Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 24: Ảo Cảnh Tiền Thế**
Sân luyện võ phía sau núi của Hỏa Long Tông hôm nay tràn ngập một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Hàng trăm đệ tử ngoại môn đứng xếp hàng ngay ngắn, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về phía lễ đài cao vút, nơi một nữ tử đang ngồi tĩnh tọa giữa vầng hào quang nhạt nhòa của linh khí.
Liễu Như Yên. Cái tên này như một ngọn núi lớn đè nặng lên trái tim của mọi tu sĩ trẻ tuổi nơi đây. Nàng không chỉ là Tiên tử của Dao Trì Thánh Địa, mà còn là đại diện cho ý chí của Thiên Đạo Minh. Vẻ đẹp của nàng thoát tục, thanh tao nhưng lại lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm trên đỉnh Thiên Sơn.
Ở giữa sân, một kiện linh bảo hình hoa sen bảy cánh bằng ngọc thạch đang lơ lửng, tỏa ra những luồng sương mù ngũ sắc ảo diệu. Đó chính là Thất Khiếu Linh Lung Tâm, báu vật trấn phái của Dao Trì, có khả năng nhìn thấu đạo tâm, tái hiện lại những góc khuất sâu kín nhất trong linh hồn của người thử thách.
– "Kẻ tiếp theo, Diệp Phi!"
Tiếng gọi của vị trưởng lão phụ trách vang lên khô khốc. Đám đông đệ tử bắt đầu xì xào, những ánh mắt khinh bỉ, chế giễu không hề che giấu hướng về phía một thanh niên đang chậm rãi bước ra khỏi hàng.
Diệp Phi mặc một bộ hắc bào thêu chỉ bạc đã sờn cũ, dáng người cao gầy, bước đi vững chãi một cách lạ thường. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng đôi mắt lại thâm trầm như đầm nước sâu không thấy đáy. Vết sẹo mờ hình tia sét trên trán dường như hơi rực sáng lên dưới ánh mặt trời buổi sớm.
Trên đài cao, đôi mắt phượng của Liễu Như Yên khẽ lướt qua thân ảnh Diệp Phi. Một cảm giác bất an kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng nàng, giống như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ yên tĩnh. Nàng khẽ chau mày, bàn tay đặt trên gối hơi siết chặt lại. Tại sao kẻ phế vật này lại cho nàng một cảm giác quen thuộc đến rùng mình như vậy?
Diệp Phi không nhìn lên lễ đài, hắn đứng trước Thất Khiếu Linh Lung Tâm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo khó nhận ra.
– "Linh Lung Tâm? Đạo tâm?" – Hắn thầm nghĩ trong lòng – "Ngàn năm trước, chính các ngươi đã dùng đạo lý giả tạo để vây sát ta. Hôm nay, ta sẽ để các ngươi xem, thế nào mới thực sự là tâm của một Ma Đế."
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào khối ngọc thạch đang xoay tròn.
Oanh!
Một tiếng nổ vang rền chỉ có thể nghe thấy trong thần thức. Thế giới xung quanh Diệp Phi đột ngột sụp đổ. Những tiếng xì xào, ánh nắng rực rỡ và sân luyện võ đều biến mất, thay thế vào đó là một bóng tối vô tận và hơi lạnh thấu xương.
Ảo cảnh tiền thế chính thức bắt đầu.
Tuyết. Tuyết đen rơi lả tả giữa bầu trời vẩn đục.
Diệp Phi thấy mình đang đứng trên đỉnh Đoạn Hồn Nhai, nơi tận cùng của U Minh Ma Giới. Chung quanh hắn, hàng vạn chiến kỳ rách nát bay phần phật trong gió dữ. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện cùng mùi linh khí bị đốt cháy.
– "Lạc Vân Tiêu! Ngươi đã cùng đường bí lối, còn không mau nộp Trảm Thiên Kiếm ra để được chết toàn thây!"
