi sao? – Giọng nói của ảo ảnh Liễu Như Yên vang lên, chấn động cả tâm hồn Diệp Phi.

Đây là đòn tấn công trực diện vào tâm ma. Nếu là kẻ khác, nhìn thấy cảnh tượng phản bội tàn khốc nhất đời mình, tất yếu sẽ phát điên, bộc phát sát khí cuồng bạo. Và chỉ cần một tia sát khí ma đạo lộ ra, Liễu Như Yên ở bên ngoài sẽ lập tức ra tay sát hại hắn tại chỗ.

Trong thực tế, bên ngoài trận pháp, mọi người thấy Diệp Phi bắt đầu run rẩy dữ dội. Mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt hắn vặn vẹo đầy đau đớn.

Liễu Như Yên siết chặt tay áo, đôi mắt đẹp không rời khỏi tấm gương linh lung. Nàng đang đợi, đợi cái khoảnh khắc bản chất ma quỷ của hắn lộ diện.

Nhưng bên trong ảo cảnh, linh hồn của Diệp Phi lại bình tĩnh đến lạ thường. Hắn đứng đó, nhìn ảo ảnh của Như Yên và Phù Đồ bằng một sự lạnh lùng xuyên thấu.

"Dùng quá khứ của ta để giết ta? Như Yên, ngươi quá xem thường Cửu U Ma Đế rồi."

Diệp Phi khẽ nhắm mắt, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận chuyển tầng thứ hai: Nghịch Chuyển Tâm Căn.

Một điều không ai có thể ngờ tới, thay vì kháng cự lại trận pháp, Diệp Phi lại mở toang tâm hồn để trận pháp thâm nhập. Nhưng hắn đã âm thầm thay đổi cấu trúc của những ký ức ấy. Hắn không chống lại cơn đau, hắn hấp thụ nó. Hắn biến sự hận thù thành một loại năng lượng thuần túy của sự sợ hãi bình thường.

Trong ảo cảnh, Diệp Phi không gào thét báo thù. Hắn bỗng nhiên quỳ sụp xuống, ôm mặt khóc lóc thảm thiết như một đứa trẻ:

– Đừng giết ta! Các vị thần tiên đại nhân làm ơn đừng giết ta! Ta chỉ muốn gánh nước, ta chỉ muốn sống tiếp để làm đệ tử ngoại môn thôi! Cứu mạng với!

Ở bên ngoài, mọi người xôn xao.

– Nhìn kìa, hắn ta thực sự hèn nhát đến mức này sao? Thử thách tâm tính mà lại cầu xin tha mạng trong tiềm thức?
– Đúng là phế vật trong các hạng phế vật. Loại người này làm sao có thể là tà ma ngoại đạo? Ma tu dù ác cũng có một thân ngạo cốt, kẻ này thì ngay cả xương sống cũng không có.

Liễu Như Yên hơi khựng lại. Đôi lông mày thanh tú của nàng nhíu chặt. Trên gương Linh Lung, nàng chỉ thấy một tâm hồn đầy rẫy sự nhút nhát, ích kỷ nhỏ nhen của một kẻ tầm thường, cộng thêm một chút uất ức vì bị đám đồng môn bắt nạt. Không có Ma Đế uy nghiêm, không có sát ý ngút trời, cũng không có công pháp ma đạo thâm sâu nào cả.

Nàng không cam tâm, tiếp tục tăng cường lực lượng trận pháp.

Tòa sen ngọc tỏa ra luồng sáng màu tím đậm. Đợt tấn công tâm linh thứ hai: "Cầu đắc nhi bất đắc". Trận pháp bắt đầu tìm kiếm dục vọng lớn nhất trong lòng Diệp Phi để cám dỗ hắn. Nếu hắn muốn quyền lực, trận pháp sẽ cho hắn quyền lực tà ác. Nếu hắn muốn trả thù, trận pháp sẽ đưa cho hắn thanh kiếm tàn sát.

Trong ý thức của Diệp Phi, ảo ảnh lại thay đổi. Hắn thấy mình ngồi trên ngai vàng cao nhất, chúng sinh quỳ lạy bên dưới, Liễu Như Yên đang trần trụi bị xích dưới chân hắn, khẩn cầu hắn ban ân.

Dục vọng là thứ dễ làm lộ bản chất nhất. Nhưng Diệp Phi chỉ khẽ nhếch môi trong lòng.

Hắn giả vờ bị hút hồn vào cảnh tượng đó. Nhưng thay vì thể hiện sự thèm khát quyền lực, hắn lại… bắt đầu mơ thấy một mâm đùi gà thơm phức và vài viên đá linh thạch lấp lánh.

"Linh thạch… linh thạch của ta… He he, có linh thạch rồi, mình sẽ mua được chức đệ tử nội môn, sẽ không phải gánh nước nữa…" – Một giọng nói "vô thức" phát ra từ miệng Diệp Phi trong trận pháp, nghe thô bỉ và thấp kém vô cùng.