Một giọng nói uy nghiêm, chứa đựng sức mạnh sấm sét vang vọng giữa tầng không. Diệp Phi nhìn thấy một nam tử mặc bạch y rực rỡ, đứng trên một tòa liên đài lơ lửng giữa mây trời, hào quang vây quanh như một vị thần thực thụ.
Kim Phù Đồ. Thánh Tử của Thiên Đạo Tông. Kẻ thù truyền kiếp của hắn.
Diệp Phi cúi xuống nhìn thân thể mình trong ảo cảnh. Đó không phải là thân xác gầy yếu của đệ tử ngoại môn Hỏa Long Tông, mà là cơ thể cường tráng đầy vết thương của Cửu U Ma Đế. Hắn cảm nhận được máu nóng đang chảy dọc theo cánh tay, rơi xuống thanh kiếm gãy trong tay. Trảm Thiên Kiếm – thanh thần khí từng khiến cả Cửu Châu phải run sợ, giờ chỉ còn là một mảnh sắt vụn rỉ sét.
Cảm giác đau đớn chân thực đến mức khiến linh hồn Diệp Phi khẽ run lên. Thất Khiếu Linh Lung Tâm không chỉ tái hiện lại ký ức, nó còn đánh vào những vết thương lòng yếu mềm nhất, bắt người tu hành phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của mình để hủy hoại đạo tâm.
– "Vân Tiêu… kết thúc thôi."
Một giọng nói dịu dàng như gió xuân chợt vang lên bên tai. Diệp Phi xoay người lại.
Từ phía sau đám đông quân liên minh chính đạo, một nữ tử bước ra. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc bích, vẻ đẹp kinh diễm động lòng người. Trong mắt nàng không có sát khí, chỉ có một nỗi buồn mênh mông như biển cả.
Liễu Như Yên. Người tình trăm năm, người mà hắn từng thề sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ.
Trong ảo cảnh, Lạc Vân Tiêu run rẩy vươn tay ra, giọng nói khản đặc:
– "Như Yên… ngay cả nàng… cũng muốn giết ta sao?"
– "Ta không muốn giết người ta yêu." – Như Yên bước lại gần, mỗi bước đi như giẫm lên trái tim hắn – "Nhưng Ma và Chính không chung đường. Trật tự thế giới cần được thiết lập lại, và ngươi… là chướng ngại duy nhất. Giao Trảm Thiên Kiếm cho Kim sư huynh đi, ta sẽ xin cho ngươi một con đường luân hồi."
Ảo cảnh diễn ra giống hệt những gì đã xảy ra ngàn năm trước. Diệp Phi, lúc này đang đóng vai trò người quan sát ngay bên trong cơ thể cũ, cảm nhận được trái tim của Lạc Vân Tiêu đang rỉ máu. Sự phản bội của cả thế giới không đau bằng cái nhìn lạnh lùng của người mình thương nhất.
Ngay khoảnh khắc Lạc Vân Tiêu buông lỏng cảnh giác, ánh mắt Liễu Như Yên đột nhiên trở nên sắc lạnh. Từ trong ống tay áo nàng, một chuôi đoản kiếm tỏa ra ánh sáng tím rực rỡ đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
Phập!
Một âm thanh khô khốc vang lên. Cảm giác lạnh buốt của kim loại xuyên thấu tim gan, kéo theo đó là một luồng ma khí đen đặc phun ra từ vết thương.
– "Đây là vì đại đạo." – Nàng thì thầm bên tai hắn, giọng nói không chút hơi ấm.
Toàn bộ thế giới trong ảo cảnh bắt đầu vặn vẹo. Kim Phù Đồ cười vang trời đầy đắc ý, các vị đại năng chính đạo đồng loạt ra tay, thi triển những đại thần thông hủy thiên diệt địa hướng về phía Ma Đế đang gục ngã.