Liễu Như Yên sắc mặt hơi tái đi. Nàng cảm thấy sự nhục nhã khi chính mình đang mất công khảo nghiệm một tên sâu bọ như thế này. Đóa sen ngọc khẽ rung động, cho thấy nó cũng không tìm được bất kỳ "tà niệm ma đạo" nào, mà chỉ thấy một đống "tà niệm rác rưởi" của phàm nhân.

– Đủ rồi. – Liễu Như Yên đột ngột thu lại trận pháp.

Hào quang biến mất, Diệp Phi đổ rạp ra mặt đất, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược như người sắp chết. Hắn co giật vài cái rồi nằm bất động, bộ dạng cực kỳ thảm hại.

Thị nữ áo hồng tiến lại gần, đá nhẹ vào người Diệp Phi một cái, rồi quay lại nhìn Liễu Như Yên:

– Tiên tử, hắn bị chấn động tâm linh quá mạnh, linh hồn e là đã bị tổn thương, mất đi ý thức tạm thời. Kết quả đã rõ, hắn chỉ là một kẻ tâm trí thấp kém, tham lam nhỏ mọn, tuyệt đối không có liên quan đến tà ma hay kẻ mạnh ẩn thân.

Long Chấn Thiên cũng cười nhạt, gật đầu:

– Đúng vậy, bản tông dạy dỗ đệ tử nghiêm ngặt, sao có thể để kẻ gian lọt vào. Có lẽ do tối qua tiên tử quá mệt mỏi nên cảm ứng nhầm chăng?

Liễu Như Yên không đáp lời Chưởng môn. Nàng nhìn chằm chằm vào cơ thể đang "hấp hối" của Diệp Phi trên quảng trường. Sự nghi ngờ trong lòng nàng thực sự đã giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn còn một tia lấn cấn nhỏ nhoi không sao xóa nhòa được. Có điều, trước mặt bao nhiêu người, nếu nàng còn tiếp tục ép một tên đệ tử ngoại môn phế vật đến chết, danh tiếng "Tiên tử nhân hậu" của Dao Trì sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

– Đưa hắn xuống y quán. – Nàng lạnh lùng ra lệnh, rồi quay lưng bước đi về phía hậu điện. – Ngày mai, sau khi nghỉ ngơi, ta sẽ tuyển chọn ba người có tâm tính ổn định nhất để mang về Dao Trì bồi dưỡng.

Mọi người tản ra. Đám đệ tử ngoại môn kéo xác Diệp Phi đi như kéo một con chó chết. Không ai để ý rằng, lúc bị kéo lê qua bệ đá, bàn tay của Diệp Phi khẽ bóp nát một mẩu hắc thạch dưới đất, mắt hắn khép hờ, bên trong là một tia hắc quang chợt lóe rồi tắt lịm.

Đêm đó, trong y quán của Hỏa Long Tông.

Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn rách nát hiện hình, bay lơ lửng giữa phòng. Lão vuốt râu, vẻ mặt đầy thú vị nhìn Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên giường, khí sắc hồng hào, không có nửa điểm tổn thương nào cả.

– Nhóc con, lão phu không ngờ ngươi lại có thể diễn xuất giỏi đến thế. Ngay cả Thất Khiếu Linh Lung Tâm của Dao Trì mà ngươi cũng dám đùa giỡn trong lòng bàn tay. Ngươi biến hận thù của Ma Đế thành ước vọng ăn đùi gà… Ha ha, Liễu Như Yên nếu biết sự thật chắc chắn sẽ tức đến thổ huyết mà chết!

Diệp Phi mở mắt, vẻ bình thản đáng sợ lại hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Hắn lạnh nhạt nói:

– Liễu Như Yên đa nghi như tào tháo. Nếu ta chỉ giả bộ bình thường, nàng ta sẽ càng nghi ngờ. Chỉ khi ta biến mình thành một kẻ hạ lưu, thấp kém đến mức nàng ta cảm thấy nhục nhã khi đối diện, nàng ta mới thực sự tin rằng ta không phải kẻ nàng tìm kiếm.

– Nhưng mà, trận pháp kia thực sự đã chạm tới quá khứ của ngươi. Lúc đó… ngươi thực sự không có ý định giết nàng ta sao? – Cửu U Lão Tổ tò mò hỏi.

Đôi mắt Diệp Phi lạnh đi vài phần. Hắn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn về hướng cung điện nơi Liễu Như Yên đang cư ngụ.