Thông thường, khi một đệ tử rơi vào ảo cảnh này, họ sẽ chìm đắm trong đau khổ, hoặc sợ hãi, hoặc phát điên vì sự phản bội, từ đó dẫn đến tâm ma bùng phát, tu vi sụp đổ. Thất Khiếu Linh Lung Tâm chính là muốn nghiền nát ý chí của kẻ thử thách ngay từ trong trứng nước.
Nhưng ngay vào giây phút đó, một tiếng cười nhạt lạnh lẽo chợt phát ra từ môi của "Lạc Vân Tiêu".
Tiếng cười mỗi lúc một lớn hơn, chấn động cả ảo cảnh đen tối.
– "Đại đạo?"
Diệp Phi lúc này đã hoàn toàn chiếm lấy quyền điều khiển ý thức. Hắn không còn là kẻ bị hại đau đớn của quá khứ, hắn là một linh hồn từ địa ngục trở về với ngọn lửa thù hận đã được tôi luyện thành ý chí thép.
Hắn đột ngột vươn tay ra, nắm chặt lấy lưỡi đoản kiếm đang cắm trong ngực mình. Máu tươi từ bàn tay hắn chảy ra, nhưng kỳ lạ thay, nó không màu đỏ, mà là một màu đen sẫm, đặc quánh như hắc ín, mang theo sức mạnh ăn mòn cực độ.
Liễu Như Yên trong ảo cảnh hoảng hốt:
– "Ngươi… sao ngươi có thể?"
– "Các ngươi nói đúng, Chính và Ma vốn không chung đường." – Diệp Phi ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen bình thường nữa, mà là một vùng tinh không hắc ám, sâu thăm thẳm và đáng sợ – "Nhưng các ngươi sai ở một chỗ. Đó là… Ma không phải kẻ bại dưới tay các ngươi. Ma… là kẻ đứng trên đầu của định mệnh!"
Oanh!
Lồng ngực Diệp Phi đột nhiên bùng nổ. Không phải là vụ nổ của máu thịt, mà là sự bộc phát của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Luồng ma khí tinh khiết và tàn bạo nhất kiếp trước tích tụ trong linh hồn hắn bỗng chốc hóa thành những sợi xiềng xích màu đen, quấn chặt lấy Liễu Như Yên và Kim Phù Đồ hư ảo.
– "Phá cho ta!"
Diệp Phi thét lên một tiếng. Ma niệm cực đại giống như một mũi khoan thần sầu, trực tiếp đâm xuyên qua vách ngăn của ảo cảnh.
Cảnh tượng Đoạn Hồn Nhai tan vỡ như thủy tinh bị đập nát. Tuyết đen, bầu trời đen và cả những bóng ma quá khứ đều bị nuốt chửng bởi một vòng xoáy hắc ám.
Ở thực tại, sân luyện võ Hỏa Long Tông đột ngột xảy ra biến cố.
Kiện linh bảo Thất Khiếu Linh Lung Tâm vốn đang tỏa ánh sáng ngũ sắc bỗng dưng run bần bật. Những vầng hào quang rực rỡ đột nhiên bị nhuộm đen một cách đáng sợ. Từ bên trong khối ngọc thạch, những tiếng gào thét u uất vọng ra khiến các đệ tử đứng gần đó đồng loạt ôm tai, sắc mặt trắng bệch vì kinh hãi.
Liễu Như Yên đứng bật dậy, sắc mặt nàng từ bình thản chuyển sang kinh hoàng:
– "Không thể nào! Đạo tâm của hắn… hắn đang phản phệ Linh Lung Tâm?!"
Nàng điên cuồng kết ấn, muốn trấn áp sự hỗn loạn của bảo vật, nhưng đã quá muộn. Một luồng lực phản chấn cực đại từ linh bảo truyền đến qua sợi dây thần thức.
Phụt!
Liễu Như Yên phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo suýt ngã khỏi đài cao. Trong đầu nàng lúc này, ảo ảnh về một người đàn ông với ánh mắt lạnh lẽo đang cầm kiếm hướng về phía nàng hiện lên rõ mòn một. Một giọng nói trầm thấp vang lên trực tiếp trong thức hải của nàng:
– "Như Yên, nàng còn nhớ nhát kiếm này không?"
Cảm giác đau đớn trong tim khiến nàng nghẹt thở. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là đạo tâm của nàng – thứ mà nàng luôn tự hào là kiên định vô song – đang xuất hiện những vết nứt đáng sợ. Sự nghi ngờ, sợ hãi và bóng ma quá khứ mà nàng cố chôn giấu bao năm qua đột nhiên bị lôi ra ánh sáng.
Giữa sự hỗn loạn đó, Diệp Phi vẫn đứng bất động trước khối ngọc thạch. Tay hắn vẫn đặt nhẹ trên Linh Lung Tâm. Từ khe hở của bảy cánh hoa ngọc, những làn khói đen len lỏi như những con rắn độc, âm thầm khắc sâu ma dấu vào lõi của kiện linh bảo này.
Hắn không chỉ phá vỡ ảo cảnh. Hắn đang biến linh bảo của đối phương thành quân cờ của mình.
Cạch!
Một tiếng nứt thanh giòn vang lên. Một trong bảy cánh của Linh Lung Tâm rơi xuống, vỡ tan thành tro bụi trên mặt đất. Ánh sáng của linh bảo vụt tắt lịm.
Lúc này, Diệp Phi mới chậm rãi rút tay về. Ma khí chung quanh hắn biến mất không còn dấu vết, khuôn mặt lại trở về vẻ phế vật, lặng lẽ và trầm mặc như ban đầu.
Cả sân luyện võ chìm vào một sự im lặng chết chóc. Các trưởng lão của Hỏa Long Tông há hốc mồm, không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một tên đệ tử ngoại môn phế vật, khi chạm vào linh bảo khảo hạch, chẳng những không thấy hiện tượng gì, mà linh bảo còn bị vỡ?
– "Đây… đây là có chuyện gì?" – Một trưởng lão lắp bắp – "Linh Lung Tâm vỡ? Lẽ nào đạo tâm của hắn… tà ác đến mức bảo vật không thể dung nạp?"
– "Hay là… tu vi của hắn hoàn toàn không có, đến mức Linh Lung Tâm không thể phản ứng nên tự hủy?" – Một đệ tử khác hoang mang lên tiếng.
Liễu Như Yên lau vết máu bên khóe môi, đôi mắt nàng nhìn Diệp Phi đầy sự cảnh giác và hận ý, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng cảm thấy như vừa từ cõi chết trở về. Hắn là ai? Một tên phế vật ở một tông môn hạng ba, làm sao có thể chứa đựng một ma niệm đáng sợ đến thế? Làm sao hắn có thể biết về nhát kiếm ngàn năm trước?
Diệp Phi ngẩng đầu lên, lúc này ánh mắt hắn vô tình chạm phải ánh mắt của Liễu Như Yên trên đài cao. Hắn không tránh né, ngược lại còn nở một nụ cười nhạt, đôi môi mấp máy theo hình dạng của một vài từ ngữ không thành tiếng.
Sắc mặt Liễu Như Yên lập tức trắng bệch như giấy. Nàng nhìn thấy khẩu hình miệng của hắn.
*“Nợ – Phải – Trả.”*
– "Diệp Phi! Ngươi rốt cuộc đã làm gì?!" – Liễu Như Yên quát lên, giọng nàng run rẩy không sao giấu được.
Diệp Phi thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên ngơ ngác như một kẻ bị hại:
– "Khải bẩm Tiên tử, đệ tử không biết. Đệ tử vừa chạm tay vào, thấy một vùng tối mịt, rồi sau đó bỗng dưng đầu óc choáng váng, lúc tỉnh lại thì linh bảo đã thế này rồi… Có lẽ… do thể chất đệ tử quá yếu, không chịu nổi sức mạnh của bảo vật chăng?"