– Giết nàng ta? Bây giờ giết thì quá dễ dàng cho nàng ta. – Diệp Phi trầm giọng, thanh âm vang lên như từ cõi âm ty. – Ta muốn nàng ta mang theo kỳ vọng của Kim Phù Đồ, mang theo sự tự tôn của Dao Trì, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao. Sau đó, chính tay ta sẽ hạ bệ tất cả, để nàng ta thấy thứ nàng ta chọn đánh đổi linh hồn để lấy được, thực chất chỉ là bọt biển trong tay ta.

– Nghịch Chuyển Càn Khôn, không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự trả giá của lương tâm. Nàng ta muốn tìm Ma, ta sẽ cho nàng thấy, quỷ thần còn chưa đáng sợ bằng một kẻ đã chết đi sống lại với trái tim rỗng tuếch.

Diệp Phi đột nhiên đưa tay lên không trung, linh khí xung quanh bắt đầu xoay chuyển theo một quy luật kỳ dị. Một luồng linh lực xanh biếc của chính đạo bao bọc bên ngoài một lõi ma khí đen kịt. Hai luồng năng lượng vốn dĩ xung khắc giờ đây lại hòa quyện, tạo nên một trạng thái cân bằng kỳ ảo.

– Ngày mai nàng ta sẽ tuyển người về Dao Trì… – Diệp Phi khẽ mỉm cười. – Lão tổ, người có biết nơi nào của Dao Trì có giấu mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm không?

Cửu U Lão Tổ giật mình:

– Ngươi định… thâm nhập vào Dao Trì? Ngươi điên rồi sao? Đó là hang ổ của đám tiên nữ đó, nơi đó khắp nơi đều là bảo kính soi hồn, dù ngươi có che giấu giỏi đến mấy cũng sẽ có lúc lộ sơ hở.

– Hang cọp mới bắt được cọp con. – Diệp Phi quay lại, ánh mắt rực lên ngọn lửa tham vọng và phục thù. – Liễu Như Yên muốn tuyển ba đệ tử ưu tú nhất mang về làm "dược nô" để luyện đan. Nàng ta nghĩ ta là phế vật, nên sẽ không chọn ta. Nhưng nếu ngày mai, cả ba thiên tài hàng đầu của ngoại môn đều đột ngột gặp chuyện… nàng ta sẽ không còn cách nào khác ngoài việc bốc đại một kẻ "trống rỗng" để mang về báo cáo cho sư môn.

– Ý ngươi là… – Lão Tổ tròn mắt.

Diệp Phi không nói thêm, hắn khẽ búng tay, một làn khói đen nhạt bay ra cửa sổ, nhanh chóng hòa tan vào bóng đêm hướng về phía nơi cư ngụ của các đệ tử ưu tú ngoại môn.

Đêm hôm đó, Hỏa Long Tông dường như tĩnh lặng vô cùng, nhưng dưới mặt đất, những sợi tơ ma khí của Ma Đế đang dệt nên một tấm lưới khổng lồ.

Liễu Như Yên đứng trên ban công, nhìn về phía hồ Hàn Thủy xa xa, lòng trĩu nặng ưu tư. Nàng lấy từ trong ngực áo ra một tấm hình nhân nhỏ bằng gỗ, trên đó có khắc một chữ "Vân". Nàng nhìn hồi lâu, rồi đột nhiên dùng linh lực bóp nát vụn nó.

– Người đã chết, không thể quay về. Ta nhất định phải phi thăng, không kẻ nào có thể cản đường ta, kể cả bóng ma của chính ta!

Nàng không hề hay biết rằng, ngay dưới chân núi nàng đang đứng, kẻ nàng hận nhất, sợ nhất, đang lẳng lặng nhìn nàng từ trong bóng tối của y quán tồi tàn, miệng khẽ thốt lên một cái tên bằng giọng chỉ đủ mình hắn nghe thấy:

– Như Yên, món nợ này, chúng ta bắt đầu tính từ ngày mai.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Thất Khiếu Linh Lung Tâm trên bàn bỗng nhiên khẽ run lên một cái, một vết nứt nhỏ mảnh như sợi tóc xuất hiện trên một cánh hoa ngọc thạch.

Ảo cảnh hôm nay không phải là Diệp Phi bị đánh bại. Mà là chính tâm trí của Diệp Phi đã thâm nhập và âm thầm phá hoại đạo tâm của kiện linh bảo này. Sự nghịch chuyển đã bắt đầu, một cách lặng lẽ và tàn khốc nhất.

Tiếng quạ kêu đêm thê lương vẳng lại từ rừng sâu, báo hiệu một cơn bão kinh hoàng sắp sửa quét qua vùng đất thái bình giả tạo của giới tu tiên. Diệp Phi nằm xuống giường, nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn như một phàm nhân không biết sầu lo.

Nhưng trong đầu hắn, bản đồ của Thánh địa Dao Trì – nơi hắn từng ra vào như chốn không người ngàn năm trước – đang dần hiện ra rõ mồn một.

Ngày mai, trò chơi mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8