Lớp ngụy trang của hắn hoàn hảo đến mức khiến người ta phát điên. Những lời giải thích của hắn nghe thì vô lý, nhưng trước một tên đệ tử mới Trúc Cơ nửa mùa, các trưởng lão lại có xu hướng tin rằng linh bảo gặp trục trặc kỹ thuật hơn là tin một phế vật có thể hủy hoại thần khí.
– "Vô lý! Hoàn toàn vô lý!" – Trưởng lão Hỏa Long Tông đứng ra chữa cháy – "Tiên tử, có lẽ Linh Lung Tâm đi đường xa, lại qua tay nhiều người khảo nghiệm nên linh lực khô kiệt. Chuyện này… chuyện này thực sự là ngoài ý muốn."
Liễu Như Yên không nghe thấy những lời đó. Nàng cảm thấy lồng ngực mình vẫn đau như cắt. Thất Khiếu Linh Lung Tâm bị tổn hại là một chuyện, nhưng đạo tâm của nàng bị rung động mới là đại họa. Nàng biết rõ, nếu không giết được người thanh niên trước mắt này, hoặc ít nhất là tìm ra bí mật của hắn, con đường phi thăng của nàng coi như chấm dứt từ đây. Tâm ma đã hình thành, và nó mang gương mặt của kẻ tên Diệp Phi này.
Ở sâu trong chiếc nhẫn trên ngón tay Diệp Phi, Cửu U Lão Tổ nãy giờ nín thở mới dám lên tiếng, giọng nói đầy sự hưng phấn:
– "Tiểu tử… ngươi chơi quá tay rồi! Trực tiếp phản phệ Thất Khiếu Linh Lung Tâm, gieo tâm ma vào lòng Dao Trì Thánh Nữ… Ha ha ha! Ngươi thực sự là kẻ điên rồ nhất mà ta từng gặp!"
– "Đã làm thì phải làm cho triệt để." – Diệp Phi thầm đáp trong thần thức, ánh mắt lạnh lùng nhìn Liễu Như Yên đang loạng choạng thu hồi mảnh vỡ linh bảo – "Màn kịch này mới chỉ là mở đầu thôi. Ta sẽ khiến nàng ta thấy, việc phản bội Lạc Vân Tiêu là sai lầm khủng khiếp nhất trong chín kiếp của nàng ta."
Buổi khảo hạch kết thúc trong sự hoang mang cực độ của toàn tông môn. Diệp Phi bị liệt vào danh sách "kẻ mang lại vận rủi", nhưng do quy tắc, hắn vẫn chưa bị đuổi.
Trở về căn lều tồi tàn của mình dưới chân núi, Diệp Phi ngồi xếp bằng, phun ra một ngụm máu bầm đen đặc. Phản phệ ảo cảnh tiền thế không phải không có cái giá của nó. Sức mạnh của hắn hiện tại vẫn còn quá yếu so với linh hồn thực sự của một Ma Đế.
Hắn khẽ mở bàn tay ra, bên trong lòng bàn tay có một vệt màu tím nhạt – một chút thần thức tàn dư hắn đã đoạt được từ Thất Khiếu Linh Lung Tâm.
– "Dùng chút khí vận này, cộng với *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*… đêm nay ta có thể đột phá cảnh giới Ma Thể tầng thứ nhất."
Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khe cửa. Diệp Phi nhắm mắt lại, ma khí xung quanh hắn bắt đầu xoay tròn theo một quỹ đạo nghịch chuyển thiên địa. Ở một nơi nào đó trên đỉnh núi, Liễu Như Yên vẫn đang ngồi trong thiền phòng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, bóng ma của Ma Đế vẫn không ngừng đeo bám nàng trong từng nhịp thở.
Sự cân bằng giữa Chính và Ma trong Hỏa Long Tông đã bị phá vỡ hoàn toàn sau đêm nay. Một kỷ nguyên của sự trả thù và nghịch chuyển đang dần lộ diện.